• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chuẩn bị tốt mấy thứ này, Dương Thiên tiếp tục sử dụng kỹ năng chiêu hàng cho ngày hôm nay, hơn nữa còn mang theo cả Đỗ Hướng Nguyên.
Lợi dụ kỹ năng rất cường đại.
Đỗ Hướng Nguyên dụ dỗ một lần, lập tức chiêu hàng được 823 người, nhưng tốc độ dùng tiền cũng đồng dạng rất khủng bố. Xài có một lần, Dương Thiên mất gần năm vạn tiền đồng.
Bản thân hắn cũng chiêu hàng được gần 300 người, chỉ là free mà thôi.
Xem ra vẫn là kỹ năng chiêu hàng dễ dùng hơn a, ít nhất lúc sử dụng không cần lo lắng sẽ phá sản!
Sau đó, Dương Thiên bỗng nhiên nghĩ đến việc làm một cái thí nghiệm. Để xem Đỗ Hướng Nguyên có thể dụng ý niệm khống chế binh lính vừa được mình chiêu hàng không? Không nghĩ tới thử một lần rõ ràng thành công. Lại để cho Đại Ngưu bên cạnh thử một chút, nhưng lại là một điểm động tĩnh cũng không có.
Điều đó không có khả năng a? Theo lý thuyết Đại Ngưu cũng có thể khống chế chứ?
Trong đầu nảy ra ý niệm, Dương Thiên lập tức đưa mấy tên giặc cỏ vừa chiêu hàng và Đại Ngưu biên thành một tổ, không nghĩ tới lập tức thành công.
Nguyên lai loại kỹ năng như chiêu hàng, sau khi sử dụng thành công, mặc định người phát ra chiêu hàng và người bị chiêu hàng được biên chế làm một tổ. Chỉ là cả kiếp trước, chính mình rõ ràng không có phát hiện NPC và người chơi đều đồng dạng, có thể dụng ý niệm để khống chế một phần nhỏ các NPC khác. Chỉ cần hắn là cái chủ PT là được.
Xem ra công ty Long Đằng cũng không nói quá. Trong game có vô cùng nhiều phương diện, đãi ngộ của NPC và người chơi là giống nhau.
Xem ra chính mình về sau đưa đám giặc cỏ bị chiêu hàng từ trong doanh ra sẽ đỡ phức tạp hơn nhiều.
Lại thêm tên NPC cấp S, Dương Thiên lại để cho bọn hắn đi tiệm rèn.
Hiện tại Bạch Vân thôn nhân khẩu đã gần 6000 người, đợi đến lúc đám thôn dân vừa chiêu hàng hôm nay chuyển chức thành binh lính, quân đội trong Bạch Vân thôn tổng số sẽ vượt qua 600 người. Chỉ có điều hơn 100 một tân binh hôm nay muốn hình thành sức chiến đấu thì còn phải chờ thêm hai, ba ngày.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Dương Thiên mang theo một đám người đi Giặc cỏ doanh. Xế chiều, hắn là muốn trắng trợn giết bớt giặc cỏ rồi, bởi vì sau khi mình rời đi, Đỗ Hướng Nguyên phải ba ngày sau đó mới có thể lần nữa sử dụng kỹ năng lợi dụ. Nói như vậy tức là xế chiều hôm nay phải giết chết 4.000 đến 6.000 tên giặc cỏ.
Chính diện tác chiến, Dương Thiên thật đúng là không dám cùng nhiều giặc cỏ như vậy đối nghịch. Nhưng dùng nội gian, mỗi lần dụ ra một phần nhỏ rồi giết thì không có bất kỳ nguy hiểm nào.
Bởi vì nhiệm vụ tác chiến quan trọng, Dương Thiên trừ Ô Ma và binh lính trong tổ của hắn đang ở bên ngoài, còn lại tất cả mọi người đều đem toàn bộ binh lính mà mình sở hữu đi.
Ác mộng giặc cỏ doanh đã bắt đầu.
Dương Thiên phân phối xong nhiệm vụ, sau đó mang theo 300 vạn tiền đồng đi ra. Qua một thời gian bán vũ khí, số lượng tiền của hắn đã đạt đến 500 vạn. Không ngại giá vũ khí hiện tại ngày một giảm, số vũ khí Dương Thiên bán ra tất cả đều là hàng cướp được. Hơn nữa những ngày này, Dương Thiên một điểm tài nguyên cũng không còn thu thập. Dù sao hiện tại giá cả nguyên vật liệu cũng không xê xích bao nhiêu so với giá thực rồi. Trong lãnh địa của mình có lượng lớn nhân khẩu, hiệu suất tài nguyên đổi mới gấp hai lãnh địa khác, diện tích càng là gấp 16 lần. Số lượng này hoàn toàn đủ để mấy vạn người đồng thời tiến hành thu thập tài nguyên trong lãnh địa. Vì vậy đối với việc thu mua nguyên vật liệu cũng không quá cần thiết như trước nữa.
Mà Dương Thiên hiện có Tiểu Bạch, đã nghĩ qua có thể từ nơi này bay qua mấy dãy núi cao trùng điệp xung quanh để ra ngoài không? Như vậy mỗi lần xuất hành cũng có thể tiết kiệm không ít thời gian!
Nhưng kết quả là Dương Thiên tự mình chuốc khổ. Bốn phía, vách đá thấp nhất cũng trên vạn mét, Dương Thiên còn chưa bay đến đỉnh, đã đông cứng cả người, lạnh sun vòi vào. Phải biết rằng hắn hiện tại đã là trung cấp võ tướng, rét lạnh bình thường với hắn mà nói không có ảnh hưởng. Nhưng nhiệt độ tại đây đoán chừng cao nhất cũng là âm mười độ, người bình thường đi lên, không bị chết cóng mới là lạ.
Cuối cùng Dương Thiên chỉ có thể bất đắc dĩ buông tha cho ý nghĩ của mình. Nhưng trong nội tâm càng thêm yên tâm, ít nhất không cần lo lắng có người từ trên đầu mình táng xuống.
Lần nữa giống như chuột chui động, Dương Thiên đi ra thế giới bên ngoài.
Tại đây cũng có một đoạn là khu vực đồi núi, hơn nữa có không ít sơn trại. Mà hiện tại, đẳng cấp đám người chơi không sai biệt lắm đã đến mười bốn mười lăm cấp, mặc dù so với tên biến thái như Dương Thiên đã tới 25 cấp còn có chênh lệch rất lớn. Nhưng nói thế nào thì giá trị vũ lực của đám này cũng đã trên 40 rồi. Tụ tập đông người, muốn đánh rớt xuống một cái sơn trại loại nhỏ nhân số từ ngàn người trở xuống vẫn có thể làm được. Kỳ thật đây cũng là một trong những nguyên nhân trọng yếu mà giá vũ khí cấp thấp hạ xuống. Về phần sơn trại cỡ trung, người chơi tạm thời còn chưa đụng nổi, bởi vì hệ thống sơn trại cỡ trung cũng không phải là cái nơi mà đám tân nhân này có thể đụng đến. Trong đó có tiễn tháp, có tường đá phòng ngự. Đám tân nhân thực ra không phải không có cách nào tấn công, nhưng cái giá cần trả là quá đắt!
Dương Thiên ra cửa động, sau đó để cho Tiểu Bạch thủ ở đây, hắn tạm thời còn không muốn quá mức rêu rao.
Đem cửa động che dấu xong, Dương Thiên tự mình đi về phía Thủy Trữ huyện.
Trên đường đi Dương Thiên thấy rất nhiều người chơi. Hiện tại trên cơ bản ai cũng đã có vũ khí, đối phó dã thú bình thường cũng không như lúc trò chơi mới bắt đầu, đã dễ dàng hơn. Bất quá hầu hết vẫn đang cởi truồng, hiếm hoi lắm mới gặp một người mặc giáp da. Một phần vì giá giáp da khá cao, mặt khác chỉ cần cả đội hợp tác, cẩn thận một chút sẽ không dễ bị thương.
Dương Thiên không muốn gây chú ý quá mức, đổi lại trang bị thành trường thương và giáp da.
Phần lớn đám đang train level mới trên dưới đạt tới cấp 14, chủ yếu vẫn đánh chó hoang, trâu rừng các loại dã thú cấp 20. Hiện tại người dám đi sờ mông mấy lão hổ, báo,...là cực nhỏ.
Trên đường đi, Dương Thiên còn phát hiện một cái thôn trang của người chơi. Đoán chừng thời gian xây thôn vẫn tương đối sớm, các kiến trúc chính đã cơ bản xây xong, tối đa hai, ba ngày nữa là có thể thăng cấp đến cấp 2.
Phụ cận thôn, có chừng gần một trăm người chơi mang theo mười mấy binh lính NPC đang luyện cấp. Đối với lãnh địa bình thường mà nói, giai đoạn đầu cũng không thoải mái như Dương Thiên. Level bên hắn trên căn bản là dựa vào võ tướng đem binh lính đi luyện, mà ở những thôn khác lại là người chơi mang theo binh lính đi luyện cấp, chênh lệch trong đó vừa xem là hiểu.
Vốn trong Thiên hạ, chỉ cần mình không nói ra, vậy sẽ không cách nào phân biệt ai là người chơi ai là NPC. Nhưng ở giai đoạn đầu, phần lớn người chơi đều mặc áo tân thủ, mà NPC thôn dân thì các loại trang phục đều có, nên dễ dàng phân biệt được.
Dương Thiên lại nhìn qua danh tự thôn - Vô Địch thôn!
Danh tự rất vô sỉ!
Dương Thiên nhếch miệng cười cười, rồi rời đi.
Tới Thủy Trữ huyện, Dương Thiên giao phí vào thành, sau đó rốt cục lần đầu tiên trong kiếp này bước vào thành thị.
Dòng người hối hả rốt cục để cho Dương Thiên cảm nhận được mình đang trong thế giới game online.
Tuy vậy, hắn cũng không dám trì hoãn, trước đi ngân hàng tư nhân, đem tiền đồng đổi thành 300 lượng hoàng kim. Sau đó bắt đầu đại mua sắm.
Dương Thiên trước tiên đi dạo qua tình hình thị trường, rất nhiều người chơi ở chỗ này bán ra vật phẩm.
Công năng giao dịch viễn trình của thị trường rất hữu hiệu đối với nguyên vật liệu và trang bị. Nhưng bí tịch hoặc đặc thù trang bị lại không thể mua bán ở đây. Hơn nữa thuế giao dịch viễn trình quá cao, nếu như là vật phẩm quá quý trọng, như vậy thiệt thòi sẽ rất lớn.
Bởi vậy ở đây vẫn có rất nhiều người bày quầy bán hàng, quầy hàng như vậy chỉ thu thuế 1%, rất tiện nghi.
Dương Thiên đi dạo một hồi, phát hiện phần lớn đồ bán ra đều là vũ khí hoặc giáp da các loại, vũ khí tốt nhất cũng chỉ có thiết thương.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK