• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch quý phi nhìn động tác Lưu Tứ, tức giận đến hai mắt đều đỏ lên. Trước mặt bao nhiêu người cái tên nam nhân này cố ý cho nữ nhi nàng thử độc, còn dùng cái ly nữ nhi nàng uống qua, nàng hận không thể trở lại ba năm trước đây đem Lưu Tứ xé nát.

Lưu Tứ đối với ánh mắt người khác từ trước đến nay rất mẫn cảm, hắn tự nhiên chú ý tới ánh mắt giết người của Bạch quý phi.

Lưu Tứ ở trong lòng trào phúng Bạch quý phi, hắn duỗi tay ấn Ngu Hạ xuống đùi mình.

Ngu Hạ bỗng nhiên rơi vào lòng Lưu Tứ, tức khắc mặt đỏ lên, nàng nhỏ giọng nói: “Buông…… Buông ta ra……”

Những người khác đều có chút nhìn không được, đặc biệt là Bạch quý phi cùng Hoàng Hậu, Bạch Hoàng Hậu nói: “Nguyên Hi Đế, đây là bữa tiệc, xin ngươi tôn trọng Ngọc Chân một chút.”

“Tôn trọng?” Lưu Tứ cười nhạo một tiếng, ngón tay xẹt qua khuôn mặt tinh tế Ngu Hạ, “Không phải các ngươi đưa nàng tới làm nô cho ta sao?”

Lan Quốc hoàng đế thấy Hoàng Hậu lắm mồm, ánh mắt băng lãnh quét qua Bạch Hoàng Hậu nói: “Nguyên Hi Đế, Ngọc Chân nếu đưa cho ngươi chính là người của ngươi, muốn giết muốn chém đều tùy ý ngươi. Ngọc Chân, lớn như vậy rồi sao còn không hiểu chuyện? Hầu hạ bệ hạ cho tốt đi, mau rót rượu cho bệ hạ.”

Cái ly trước mặt Lưu Tứ trống không, Ngu Hạ run run tay rót rượu cho Lưu Tứ.

Người là dao thớt, ta là cá thịt, Ngu Hạ hiện tại bị ấn trên thớt, trừ Lưu Tứ ra, còn có Lan Quốc hoàng đế —— phụ thân nàng còn không giúp được nàng, còn ai có thể giúp nàng?

Ngu Hạ không chút nghi ngờ, chỉ cần nàng làm không tốt một chút, Lưu Tứ dám đem nàng giết ở chỗ này.

Lưu Tứ đem ly rượu Ngu Hạ cho uống một hơi cạn sạch.

Ngu Hạ hít sâu một hơi.

Ngồi ở trong ngực Lưu Tứ không khác gì ngồi trên mũi đao, nàng một chút cũng không dám động.

Vương tôn quý tộc ngồi phía dưới đều giận mà không dám nói gì, Thái Tử Ngu Chương ngồi phía trên quần thần, cách hoàng đế gần nhất.

Ngu Hạ là Thái Tử nhìn lớn lên, Thái Tử yêu thương muội muội này nhất, ở trong lòng Thái Tử Ngu Hạ giống như chưa bao giờ lớn lên.

Hiện giờ, ấu muội rơi vào tay Lưu Tứ, bị Lưu Tứ tùy ý bắt nạt, Thái Tử Ngu Chương quả thực muốn giết Lưu Tứ.

Tức giận lại chỉ có thể giấu trong lòng, không thể lộ ra, cũng không thể để Lưu Tứ phát giác.

Ngu Chương mặt mày buông xuống, rầu rĩ uống hết một chén rượu.

Lưu Tứ phát giác thân thể trong lòng ngực cứng còng, nàng tựa hồ động cũng không dám động.

Hắn cảm thấy trào phúng.

Ngày xưa người đem nàng sủng lên tận trời hiện giờ không có một ai có thể cứu nàng.

Đây cũng là mong muốn của Lưu Tứ.

Ngu Hạ phải hoàn toàn bị hắn khống chế, trở thành người của hắn, trừ bỏ hắn bất luận kẻ nào đều không thể cứu nàng.

Tay Lưu Tứ đặt ở bên hông nàng nhéo thật mạnh, Ngu Hạ nháy mắt liền mềm đi ghé vào trên vai hắn.

Lưu Tứ thấp giọng nói: “Đừng lộn xộn.”

Ngu Hạ động cũng không dám động, chỉ cảm thấy tư thế này cực kỳ không thoải mái, nàng quá mệt mỏi.

Đôi mắt Thái Tử Ngu Chương cũng đỏ lên, phía dưới không ít công tử trẻ tuổi có tâm huyết, thấy Lưu Tứ không kiêng nể gì khinh nhục công chúa bổn quốc đều cảm thấy mặt mình nóng rát.

Cố tình hoàng đế yếu đuối, không có một chút ý muốn giữ gìn công chúa, Hoàng Hậu nhịn không được ra mặt còn bị hoàng đế răn dạy một phen.

Đám hậu phi dưỡng trong thâm cung không tiếp xúc với thế giới bên ngoài quá nhiều, không hiểu được nhân gian khó khăn, đến khi diệt quốc còn muốn ngồi chê cười người khác, càng là một đám vô dụng.

Thái Tử Ngu Chương cùng một ít công tử đều rầu rĩ uống rượu.

Bọn họ đại đa số đều thích Ngọc Chân công chúa. Nhưng bọn hắn sẽ không cố chấp như Lưu Tứ, không chiếm được thì không chiếm được, sẽ không không từ thủ đoạn đoạt lấy.

Nhìn Ngọc Chân công chúa bị Lưu Tứ đùa bỡn trong lòng bàn tay, những người này càng cảm thấy hổ thẹn, thẹn với công chúa đã hi sinh bản thân đem lại an bình cho bọn họ, cảm thấy thẹn chính mình bất lực.

Một hồi yến hội, tất cả mọi người không vui, trừ bỏ Lưu Tứ cùng đám phi tần.

Đêm nay Lưu Tứ sẽ ở trong hoàng cung, lúc sắp kết thúc Ngu Hạ nói với Lưu Tứ: “Đêm nay ta có thể ở cùng mẫu phi không?”

Lưu Tứ nhìn về phía nàng, ánh mắt lãnh đạm, không mang theo một tia tình tố: “Ngươi cảm thấy sao?”

Lưu Tứ đối với Bạch quý phi không có hảo cảm gì. Nữ nhân này giống như chim sẻ, cả ngày chỉ biết kêu quát quát, thoạt nhìn liền chọc người phiền.

Hắn từ nhỏ thiếu hụt tình thương của mẹ, từ nhỏ không có ai yêu thương, chỉ dựa vào chính mình, cho nên Lưu Tứ rất khó đồng tình, rất khó lý giải tình cảm giữa Ngu Hạ và Bạch quý phi.

Hắn chỉ muốn Ngu Hạ nhìn một mình hắn, không hy vọng nàng hướng mắt về người khác.

Ngu Hạ đêm nay bị quá nhiều khuất nhục, nhưng nàng thật sự rất muốn ở cùng Bạch quý phi một lần.

Ngày mai một khi rời đi, khả năng đời này nàng sẽ không bao giờ thấy được mẫu phi nàng.

Ngu Hạ lôi kéo cổ áo Lưu Tứ: “Cầu xin ngươi……”

Lông mi thật dài của nàng giống như cánh quạt, chớp chớp, đôi mắt đặc biệt đẹp làm người nhìn liền yêu thương.

Nàng giống như mèo nhỏ cầu đồ ăn.

Tâm Lưu Tứ mềm một chút, nhưng mặt ngoài hắn vẫn lạnh lùng: “Làm trò trước mặt mọi người, thân trẫm một chút, trẫm liền đáp ứng ngươi.”

Trong mắt Ngu Hạ nháy mắt tràn đầy nước mắt.

Nàng không có khả năng làm như vậy.

Vốn dĩ đã đủ mất mặt rồi, nếu nàng lại không màng thân phận đi thân Lưu Tứ, đối mặt với ánh mắt người khác có thể làm Ngu Hạ hổ thẹn chết.

Nàng nước mắt doanh tròng, môi anh đào thoạt nhìn rất mềm mại, màu phấn hồng. Mới vừa rồi uống một chút rượu cảm giác say bò lên trên mặt, gương mặt nàng nhiễm một chút ửng đỏ.

Thật xinh đẹp.

Lòng Lưu Tứ loạn cào cào, lúc này nhịn không được cúi đầu, ở trên má ửng đỏ mềm mại hôn một cái.

Ngu Hạ ngây ra như phỗng.

Bạch quý phi nhìn nữ nhi mình bị chiếm tiện nghi, trong long ngực tràn đầy lửa giận, thiếu chút nữa nhịn không được mà lăn ra xỉu.

Lưu Tứ lạnh lùng nói: “Chỉ có đêm nay.”

Ngu Hạ gật gật đầu.

Sau khi chấm dứt, Lan Quốc hoàng đế còn muốn nói chính sự cùng Lưu Tứ, Lưu Tứ thả nàng ra: “Đi tìm mẫu phi ngươi đi.”

Ngu Hạ chạy đuổi theo Bạch quý phi: “Mẫu phi!”

Bạch quý phi bị Lưu Tứ làm cho tức giận đến đi đường đều không xong, đầu nàng đau muốn nứt ra, chỉ có thể để cung nữ đỡ trở về.

Đột nhiên nghe được thanh âm quen thuộc, Bạch quý phi còn tưởng mình bị ảo giác, nàng quay đầu lại liền nhìn thấy Ngu Hạ nhấc váy chạy xuống cầu thang.

Bạch quý phi tiến lên, đỡ cánh tay Ngu Hạ: “Hạ Nhi.”

Ngu Hạ nhào vào lòng Bạch quý phi khóc: “Lúc con ngủ còn ở Linh Tú cung, sao vừa tỉnh lại liền ở chỗ Lưu Tứ? Mẫu phi, phụ hoàng nhân lúc con ngủ trộm đưa cho Lưu Tứ sao?”

Tim Bạch quý phi như bị đao cắt, nàng chỉ hận mình không bảo hộ được nữ nhi. Bạch quý phi dùng khăn lau mặt cho Ngu Hạ: “Ngoan, đừng khóc, là mẫu phi không bảo vệ được con.”

Ngu Hạ đi theo Bạch quý phi trở về Linh Tú cung.

Bạch quý phi lo lắng Lưu Tứ tra tấn Ngu Hạ, sau khi trở về liền đưa Ngu Hạ tới suối nước nóng, phát giác trên người Ngu Hạ trừ bỏ dấu vết bị quần áo ma sát ra thì dấu vết gì cũng không có, Bạch quý phi lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Mẹ con hai người ngâm mình ở trong nước, Bạch quý phi sờ mặt Ngu Hạ: “Hạ Nhi, gian tặc Lưu Tứ nói gì với con? Hắn làm gì con rồi?”

Ngu Hạ nói: “Hắn không có tra tấn con.”

Để Bạch quý phi yên tâm, Ngu Hạ nói dối nói: “Lưu Tứ ghét bỏ con quá nhỏ, hắn nói hắn đem con mang về Cảnh Quốc làm cung nữ hầu hạ hắn, chờ con lớn lên một chút lại thị tẩm, hiện tại sẽ không khi dễ con.”

Bạch quý phi hiểu rõ khuê nữ nhất, sao có thể không biết Ngu Hạ đang nói dối. Lúc trước nàng luon cảm thấy nữ nhi mình còn nhỏ, trên thực tế Ngu Hạ đã tới tuổi xuất giá rồi.

Chỉ là Lưu Tứ quá cường đại, Bạch quý phi cho dù có liều mạng cũng cứu không được Ngu Hạ.

Bạch quý phi nói: “Hạ Nhi, sau này đừng cùng Lưu Tứ đối nghịch, hắn nếu chịu vì con từ bỏ chiếm cứ Lan Quốc chứng tỏ hắn thích con. Mẫu phi cũng không biết hắn thích con bao nhiêu, tóm lại con nên nghe lời hắn, đừng bướng bỉnh, có thể bảo toàn tánh mạng.”

Bạch quý phi chỉ nghĩ làm sao cho Ngu Hạ sống sót.

Nàng nắm tay Ngu Hạ.

Ngu Hạ cũng tự biết mình đẹp, nhưng nàng không rõ nàng đẹp tới mức độ nào.

Bạch quý phi rõ ràng nhất, chờ Ngu Hạ lớn thêm một chút nữa càng có mùi vị nữ nhân, rút đi một ít tính trẻ con, có thể làm cho nam nhân si cuồng vì nàng.

Phải tận dụng sắc đẹp, Ngu Hạ sẽ không còn là nô lệ của Lưu Tứ nữa.

Ngu Hạ bị Bạch quý phi bảo hộ rất tốt, nàng tuy đơn thuần, dễ dàng mềm lòng, chưa thấy qua quá nhiều việc đời, lại không phải vụng về người.

Bạch quý phi nói với Ngu Hạ: “Hài tử ngoan, nhẫn nhục chịu đựng, con đi theo Lưu Tứ về sau vào hậu cung Lưu Tứ không cần cùng hậu phi khác cấu kết, các nàng quá xảo trá con đấu không lại các nàng, không bằng thành thành thật thật ở bên cạnh Lưu Tứ.Ngoan ngoãn đi theo Lưu Tứ về sau con có thể sống tốt. Ngày sau phụ hoàng con chết, hoàng huynh con thượng vị, quốc gia chúng ta cường đại lên hoàng huynh con sẽ đón con trở về.”

Ngu Hạ gật gật đầu.

Đêm còn dài, Bạch quý phi lại cảm thấy đêm nay thật ngắn ngủi.

Lưu Tứ từ Bích Tiêu cung ra thì đêm đã khuya.

Phía trước là thái giám ở dẫn đường hoàng cung Lan Quốc, phía sau hắn chính là đại tướng theo hắn vào cung, trong ngoài hoàng cung cũng bị người của hắn vây quanh kín không kẽ hở. Người Lan Quốc căn bản không dám có hành động khác.

Lưu Tứ ở cung thất đã an bài trước, đang đi trên đường phía trước đột nhiên xuất hiện một nữ nhân xách theo đèn lồng.

Thái giám dẫn đường lắp bắp kinh hãi: “Ai u, Giang Thái công chúa!”

Giang Thái công chúa mặc cái áo choàng màu hồng đào, trong đêm tối thực chói mắt, nàng ta còn cố tình trang điểm một phen.

Lưu Tứ nhận ra nữ nhân này.

Năm đó, chính là nữ nhân này làm hắn nhìn đến, hắn đối Ngu Hạ mà nói bất quá là con tin thân phận hèn mọn, Ngu Hạ tuy rằng sẽ giúp hắn chữa thương nhưng chưa từng đặt hắn vào lòng.

Giang Thái công chúa nói: “Nguyên Hi Đế, năm đó Lan Quốc chúng ta thực xin lỗi ngươi. Nhưng không phải mọi người đều có lỗi với ngươi, Ngọc Chân lúc đó còn nhỏ không biết gì, tuy rằng nàng trong lòng xem thường ngươi, cảm thấy ngươi ti tiện đáng thương, không bằng công tử Lan Quốc, nhưng nàng tốt xấu gì vẫn chữa thương cho ngươi, trộm chiếu cố ngươi, mặc kệ nàng giúp ngươi vì lý do gì ngươi đều không nên khinh nhục nàng, đem nàng trở thành nô lệ.”

Giang Thái công chúa biết, tự cho là bị Ngu Hạ xem thường hẳn là việc bị thương nhất trong lòng Lưu Tứ.

Hôm nay nhìn Ngu Hạ ngồi ở trong lòng Lưu Tứ, Giang Thái công chúa tâm như đao cắt.

Rõ ràng nàng thích Lưu Tứ, nếu lúc trước là nàng vứt bỏ thành kiến giúp đỡ Lưu Tứ, như vậy hiện tại người ngồi ở trong lòng Lưu Tứ chính là Giang Thái nàng.

Ngu Hạ từ nhỏ cái gì đều có, hiện giờ còn có được nam nhân Giang Thái thích, Giang Thái hận đến nghiến răng.

Mặc kệ như thế nào, Giang Thái đều phải nhắc nhở Lưu Tứ một chút, nhắc nhở hắn Ngu Hạ từng xem thường hắn, đem hắn trở thành chó hoang ven đường.

Nếu có thể ở trước mặt Lưu Tứ có được một chút cảm giác tồn tại, làm Lưu Tứ cũng chú ý tới nàng, đó càng là việc tốt……

Lưu Tứ nhìn cũng không thèm nhìn Giang Thái, lập tức đi lên phía trước: “Chuyện của Trẫm cùng nàng đến lược ngươi xen mồm?”

Lý Đại Cát chó cậy thế chủ, cũng nhăn mặt với công chúa Lan Quốc: “Tránh ra tránh ra, may cho ngươi bệ hạ hôm nay tâm tình tốt, nếu không người dám cản đường bệ hạ chúng ta ……”

Giang Thái bị ngó lơ tức giận đến đôi mắt đều đỏ.

Nàng lúc này mới ý thức được Lưu Tứ không còn là con tin lúc trước nàng có thể tùy tiện sỉ nhục.

Tác giả có lời muốn nói: thấy mọi người thúc giục mất trí nhớ, giải thích một chút: mất trí nhớ không phải tình tiết phát sinh ngay từ đầu, giai đoạn trước có chút chậm, xem như trải chăn, toàn văn không dài.

Trước mắt Lưu Tứ cũng không biết hắn thực thích tiểu công chúa

Hắn sẽ chậm rãi ý thức được chính mình thích tiểu công chúa.

Khả năng ta ngày thường thích xem ngược văn cho nên không cảm giác được chính mình viết ngược hay không ngược, ta cảm thấy trước mắt còn rất ngọt, hai người cũng thực tự nhiên ở chung, Lưu Tứ tuy rằng mặt ngoài là bá vương ngạo kiều, trên thực tế người rất tốt.

Phi thường cảm tạ mọi người ủng hộ, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK