• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vội vã trở lại trên lầu, An Tiểu Ly tìm bừa tập văn kiện đợi ký trên bàn mình, chạy ào vào phòng tổng giám đốc dò la tình hình.

Núi băng không có ở đây, không khí trong phòng vẫn còn hương bạc hà thoang thoảng mà An Tiểu Ly quen thuộc. Từ trước đến nay cô được công nhận là không tim không phổi, trong nháy mắt đẩy cửa vào thậm chí lại hơi hoảng hốt.

Nhưng mà cô chỉ lãng phí hai giây để hoảng hốt, rốt cuộc thì chính sự vẫn quan trọng hơn. Cô mở máy tính cấp tốc tra tìm lịch sử truy cập, không có.

Giở lật đống văn kiện được sắp xếp tỉ mỉ trên bàn, cũng không có.

Mở từng ngăn kéo, không có.

An Tiểu Ly tuyệt vọng, với lối suy nghĩ luôn kín đáo BT của núi băng đó, thứ anh ta cố tình giấu diếm đảm bảo cô không tìm nổi. Cô đặt mông ngã ngồi lên chiếc ghế tựa lưng lớn của anh. Cảm thấy rõ ràng thời tiết mùa thu tươi mát ban nãy, thoáng cái đã âm u.

Thứ giáo sư Tiêu đưa tới, nhất định là tài liệu giám sát việc cô đã cào xước xe anh trên con đường lớn của trường học vào ngày đầu tiên họ gặp nhau. Trần Ngộ Bạch muốn chứng cứ, là muốn tố cáo cô ra tòa à? Không thể nào, anh ấy là người có uy tín danh dự như thế, không làm được đâu! An Tiểu Ly đưa ra một phán đoán chắc chắn trước tiên, sau khi vỗ ngực suy nghĩ về hành vi không giống người của anh, lại do dự, anh ấy, không làm được ư?

Thế nhưng, anh ấy có thể cầm chứng cứ này đi khắp nơi hủy hoại danh tiếng của cô hay không? Khiến cho không có đơn vị nào ở thành phố C dám thuê cô? Hay là, gửi cho bố mẹ cô? Mấy vị không biết mô tê gì ở nhà cô kia mà. Nếu như mà biết được… cô giáo Trần nhất định sẽ đuổi cô chạy khắp trường!

An Tiểu Ly càng nghĩ càng hối hận, ngày đó nếu như cô không xuống xe thì tốt rồi! Đống camera sẽ không quay được người cô, xe lại là của Tang Tang, bây giờ sẽ không sợ anh nữa! Tang Tang, Tang Tang, cô nỉ non tên của Tần Tang, bỗng nhiên mắt lóe lên, được cứu rồi!

Cách hay nhất để đối phó với một kẻ phúc hắc, chính là tìm một kẻ phúc hắc khác đối phó với anh ta!

An Tiểu Ly dọn dẹp phòng làm việc xong xuôi, tự cho thần không biết quỷ không hay lùi ra ngoài.

Tiếng bước chân của cô dần dần đi xa, có một người đứng rất lâu sau cánh cửa WC trong phòng tổng giám đốc, đi ra ngoài. Đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của anh phủ ý cười, rửa tay cũng có thể nhìn thấy kịch câm, cô bé ngốc nghếch này, càng ngày càng có thể làm anh vui rồi.



Bên kia là An Tiểu Ly trong lúc dầu sôi lửa bỏng, Tần Tang lại đang ở nhà hưởng thụ buổi chiều yên lặng tuyệt đẹp.

Trên bàn cơm nho nhỏ, cô và Lý Vi Nhiên ngồi đối mặt với nhau, trước mặt mỗi người là một chiếc notebook. Anh xử lý công việc của anh, cô viết tiểu thuyết của cô. Tiếng lục sục rất nhỏ của máy pha cà phê trong bếp, giống như tiếng vo ve của chuồn chuồn vỗ cánh bay qua đỉnh đầu hồi còn bé. Thỉnh thoảng hai người tình cờ ngẩng đầu cùng lúc, nhìn nhau cười. Cứ như vậy mấy tiếng không nói một câu, trong không khí yên lặng tất cả đều là ngọt ngào đúng mực.

Gần đây Lý Vi Nhiên cực kỳ nhàn hạ, nhiệm vụ Trần Ngộ Bạch phân công cho anh đều là đống kế hoạch dự toán này, không cần họp hành, không cần thị sát, ở nhà viết lách tính toán là được. Quả thật anh trở thành bộ tộc SOHO, càng có nhiều thời giờ dính ở chỗ này với Tần Tang.

Lý Vi Nhiên làm xong bản kế hoạch đóng notebook lại, lượn tới lượn lui trong phòng, rót một ly cà phê uống, tìm đồ ăn vặt An Tiểu Ly giấu như giấu mìn để ăn. Thỉnh thoảng tới quấy rầy Tần Tang một chút.

Tần Tang tội nghiệp anh nhàn hạ buồn chán, đứng dậy vào trong phòng bếp, rửa sạch dưa hấu mua ngày hôm qua, lau khô nước rồi bổ ra, bỏ một nửa vào trong tủ lạnh, đặt một nửa trong đĩa trái cây lớn bưng ra cho anh, “Này, cầm lấy đi. Bên kia có cái muỗng, tự ra sô pha bên kia vừa xem TV vừa ăn, ngoan, nghe lời!” Ngón tay thon dài của cô véo mặt anh, nét mặt tươi cười và giọng điệu hiền lành cứ như đang dỗ trẻ con.

Lý Vi Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, Tần Tang rất vui mừng xoa trán anh. Giây tiếp theo, Lý Vi Nhiên nhướn mày, ôm cả cô lẫn dưa hấu lên. Tần Tang cầm vững đĩa dưa hấu trong tay, không dám giãy dụa, nén giận liếc mắt quở trách. Đáng tiếc da mặt anh còn dày hơn tường thành, cứ vui vẻ sung sướng, mặt không đổi sắc.

“Em còn đang bận mà …” Tần Tang được anh ôm ngang trên đùi, đút từng thìa từng thìa dưa hấu cho anh ăn, nũng nịu oán giận.

Lý Vi Nhiên hài lòng ôm lấy cô, ngả ngớn vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, “Hầu hạ bản thiếu gia quan trọng hơn!”

Tần Tang vừa mới đút xong thìa cuối cùng, đặt đĩa lên chiếc bàn thấp đặt trước ghế sô pha, ngọt ngào hỏi: “Vậy thiếu gia còn gì sai bảo nữa không?”

Lý Vi Nhiên cười xấu xa, “Ồ —— Thân mật với bản thiếu gia đi!”

Vừa mới nói xong môi của anh đã áp xuống, Tần Tang giãy dụa trốn tránh trong lòng anh, cười hì hì. Tay anh càng lúc càng cố sức, cô dần dần có chút đau nhức. Nghe thấy tiếng thở càng lúc càng thô của anh bên tai, vật sừng sững gì đó từ từ thức tỉnh đụng vào cô. Cô không dám cử động, ngoan ngoãn để anh ôm vào trong ngực.

Lý Vi Nhiên thở hổn hển lẳng lặng nhìn cô, cả người mang theo lực áp bức khổng lồ sẵn sàng hành động, dục vọng trong mắt nhìn Tần Tang kinh hãi.

“Ặc,” Tần Tang đã nới rộng khoảng cách ra chút xíu, thế nhưng vật to cứng đó vẫn đặt dưới vòng eo mềm mại của cô, “Vi Nhiên…”

Lí do thoái thác của cô còn chưa ra khỏi miệng, anh đã há miệng cắn lấy môi cô. Bàn tay ôm cô từ phần lưng vươn lên cố định cái đầu lắc qua lắc lại của cô, tay kia ôm lấy eo cô, tràn ngập ý tứ ám chỉ, cố sức mơn trớn chậm rãi. Tất cả hơi nóng dần dần tản ra từ lòng bàn tay anh, ngàn tia trăm luồng lan tỏa nhập vào hàng trăm xương cốt tứ chi của cô, Tần Tang nhất thời như ăn phải nhuyễn cốt tán, mềm nhũn trong lòng anh.

Anh nồng nhiệt nhấm nháp cái lưỡi đinh hương của cô, nghe tiếng rên khe khẽ của Tần Tang. Lý Vi Nhiên không nhịn nổi nữa, lòng bàn tay nóng bỏng hướng thẳng lên trên, xoa bóp dọc theo xương cột sống thanh tú của cô, giày vò cô thành nước xuân trong vòng ôm của anh.

“Tang Tang, tỉnh táo…” Giọng nói trầm ấm khàn khàn của anh, mang theo hơi thở nóng bỏng thổi vào trong tai cô. Tần Tang lúc này mới chợt nhận ra, móc khóa nội y đã bị anh cởi ra, tay anh đánh lén từ phía sau, đang nắm trong tay một phần ngực đầy đặn của cô, vân vê quyến luyến không rời.

Tần Tang đỏ hết cả mặt, không thể nhúc nhích.

“Tỉnh táo đi, nếu còn không tỉnh, Tang Tang sẽ bị anh ăn tươi mất đó…” Anh rõ ràng không khấm khá hơn cô bao nhiêu, hốc mắt đỏ rực, sự kìm nén khổ sở như con thú bị nhốt trong lồng. Vật gì đó xâm nhập quấy rầy giữa hai chân, cách chất liệu may mặc mỏng manh thậm chí còn vùi một chút vào trong, nóng rực áp với nơi mềm mại đã hơi ướt át của Tần Tang.

Thế nhưng anh vẫn cho cô cơ hội để hô dừng lại.

Lòng Tần Tang chợt ngọt như mật.

Nhìn vẻ mặt khao khát kìm nén của anh, Tần Tang có quyết định xấu xa, thành toàn phong độ lịch lãm của anh tới cùng.

Hai người bình tĩnh tách nhau ra, một lúc lâu sau, Tần Tang vẫn cảm thấy trước ngực có chút khác thường, nơi bị anh vân vê…Vẫn còn rất nóng, vẫn còn cảm thấy hình như ngay cả trọng lượng hai bên cũng không giống nhau.

Lý Vi Nhiên ở trên sân thượng dẹp loạn qua loa dục hỏa rồi vào nhà, thấy cô ngồi trên sô pha vẻ mặt đỏ bừng cúi đầu, anh lại khô nóng.

“Tang Tang…” Lý Vi Nhiên ôm lấy cô, ôm chặt trong lòng như thể muốn hợp thành một, cằm anh gác bên cổ cô, cúi đầu gọi tên cô. Trong âm điệu phức tạp, mang theo sự kìm nén, mang theo sự thấu hiểu, còn mang theo chút tủi thân.

Tần Tang quay đầu hôn anh, trên khuôn mặt quyến rũ lộ ra nụ cười bướng bỉnh, “Thật ra, em sợ anh bỗng chốc ăn nhiều quá mà no chết.”

Lý Vi Nhiên sửng sốt, lập tức uất hận mà nghiến răng, cắn lên chiếc cằm trên khuôn mặt nghiêng của cô một phát không nặng không nhẹ, “Con hồ ly nhỏ này!”



An Tiểu Ly lòng như lửa đốt trốn việc chạy vội về nhà cầu cứu, vừa vào cửa đã nhìn thấy cảnh tượng hai người nồng thắm anh anh em em như vậy. Thế giới bi thảm nhỏ bé trong lòng cô lập tức bạo phát, lúc thay giày còn đá lên sàn nhà, vang lên hai tiếng nặng nề.

Tần Tang đang được Lý Vi Nhiên giam trong ngực bắt nạt vừa xoa vừa hôn, nghe thấy tiếng động, bĩu môi véo anh, nhân lúc anh đau hét lên, cô giãy ra khỏi lòng anh.

“Sao lại tan sở sớm vậy? Bị đuổi việc hả?” Nhìn vẻ mặt nóng bức mướt mồ hôi của cô ấy, Tần Tang bưng tới cho cô nửa quả dưa hấu còn lại trong tủ lạnh. An Tiểu Ly giống như cún con cảm kích than ôi, ăn xoành xoạch ngon lành.

“Này… Tang Tang, cậu phải cứu tớ!” An Tiểu Ly ăn mấy miếng to mới ngớt cơn thèm ăn, vội vàng không để ý lôi kéo Tần Tang nói hết mọi chuyện. Vừa lúc nhìn thấy Lý Vi Nhiên trên ghế sô pha mỉm cười nhìn qua, An Tiểu Ly bỗng nhiên nhớ ra, đây không phải là kẻ đầu sỏ gây chuyện lúc đầu sao! Nếu không phải anh ta học nghệ không tinh, ngày hôm nay cô rơi vào kết cuộc thê lương như vậy thế nào được! Cảm tình tốt của An Tiểu Ly nảy sinh mấy ngày hôm trước với Lý Vi Nhiên nhất thời tan rã toàn bộ.

“Lý Vi Nhiên, anh thuộc phe nào?” Tạm thời mặc kệ tội của anh ta có đáng chém đầu hay không, An Tiểu Ly gắng sức muốn giành anh ta về phe mình, rồi ném vào địch làm vô gian đạo.

Lý Vi Nhiên bị Trần Ngộ Bạch hãm hại nhiều năm, khứu giác đối với nguy cơ cực kỳ nhạy cảm, “Nếu như chuyện liên quan tới Tiểu Bạch, tôi ở vị trí trung lập.” Anh ung dung hóa giải chiêu thức của An Tiểu Ly.

“Á à, Tang Tang, tớ còn tưởng rằng hai người vợ chồng đồng tâm đấy! Cậu xem, Lý Vi Nhiên căn bản chẳng coi cậu ra gì!” An Tiểu Ly xúi giục không thành, lập tức ly gián phá hoại.

Tần Tang chỉnh lại mái tóc, dáng vẻ chẳng buồn để ý, “Tớ nói muốn đứng ở phe cậu lúc nào nhỉ?”

Ý cười dịu dàng của Lý Vi Nhiên nhỏ ra nước.

An Tiểu Ly ngay lập tức bị nội thương, hộc máu ai oán nhìn Tần Tang uốn éo vòng eo thon nhỏ, duyên dáng nhào vào vòng ôm của Lý Vi Nhiên.

“Các người có nhân tính hay không?!”

Tần Tang và Lý Vi Nhiên liếc nhìn nhau, vô tội lắc đầu cùng một lúc.

Bởi vì vậy An Tiểu Ly mà ngã lăn triệt để.

Lúc sống lại, cô vẫn nói ngọn nguồn sự tình cho Tang Tang, khẩn thiết yêu cầu Tang Tang giúp đỡ. Ai biết Tần Tang nghe xong không hề đồng tình chút nào, ánh mắt lạnh lùng khiến tóc gáy An Tiểu Ly dựng đứng.

“An Tiểu Ly, không phải cậu nói rằng, lúc đó có một cậu bé mù bước tới đụng trúng cậu đang đậu xe trước siêu thị, cho nên gương chiếu hậu mới bị vỡ à?!” Tần Tang lạnh giọng chất vấn.

An Tiểu Ly nhất thời nghẹn họng nhìn trân trối, “Ừm….”

Khí lạnh tỏa ra quanh người Tần Tang tăng vẻ thâm trầm, trong ngoài kết hợp với dưa hấu lạnh ăn xuống bao tử lúc nãy, An Tiểu Ly nhất thời như ngã xuống hầm băng.

Hình như… ừm, ngày đó để Tang Tang không mắng mỏ, cô thật sự đã giải thích cái gương chiếu hậu ra đi ngoài ý muốn như vậy…

Phía sau Tần Tang, người nào đó đã trải qua toàn bộ sự việc cười phì ra tiếng.

“Này, rõ ràng là cô không nhấn còi đã vọt ra từ lối rẽ, sao lại biến thành tôi là người mù rồi?” Lý Vi Nhiên đến nay vẫn nhớ rõ màn biểu diễn xiếc xe anh dũng ngày đó của An Tiểu Ly.

An Tiểu Ly bị anh chế nhạo đỏ hết cả khuôn mặt nhỏ nhắn, trợn mắt nhìn: “Em gái vợ dùng để lấy lòng đó! Anh có hiểu không hả ?!”

Lý Vi Nhiên nhún vai, “Em trai chồng cũng dùng để lấy lòng đó, cô có hiểu không hả?”

Tần Tang nghe mà mím môi cười, An Tiểu Ly tức xì khói mũi.

“Phí sửa chữa 238, nhớ kỹ và nộp luôn tiền thuê nhà tiền thức ăn cho tớ luôn.” Tần Tang đã quen với việc khăng khăng bỏ đá xuống giếng. Khoan thai quăng cho An Tiểu Ly thêm một câu.

Tuy biết rằng đây chỉ là nói đùa, An Tiểu Ly vẫn đỏ viền mắt, sao vợ chồng người ta kẻ xướng người hoạ ăn ý như thế, cô cứ phải vì cặp đôi ấy mà làm cái đứa ngu ngốc lòng như lửa đốt nhảy lên nhảy xuống!

Vừa thấy cô thật sự muốn khóc, Lý Vi Nhiên và Tần Tang trợn tròn mắt, một người làm bộ không nhìn thấy, ngồi xuống tiếp tục xem TV. Người kia kéo cô vào phòng khách nhỏ.

“Cậu có từng này tiền đồ, thảo nào vẫn bị Tiểu Bạch nhà cậu bắt nạt!” Tần Tang đưa khăn tay cho cô, mỉm cười nhéo mũi cô, nước mắt của An Tiểu Ly lăn vòng, cuối cùng suy sụp rơi xuống. Sụt sịt nước mũi, cô nước mắt lưng tròng cầm lấy tay Tần Tang, “Tang Tang, cậu giúp tớ đi mà!”

“Giúp thế nào đây? Tìm người xử lý Trần Ngộ Bạch?” Tần Tang nói xong liếc nhìn biểu hiện của An Tiểu Ly, nở nụ cười, “Lườm tớ làm gì? Không nỡ hả?”

“Đứa nào không nỡ thì ED!” An Tiểu Ly nghiến răng nghiến lợi, “Tớ chính là gia môn bất hạnh mới gặp phải anh ta!”

Tần Tang nhíu mày, “Làm ơn đừng lạm dụng danh từ chuyên môn và thành ngữ có được không?”

An Tiểu Ly bĩu môi, trận khóc lóc của cô đã qua, bắt đầu quấy nhiễu Tần Tang, cô nhất định phải kêu Tần Tang hỗ trợ xóa bỏ vết tích tư liệu giám sát.

“Tiểu Ly, cậu tỉnh táo chút đi. Vấn đề giữa cậu và Trần Ngộ Bạch không liên quan tới tư liệu giám sát kia.” Tần Tang bình tĩnh phân tích cho cô nghe, “Trần Ngộ Bạch là ai, anh ta muốn đối phó với một mình cậu, không cần tư liệu giám sát gì cả. Anh ta cũng có thể chẳng tốn chút hơi sức cũng có thể cầm chân cậu gắt gao. Thật ra anh ta đâu đến mức thiếu một chút tiền như vậy? Anh ta phải làm vậy là vì sao, lòng cậu thật sự không rõ sao?”

An Tiểu Ly bĩu môi, “Tớ đương nhiên rõ chứ, tớ có ngốc đâu.”

Tần Tang “cắt” một tiếng, nhìn cô ấy khinh bỉ.

“Anh ta muốn giữ tớ ở bên người. Thế nhưng anh ta lại không hứa hẹn với tớ mấy thứ như thể danh phận, cứ dây dưa với tớ như vậy, tớ không vui chút nào. Cho nên tớ muốn tiêu hủy chứng cứ và cắt đứt quan hệ với anh ta, cậu nói đi! Anh ta dựa vào cái gì mà coi tớ là đồ vật chiếm giữ chứ?!” An Tiểu Ly học dáng vẻ mỉm cười lạnh lùng của Tần Tang.

Tần Tang bỗng hỏi: “Vậy cậu là đồ vật gì?”

“Còn lâu tớ mới là đồ vật!” An Tiểu Ly tư duy nhanh nhẹn trả lời, cô vẫn trong trạng thái “Tần Tang” mỉm cười lạnh lùng.

Tần Tang gật đầu, rất thoả mãn rời đi.

An Tiểu Ly phản ứng lại, lệ rơi đầy mặt lại ngã lăn quay một lần nữa.



Buổi chiều lúc tan sở, Trần Ngộ Bạch không ngoài dự liệu thấy An Tiểu Ly đứng ngoài cửa cười tươi như hoa.

“Tổng giám đốc, tan sở rồi?”

Trần Ngộ Bạch gật đầu lạnh lùng, chuyển áo khoác và cặp tài liệu sang một tay, người nào đó lập tức ngầm hiểu, niềm nở tiến lên nhận lấy áo và cặp, khom lưng uốn gối đi theo sau anh.

Trên đường về nhà, hai người tiện đường đi siêu thị mua thức ăn, tay Trần Ngộ Bạch khẽ chỉ, An Tiểu Ly lập tức cực kỳ hưng phấn mà chen vào đám phụ nữ trung niên, cướp giật các loại hoa quả tươi. Trần Ngộ Bạch nhàn hạ đứng ở bên cạnh xe đẩy, nhìn bóng lưng xanh lá bận rộn của cô, khóe miệng giấu ý cười mơ hồ.

Bữa tối, An Tiểu Ly chuẩn bị tỉ mỉ bốn mặn một canh. Phối hợp rau thịt, sắc vị tuyệt diệu.

“Ăn nhiều một chút!” Cô cười tủm tỉm gắp thức ăn cho anh, nhìn anh ăn hai chén cơm không nhanh không chậm, lòng An Tiểu Ly rất có cảm giác thành tựu, một đêm khổ cực cũng coi như cảm thấy trò chuyện thoải mái.

“Có ngon không?” Múc thêm cho anh một chén canh, An Tiểu Ly dịu dàng hỏi.

“Em nói xem?” Trần Ngộ Bạch uống một hớp canh, giọng điệu vẫn không ấm không nóng.

“Ha ha, em cảm thấy cũng rất ngon.”

“Oh, vậy rõ ràng là vị giác và tay nghề của em tồi tệ ngang nhau.”

An Tiểu Ly sửng sốt, một lát sau nén giận kháng nghị, “Tồi tệ vậy anh còn ăn nhiều thế!”

Trần Ngộ Bạch lạnh lùng hờ hững liếc nhìn cô, lại cúi đầu uống mấy hớp canh, “Đồ anh trả tiền mua, sao lại có thể lãng phí được? Cứ coi như là rèn luyện tính nhẫn nại của bản thân.”

Nhìn cô bé đối diện nhai sườn lợn nát bấy rồi nuốt xuống, Trần Ngộ Bạch ưu nhã nâng chén canh lên, uống sạch sẽ, nụ cười trên khóe miệng càng lúc càng rộng.



Ăn cơm tối xong, An Tiểu Ly lập tức tích cực cầm lấy đồ quét dọn phòng ốc. Trần Ngộ Bạch chẳng nói gì cả, cầm văn kiện vào trong thư phòng.

Bên ngoài lại có một loạt tiếng động lục tung lục tóe, Trần Ngộ Bạch bất động như bàn thạch, nhìn đồng hồ đeo tay, chắc cô ấy cũng sắp vào rồi.

Quả nhiên, mười phút sau truyền đến tiếng gõ cửa, “À, cái kia, căn phòng này còn chưa quét dọn. Anh vào phòng ngủ làm việc có được không?” An Tiểu Ly sau khi vận động mặt đỏ bừng, bím tóc đuôi ngựa xiêu vẹo nhìn qua, lại mang vẻ hút hồn người khác, trong tiếng trả lời của Trần Ngộ Bạch mang theo giọng quyến rũ mà cô quen thuộc, “Được.”

Anh vừa ra khỏi phòng, An Tiểu Ly lập tức khóa cửa bắt đầu tìm kiếm. Từ dưới lên trên, trước tiên sờ mó khắp thảm, sau đỏ mở từng ngăn kéo lật giở cẩn thận, sau đó là từng quyển sách, cuối cùng cô leo lên chiếc ghế cao cạnh giá sách dùng để lấy sách trên cao.

“Tìm thấy chưa?”

Giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên vang lên dưới chân, An Tiểu Ly không hề chần chừ, sợ hãi hét lên một tiếng, đạp lên không rồi lăn xuống.

Tay của Trần Ngộ Bạch chìa ra giữa đường, đỡ eo cô vững vàng, thuận thế thả cô rơi xuống đất. Dù là như vậy, An Tiểu Ly vẫn ngã rất đau.

“Anh … Tại sao không đỡ em…” Cô xoa cái mông ngã đau, thiếu sức lực càu nhàu, rõ ràng đỡ được cô rồi, còn buông tay nhìn cô ngã làm gì chứ?

Trần Ngộ Bạch ném bừa cái chìa khóa trong tay ra đằng sau, khẽ mỉm cười với cô, “Dù sao anh cũng muốn đè em ngã, tiết kiếm chút sức lực thôi.”

Anh vừa nói vừa bắt đầu cởi quần áo, lúc An Tiểu Ly phục hồi lại tinh thần, đã nằm dưới thân anh rồi.

Trần Ngộ Bạch đói bụng mấy ngày, vừa tiến tới đã không hề dịu dàng mà xé toang quần áo của cô lột ra. An Tiểu Ly đã từng thấy anh kích động, thế nhưng chưa từng thấy anh kích động như vậy. Chờ đến lúc tay anh đưa vào miệng cô, cô còn do dự không biết có nên thuận theo anh hay không.

Tay anh giữ lấy lưỡi của cô, hơi kéo ra ngoài, cô liền không khống chế được mà tiết ra một lượng lớn nước bọt, ngón tay của Trần Ngộ Bạch đưa vào một chút, lập tức rút ra. Cùng lúc đó chân dùng lực, tách hai chân của cô ra, bàn tay vươn xuống dưới.

“Ah! Đừng!” An Tiểu Ly cực kỳ lúng túng, anh lại có thể bôi nước bọt của cô vào đó… Cô đâu có… Dù cho An Tiểu Ly cô học từ Tần Tang, tự nhận là đã gặp sóng to gió lớn, anh làm như vậy, cô vẫn cảm thấy xấu hổ không chịu nổi.

Trần Ngộ Bạch nhẹ nhàng tách hai cánh hoa mềm mại đóng chặt của cô, ngón tay tiến vào trong, bôi dịch bôi trơn mà cô hiến dâng vào sâu bên trong. Sau đó ngón tay xoay tròn bên trong, tìm được một điểm dùng lực nhấn xuống, An Tiểu Ly thoáng cái đã kêu ra tiếng.

Trần Ngộ Bạch thừa dịp cô đang hoảng loạn, xoay người đè lên cô, thân dưới xâm nhập giữa hai chân cô, một tay đỡ người, thẳng lưng xuyên qua cô.

An Tiểu Ly rên rỉ một tiếng, bỗng nhiên trong lúc đó bị cảm giác lấp đầy khiến cô mê muội. Có lẽ nhiều ngày không có gì với anh, cô cảm thấy có chút không chịu nổi vật thô to rắn chắc của anh, cả người nhích lên trên, anh đè vai cô lại, cố định cô dưới đất, chuyển động trước sau.

Anh muốn rất tàn bạo, hai con thỏ trắng nhỏ trước ngực cô theo va chạm của anh nhảy lên xuống, Trần Ngộ Bạch cúi đầu há miệng ngậm lấy một bên, dùng sức mút vào khiến cô kêu đau đớn. Anh liền va chạm càng mãnh liệt, An Tiểu Ly ở trong sự thô bạo nóng bỏng của anh đau đớn rồi cực lạc, kêu khàn cả cổ họng.

Sau lại, vẫn khiến cô thực sự không chịu nổi nữa, khóc ra tiếng yếu ớt cầu xin anh rất lâu rất lâu, anh mới kéo cô lên, để toàn bộ thân trên cô ghé trên bàn làm việc. Anh giữ lấy eo cô, tiến tới từ phía sau, đụng mạnh vào cô. Cô rên rỉ, một trận co rút lại tiết ra một lần. Trần Ngộ Bạch ngừng lại, nhắm mắt lẳng lặng hưởng thụ một hồi luật động nóng bỏng của cô, sau đó lại ở trong tiếng rên rỉ kiều mị của cô nặng nề chạy nước rút gấp mười lần, lúc này mới rút ra, rót một mảng lớn nóng bỏng lên lưng cô.

Ban đêm An Tiểu Ly nằm mơ mình bị một sợi dây thừng vô hình trói lại, càng giãy dụa càng chặt, càng chặt lại càng khó chịu. Trong lòng hoảng hốt một hồi, cô chợt tỉnh lại. Xuyên thấu qua kẽ hở ở rèm cửa sổ thấy trời còn chưa sáng, trong phòng u tối, cô được Trần Ngộ Bạch ôm trong ngực, trên giường lớn lộn xộn, hai người đang ôm nhau.

Cô cảm thấy nóng, lôi tay anh ra rồi vươn người sờ mó điều khiển điều hòa. Khẽ động một chút, anh đã chập chờn tỉnh lại, hừ một tiếng kéo cô trở lại, tay quấn trên eo cô, lưng cô dán vào ngực anh, bị anh ôm chặt chẽ.

“Em nóng.” An Tiểu Ly dụi mắt nhỏ giọng lầm bầm. Anh khàn giọng “Ờ” một tiếng, vươn tay lên trên tủ đầu giường cầm điều khiển từ xa mở điều hòa. Gió mát thổi xuống, anh thì thầm câu gì đó, lôi một tấm chăn mỏng dưới nền nhà lên, bọc cô lại rồi ôm vào trong lòng.

An Tiểu Ly quấn chăn nép trong lòng anh, cằm anh nhẹ nhàng đặt trên đỉnh đầu cô, tay ôm vững lấy eo cô. Nghe hơi thở sâu đều đặn của anh, cô mơ mơ màng màng cảm thấy, bóng đêm hình như dịu dàng hẳn đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK