• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Là huynh đệ có thể cười đùa đấu đá nhưng lại tình cảm thân thiết như tay chân, sống chết cùng nhau.

Không chừng về sau hắn sẽ có nhiều huynh đệ tỷ muội hơn, không gian Bạn Sinh còn có chín quả trứng, một viên trong số đó vẫn có chút động tĩnh, Lý Tuấn Hy rất mong chờ sự xuất hiện của thành viên mới này.

Tiếc nuối duy nhất chính là, dưới ánh đèn đuốc, người mẹ của hắn trông càng già yếu, Lý Tuấn Hy rất sợ, bởi vì không biết khi nào thì mình sẽ mất đi bà ấy.

Điều đó còn khó chịu hơn là mình chết!

“Cỏ Thanh Linh đã hết rồi, đây là thứ duy nhất có thể khiến mẹ dễ chịu hơn một chút”. Đêm khuya, Lý Tuấn Hy đang trầm tư suy nghĩ.

“Tạm bỏ chuyện của Liễu Thiên Dương và Viêm Hoàng lệnh, mình nên đến núi Hoả Lăng một chuyến, xem còn có thể hái được cỏ Thanh Linh không”.

“Lúc trước chưa khôi phục tu vi, mỗi lần ở vòng ngoài núi Hoả Lăng, mình đều rơi vào cảnh chín chết một sống, mẫu thân không cho đi, hiện tại tu vi khôi phục không ít, chắc mẫu thân sẽ không ý kiến nữa”.



Cỏ Thanh Linh thực ra cũng không tính là thảo dược quý báu, nhưng chủ yếu là số lượng quá ít ỏi, không có nhiều tác dụng đối với đa số mọi người, cho nên rất khó mua được trên thị trường, chỉ có lên núi Hoả Lăng thử vận may.

Một, hai ngày tiếp theo, Lý Tuấn Hy chuẩn bị sẵn những nhu yếu phẩm hằng ngày trong khoảng thời gian tới, mặc dù Bạn Sinh Thú của Vệ Tịnh cũng bị bệnh, nhưng thời khắc mấu chốt, hẳn là có thể giúp bà ấy một chút.

“Không hái được cũng không sao, nhớ về sớm”. Khi rời đi, Vệ Tịnh lưu luyến không nỡ mà nói.

Kỳ thực Vệ Tịnh tự biết thời gian sống của mình không còn nhiều nữa, trong khoảng thời gian còn lại này, điều bà ấy mong muốn nhất vẫn là Lý Tuấn Hy ở bên cạnh.

“Nhất định!”

Nói xong hai tiếng này, Lý Tuấn Hy lần nữa xuất phát!

Mục tiêu của hắn - núi Hoả Lăng!

Núi Hoả Lăng địa thế hiểm trở, đều là rừng hoang núi thẳm, trong đó mãnh thú ẩn nấp đầy rẫy, rắn rết côn trùng khắp nơi, nơi đây là chiến trường chân chính, cá lớn nuốt cá bé.

Dưới bùn đất đen và lá héo ẩm ướt kia không biết đã chôn giấu bao nhiêu hài cốt của người và thú. Nhất là ban đêm, chướng khí dày đặc, tầm mắt bị chắn, độc trùng mãnh thú có thể bất thình lình nhảy bổ lên người.

Lý Tuấn Hy tiêu tốn hết hai ngày ở vòng ngoài núi Hoả Lăng, nơi này thường xuyên có người lui tới, cây thuốc thần dược cơ bản đều bị hái sạch rồi, vì thế bây giờ hắn tài cao mật lớn, quyết định xâm nhập núi Hoả Lăng.

“Không biết bên Diệm Đô có bán cỏ Thanh Linh không, nếu không, mình còn phải chuẩn bị nhiều hơn”.



Diệm Đô là thủ đô của nước Chu Tước, học cung Viêm Hoàng và phủ Lôi Tôn đều ở trong Diệm Đô, vương tộc Chu Tước kiểm soát toàn bộ nước Chu Tước, đương nhiên cũng ở Diệm Đô.

Hắn vất vả tìm kiếm hai ngày mà cũng chỉ tìm được một gốc cỏ Thanh Linh.

“Hy vọng sâu trong núi có thể có nhiều hơn”. Núi sâu vô cùng nguy hiểm, một vài Ngự Thú Sư lớn tuổi có thực lực đứng đầu cũng không dám mạo hiểm tiến vào chỗ sâu trong núi Hoả Lăng.

Phải biết rằng, mãnh thú không giống Bạn Sinh Thú, Bạn Sinh Thú có thể giao lưu, có trí tuệ, nhưng mãnh thú lại không hề có thần trí, hung tàn khát máu, thông qua ăn thịt lẫn nhau mà trở nên mạnh hơn.

“Đây là... Hoả Linh Chi!”

Ngày thứ ba sau khi tiến vào núi sâu, Lý Tuấn Hy và con gà vàng phát hiện một cây linh chi quý giá ở trên một vách núi khó có thể trèo lên, khi ánh mặt trời chiếu lên cây linh chi kia, nó thậm chí còn bốc lên ngọn lửa.

“Để ta!”. Con gà vàng vỗ vỗ đôi cánh nhỏ bay lên, lấy thế nhanh như chớp hái Hoả Linh Chi đi.

“Đi mau!”. Sau khi lấy được Hoả Linh Chi, Lý Tuấn Hy lập tức mang nó đi rời đi, phàm là bảo vật thiên địa thì rất có khả năng có mãnh thú bảo vệ.

'Linh tuý' như vậy mang rất nhiều ích lợi đối với mãnh thú, chỉ là mãnh thú rất thông minh, chúng chỉ dám từ từ luyện hóa, không dám trực tiếp cắn nuốt, nếu không sẽ không chịu nổi dược lực, chết ngay tại chỗ.

Giữa trời đất dồi dào linh khí, ngay cả khoáng thạch hấp thu linh khí mạch đất cũng có thể hình thành 'linh khoáng', lại càng không cần nói đến hoa cỏ cây cối.

Dưới sự nuôi dưỡng của đủ linh khí trời đất tích luỹ trong nhiều năm, những hoa cỏ cây cố này dần sản sinh ra 'thiên văn'.

Giống như linh khoáng, hoa cỏ cây cối có thiên văn đều được gọi là 'linh túy', thiên văn của chúng phân biệt dựa theo chín loại màu sắc 'Đỏ cam vàng lục lam chàm tím đen trắng', linh tuý có thiên văn màu sắc càng ở phía sau thì càng quý giá.

“Cỏ Thanh Linh sở hữu thiên văn màu đỏ đơn giản, thuộc loại linh túy thấp nhất. Nhưng cũng có giá trị chữa bệnh lớn”. . Truyện Đông Phương

Lý Tuấn Hy cẩn thận quan sát Hoả Linh Chi này, phát hiện trên đó có một thiên văn màu cam đang hừng hực bốc cháy, thiên văn màu cam thoạt nhìn có vẻ phức tạp hơn thiên văn màu đỏ, rất huyền ảo, điều này chứng tỏ Hoả Linh Chi là linh tuý cấp hai.

“Thật tốt quá, đến chia chiến lợi phẩm nào”. Ngay khi Lý Tuấn Hy suy nghĩ xem Hoả Linh Chi này có thể bán được bao nhiêu tiền, con gà vàng trực tiếp xé Hỏa Linh Chi thành hai nửa, sau khi xé ra, dược lực của Hoả Linh Chi cũng bắt đầu phát tán ra.

“Ngươi làm gì?”

“Ngươi là đồ ngốc à? Ngay cả linh khoáng, ta đây cũng có thể ăn sống, huống chi cây thuốc này?”. Con gà nhỏ nhìn hắn với ánh mắt khinh thường, ném cho hắn một nửa Hoả Linh Chi, sau đó há mồm mổ phần còn lại, chỉ chốc lát sau một nửa Hỏa Linh Chi đã vào trong bụng.

“Oa, thiêu chết ta rồi!”. Mới rồi còn chém gió, kế tiếp toàn thân gà đều bốc cháy, cả người giống như đạn pháo nhảy lên xuống trong rừng sâu này, thoạt nhìn giống một quả cầu lửa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK