• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Thanh

Mặc dù Hạ Nhan không trông thấy ánh mắt thị uy của Từ Nghiễn Thanh với Lâm Quân Hành, nhưng người có chừng mực như anh đột nhiên ôm vai cô, Hạ Nhan suy nghĩ liền đoán được tâm tư nhỏ của anh.

Thấy anh thật sự chạy đến ga Thượng Hải đón cô, Hạ Nhan không đẩy Từ Nghiễn Thanh ra, thỏa mãn du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu của chanh tinh này.

"Hạ Nhan, đây là bạn trai cô sao?" Các đồng nghiệp mỉm cười vây xung quanh.

Hạ Nhan mỉm cười gật đầu, kéo cánh tay Từ Nghiễn Thanh xuống, giới thiệu với mọi người: "Từ Nghiễn Thanh, làm bác sĩ."

Hai người đứng chung một chỗ cứ như nam nữ chính trong phim thần tượng, ai nấy đều tỏ ra hâm mộ.

Có điều nơi này không thích hợp để nói chuyện lâu dài, mấy phút sau mọi người đều chia nhau vào ga.

Thời gian mua vé khác nhau nên chỗ ngồi cũng khác nhau.

Từ Nghiễn Thanh trước tiên đưa Hạ Nhan đến chỗ ngồi của cô, giúp cô cất hành lý, lúc này người ngồi chỗ bên cạnh Hạ Nhan cũng tới, là một sinh viên trẻ xách theo hành lý, Từ Nghiễn Thanh cười cùng đối phương chào hỏi, đầu tiên giới thiệu anh với Hạ Nhan là người yêu, lại giới thiệu toa tàu của mình sau đó hỏi có thể đổi chỗ với người kia hay không.

Hạ Nhan mua là ghế phổ thông hạng hai, còn Từ Nghiễn Thanh mua ghế hạng thương gia.

Sinh viên đại học rất nhiệt tình, có lẽ còn không ý thức được sự khác nhau của toa tàu đã vui vẻ đồng ý.

Từ Nghiễn Thanh muốn giúp đối phương xách hành lý, sinh viên cười tỏ ý không cần, nhận lấy vé của Từ Nghiễn Thanh đi về phía trước.

Từ Nghiễn Thanh cuối cùng cũng ngồi xuống bên cạnh Hạ Nhan.

"Ghế hạng hai hết chỗ rồi ?" Hạ Nhan hơi khó hiểu, chuyến tàu cao tốc này có vẻ khá vắng.

Từ Nghiễn Thanh: "Tôi không biết em mua ghế nào, nếu như muốn đổi ghế thì ghế thương gia là an toàn nhất.

Bằng không Hạ Nhan ngồi ở ghế thương gia, anh cầm ghế hạng hai đổi chỗ với người kế bên, người đó có thể sẽ không muốn, Từ Nghiễn Thanh cũng không muốn để người khác chịu thiệt.

Hạ Nhan: ...

Người này vì muốn thuận lợi đón cô, ở cùng cô đã suy nghĩ có thể nói rất toàn diện rồi.

Hạ Nhan nghiêng đầu, liếc nhìn Từ Nghiễn Thanh một lúc lâu.

Từ Nghiễn Thanh cho rằng cô muốn nói gì đó, đón ánh mắt cô đợi cô mở miệng, chờ đến lúc anh nhận ra Hạ Nhan chỉ đang nhìn mình, Từ Nghiễn Thanh bỗng nhiên nghĩ đến nụ hôn sâu sáng thứ ba kia.

Không biết là chột dạ hay là hồi hộp, Từ Nghiễn Thanh che giấu cụp mắt, điều chỉnh độ nghiêng của chỗ ngồi.

Tính ra từ sáng thứ Ba đến tối thứ Sáu, đã bốn ngày ba đêm không nhìn thấy Hạ Nhan.

Mấy ngày nay, Từ Nghiễn Thanh rất dễ thất thần.

Anh sẽ nghĩ, Hạ Nhan có tức giận vì nụ hôn kia hay không, anh sẽ nghĩ, nếu như Hạ Nhan không tức giận, có phải có nghĩa là cô cũng thích hay không, anh sẽ nghĩ, nếu như Hạ Nhan thích, xác suất anh chuyển chính thức có phải lại tăng lên hay không.

Từ Nghiễn Thanh lần đầu tiên rơi vào tình yêu, lần đầu tiên biết mọi tác động phát sinh khi tiếp xúc với người yêu, bất kể là lớn hay nhỏ, đều có thể dẫn đến một loạt vấn đề, giống như một cái cây phân tích*, tạo ra những nhánh dày đặc và phức tạp.

(*Giống như sơ đồ tư duy vậy á.)

Ví dụ như hiện tại, cây phân tích tình yêu của anh lại tăng thêm một nhánh mới, vì sao Hạ Nhan lại nhìn anh? Cái nhìn chăm chú thật lâu đó là có ý gì?

Từ Nghiễn Thanh từ nhỏ đến lớn đều là học bá, nhưng nếu người hướng dẫn yêu cầu anh viết một bài báo về chủ đề tình yêu thì văn bản mà Từ Nghiễn Thanh viết có thể chiếm tới mấy GB.

Hạ Nhan mở túi xách ra, lấy một chai nước lọc nhỏ.

Thoáng thấy động tác của cô, Từ Nghiễn Thanh nhẹ nhàng thở ra.

Anh chuẩn bị một túi đồ ăn vặt, đặt vào kệ bên cạnh cô, bên trong ngoại trừ đủ loại đồ ăn vặt, còn có hai chai nước.

Từ Nghiễn Thanh lấy chai của mình uống nước.

Hạ Nhan dựa vào lưng ghế, giống như không có khẩu vị gì ăn đồ ăn vặt, ánh mắt chớp chớp nhìn túi đồ ăn vặt, cô lười biếng hỏi Từ Nghiễn Thanh: "Túi sẫm màu kia là mơ sao?"

Từ Nghiễn Thanh lập tức liền đem túi kia ra, hỏi cô có muốn ăn không.

Hạ Nhan gật đầu.

Nhìn thấy tư thế của cô,Từ Nghiễn Thanh trong nháy mắt hiểu rõ, liền mở túi, dùng hai tay niết túi, bóp ra một quả mơ, đưa tới miệng Hạ Nhan.

Hạ Nhan cười, cúi đầu cắn.

Cô trang điểm lại trong tàu, tô đôi môi đỏ mọng, giống màu son với buổi sáng thứ ba.

Từ Nghiễn Thanh tâm hoảng ý loạn, lấy mơ dựa vào chỗ ngồi của mình, hoảng loạn một lát anh cũng ăn một viên.

Chua quá, vị chua xông lên, thịt quả ít, còn có một cái hạt lớn.

Từ Nghiễn Thanh lấy túi rác sau lưng ghế phía trước, nhổ hạt vào, lại lấy túi rác của Hạ Nhan, xé mở, đưa đến trước cằm Hạ Nhạn.

Hạ Nhan đem mơ đấy qua một bên, má cô phồng lên, không hài lòng nhìn anh một chút: "Còn chưa ăn xong."

Từ Nghiễn Thanh lập tức dời túi rác, mắt nhìn phía trước.

Hạ Nhan ăn đủ rồi, cầm lấy túi rác của anh, hướng về phía cửa sổ thủy tinh nhổ hạt ra.

"Còn cần không?" Dáng vẻ của Từ Nghiễn Thanh giống như một nhân viên phục vụ khách sạn năm sao.

Hạ Nhan lắc đầu, nhắm mắt dựa vào vị trí lõm nhất của lưng ghế: "Buồn ngủ rồi, tôi ngủ một lát."

Từ Nghiễn Thanh lập tức không nói nữa.

~Truyện chỉ được đăng tại watpad @augustamin08 và wordpess Augustamin~

Do tác dụng của rượu, Hạ Nhan quả thực có chút buồn ngủ, có thể ngủ không sâu, nhưng cô cũng không muốn mở mắt.

Từ Nghiễn Thanh uống một hớp nước, ánh mắt vụиɠ ŧяộʍ nhìn cô.

Cô mặc áo khoác đen lớn, che kín từ cổ đến mắt cá chân, chỉ lộ ra khuôn mặt ửng hồng.

Trên người cô có mùi rượu nhàn nhạt, mỹ nhân say rượu càng thêm mê hoặc.

Cô từ từ nghiêng đầu về phía anh.

Từ Nghiễn Thanh kịp lúc tới gần, vừa vặn để đầu cô gối lên vai anh.

Hạ Nhan cọ xát, tư thế dễ chịu, cô ngủ sâu hơn.

Cô ngẩng mặt về phía Từ Nghiễn Thanh, Từ Nghiễn Thanh hơi nghiêng đầu, đối diện với khuôn mặt như trái đào cùng đôi môi đỏ mọng của cô.

Từ Nghiễn Thanh lâm vào băng hỏa lưỡng trọng thiên.

(*băng hỏa lưỡng trọng thiên – 冰火两重天: hai sự việc tương phản lại xảy ra/ làm chung cùng một lúc.)

Một bên vui mừng vì người cạnh cô lúc này là mình, một bên lại nhịn không được lo lắng, nếu tối nay anh không đến đón cô, người bên cạnh cô có phải là một đồng nghiệp nào đó hay không, hay thậm chí là Lâm Quân Hành?

Đúng rồi, Lâm Quân Hành, tại sao anh ta lại ở chỗ này?

Đủ loại vấn đề không ngừng xuất hiện, Từ Nghiễn Thanh bỗng nhiên cảm thấy áp lực.

——

Tàu điện ngầm lúc 9 giờ 30 phút, đến Giang Thành lúc 10 giờ 30 phút, lúc phát thông báo sắp đến trạm Hạ Nhan đã tỉnh.

Từ Nghiễn Thanh khẽ cử động bờ vai trái tê dại của mình.

Hạ Nhan vẫn còn đang sững sờ, nhìn ra bên ngoài, liền nhận ra đây là ga đường sắt cao tốc Giang Thành.

Cô uống một ngụm lớn nước, hoàn toàn tỉnh táo.

Tàu dừng hẳn, Từ Nghiễn Thanh đứng lên trước, lấy hành lý Hạ Nhan xuống.

Hành khách xếp hàng xuống xe, Hạ Nhan đi theo sau lưng Từ Nghiễn Thanh, bước ra toa tàu, gió lạnh đêm khuya nháy mắt thổi tan nhiệt độ của máy điều hòa trong toa tàu, Hạ Nhan nhanh chóng choàng khăn quàng cổ Từ Nghiễn Thanh đưa cô.

"Còn lạnh không?" Từ Nghiễn Thanh vẫn cảm thấy áo khoác của cô có chút mỏng, bây giờ ban ngày nhiều người đều mặc áo lông, huống chi ban đêm.

Hạ Nhan không sao cả: "Lát nữa liền lên xe rồi."

Từ Nghiễn Thanh: "Tôi đi tàu điện ngầm tới."

Hạ Nhan chợt nhìn qua, đối mặt với khuôn mặt tươi cười khi thành công gạt người của Từ Nghiễn Thanh.

Hạ Nhan: . . . Người đàn ông nhàm chán.

Đến bãi đỗ xe, Từ Nghiễn Thanh đi cất va li, chờ anh lên Hạ Nhan đã điều chỉnh nhiệt độ điều hòa trong xe.

Từ Nghiễn Thanh cởϊ áσ lông, đặt lên băng ghế sau, anh mặc một chiếc áo len mỏng màu sáng bên trong, tôn lên dáng người và khí chất của anh.

Hạ Nhan vùi vào chỗ ngồi, liếc anh vài cái, quyết định tiếp tục mặc áo khoác, nếu không định lực anh kém như vậy, rất dễ xảy ra tai nạn giao thông.

Đêm khuya ở Giang Thành, một đường thông suốt, Từ Nghiễn Thanh lái xe rất vững vàng.

Hạ Nhan: "Không có gì muốn hỏi tôi sao?"

Từ Nghiễn Thanh đã nếm trải bài học vì sĩ diện, lập tức nói: "Anh trai của vợ Tào Cường sao lại ở chung với mọi người?"

Anh nhớ rõ mặt Lâm Quân Hành, thật sự không biết tên người kia.

Hạ Nhan còn tưởng anh cố ý, nên cũng học xưng hô của anh giải thích: "Anh trai của vợ Tào Cường đi Thượng Hải ký hợp đồng, buổi tối tụ tập với bạn bè, đúng lúc chọn quán bar giống bọn tôi, trùng hợp hơn, chúng tôi đặt cùng một chuyến tàu.

Từ Nghiễn Thanh phát huy năng lực trinh thám của học bá:" Anh ta nhận ra em ở quán bar, anh ta còn mời em uống rượu rồi? "

Hạ Nhan cười nói: "Đúng vậy, anh để ý sao?"

Từ Nghiễn Thanh cầm tay lái, tám phần tâm tư chú ý đường xá, để lại hai phần tâm tư trả lời cô: "Theo lý thuyết, tôi không nên để ý vì hai người đã tách ra ở ga tàu, rõ ràng anh ta có hứng thú với em, nhưng em không có hứng thú với anh ta."

Hạ Ngưng đánh giá lời nói của anh: "Không nên để ý, chính là nói anh vẫn còn để ý?"

Từ Nghiễn Thanh: "Ừm, lòng dạ tôi hẹp hòi, để bụng có người bắt chuyện với đối tượng hẹn hò của tôi."

Hạ Nhan hừ nhẹ: "Người bắt chuyện với tôi rất nhiều, mỗi người anh đều muốn để ý, vậy sẽ bận rộn đó."

Từ Nghiễn Thanh giải thích: "Tùy người, anh trai của vợ Tào Cường tương đối có lực uy hiếp với tôi."

Hạ Nhan lấy điện thoại ra, vừa lướt vừa nói: "Yên tâm đi, chỉ bằng em gái anh ta, tôi cũng sẽ không cho anh ta cơ hội."

Từ Nghiễn Thanh nghi hoặc: "Vợ Tào Cường đắc tội em rồi?"

Tâm tư nhỏ của phụ nữ, Hạ Nhan không muốn nói nhiều với Từ Nghiễn Thanh, để Từ Nghiễn Thanh chuyên tâm lái xe, cô trả lời tin nhắn của mẹ.

Từ Nghiễn Thanh vẫn còn phân tâm nhớ lại tình huống trong đám cưới, sau đó nhớ rằng có một phù dâu đã nói là cô dâu nói với nhóm phù dâu, Hạ Nhan không hài lòng lắm với đối tượng hẹn hò!

Cho dù Hạ Nhan không vừa lòng với anh, chuyện riêng như vậy cô dâu sao có thể thông báo khắp nơi? Không suy nghĩ đến tâm tình của Hạ Nhan chút nào.

Còn Tào Cường, chẳng biết tại sao lại xem thường anh, như thể Tào Cường rất hiểu Hạ Nhan vậy, đoán chừng cũng là cô dâu đã nói xấu Hạ Nhan với Tào Cường.

Lúc này Từ Nghiễn Thanh quyết định giữ khoảng cách với Tào Cường.

Điện thoại đột nhiên vang lên, Từ Nghiễn Thanh nhìn màn hình, là anh ruột Từ Mặc Trầm

Từ Nghiễn Thanh nhấn nghe.

Từ Mặc Trầm: "Ngày mai anh về Giang Thành, gần đây mẹ thế nào?"

Từ Nghiễn Thanh: "Quá trình hồi phục vẫn ổn, hộ công anh mời coi như đáng tin cậy."

Từ Mặc Trầm: "Em đang lái xe?"

Từ Nghiễn Thanh liếc mắt Hạ Nhan: "Ừm, hẹn hò."

Hạ Nhan đang xem điện thoại: ...

Từ Mặc Trầm: ". . . Em bận đi, rảnh lại nói chuyện."

Cuộc gọi kết thúc.

Hạ Nhan nhìn chằm chằm khuôn mặt điềm nhiên như không có việc gì của Từ Nghiễn Thanh, luôn cảm thấy anh vừa khoe khoang với anh trai mình.

Còn chưa chuyển lên chính thức đã không kịp chờ mà khoe khoang, anh cũng không sợ xem mắt thất bại bị vả mặt sao.

"Đúng rồi, em có cần tôi giới thiệu trước về tình hình của anh tôi cho em không?" Từ Nghiễn Thanh nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, hỏi, "Lỡ em cảm thấy anh tôi có điểm nào làm em không thích tôi sẽ khuyên anh ấy sửa lại, tránh vì anh ấy mà ảnh hưởng đến quan điểm của em với tôi."

Cô vừa nói, vì vợ của Tào Cường nên cô sẽ không cân nhắc tới anh trai cô ấy, Từ Nghiễn Thanh liền muốn xem xét mối đe dọa mà anh trai anh mang lại.

Trong cuộc sống có cô em chồng cực phẩm*, thì cũng có anh chồng cực phẩm.

(*Cực phẩm có thể hiểu theo hai nghĩa, một nghĩa là chỉ những thứ tốt đẹp, không gì sánh bằng, còn nghĩa còn lại là chỉ những thứ không được người khác thích, đáng ghét. Ở câu này thì dùng theo nghĩa thứ 2.)

Hạ Nhan chỉ mới nhìn thấy Từ Mặc Trầm từ xa, chưa nói tới giao tình, nhưng trong lúc này, Hạ Nhan cảm thấy đồng cảm sâu sắc với Từ Mặc Trầm, anh ấy có biết mình đã bị em ruột trước mặt đối tượng hẹn hò hãm hại bao nhiêu lần rồi không?

Trong lòng khẽ động, Hạ Nhan lặng lẽ mở ghi âm trong điện thoại, sau đó giọng điệu hồn nhiên hỏi: "Anh trai anh nhìn khá tốt mà, anh ấy còn có khuyết điểm gì sao?"

Vẻ mặt Từ Nghiễn Thanh hơi lạnh lẽo, bắt đầu đếm kỹ đủ loại khuyết điểm của Từ Mặc Trầm trong mắt anh.

Cuối cùng Hạ Nhan lưu lại một đoạn âm thanh dài mười lăm phút, nếu không phải vì đến tiểu khu rồi phải xuống xe, đoạn âm thanh đó có thể sẽ càng dài hơn.

~Truyện chỉ được đăng tại watpad @augustamin08 và wordpess Augustamin~

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK