• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bùi Văn Tuyên nhìn Lý Dung rất lâu không lên tiếng. Lý Dung không nhịn được cười hỏi, "Ngươi thường ngày lắm lời lắm mà, sao không bình luận vài câu đi?"

Hai tay Bùi Văn Tuyên cầm thẻ chầu đặt trước người, cúi đầu khẽ cười một tiếng, Lý Dung nhướn mày, "Ngươi cười cái gì?"

"Điện hạ", Bùi Văn Tuyên nhìn nàng mỉm cười, "Đã nhiều năm rồi mà Người vẫn đáng yêu như vậy"

Lý Dung có chút mờ mịt, chính vào lúc này từ Đại điện truyền đến tiếng thái giám, "Tuyên Bình Lạc Điện hạ và Bùi Văn Tuyên vào điện..."

Nghe đến tiếng tuyên triệu, hai người lập tức nghiêm túc lại. Họ đối mắt nhìn nhau rồi một trước một sau tiến vào Đại điện.

Trong điện, Ninh phi và phụ thân của Dương Tuyền, cũng là người nắm quyền Dương gia, Dương Liệt đang quỳ trên đất. Lý Minh ngồi ở ngôi cao, đưa mắt nhìn xuống hai người từng bước tiến vào. Lý Dung và Bùi Văn Tuyên mắt không nhúc nhích, một đường đi thẳng đến bên cạnh Ninh phi quỳ xuống hành lễ với Lý Minh.

"Bình Lạc", Lý Minh cho hai người bình thân rồi nhàn nhạt hỏi, "Lúc trước để con làm chủ thẩm vụ án Dương gia, con điều tra đến đâu rồi?"

Vấn đề của Lý Minh, Lý Dung không dám trả lời quá chi tiết bởi điều đó đồng nghĩa với việc nàng quá thông minh, sẽ khiến ông hoài nghi. Chính vì thế, Lý Dung khẽ cười, hắng giọng nói, "Chuyện này là do Bùi đại nhân giúp đỡ nhi thần điều tra, nhi thần không thể nói cụ thể được như ngài ấy, vẫn là để Bùi đại nhân nói đi ạ"

"Bùi Văn Tuyên"

"Có vi thần"

Bùi Văn Tuyên bước ra, Lý Minh nhìn thần tử trẻ tuổi kiệt xuất bên dưới chầm chậm hỏi, "Mấy ngày trước, có người kiện khanh tội mưu sát thương nhân Thác Bạt Yến. Gần đây lại báo gã vẫn còn sống, còn đến Thuận Thiên phủ kiện cáo Dương gia phái người truy sát gã, khanh có biết chuyện này không?"

"Khởi bẩm Bệ hạ", Bùi Văn Tuyên cung kính nói, "Chuyện này xin cho thần được trình tấu cụ thể"

"Nói đi"

"Hai tháng trước, Bình Lạc Điện hạ ở biệt viện ngoại thành tổ chức Xuân yến, Dương Tuyền muốn kết thân cùng Công chúa Điện hạ, nên nhân lúc Công chúa hồi cung đã cho người mai phục. Vi thần đang trên đường trở về phát giác ra âm mưu của Dương Tuyền, vì cứu Công chúa đã nảy sinh mâu thuẫn với Dương Tuyền. Sau đó chúng thần được Thái tử Điện hạ giải cứu, mang trở về cung. Vi thần diện kiến Thánh thượng, Người thấy thần còn hoảng sợ nên đã đặc biệt cho người tiễn về phủ. Song không ngờ đến, vì mang hận vi thần đã phá hoại kế hoạch của mình, Dương Tuyền gan to tày trời dám giữa thanh thiên bạch nhật ám sát vi thần. Dưới tình thế cấp bách, vi thần đã lỡ tay giết chết Dương nhị công tử"

"Bệ hạ biết được việc làm lớn mật này của Dương Tuyền, đặc biệt ra lệnh cho Bình Lạc Công chúa làm chủ thẩm, dưới sự giám sát của Tô thị lang và sự hỗ trợ của vi thần, cùng nhau điều tra vụ án Dương gia. Sau khi lập án, có một người đã âm thầm viết thư cho chúng thần, kể lại hết thảy những việc làm của Dương gia ở Tây Bắc, vạch trần cả việc mấy năm gần đây Dương gia đều thông đồng với địch"

"Ngươi nói bậy!"

Dương Liệt nghe đến đây liền nhìn Bùi Văn Tuyên quát lớn. Sắc mặt Bùi Văn Tuyên không chút biến đổi, Lý Dung đứng ở một bên, tay phe phẩy quạt híp mắt cười sáng lạn, nghe Bùi Văn Tuyên tiếp tục nhàn nhạt nói, "Theo những gì người này kể, Nhung quốc than thở rằng, đến nay đa số khí giới đều làm bằng đồng vì chúng chẳng qua là một tiểu quốc man di. Nhưng Dương gia vì củng cố địa vị đã thông đồng với Nhung quốc. Mùa thu hằng năm, chúng mang quân đến xâm lược, Dương gia sẽ hướng triều đình xin binh lính và lương thảo. Khi đã được cấp, họ sẽ cùng Nhung quốc diễn một màn chiến tranh bất phân thắng bại... Những tin thắng lợi lớn nhỏ mấy năm gần đây, chẳng qua là Nhung quốc nhận được tiền nên phối hợp với Dương gia làm trò mà thôi..."

"Thằng oắt con!"

Dương Liệt kích động đứng phắt dậy. Lý Dung thấy hành động này của ông ta liền gấp mạnh quạt trong tay tạo nên một tiếng "phạch", lớn giọng quát, "Quỳ xuống!"

Âm thanh của nàng mạnh mẽ vang vọng khiến Dương Liệt thanh tỉnh phần nào. Ông ta nghiến chặt răng rồi lại quỳ xuống.

Bùi Văn Tuyên nhàn nhạt liếc nhìn một cái, tiếp tục nói, "Tuy lời nói chỉ đơn phương từ một phía, nhưng nếu đã có những tin đồn như thế, vi thần đương nhiên phải tra rõ ràng. Vi thần nghe nói, Hoa Kinh có một thương nhân ngoại quốc là Thác Bạt Yến, nhiều lần có giao dịch mua bán với Dương gia vì thế thỉnh cầu Công chúa, cùng nhau đến điều tra gã thương nhân này. Khi đến phủ Thác Bạt Yến, vi thần đã trộm được cuốn sổ ghi lại tất cả những vụ mua bán của gã với Dương gia, từ đó phát hiện những năm gần đây, chỉ riêng tiền tài Dương gia lấy được từ Thác Bạt Yến không hề ít. Những cổ vật Thác Bạt Yến mua của Dương gia đều vượt xa giá cả bình thường. Điều đó cho thấy đây không phải là giao dịch đơn thuần. Vi thần liền lần theo dấu vết, lại đến Binh bộ kiểm tra chứng cứ, đem toàn bộ sổ sách và những người có liên quan thẩm vấn một lượt"

"Có lẽ việc này đã đến tai Ninh phi", Bùi Văn Tuyên nhìn Ninh phi đang quỳ trên đất bất động thanh sắc, quay đầu đi tiếp tục nói, "Với ý đồ tiêu hủy chứng cứ, bọn họ đã mưu sát Thác Bạt Yến rồi giá họa cho vi thần cùng Bình Lạc Công chúa. Đồng thời, khi Dương Liệt biết gia quyến trong Hoa kinh bị vây khốn trong phủ, đã âm thầm bày kế ám sát chủ tướng ở tiền tuyến bấy giờ rồi nộp đơn từ chức hòng uy hiếp Bệ hạ"

"Bệ hạ", Bùi Văn Tuyên ngẩng đầu, thần sắc trịnh trọng, "Hiện tại sổ sách ở Tây Bắc, ở Binh bộ và trong tay Thác Bạt Yến trong mười năm nay đã tập hợp đầy đủ. Thời gian cùng dòng tiền mà Thác Bạt Yến đổ vào phủ Dương gia, so với ghi chép trong sổ sách ở Binh bộ và tiền tuyến đều ăn khớp. Kết hợp với khẩu cung của Thác Bạt Yến cùng những người khác, đủ để chứng minh việc Dương gia biển thủ suốt chừng ấy năm. Bọn họ vì sao có thể có được nhiều tiền đến thế? Hiện tại theo tin báo ở tiền tuyến, trong quá trình Nhung quốc tấn công, vì sao lại có một số lượng lớn khí giới nhập từ Đại Hạ? Tất cả những chứng cứ tập hợp lại, chứng minh người ban đầu cung cấp những thông tin này hoàn toàn có thể tin tưởng được"

"Dương gia hành sự tùy ý, khi quân phạm thượng, hại quốc hại dân, trên không kính Thiên tử, dưới không lo trăm dân, thông đồng quân địch phản bội Đại Hạ. Bệ hạ", Bùi Văn Tuyên quỳ xuống, dập đầu nói, "Tội danh lớn nhường này, tuyệt đối không thể bỏ qua cho Dương gia!"

Bùi Văn Tuyên nói xong những lời trên, văn võ toàn triều một mảng chấn kinh, ai nấy đều ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Dương Liệt cùng Ninh phi đang quỳ ở đó. Rất lâu sau, Lý Minh mới mở miệng hỏi, "Dương Liệt, khanh còn gì để nói?"

Dương Liệt quỳ trên sàn, cúi đầu không nói. Ông ta suy nghĩ một chốc rồi trào phúng cười, "Bệ hạ nói thế nào thì chính là thế đấy"

"Ninh phi", Lý Minh nhìn Ninh phi nhàn nhạt hỏi, "Nàng thì sao?"

Ninh phi nghe Lý Minh nói thế, tay chống gối ưu nhã đứng dậy.

"Chuyện đã đến mức này, Bệ hạ hỏi những việc này là có ý gì?"

Ninh phi ngẩng đầu nhìn Lý Minh, "Dương gia phạm phải tội gì, không phải là ý của Bệ hạ sao? Khi Bệ hạ cần Dương gia, Dương gia đều ở biên quan, chém giết hơn nửa đời người. Nhưng hiện tại khi thấy họ cản đường mình, vì muốn nâng đỡ Túc Vương, Bệ hạ lại vu cho họ tội cấu kết với địch, khi quân phạm thượng. Ha...", Ninh phi bật cười thành tiếng, "Tức cười, tức cười đến cực điểm!"

"Dương Uyển!"

Lý Minh thét lên, "Ngươi thật hỗn xược!"

"Ta hỗn xược?!", Ninh phi chỉ thẳng tay về phía Lý Minh quát, "Lý gia các ngươi bức ta đến bước đường này còn trách ta hỗn xược! Ta nói cho các ngươi biết", Ninh phi quay đầu lại nhìn xuống triều thần, "Kết cục hôm nay của Dương gia, chính là tương lai của các ngươi..."

"Người đâu", Lý Minh lạnh giọng hạ lệnh, "Mau lôi nữ nhân điên khùng này xuống"

Nói rồi binh sĩ xông lên kéo Ninh phi ra ngoài.

Ninh phi một đường bị lôi ra đến cửa luôn ra sức kháng cự. Bà ta giãy dụa, muốn thoát khỏi sự khống chế của binh sĩ, hướng về phía Lý Dung thét lớn, "Lý Dung, ngươi là một con ngốc! Ông ta sớm đã muốn phế Lý Xuyên! Những nam nhân ông ta chỉ hôn cho ngươi chẳng có tên nào tốt đẹp cả! Ông ta còn hận không thể tống ngươi đi hòa thân, để ngươi chết trơ xác bên ngoài. Ấy vậy mà ngươi còn dám yêu thương ông ta... Lý gia các ngươi sẽ không được chết tử tế! Không được chết tử tế đâu!"

Binh sĩ lại kéo Ninh phi xuống, nhưng Ninh phi dường như liều mạng, xông thẳng về phía Lý Dung.

Bùi Văn Tuyên không dấu vết đứng chắn trước mặt Lý Dung, Lý Dung lẳng lặng nhìn Ninh phi, thần sắc lạnh nhạt như đã chết. Ninh phi kêu gào, thét lên từng tiếng chói tai. Vào khoảnh khắc bà rút trâm trên đầu xuống, Lý Minh liền quát lớn, "Giết ả ngay!"

Kiếm lập tức đâm xuyên qua người Ninh phi, cũng vào lúc này, Bùi Văn Tuyên lại vô thức nâng tay lên che mắt cho Lý Dung.

Máu tươi bắn lên tay áo đang che mắt Lý Dung của Bùi Văn Tuyên. Tay nàng siết chặt cây quạt vàng, nàng hạ mi mắt, trầm mặc bất động.

Nàng có thể nhìn thấy máu của Ninh phi thấm đẫm cả Đại điện và đang chầm chậm chảy về hướng của nàng.

Sau khi nghe thấy có người muốn lôi Ninh phi xuống, Lý Dung đột nhiên mở miệng, "Chậm đã"

Ai nấy đều nhìn về phía Lý Dung. Lý Dung dùng quạt ấn bàn tay đang che hai mắt mình của Bùi Văn Tuyên xuống, ngay lập tức đối diện với hình ảnh Ninh phi chẳng khác gì một thân chó lợn bị người khác lôi đi.

Nàng bình tĩnh nói, "Người của hoàng tộc, xuất thân thế gia, không nên bị vũ nhục thế này. Mang một cái cán màu trắng đến, tử tế nâng ra ngoài"

Nói rồi nàng cởi áo khoác, đi đến bên cạnh rồi đắp lên người Ninh phi.

Chẳng bao lâu sau, người hầu mang theo một cái cán vào, đặt Ninh phi lên, đắp vải trắng xong mới nâng ra ngoài.

Bùi Văn Tuyên đi đến phía sau Lý Dung, nhìn Dương Liệt nói, "Dương tướng quân, ngài có nhận tội không?"

Dương Liệt ngẩng đầu, ông dùng đôi mắt trầm đục lẳng lặng nhìn Lý Dung, rất lâu sau mới khấu đầu, khàn khàn lên tiếng, "Vi thần biết tội"

Chỉ một câu trên liền đồng nghĩa vụ án Dương gia đã hoàn toàn hạ màn.

Lý Minh im lặng hồi lâu, sau đó có chút mệt mỏi nói, "Dẫn xuống đi, chuyện tiếp theo giao cho Hình bộ, bắt giam toàn bộ Dương gia, niệm tình tổ tiên có công với triều đình nên được chết toàn thây, ban rượu độc"

"Vi thần...", giọng nói Dương Liệt run rẩy, "Đội ơn Bệ hạ"

Sau khi Dương Liệt nhận tội liền bị giải ra ngoài. Lý Dung và Bùi Văn Tuyên cũng lui xuống. Khi ra đến cửa, thấy Dương Liệt bước đi loạng choạng, Bùi Văn Tuyên liền tiến đến đỡ ông ta. Dương Liệt ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn người thanh niên đã kéo cả gia tộc của mình vào địa ngục.

"Ngươi biết ngươi đang làm gì không?"

Ông ta khàn giọng nói, "Người thanh niên à, muốn làm một thanh đao là chuyện không dễ dàng đâu"

Thần sắc Bùi Văn Tuyên bình tĩnh, hắn nâng mắt nhìn Dương Liệt, "Vậy Dương tướng quân, ngài có biết mình đang làm gì không?"

Dương Liệt có chút khó hiểu, Bùi Văn Tuyên đỡ ông ta ra ngoài nhàn nhạt nói, "Ta đã từng đọc qua thơ khi trẻ Dương tướng quân làm. Ngài từng viết, 'Bạch mã lãnh binh đao hướng Bắc, hoành sảo thiên quan báo quân ân'. Ngài còn nhớ chứ?"

Sắc mặt Dương Liệt đầy vẻ hoảng hốt, sau vài phút, ông mới chua xót cười khổ, "Thế nhưng có người vẫn còn nhớ những thứ này"

"Lúc thiếu thời có chí khí nhường này, cớ gì không tiếp tục gìn giữ?"

Bùi Văn Tuyên nâng mắt nhìn ông ta, Dương Liệt lắc đầu, "Con người, không thể mãi mãi chẳng nhúng chàm"

"Quan bảo vệ quan, quan hệ phức tạp, Bùi công tử xuất thân thế gia, đương nhiên càng hiểu đạo lý này hơn ta. Vì còn niên thiếu nên chí khí bừng bừng, nhưng cuối cùng ngươi sẽ hiểu được, những lời trưởng bối nói luôn luôn đúng"

Dương Liệt khẽ cười một tiếng, nâng tay vỗ vỗ vai Bùi Văn Tuyên.

"Bùi đại nhân, tiễn đến đây thôi"
Nói rồi, Dương Liệt quay người đi. Hai tay ông ta bị còng lại, bước đi chậm rãi nhưng trầm ổn.

"Nhất định có một ngày, Bùi đại nhân sẽ hiểu lời của lão hủ"

Bùi Văn Tuyên không nói gì, hai tay hắn luồn vào tay áo, đứng trên bậc thang dài, lẳng lặng nhìn theo hướng Dương Liệt.

Lý Dung đứng sau lưng Bùi Văn Tuyên khẽ lên tiếng, "Hại chết người ta còn hỏi mấy vấn đề này làm gì?"

"Vì người sắp chết", Bùi Văn Tuyên bình tĩnh nói, "Mới có thể nói cho ta biết lý do chết của họ là gì. Từ đó ta mới biết cách tránh không chết vì lý do này và những người khác cũng tránh khỏi kết cục đó"

"Mấy lời của ông ta không phải ngươi sớm đã hiểu rõ?", Lý Dung khẽ cười, "Sống năm mươi năm không phải quá lãng phí?"

Nghe thế Bùi Văn Tuyên cũng mỉm cười, "Không giấu gì Công chúa Điện hạ, những lời ông ta nói, dù thần đã sống năm mươi năm nhưng vẫn chưa hiểu hết được"

"Nói dối", Lý Dung lập tức đáp, "Nếu ngươi không hiểu những thứ này, còn tranh chấp chuyện người kế vị với ta làm gì? Lúc còn trẻ ngươi từng nói muốn dân chúng có cuộc sống an lành nhưng cuối cùng không phải cũng vì quyền lợi mà đấu đá với ta sao?"

Nghe thế Bùi Văn Tuyên trầm mặc không nói. Hắn có chút muốn lên tiếng giải thích nhưng lại biết, dù làm thế nàng cũng không thể hiểu hết.

Lý Dung vĩnh viễn không thể hiểu được dã tâm, gánh nặng cũng như suy nghĩ dường như ngây thơ của Bùi Văn Tuyên.

Bởi vì Lý Dung vốn dĩ sinh ở ngôi cao, chưa từng có trải nghiệm giống hắn, đi qua đồng hoang, nhìn qua giang sơn, kết giao nhiều bằng hữu ở Lư Châu, nhìn thấy sự gian khổ của lê dân bá tánh.

Bảo vệ sự ổn định và chính thống chính là tín ngưỡng của Lý Dung. Nhưng hắn sâu sắc hiểu rằng, nếu tiếp tục duy trì tín ngưỡng này, sự kết thúc của vương triều Đại Hạ sẽ không còn xa nữa.

Song những lời nói ấy, hắn chẳng thể nói ra, Lý Dung cũng không tài nào hiểu được.

Lý Dung thấy hắn không nói liền nghĩ đã đâm trúng chỗ yếu đuối của hắn, cảm thấy mình nói hơi nặng lời. Một mặt cùng hắn đi về phía trước một mặt dùng quạt nhỏ gõ vào lòng bàn tay, đổi một chủ đề khác, "Con người mà, cũng chỉ như thế thôi. Lúc ta còn trẻ không phải cũng có mấy suy nghĩ này ư? Hôm nay ngươi còn sợ ta nhìn thấy máu, nhưng ta đã thấy nhiều rồi..."

"Lý Dung", Bùi Văn Tuyên bất ngờ đánh gãy lời nàng, thần sắc nhìn không ra vui buồn. Lý Dung quay đầu sang liền nghe hắn nói, "Mỗi lần cô thấy máu, tay trái sẽ hơi run lên"

Lý Dung chậm rãi thu lại cảm xúc, Bùi Văn Tuyên tiếp tục nói, "Cô luôn nói với ta, cô và Tô Dung Khanh không hề có chân tình, cũng nói qua cô chỉ vì lợi ích cá nhân. Nhưng không phải ai cũng có thể trên triều, vì trong lòng không nhẫn tâm mà làm ra một chuyện đầy mạo hiểm là đắp áo lên cho một người đã chết"

"Những lời nói ra chưa chắc là sự thật", hai người đi đến cửa cung, Bùi Văn Tuyên dừng bước, quay đầu nhìn nàng, "Nhưng có một số lời nói lại không nhất định là giả"

"Ví dụ như?"

Lý Dung hỏi thẳng, Bùi Văn Tuyên nhìn nàng, rất lâu sau bất ngờ nói, "Lần này xuất cung, trước khi thành hôn sợ là khó gặp được cô. Trong khoảng thời gian ngắn này ta định xây dựng lại mạng lưới tình báo như trước kia, cần có chút tiền"

Lý Dung, "..."

"Ta thật sự rất muốn biết", Lý Dung nhìn Bùi Văn Tuyên, than thở nói, "Ngài sao có thể mở miệng xin tiền nữ nhân một cách thành thục đến thế nhỉ?"

"Bởi vì tiền mà hôm nay Người cho thần, ngày sau thần có thể trả lại gấp bội", Bùi Văn Tuyên ung dung cười, "Cuộc mua bán này Người có muốn làm không?"

Kiếp trước mạng lưới của Bùi Văn Tuyên còn mạnh hơn cả Lý Xuyên, rất nhiều tin tức Lý Dung biết được đều đến từ Bùi Văn Tuyên, đi kèm mạng lưới ngầm ấy lại chính là những cửa hàng lớn. Vì thế nửa đời sau này Lý Dung có thể cẩm y ngọc thực, vô lo vô nghĩ, hơn nửa tài sản đều nhờ vào phần tiền ban đầu mà nàng đầu tư cho Bùi Văn Tuyên.

Cuộc làm ăn nắm chắc sinh lợi này, chỉ kẻ ngốc mới không làm.

Mà Lý Dung lại chẳng ngốc. Nàng lấy lệnh bài đặt vào tay Bùi Văn Tuyên, "Có chuyện gì cứ đến phủ Công chúa tìm quản gia, nhưng ta nói trước, hiện tại tiền ta không nhiều, chỉ có chút ít bao nhiêu đây thôi, ngươi đừng làm gì quá đáng"

"Xem ra làm Công chúa cũng chẳng được bao nhiêu lợi ích nhỉ", Bùi Văn Tuyên cầm lệnh bài, bày ra vẻ chán ghét, "Không biết những Công chúa khác có nhiều tiền hơn không..."

"Ngươi trả lại cho ta ngay!"

Lý Dung đưa tay muốn lấy lại thẻ bài nhưng Bùi Văn Tuyên nhanh hơn một bước đem nó giấu ra sau lưng, lại dùng một tay khác ngăn Lý Dung, "Xin chú ý lễ nghi thưa Điện hạ, thần biết tư thái thần hơn người, nhưng xin Người đừng phi lễ với thần"

"Bùi Văn Tuyên", Lý Dung bị hắn chọc tức đến phì cười, "Ngươi là cái đồ không có mặt mũi!"

Bùi Văn Tuyên nhướn mày cười, toát ra vẻ dương dương tự đắc. Hắn quay đầu đi, hai tay chắp sau lưng, đi về phía cửa cung, "Công chúa tiễn đến đây là được rồi, vi thần xin cáo lui"

"Ai tiễn ngươi! Dù ngươi chỉ dùng một thanh đồng của ta, ngươi cũng phải ghi nợ lại! Ta sẽ kiểm tra sổ đó!". Lý Dung hận không thể xé nát Bùi Văn Tuyên, chỉ là xung quanh còn có người, nàng không tiện nói quá nhiều. Sau khi quát xong một câu này, kiềm nén khí giận xuống được một chút, Lý Dung đang muốn xoay người đi bỗng nghe thấy Bùi Văn Tuyên bất ngờ gọi nàng, "Còn chuyện này nữa..."

Lý Dung quay sang nhìn người thanh niên đang đứng trước cửa cung. Hắn dừng bước, quay lại nhìn nàng, bất ngờ cong mày cười nói, "Nếu còn có lần sau, thần vẫn sẽ che mắt cho Người"

Lý Dung hơi ngẩn ra.

"Mỗi một cô nương", trong mắt mang theo vài tia ấm áp không nói thành lời, như làn gió mùa hạ ấm áp khẽ khàng quấn lấy con người ta, Bùi Văn Tuyên hạ thấp giọng, ôn hòa nói, "Nếu được ai đó bảo vệ, bao giờ cũng là một chuyện tốt"

Bùi Văn Tuyên nói xong câu này, không quay đầu lại mà đi thẳng ra khỏi cửa cung.

Lý Dung lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của hắn, trong một khoảnh khắc, nàng bỗng nhiên cảm thấy, dù đã quen biết hắn hơn ba mươi năm nhưng dường như nàng chưa bao giờ hiểu thấu được chân chính con người của Bùi Văn Tuyên.

Nàng thất thần phút chốc thì bên tai truyền đến tiếng Tịnh Lan, "Điện hạ, Bệ hạ hình như vừa hạ triều"

Nghe thế Lý Dung mới hồi thần, ổn định lại tâm tình xong nàng xoay người nói, "Đi tìm Bệ hạ thôi"

Lý Dung cho người thông báo với Lý Minh, sau đó nhanh chóng đến đó dùng thiện với ông.

Lý Minh vừa hạ triều liền về cung Thái Hòa, ông đổi thường phục xong, vừa cầm khăn lau tay liền nghe thấy Lý Dung đến tìm mình. Ông mỉm cười tuyên Lý Dung vào trong. Sau khi nàng hành lễ với ông, Lý Minh nhìn nàng một lượt rồi mới híp mắt cười, "Con gầy rồi"

"Địa phương đó vốn không thể chăm sóc cơ thể", Lý Dung không vui nói, "Con có thể không gầy sao?"

"Sao nào", Lý Minh ném khăn nóng vào thau nước, đi đến trước bàn ăn, "Đang oán trách trẫm?"

"Con không có", Lý Dung than một tiếng, "Là Dương gia bọn họ khinh người quá đáng, Phụ hoàng cũng có chỗ khó của mình, con hiểu mà"

"Mấy chuyện này con cũng hiểu được?", Lý Minh bật cười, gọi nàng đến ngồi, "Quả nhiên đã lớn khôn"

"Mấy chuyện này có gì khó hiểu ạ?", Lý Dung ngồi xuống, "Bùi Văn Tuyên vừa nói con liền hiểu ngay"

Lý Minh nghe Lý Dung nhắc đến Bùi Văn Tuyên, không khỏi nhìn nàng một lúc, "Nghe bảo con và hắn bị nhốt chung?"

"Dạ đúng", Lý Dung cầm đũa lên, tùy ý đáp, "Nếu không một mình con bị nhốt trong đó, tối đến lại chẳng ai hầu, đáng sợ biết bao nhiêu"

"Hai người các con cũng bị nhốt chung một khoảng thời gian", Lý Minh cũng gắp miếng cá đã được thái giám lấy xương lên, chậm rãi nói, "Con cảm thấy con người hắn thế nào?"

"Dạ?", Lý Dung nghe thế nhất thời cứng nhắc, trên mặt lộ ra một chút không tự nhiên, thỏ thẻ đáp, "Dạ... cũng được ạ"

"Cũng được là ý gì?", Lý Minh nhìn bộ dáng của Lý Dung liền có hiểu rõ. Ông mỉm cười nói, "Trong bốn người mà trẫm đưa ra, hiện Dương Tuyền đã không còn, con nhất định phải chọn một người"

"Dạ...", Lý Dung đỏ mặt, "Dạ thì... hắn rất tốt ạ"

Lý Minh hiếm thấy được bộ dáng xoắn xít này của Lý Dung, không cầm được bật cười thành tiếng, "Bình Lạc của chúng ta từ khi nào lại ấp a ấp úng thế này? Có phải tên tiểu tử họ Bùi không ổn, nếu thế thật, còn Thôi Ngọc Lang cùng Ninh thế tử, con chọn một người đi"

"Con đâu có nói hắn không ổn ạ"

Lý Dung đã bình tĩnh lại, vội vàng nói, "Bùi công tử rất tốt"

"Cuối cùng cũng chịu nói thật"

Lý Minh nhấc đũa gắp đồ ăn, cười nói, "Mấy năm nay làm gì có ai quản được con, xem ra tên tiểu tử Bùi gia kia ấy vậy mà cũng có vài phần bản lĩnh. Hắn ta nói gì với con khiến con dù bị trẫm bắt nhốt cũng không khóc nháo, mắng chửi trẫm?"

"Hắn nói với con, Phụ hoàng thật sự rất yêu thương con, nếu có thể giúp, Người nhất định sẽ giúp con. Chỉ vì có chỗ khó nên Người mới bất đắc dĩ làm vậy. Phụ thân vốn luôn thương yêu nữ nhi, chỉ cần con luôn hướng về Phụ hoàng thì con mãi mãi sẽ là tâm can bảo bối của Người"

"Mấy lời hắn nói cũng không phải không đúng", Lý Minh than một tiếng, "Lần này con vào ngục, trưởng thành không ít. Mẫu hậu con thì sao, bà ấy có đi thăm con không?"

Lý Dung nghe Lý Minh hỏi thế nhất thời lộ ra sự hụt hẫng, "Bà ấy... nhất định cũng có chỗ khó"

Lý Minh cười trào phúng, "Bà ấy thật sự có chỗ khó, chẳng thèm nhớ đến con, ngày ngày lại đến tìm trẫm cãi nhau vì Xuyên nhi mà con thì chẳng nhắc một lời"

Nghe thế hốc mắt Lý Dung bỗng hồng lên. Lý Minh đang ăn cơm bỗng chốc khựng lại, sau vài phút, ông mới chậm rãi nói, "Chuyện gì cũng có Phụ hoàng lo, con không cần đau khổ. Hôm nay trên triều không chỉ hôn cho con cùng Bùi Văn Tuyên là nghĩ vì đã thấy máu sẽ không tốt lắm. Đợi chốc nữa trẫm cho người soạn thánh chỉ tứ hôn đưa đến Bùi gia. Sau khi con gả cho hắn rồi cứ đến phủ Công chúa mà ở, không cần nhọc lòng vì mấy chuyện trong cung nữa"

"Sau này con không thể sống trong cung ạ?"

Nghe thế, Lý Dung ngẩng đầu mắt đỏ hoe nhìn Lý Minh. Ông bất lực mỉm cười, "Làm gì có chuyện một Công chúa sẽ mãi sống trong Hoàng cung? Con gả cho Bùi Văn Tuyên rồi thì phải yên ổn sống bên cạnh người ta chứ"

Lý Dung cúi thấp đầu, nhìn bộ dạng có chút đau khổ. Tay cầm đũa của Lý Minh khẽ khựng lại, sau hồi lâu mới nói, "Aiz, ăn một bữa cơm mà khóc lóc ỉ ôi, không nói mấy chuyện này nữa, con vui lên đi, bàn một chút về hôn sự của con nào. Trẫm định mùng ba tháng sau sẽ định hôn kỳ cho con, con thấy thế nào?"

"Đều nghe theo Phụ hoàng ạ"

Lý Dung hít hít mũi, "Hôn sự của con không phải đã bàn xong từ lâu rồi ư? Chỉ vì bị Dương gia làm chậm trễ hai tháng, chẳng lẽ Lễ bộ không quản nữa?"

"Con đừng có đổ oan cho họ", Lý Minh mỉm cười, "Lễ bộ không những đã sắp xếp xong mà còn chuẩn bị cho con hai bộ giá y, con hãy chọn một bộ"

"Thật sao ạ?"

Nhắc đến y phục, hai mắt Lý Dung sáng lên, Lý Minh nhìn nàng chẳng khác gì một đứa trẻ, không nhịn được bật cười, "Đúng là trẻ con, trẫm gạt con làm gì?"

Lý Dung vô cùng cao hứng bàn với Lý Minh về các bước thực hiện hôn sự, nhìn nàng bây giờ chẳng khác gì một cô nương mười tám tuổi bình thường, bám lấy cha mình tán gẫu mấy chuyện vụn vặt trong cuộc sống. Ăn xong bữa cơm này, tâm tình của hai cha con đều rất tốt. Lý Dung tiễn Lý Minh đến Ngự thư phòng, trước khi đi, ông bất ngờ nhớ đến một chuyện, "Hôm nay Dung nhi vì sao lại đắp áo cho một ả như Ninh phi? Con thấy máu không sợ sao?"

"Sao không sợ được ạ?", Lý Dung mỉm cười, "Nhưng nhi thần là Công chúa, không thể để người khác chê cười. Ninh phi... con cũng từng tiếp xúc qua", Lý Dung than một tiếng, "Nhìn bộ dáng kia, con thật sự không đành lòng"

"Con đó", Lý Minh chỉ chỉ nàng, có chút hận sắt không thành thép nói, "Quá mềm lòng. Thôi được rồi, con về đi, Phúc Lai", ông quay đầu gọi thái giám bên cạnh, "Bảo Lễ bộ mang hai kiện giá y đến phủ Công chúa để Công chúa chọn lựa. Nếu Công chúa còn có bất kỳ yêu cầu gì cứ để Lễ Bộ bổ sung vào. Đại hôn của Bình Lạc Công chúa, con gái của trẫm", Lý Minh vỗ vỗ vai Phúc Lai, "Không được làm qua loa"

Nghe được những lời như thế, Phúc Lai liền cúi người tiễn Lý Minh đi Ngự thư phòng sau đó nhìn sang Lý Dung mỉm cười nói, "Điện hạ, Người xem Bệ hạ có bao nhiêu quan tâm Người"

"Cái đó là vì...", Lý Dung mỉm cười có chút kiêu ngạo nói, "Ta chính là nữ nhi mà phụ hoàng sủng ái nhất"

Nói rồi Lý Dung khoát khoát tay, "Bổn cung về trước đây, Phúc Lai công công không cần tiễn"

"Cung tiễn Điện hạ"

Phúc Lai cúi người, cung kính hành lễ.

Lý Dung và Lý Minh sau khi bàn xong chuyện hôn lễ liền ngáp một cái, quay về cung của mình. Cùng lúc này, Bùi Văn Tuyên cũng đã về đến nhà.

Sáng sớm hắn ra khỏi ngục đã cho người thông báo với Đồng Nghiệp. Sau khi hạ triều, hắn tránh né những xe ngựa của các trưởng bối Bùi gia, một mình đứng đợi Đồng Nghiệp đến đón.
Đồng Nghiệp đánh một chiếc xe ngựa cũ kĩ đến nơi liền ai oán nói, "Công tử, xin người đừng chê chiếc xe này cũ kĩ. Chiếc xe lần trước chúng ta mượn đến nay chưa được trả về nên lão thái bà quản xe kia ngày nào cũng tìm nô tài đòi tiền. Người lâu rồi chưa về phủ, nô tài cũng không có tiền trả bà ta, bà ta nói nếu không đền tiền vậy cũng chẳng cho chúng ta mượn xe nữa. Vì thế hôm nay có thể mượn tạm chiếc cũ kĩ thế này đã không tồi rồi ạ"

Bùi Văn Tuyên ngồi trong xe ngựa nhắm mắt dưỡng thần, những chuyện vặt vãnh này hắn vốn không để tâm. Đồng Nghiệp thấy hắn không nói gì liền than một tiếng, "Cái bà già gian xảo ấy chính là đang khinh thường chúng ta. Người xem, mấy vị công tử trong viện nhị lão gia tam lão gia, làm gì có ai chỉ vì một chiếc xe ngựa mà bị làm khó đến nhường này? Nhưng mà công tử, khi nào người mới được phát lương vậy? Chiếc xe ngựa này phải trả tiền nhanh một chút, nếu không ngày mai người không thể lên triều đâu" 

"Trước thay y phục đã, ta đã có tiền"

Thay xong y phục, hắn sẽ đi phủ Công chúa lấy tiền. Có tiền của Lý Dung rồi hắn có thể mua một cỗ xe ngựa, nhưng không thể mua loại mắc vì nếu để nàng phát hiện, chỉ sợ sẽ mắng hắn đến long trời lở đất. Chỉ cần tùy tiện mua một cỗ xe, đợi sau này khi có tiền rồi, đổi một cỗ khác là được.

Bùi Văn Tuyên cẩn thận tính toán, Đồng Nghiệp nghe Bùi Văn Tuyên nói thế có chút lo lắng, cậu cảm thấy có lẽ Bùi Văn Tuyên trong ngục đã nhận lấy một đả kích gì đó.

Khi về đến Bùi phủ, Bùi Văn Tuyên cùng Đồng Nghiệp bước vào. Đi qua những dải hành lang vòng vèo, vừa đến cửa viện hắn liền cảm thấy có gì đó không đúng, từ đằng xa thấp thoáng có rất nhiều người đang đứng. Trong lòng nhất thời cảm thấy không tốt, lập tức phân tích tình hình, lúc này người đứng ở kia rốt cục là ai.

Có thể mang theo người đợi ở trong viện của hắn chỉ có hai khả năng, nếu không phải mẫu thân hắn thì chính là nhị thúc hoặc tam thúc.

Mà nhóm người này bất luận là ai e rằng là muốn ngăn hắn cưới Lý Dung. Năm đó mẫu thân hắn một mực không thích chuyện hắn cưới Lý Dung, chỉ là không thể nào không chấp nhận. Hiện tại chiếu chỉ ban hôn còn chưa ban xuống, mẫu thân hắn đến đây để "vớt vát cục diện" cũng là điều dễ hiểu.

Nếu là nhị thúc tam thúc vậy càng không hy vọng hắn cưới Công chúa vì một khi chuyện đó xảy ra, hắn sẽ có chỗ dựa và thoát khỏi sự khống chế của Bùi gia.

Vừa nghĩ đến đám người này tìm hắn để ngăn cản hôn sự, hắn cảm thấy vô cùng bức bối khó chịu.

Tuy việc cưới Lý Dung là bị ép buộc nhưng nó thật sự đã trở thành mục tiêu của hắn. Để cưới được nàng, hắn đã phải giết Dương Tuyền, giẫm qua Dương gia, hiện tại còn có người muốn ngăn cản hắn?

Nghĩ thế khiến tâm tình hắn cảm thấy phiền não, phất tay áo đi thẳng về phía viện, thấp giọng quát, "Cưới một thê tử sao lại khó thế này chứ"

Đồng Nghiệp có chút ngẩn ra, hắn nhìn thấy Bùi Văn Tuyên siết chặt thẻ chầu, lạnh mặt bước vào trong viện. Vừa liếc mắt thấy một đám nô bộc đang đứng bên trong, hắn lạnh giọng hỏi, "Các ngươi đến đây làm gì? Ai cho phép các ngươi tiến vào?"

Bùi Văn Tuyên đã chuẩn bị xong xuôi, ai dám xen vào hôn sự của hắn, hôm nay hắn nhất định phải giết gả dọa khỉ để cho đám người hầu này biết mặt.

Ai ngờ đến, từ xa có một nữ nhân mập mạp tiến lại gần, hành lễ với Bùi Văn Tuyên rồi cung kính nói, "Đại công tử, nô tỳ đợi Đại công tử đã gần hai tháng rồi. Nghe nói hôm nay người quay lại liền cố ý đứng đây đợi người"

Nữ nhân khẽ cười, "Hai tháng trước cỗ xe ngựa người mượn còn chưa trả nợ xong. Vốn một cỗ xe cũng chẳng đáng là bao nhưng dù sao cũng là đồ dùng chung trong nhà, nên cũng phải làm theo quy tắc. Người đừng cho rằng lão nô đang làm khó người, chỉ là người muốn đem tiền trả nợ hay là đem xe ngựa trả lại đây?"

Bùi Văn Tuyên, "..."

Bùi Văn Tuyên trầm mặc hồi lâu, sau khi điều chỉnh lại tâm trạng mới chậm rãi hỏi, "Bao nhiêu tiền?"

Nữ nhân giơ hai ngón tay lên, "Hai trăm lượng"

Mỗi tháng khi khấu trừ hết những khoản ăn uống vải vóc cùng những thứ linh tinh khác, bổng lộc đến tay chỉ còn hai lượng. Tốt lắm, hắn thật sự...

Trả không nổi!

♪Góc tám nhảm♪

Chương này hạ màn đấu đá đầu tiên sau khi trọng sinh nên dài muốn đòi mạng, khoảng 6100 chữ TT^TT.

Máu me tuy không nhiều nhưng những tình huống tác giả đưa ra thật khiến cho ta thấy lòng người đủ ấm lạnh, dù là cha con vẫn có thể lừa gạt nhau như thường. Đọc cảnh ăn cơm chẳng khác gì xem hai con hồ ly sỏi đời đang diễn kịch cho nhau xem 😓

Còn về anh Tuyên, chương này cũng thật xuất sắc, cẩu lương tuy ít nhưng thấm 🥰. Kết nhất đoạn đòi tiền, anh nhà quê ơi là quê luôn á, nghĩ đủ thứ trò cuối cùng lại là đến đòi nợ! Ai ngờ được một tể tướng quyền khuynh một thời ngay cả tiền trả một chiếc xe ngựa cũng chẳng có, haha, thật sự dịch mà cười đến không ngậm được mồm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK