• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 33

Thanh tiến đến phía sau Phong Nhã: “Chủ thượng, xin thứ cho thuộc hạ thất trách, thuộc hạ thật sự không thể ngăn được nó. . . . .”

“Không cần phải nói.” Phong Nhã đưa tay ngăn hắn lại. Tiểu đông tây trên mặt còn vươn đầy nước mắt, không cần nghĩ cũng biết nó hẳn đã khóc đến thê thảm như vậy để cầu Thanh. Theo cá tính Thanh mà nói, vài giọt lệ không đến nỗi đả động được hắn, nhưng nếu để Phong Nhã biết Thanh khiến tiểu đông tây khóc, tự bản thân muốn tìm Thanh sẽ không được tự nhiên. Thanh là người thông minh, hiểu được phải làm sao để hắn bớt lo lắng.

Hiện tại, trọng yếu không phải chuyện này mà là việc  Y Ân cùng Tần Sương Kích ôm nhau thắm thiết. Tần Sương Kích thân hình cao to ôm Y Ân nhỏ xinh nhìn cũng có chút hương vị phụ từ tử hiếu. Phong Nhã lạnh lùng hỏi: “Ngươi là phụ thân của nó?” Nếu hắn là đầu sỏ gây nên mọi sự, ta đây sẽ tính toán hết một lần.

“Đương nhiên không phải.” Tần Sương Kích trừng mắt nhìn Phong Nhã, hắn mới hai mươi sáu đâu thể nào có đứa nhỏ lớn như vậy.

Y Ân nghe hai người nói, choáng váng một hồi rồi cắn chặt môi, nước mắt từng giọt rơi xuống. Những ngày qua, xảy ra nhiều chuyện làm cho Y nhi quên lời dạy bảo của mẫu thân. Đột nhiên nhớ lại, mình không thể ở trước mặt người khác gọi phụ thân, xem đi, ngay cả phụ thân cũng không nguyện thừa nhận Y nhi. . . . . cũng không dám ôm phụ thân, chỉ sợ phụ thân càng thêm chán ghét Y nhi.

Y Ân vừa khóc hai đại nam nhân liền luống cuống cả lên. Phong Nhã lập tức mắng: “Tần Sương Kích, ngươi đã làm gì nó?”

Tần Sương Kích trừng hắn chửi lại: “Câm miệng.” Xong cúi đầu ôn nhu dỗ dành Y Ân: “Y nhi ngoan, là phụ thân, phụ thân thương ngươi, phụ thân không có chán ghét Y nhi. Đến, lại gọi một tiếng phụ thân được không? Phụ thân thích nghe!”

Nhận thức Y Ân đã chết dí, làm sao cũng không chịu tái kêu, cố gắng nuốt nước mắt nhưng vẫn không kiềm chế được mà khóc thút thít, nhìn thật đáng thương. Phong Nhã không kiên nhẫn đoạt lấy Y Ân ôm vào ngực, lạnh nhạt nói: “Trở về giải quyết.” Có nhiều người xem như vậy, làm chuyện gì cũng không có lợi.

“Giải quyết?” Tần Sương Kích khó hiểu. Phong Nhã ôm Y Ân nhảy lên, nháy mắt thân hình đã đi xa, Tần Sương Kích liền thi triển kinh công đuổi theo.

Bên này, Tiêu Hồng Nương làm thế nào trấn an bọn thuộc hạ đang xôn xao không cần đề cập tới. Lại nói Tần Sương Kích theo Phong Nhã vào một nhã giang liền nhìn thấy hắn đang ôm chặt Y Ân hung hăng hôn lên môi đến khi nó thở hồng hộc, ánh mắt phiếm lệ, đầu óc hỗn độn không nhớ nổi vì sao mình khóc mới buông ra. Tần Sương Kích mắt trợn trắng, cuối cùng cũng hiểu tiểu tử này nói ‘giải quyết’ là ý tứ gì.

Kéo ghế dựa ngồi một bên, nhìn Phong Nhã dỗ Y Ân kể lại rõ ràng quá trình hắn gặp Y nhi từ đầu đến cuối. Tần Sương Kích cũng không phải là người lắm lời, chỉ đại khái giải thích một chút nguyên nhân không thể từ chối làm phụ thân. Phong Nhã nghe qua mắt như muốn nứt ra, hận không thể lập tức đem phụ mẫu Y Ân chặt thành từng khúc uy cẩu.

Đang tức giận thì Thanh đột nhiên xông vào, trên vai còn có một con chim ưng, mang phong thư giao cho hắn. Phong Nhã mở ra, nhìn xong lập tức mắng: “Đám lão bất tử kia lại gây phiền toái!” Miệng mắng chửi nhưng vẫn đứng dậy nói: “Trở về.”

Tần Sương Kích theo đứng dậy, ân cần hỏi: “Chuyện gì vậy?”

“Không có gì, vài thương nhân Giang Nam nói muốn gặp ta, đang trên đường tới, ta phải trở về ứng phó.” Vừa nói xong đã thấy Tần Sương Kích há to miệng, ngây người ra nhìn, tay run run chỉ hắn: “Thương. . . . . thương, thương, thương nhân? Ngươi vừa mới nói thương nhân? Vì sao. . . . .” Người trong giang hồ từ trước đến nay đều khinh bỉ đám thương nhân gian xảo, ai ngờ được người đứng đầu Thiên Điện cao ngạo lại muốn đi ứng phó thương nhân? Cái này hỏi hắn làm sao dám tin?

Phong Nhã lườm hắn một cái, tự nhiên biết hắn muốn nói cái gì nên giải thích: “Nghe qua Nhã Tự Trang chưa? Đó là của ta!”

“A?” Tần Sương Kích lại kinh ngạc. “Cái kia, con đường tơ lụa thuộc thần bí sơn trang, đúng là của ngươi? Ngươi kinh thương?”

Vô nghĩa! Phong Nhã mặc kệ hắn ôm Y Ân rời đi. Không có thân phận thiết thực bên ngoài, chẳng lẽ muốn hắn che che dấu dấu như đám chuột bọ sao?

Trở ra cửa gọi Tiêu Hồng Nương thì chỉ thấy thị nữ bẩm báo nàng đã ra ngoài tuần tra các phân đà. Quả nhiên là sợ hắn giận chó đánh mèo mà trốn đi, Phong Nhã hừ lạnh. Tuy Tiêu Hồng Nương hại Y nhi bị Tần Sương Kích ăn, nhưng nếu không có nàng nó cũng chưa chắc sống được, hơn nữa lại vô tình tạo cơ hội cho mình gặp gỡ, nghĩ lại còn phải tưởng thưởng nàng. Bất quá, nếu nàng tự cho bản thân thông minh không chịu xuất hiện, cứ coi như vậy đi.

Theo đường nhỏ bí mật ra khỏi cốc, Tương Long đã đánh xe ngựa đợi bên ngoài, Thanh và Tần Sương Kích cũng đi cạnh bên. Tiến đến mã xa Phong Nhã quay đầu hướng Tần Sương Kích, hai người nhìn cực kỳ giống nhau, chẳng qua Tần Sương Kích hơi tráng kiện một chút, mặt mày nồng hậu, còn Phong Nhã ngũ quan hơi đạm, thoạt nhìn thanh tú. Nếu không vì bên mắt Tần Sương Kích có một vết sẹo kéo dài từ phải qua trái phá hủy tướng mạo thì hai người giống như huynh đệ sinh đôi.

Phong Nhã có chút mềm lòng, năm đó nạn kiếp hắn mấy lần suýt chết, đại ca chắc cũng bị thương không nhẹ. Đưa hắn đến Viễn Bảo ít ra còn có thể sống sót, khi đó đại ca thân mang trọng thương làm thế nào đào thoát đuổi giết? Trong lòng trăm ngàn cảm xúc cùng dâng lên, cả hai đều đã thành nhân, đao thương kiếm vũ trải qua vô số, hiện tại chạy tới đàm luận chuyện gian khổ khi còn nhỏ nhìn sao cũng thấy như già mồm cãi láo, nên nói: “Muốn đến trang viên của ta ở mấy ngày không?”

Tần Sương Kích tất nhiên vui vẻ đồng ý: “Như thế rất tốt!”

Phong Nhã cười bế Y Ân tính vào mã xa thì nó lại nắm chặt cửa xe không chịu lên, tay hướng Tần Sương Kích sợ hãi gọi: “Phụ thân!” Rõ ràng là muốn phụ thân ôm.

“Đến đây, cùng ngồi kỵ mã với phụ thân!” Tần Sương Kích trong lòng cao hứng, vươn tay ôm Y Ân đến ngoạn lại bị Phong Nhã đẩy ra, lạnh nhạt nói: “Thành thật cưỡi ngựa của ngươi đi!” rồi hướng Y Ân: “Ngươi cũng vậy, ngoan ngoãn lên xe cho ta.”

Nếu phụ thân nói như thế Y Ân đã sớm ngoan ngoãn, chẳng biết tại sao nó lại không sợ Phong Nhã, túm chặt hắn đá đạp lung tung: “Phụ thân, ta muốn phụ thân!”

Tần Sương Kích ở một bên bất mãn: “Ngươi đừng dọa hư nó!”

Phong Nhã lạnh lùng áp chế hai tay Y Ân ôm nó lên xe, tiểu đông tây rối rít kêu lên: “Đừng Nhã, đừng Nhã, phụ thân. . . . .”

Màn xe buông xuống, chỉ còn nghe tiếng Y Ân ấm ức hừ nhẹ bên trong. Hồi lâu sau mới nghe Phong Nhã quát lạnh: “Đi thôi.”

Tương Long quất roi, mã xa hướng Trường An chạy tới. Phong Nhã đột nhiên xốc màn xe lên nhìn chăm chú Tần Sương Kích cưỡi ngựa theo bên cạnh hầm hừ: “Ngươi cách xa một chút, bảo trì khoản cách ba thước.”

Mặc kệ Tần Sương Kích trợn mắt há hốc miệng, Phong Nhã buông màn xe tiếp tục cắn môi tiểu đông tây không ngoan. Dù sao cũng là đại ca, tạm thời không tính toán với hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK