• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tôn Thường mồ hôi lạnh chảy ròng, hắn cảm thấy quần áo sau lưng đều ướt đẩm.

Nguyên Hi Đế tính tình âm trầm, hỉ nộ vô thường, đại thần trong triều đều biết được, người hầu hạ bên cạnh Nguyên Hi Đế đều thật cẩn thận. Tôn Thường làm thái y của Lưu Tứ, ở ngự tiền hầu hạ tự nhiên so người khác càng thêm cẩn thận.

Tôn thường nói: "Vi thần không co thuốc trị cho Hoàng Hậu nương nương......"

"Sao?"

"Bất quá, thần biết một loại thuật pháp kỳ lạ, có thể mê hoặc ký ức con người." Tôn thường hiến kế nói, "Lúc trước khi thần cầu học có quen một vị tiên sinh bản lĩnh cao cường......"

Tôn Thường bất quá nói hai câu Lưu Tứ thoáng chốc liền hiểu.

Vu cổ chi thuật.

Lúc trước trong cung có phi tần lấy vu cổ chi thuật mưu hại hoàng tự, sau đó bị hoàng đế ra lệnh giết mấy trăm người, lệnh cấm dân gian cùng cung đình không được lại dùng vu thuật, luật pháp cấm, vài thập niên này Vu sư cùng vu y giả danh lừa bịp ở kinh thành cơ hồ không thấy được, dân gian gia đình bình thường cũng không dám nuôi cổ trùng.

Hắn phất phất tay: "Lui ra đi."

Tôn thường nhẹ nhàng thở ra lui xuống. Hắn cũng không biết hoàng đế đến tột cùng có dùng kế hắn hiến hay không, tám phần sẽ không.

Nguyên Hi Đế tuy rằng tàn bạo thích giết người, nhưng không phải đế vương ngu ngốc, trên thực tế, Nguyên Hi Đế so mấy vị hoàng đế trước còn cơ trí hơn. Toàn bộ Cảnh Quốc tuy rằng rộng lớn nhưng không thể tránh khỏi suy vong, mấy thế hệ hoàng đế trước mạnh mẽ bồi dưỡng ngoại thích, làm cho quyền to ngoại phóng. Nguyên Hi Đế thu hồi binh quyền, tuy rằng vẫn sẽ bị một ít đại tộc thế gia cản trở, nhưng thời gian hắn đăng cơ còn ngắn ngủi, cho thêm thời gian Nguyên Hi Đế khẳng định sẽ chỉnh đốn một phen.

Tựa như lúc trước hắn xuất chinh đánh Lan Quốc, tất cả mọi người cảm thấy Nguyên Hi Đế quyết định ngu xuẩn, cảm thấy Nguyên Hi Đế khẳng định không lấy về mấy thành bị Lan Quốc bá chiếm, nói không chừng còn sẽ ở trên sa trường mất mạng. Nhưng cuối cùng Nguyên Hi Đế không những lấy lại đất đai, thiếu chút nữa đã đánh úp Lan Quốc.

Vu cổ chi thuật nếu đã bị cấm Nguyên Hi Đế khả năng sẽ không dùng. Nếu Nguyên Hi Đế gióng trống khua chiêng sai thủ hạ tìm Vu sư...... Vu cổ chi thuật lại thịnh hành sẽ vô cùng phiền toái.

Tôn Thường nói như vậy cũng là cho Nguyên Hi Đế một cái phương hướng, để hắn không cần tối ngày đi tìm cái thái y như hắn.

Nếu là đau đầu bệnh tật Tôn Thường khẳng định tận sức trị liệu, nhưng bệnh của Ngu Hạ cho dù đại phu y thuật tinh vi nhất cũng không trị được.

Hắn chỉ là người thường thôi, không phải thần y.

***

Đêm khuya Lưu Tứ lại đi Phượng Nghi Cung.

Cung nữ tuy rằng không rõ Lưu Tứ đã trễ thế này vì sao còn đến, nhưng các cần phải cẩn thận hầu hạ.

Hà Tuyết nói: "Hoàng Hậu nương nương đã ngủ được nửa canh giờ."

Đêm hôm khuya khoắc, bất luận là ai cũng phải ngủ, cố tình Lưu Tứ giống như bệnh tâm thần nửa đêm tâm huyết dâng trào muốn thấy Ngu Hạ.

Hắn nhìn thiếu nữ ngủ say trên giường, trên mặt Ngu Hạ cũng không có quá nhiều huyết sắc, ngủ thật sâu, hô hấp uyển chuyển nhẹ nhàng.

Lưu Tứ đem Ngu Hạ ôm vào lòng: "Trẫm nên làm sao bây giờ?"

Ký ức không nhất định khôi phục, Lưu Tứ không cho phép Ngu Hạ lại sợ hắn, không cần nàng đối hắn vâng vâng dạ dạ.

Cho nên, nàng không nên nhớ lại.

Hắn nhẹ nhàng hôn mi tâm nàng.

Ngu Hạ ngửi được hơi thở trên người Lưu Tứ. Nàng nhăn chặt mày, vô ý thức lẩm bẩm: "Không...... Không cần...... Đau......"

Ký ức buổi tối hôm đó đối Ngu Hạ mà nói quá mức thống khổ.

Cõi lòng tan nát đau đớn, cảm giác đau đớn làm người hít thở không thông qua đi, nam nhân cường ngạnh không chịu buông tha.

Trên trán Ngu Hạ đầy mồ hôi lạnh, nàng lắc lắc đầu: "Bệ hạ...... Không cần...... Không cần......"

Thấy nàng nằm mơ mà sợ hãi như vậy, tim Lưu Tứ như bị dao cắt qua.

Hắn không muốn thương tổn Ngu Hạ, muốn đối tốt với nàng, cái gì tốt đều cho nàng. Nàng là nữ hài tử hắn thích nhất, hắn như thế nào bỏ được nàng?

Trong lòng vừa áy náy vừa tự trách, lại ảo não cũng không thay đổi được việc đã phát sinh.

Lưu Tứ ôm bả vai Ngu Hạ. Tuyệt đối không thể, tuyệt đối không thể để nàng nhớ lại.

Hắn ở nàng trong lòng không cần có vết nhơ, một tia vết nhơ cũng không nên có.

Lưu Tứ là lừa gạt Ngu Hạ, cũng là lừa gạt chính mình.

Ngu Hạ mơ thấy chính mình ngất đi.

Cảnh tượng tàn khốc ở trong đầu nàng lặp đi lặp lại, sắc mặt nàng tái nhợt.

Thanh âm nam nhân khàn khàn trầm thấp: "Công chúa......"

Nàng làm sai cái gì, hắn sao lại trừng phạt nàng như vậy?

Một đêm ác mộng, ngày kế Ngu Hạ tỉnh dậy lại không nhớ ra hôm qua mơ thấy gì. Nàng chỉ cảm thấy giấc mơ đêm qua không tốt, rất không tốt, giống như mơ thấy cái gì đặc biệt tàn khốc.

Nàng cảm thấy bụng nhỏ rất đau, nhưng tỉnh lại sờ sờ bụng nhỏ, bụng nhỏ còn rất bình thường, cũng không có bị cái gì đáng sợ căng ra, Ngu Hạ nghĩ về sau không nên ăn quá nhiều, đem bụng nhỏ ăn no sẽ gặp ác mộng.

Trong đầu hiện lên gương mặt Lưu Tứ. Nàng ngồi ở mép giường, mê mang một thời gian, có chút muốn gặp Lưu Tứ.

Nàng vẫn là tương đối ỷ lại người, có chút dính người.

Giọng Ngu Hạ có chút khàn khàn, không muốn nói chuyện, nàng lắc chuông bên mép giường, nghe được tiếng chuông Hà Tuyết cùng Xảo Nhụy nhanh tiến vào hầu hạ.

Các nàng hầu hạ Ngu Hạ rửa mặt chải đầu, Ngu Hạ luôn ở Phượng Nghi Cung, không ra ngoài cho nên cũng không mặc cung trang, quần áo cũng thực đơn giản.

Lúc dùng đồ ăn sáng Ngu Hạ chậm rì rì húp cháo: "Vì sao bệ hạ không tới cùng ta dùng cơm?"

Hà Tuyết thấy cũng không có người khác, nàng nhẹ giọng nói: "Cái này...... Cái này nô tỳ cũng không biết, bất quá nương nương hiện giờ đã lớn, mọi việc tốt nhất không cần quá ỷ lại bệ hạ."

Ngu Hạ nhẹ giọng nói: "Cũng không phải ỷ lại, bất quá, chúng ta là phu thê không phải sao? Nào có phu thê ở riêng, mỗi ngày cũng không cùng nhau ăn cơm."

Nàng nhẹ nhàng nói, tuy rằng không có toát ra quá nhiều bất mãn, nhưng cũng có chút khổ sở.

Hà Tuyết biết Ngu Hạ dính người tới mức nào.

Lúc ở Lan Quốc Ngu Hạ dính nhất chính là Quý Phi cùng Hoàng Hậu, đôi khi trong cung nhiều việc, sau khi nàng thức dậy Quý Phi cùng Hoàng Hậu không đếm xỉa tới nàng nàng liền quấn lấy Thái Tử, Thái Tử cũng sủng nịch tiểu muội muội ngoan ngoãn mềm mại này, tới thư phòng nhiều cơ mật Ngu Hạ cũng có thể đi vào.

Ở chỗ này Ngu Hạ chỉ có thể dính Lưu Tứ, chính là Lưu Tứ cũng không phải người tốt gì.

Hà Tuyết lo lắng Ngu Hạ sẽ dính người như kẹo mạch nha, sẽ làm Lưu Tứ sinh ra phiền chán.

Bên ngoài thời tiết ấm áp, Ngu Hạ nói: "Ở trong phòng hoài cũng rất nhàm chán, chúng ta đi ra ngoài một chút đi."

Hà Tuyết thấy nàng có hứng thú tản bộ, lập tức nói: "được, công chúa cần phải mỗi ngày tản bộ, thời gian dài ngồi không đi thân thể sẽ ngày càng suy yếu."

Cuối mùa thu Ngự Hoa Viên hoa cúc nở khắp nơi, phấn mặt điểm tuyết, ngọc linh, chu sa hồng sương, dao đài ngọc phượng, rất nhiều chủng loại cúc đều có, muôn hồng nghìn tía, không kém gì mùa xuân.

Ngu Hạ cực ít ra cửa, cũng rất ít đi vào Ngự Hoa Viên, Hà Tuyết đỡ cánh tay nàng, sợ nàng té ngã.

Nàng ngửi trong không khí có mùi hoa nhàn nhạt, nhịn không được nói: "Nguyên lai cảnh trí ở đây đẹp như vậy."

...

Sau khi Tề Thêu được phong làm Diễm phi liền cùng Tề Quý Phi đấu đá quyết liệt.

Thời điểm hai người ở trong phủ Tề Thêu thường xuyên ám toán Tề Quý Phi, làm Tề Quý Phi không ít lần ngậm bồ hòn làm ngọt, hiện giờ Tề Thêu vào trong cung, Tề Quý Phi biết cái muội muội này của nàng so đám người Thục phi càng phải đề phòng hơn, mỗi khi ở trong cung Thái Hậu gặp được Tề Thêu, nhìn Tề Thêu bày ra một mặt tỷ muội tình thâm, Tề Quý Phi liền cảm thấy ghê tởm.

Tề Thêu vào ở Lục Thẳm cung, trong Lục Thẳm cung còn ở một vị tần, một vị mỹ nhân, hai vị đều không phải đèn cạn dầu, Tề Thêu biết chính mình chọc hoàng đế phiền chán, nhưng thật ra không có đối hai vị này động thủ, mà là bày ra một bộ dáng thiện lương rộng lượng hiểu chuyện, mặc kệ vị tần cùng mỹ nhân ngày thường làm gì Tề Thêu đều nhượng bộ vài phần.

Mỹ nhân trong cung đều ăn mặc diễm lệ, quần áo kiểu dáng lớn mật, Tề Thêu còn lại là một thân tươi mát lam nhạt hoặc là thiển lục.

Hôm nay nàng muốn đi trong cung Thái Hậu thỉnh an, đi nửa đường Tề Thêu liền nghe thanh âm nữ tử.

"Ta thích ngọc linh, chờ lát nữa cắt nhánh về, ta muốn cắm bình hoa."

Giọng nói ôn nhu như vậy không giống như bóp giọng nói ra, hơn nữa nghe giọng nói này tựa hồ không phải người địa phương.

Tề Thêu nghĩ lại nhớ tới vị kia ở Phượng Nghi Cung không phải người địa phương, Hoàng Hậu là Lan Quốc công chúa, nghe nói khẩu âm Lan Quốc nghe tới mềm mại nhẹ nhàng.

Cung nữ nói với Tề Thêu: "Nương nương, sao ngài không đi tiếp?"

Tề Thêu đối đãi cung nhân còn thực ôn hòa, nàng cười nói: "Cúc bên kia vừa mới nở, bổn cung muốn tới xem."

Nói xong nàng liền đi sang chỗ Ngu Hạ.

Ngu Hạ vịn tay Hà Tuyết đi tới, bỗng nhiên nghe phía sau truyền đến một đạo thanh âm nữ tử: "Là Hoàng Hậu nương nương sao?"

Nàng xoay người liền thấy một nữ tử cũng mặc thiển lục cung trang.

Tề Thêu nhìn thấy Ngu Hạ hô hấp liền cứng lại, tuy là nàng đã chuẩn bị tâm lý Ngu Hạ là một đại mỹ nhân, nhưng khi nhìn đến gương mặt này vẫn là lắp bắp kinh hãi.

Ngu Hạ vẫn chưa gặp qua Tề Thêu, nàng nói: "Ngươi là --"

Tề Thêu doanh doanh hành lễ: "Thần thiếp là Diễm phi trong Lục Thẳm cung, nghe nói Hoàng Hậu nương nương vẫn đang bị bệnh nên chưa từng gặp qua nương nương."

Sắc mặt Ngu Hạ thay đổi.

Nàng không phải cái gì cũng không hiểu, nhưng trong khoảng thời gian này nàng chưa từng gặp qua các phi tần khác, liền cam chịu Lưu Tứ chỉ có một mình nàng.

Bỗng nhiên nhìn thấy Tề Thêu sắc mặt Ngu Hạ liền tái nhợt: "Diễm phi?"

Tề Thêu nói: "Bệ hạ khen thần thiếp dung mạo Diễm lệ, cho nên phong diễm phi. Hoàng Hậu nương nương thân thể không thoải mái sao? Sắc mặt làm sao khó coi như vậy?"

Ngu Hạ chỉ là trong khoảng thời gian ngắn không thừa nhận được đả kích.

Trách không được Lưu Tứ sẽ không ngủ ở chỗ nàng, không cùng nàng dùng cơm, hóa ra hắn còn nữ nhân khác.

Nàng lắc lắc đầu: "Gần đây không thể ra gió, gặp gió liền có chút đau đầu. Chê cười rồi."

Tề Thêu câu môi nở nụ cười: "Như vậy sao...... Hoàng Hậu nương nương muốn cùng đi cung Thái Hậu hay không? Vừa lúc thần thiếp muốn đi thỉnh an Thái Hậu. Thái Hậu gần đây vẫn luôn nhắc mãi, đều nói bệ hạ đối thần thiếp nhất kiến chung tình, lập tức phong thần thiếp làm phi, gần đây lại không có thời gian đi tới chỗ thần thiếp."

Sắc mặt Ngu Hạ càng thêm tái nhợt, cả người lung lay sắp đổ, Hà Tuyết biết Ngu Hạ chịu không nổi đả kích, nhanh nói: "Diễm phi nương nương, Hoàng Hậu chịu không được gió lạnh, nô tỳ mang nương nương trở về."

Lúc này truyền đến một tiếng "Bệ hạ giá lâm", Lý Đại Cát cùng thái giám trước sau vây quanh long liễn lại đây.

Long liễn đến gần liền dừng lại.

Ánh mắt Tề Thêu sáng lên, nhanh giơ tay sửa sang quần áo đầu tóc.

Lưu Tứ từ trong long liễn đi xuống, hắn lãnh đạm nhìn lướt qua Tề Thêu, Tề Thêu lập tức tiến lên hành lễ: "Gặp qua bệ hạ."

Ngu Hạ vừa thấy Lưu Tứ đến liền nghĩ đến hắn lừa gạt tình cảm nàng, nước mắt lại nhịn không được đảo quanh hốc mắt, vành mắt cũng đỏ một vòng.

Lưu Tứ thấy Ngu Hạ như vậy, trái tim bỗng nhiên tê rần, sắc mặt trầm xuống nhìn về phía Tề Thêu: "Ngươi nói gì với Hoàng Hậu?"

Tề Thêu nói: "Thần thiếp nhìn thấy Hoàng Hậu nương nương ở chỗ này ngắm hoa, nghĩ lại đây cấp Hoàng Hậu nương nương thỉnh an, lúc này mới lại đây."

Ngu Hạ muốn mở miệng muốn nói nhưng không biết phải nói gì, nghĩ đến Lưu Tứ gạt nàng có rất nhiều rất nhiều nữ nhân, vành mắt càng đỏ, giơ tay xoa xoa đôi mắt.

Sắc mặt Tề Thêu hơi đổi, nàng thật sự không nói gì thêm, Hoàng Hậu như thế nào khóc? Nhu nhược đáng thương như vậy, không biết còn tưởng rằng nàng vừa mới đánh Hoàng Hậu một trận.

Vành mắt Ngu Hạ hồng hồng, khóe môi cũng nhẹ nhàng đóng mở, nhìn thấy mà thương, thật giống chịu ủy khuất, dường như bị Tề Thêu khi dễ.

Lưu Tứ lạnh lùng nói: "Ngươi cái gì đều không có nói, sắc mặt Hoàng Hậu liền khó coi như vậy?"

Thanh âm Ngu Hạ có chút khàn khàn, tựa hồ nỗ lực đè nén nước mắt: "...... Chúng ta, chúng ta cũng không có nói gì, chỉ nói mấy câu mà thôi."

Nàng không nói những lời này còn tốt, mang theo nước mắt khàn khàn nói ra, trong lòng Tề Thêu đột nhiên nhảy dựng, nữ nhân này đang giả đáng thương, lúc ở trong phủ Tề Thêu không ít lần dùng chiêu giả đáng thương đối phó Tề Quý Phi cho nên rất quen thuộc. Sớm biết vậy nàng sẽ không lại đây, lúc này ngược lại chọc một thân tanh.

Sắc mặt Lưu Tứ càng thêm âm trầm, hắn nhìn về phía Tề Thêu: "Đúng không?"

Tề Thêu nhìn Ngu Hạ đơn thuần nhu nhược, lại nhớ đến lời đồn đãi gần đây trong cung, thật cho rằng Ngu Hạ là nhân vật đơn giản, hiện giờ vừa thấy, nữ nhân Ngu Hạ này so nàng tưởng tượng còn lợi hại hơn.

Nàng nói: "Thần thiếp thật chưa nói gì, không biết Hoàng Hậu nương nương vì sao khóc thút thít thương tâm như vậy, thần thiếp cũng hoài nghi Hoàng Hậu nương nương lúc này cố ý khóc nhằm hãm hại......"

"Nàng dùng để hãm hại ngươi?" Lưu Tứ ngữ khí âm trầm, người so lần đầu gặp gỡ còn muốn lạnh nhạt hơn, "Tề Thêu, quỳ xuống xin lỗi Hoàng Hậu, nàng không tha thứ ngươi liền quỳ đến chết."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK