Mục lục
Đế Vương Công Lược
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong điện rất an tĩnh.

Tứ Hỉ công công vốn đang muốn hỏi hai người xem có muốn truyền thiện hay không, cho nên mới len lén nhìn qua khe cửa một chút, sau đó hoảng hốt xoay người lại, coi như không nhìn thấy bất cứ cái gì.

Nếu là bình thường, chỉ cần Đoạn Bạch Nguyệt hơi xích lại gần một chút thôi thì cũng có thể nhận được một bàn tay, nhưng lần này là ngoại lệ. Dù hai cánh tay ôm lấy mình càng lúc càng siết chặt, thậm chí còn sinh ra ảo giác rằng xương cốt cũng chịu không nổi mà vỡ ra, thì Sở Uyên vẫn chỉ đứng yên không nhúc nhích, mặc cho hắn vùi đầu vào cổ mình.

Hồi lâu sau Đoạn Bạch Nguyệt mới hơi buông tay ra, nhưng cũng không nói gì cả.

Sở Uyên nhẹ giọng hỏi: ” Ngươi phải đi rồi sao?”

Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu: ” Ta không đi.”

Sở Uyên ngẩng đầu nhìn hắn.

” Vừa rồi chỉ là nghĩ tới vài chuyện.” Đoạn Bạch Nguyệt dùng ngón cái xoa gò má hắn: ” Nhưng đều đã qua rồi.”

“Nếu ngươi muốn đi, vậy thì đi đi thôi.” Sở Uyên tránh tay hắn, nhàn nhạt nói: ” Ta không ngăn cản ngươi.”

” Tứ Hỉ nói ngươi vẫn chưa ăn tối.” Đoạn Bạch Nguyệt cầm tay hắn: ” Ở trong cung buồn bực, ta dẫn ngươi ra ngoài ăn được không?”

Sở Uyên nói: ” Một lúc nữa Cao Ly Vương sẽ tới.”

“Cao Ly Vương quan trọng hơn Tây Nam Vương sao?” Đoạn Bạch Nguyệt muốn làm hắn cười.

Sở Uyên tránh đường nhìn của hắn, xoay người vào nội điện.

Đoạn Bạch Nguyệt dựa lưng vào tường, cảm thấy có chút nhức đầu.

Thẳng thắn mà nói, hắn cũng chưa từng suy nghĩ kĩ càng xem rốt cuộc mình muốn cái gì. Ở trong hẻm nhỏ đó mãi đến khi trời tối mịt, lời của sư phụ cứ lặp đi lặp lại trong đầu hàng trăm lần, trong lòng càng ngày càng loạn, nhưng cũng càng lúc càng muốn chạy tới gặp người kia. Nếu có thể, hắn tình nguyện chỉ cần được âm thầm bảo hộ cả đời, giống như cuộc chiến tranh đoạt hoàng vị trước kia, giống như cuộc chiến bình loạn tây nam sau đó, giúp người kia dọn sạch tất cả chướng ngại. Nếu nói về hồi báo thì chỉ cần một nụ cười một ánh mắt, như vậy là quá đủ rồi.

Nhưng cũng chưa từng nghĩ tới, nếu yêu sâu đậm không chỉ có mình hắn thì phải làm sao…

Đoạn Bạch Nguyệt mở cửa, để Tứ Hỉ mang thức ăn vào phòng, sau đó cũng đi theo vào nội điện.

Sở Uyên đang đứng bên cửa sổ nhìn cây mai trong viện.

Đoạn Bạch Nguyệt từ phía sau ôm lấy hắn: ” Vẫn còn giận sao?”

Sở Uyên không nói gì.

” Nếu còn tức giận thì cứ đánh ta, hoặc là biếm ta vào lãnh cung cũng được.” Đoạn Bạch Nguyệt ghé miệng vào tai hắn nói: ” Đừng khi dễ cây mai kia nữa, mười tuổi năm ấy phải chăm sóc thật lâu, hơn nửa đêm cũng sẽ thức dậy chạy tới nhìn một chút, rất sợ nó không sống được.”

Sở Uyên vẫn nhìn xa xăm, ánh mắt hờ hững.

Đoạn Bạch Nguyệt thở dài, không thể làm gì khác hơn là phải nói: ” Ta…..hồi chiều sư phụ nói chuyện Bát Hoang trận và Thiên Thần Sa.”

Đáy mắt Sở Uyên cuối cùng cũng có gì đó xẹt qua.

” Kẻ ngốc, ta không cần ngươi làm bất cứ chuyện gì vì ta.” Đoạn Bạch Nguyệt ôm hắn chặt hơn.

Sở Uyên lắc đầu: ” Ta không hiểu ngươi đang nói gì.”

” Nghe không hiểu thì cứ coi như ta đang hồ ngôn loạn ngữ cũng được.” Đoạn Bạch Nguyệt cười cười. ” Ngươi tin hay không, nếu thật sự có ngày đó, ta thà rằng tự mình vĩnh tuyệt hậu thế.”

Chân mày Sở Uyên đột nhiên nhíu lại.

” Cho nên ngươi cứ làm hoàng đế cho thật tốt.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Phải là một thiên cổ danh quân, mới không cô phụ giang sơn xã tắc này.” Ngày ngày nghe Đào Nhân Đức treo bên mép, thi thoảng lấy ra dùng một lần cũng không sao.

Đáy lòng Sở Uyên có chút hoảng hốt, không phụ giang sơn không phụ xã tắc…. Vậy hắn đâu? Vậy mình đâu?

” Được rồi, đừng nghĩ gì cả.” Đoạn Bạch Nguyệt xoay người hắn lại, cúi đầu nhẹ hôn lên trán một cái. ” Nói chút chuyện vui đi.”

” Tỷ như?” Sở Uyên nhìn hắn.

” Tỷ như hôm qua ta đang di dạo trên đường, tuy đã dịch dung rồi nhưng vẫn chết sống bị công chúa Cao Ly kia ngăn lại.” Đoạn Bạch Nguyệt nói.

Sở Uyên quả nhiên không vui: ” Vì sao?”

” Ai biết.” Đoạn Bạch Nguyệt kéo hắn ra khỏi nội điện, thấy trên bàn đã dọn xong thức ăn, vì vậy đem người ấn xuống ghế ngồi. ” Có lẽ vì thấy ta thật sự quá đẹp trai.”

Sở Uyên “cạch” một tiếng để đũa xuống.

” Được được được, không nói nàng.” Đoạn Bạch Nguyệt rất thức thời.

“Hoàng thượng.” Tứ Hỉ công công đứng bên ngoài nói: ” Cao Ly Vương cầu kiến.”

” Bảo hắn chờ!!!” Sở Uyên đùng đùng nổi giận nói.

Đoạn Bạch Nguyệt nhẫn cười.

Tứ Hỉ công công kinh ngạc nhảy dựng, Hoàng thượng đây là bị Tây Nam Vương khi dễ hay sao? Tức giận đến như vậy???

Thức ăn trên bàn nửa thanh đạm nửa dầu mỡ, dĩ nhiên là vì chiếu cố khẩu vị ăn của cả hai người.

Đoạn Bạch Nguyệt gắp cho hắn một miếng thịt kho tàu: ” Chỉ một miếng này thôi.”

Sở Uyên do dự một lúc rồi ăn hết.

Chốc lát sau, lại một đũa thịt bò to ụ: ” Lần cuối cùng!”

Sở Uyên: “…”

Lại chốc lát sau nữa.

” Quả thật là ngự trù, vịt nướng ngon tuyệt.” gắp.

…..

” Tốt lắm.” Thấy hắn ăn xong rồi, lúc này Đoạn Bạch Nguyệt mới bưng mấy món rau xanh bị vứt qua một bên nãy giờ, dụ dỗ: ” Ăn thêm mấy món này nữa, xanh tươi đúng sở thích của ngươi, ăn xong rồi lại uống thêm chén canh nữa.”

Sở Uyên cảm thấy cứ cái đà này thì chưa tới ba tháng hắn sẽ có thân hình như Uông đại nhân luôn.

Kim Thái ngồi trong thư phòng uống hết sạch ba bình trà mới nghe bên ngoài truyền tới tiếng bước chân.

Sở Uyên đẩy cửa đi vào. ” Để Cao Ly Vương đợi lâu.”

” Đâu có đâu có, chỉ mới chốc lát mà thôi.” Kim Thái đứng dậy hành lễ, nụ cười khả cúc: ” Đêm khuya thế này vẫn tới quấy rầy, Sở Hoàng đừng trách tội mới phải.”

” Cao Ly Vương có chuyện gì thế?” Sở Uyên ngồi xuống long ỷ.

Kim Thái lắp bắp nói: ” Vẫn là vì người thị vệ kia.”

Đoạn Bạch Nguyệt ngồi xổm trên xà nhà, rất muốn đem hắn trùm đầu đánh một trận.

Sở Uyên vẫn như cũ cự tuyệt ngay lập tức: ” Không tiễn!”

” Sở Hoàng hiểu lầm rồi.” Kim Thái vội vàng nói: ” Lần trước sau khi trở về Bổn Vương đã nói với A Xu, rằng tên thị vệ đó không thể rời xa Sở Hoàng được, tuy nàng thấy có chút khó chịu nhưng sau một đêm cũng đã nghĩ thông suốt rồi.”

Sở Uyên bất mãn, vậy ngươi còn tới làm gì?!

Kim Thái lại nói: ” Chỉ là…cứ coi như không thể ban người cho chúng ta mang về Cao Ly, nhưng trong khoảng thời gian này có thể nào để nàng theo hắn học vài chiêu được không? A Xu vào cung mỗi ngày cũng được, không biết ý Sở Hoàng thế nào?”

Đoạn Bạch Nguyệt: “…”

Đầu Sở Uyên kêu ong ong: ” Không được!”

Kim Thái cơ hồ lại muốn rơi lệ, vì sao như vậy rồi mà cũng không được??

Sở Uyên mặt không đổi sắc nói: ” Võ công mà hắn học chính là bí kíp độc môn của Nhật Nguyệt sơn trang, chưa từng truyền lại cho người ngoài, càng đừng nói truyền tới tận Cao Ly.”

Lại còn có nhiều lưu ý như vậy hay sao? Kim Thái chưa từ bỏ ý định: ” Len lén học mấy chiêu cũng không được ư?”

Ánh mắt Sở Uyên chuyển lạnh: ” Nếu Cao Ly Vương lại nhắc chuyện này thêm nữa thì cũng quá mức làm khó người khác rồi.”

“Sở Hoàng chớ tức giận a!” Kim Thái cũng sợ hết hồn, thật ra hắn cũng không muốn tới nhưng vì không chịu nổi Kim Xu cứ làm ầm ĩ cả lên, đành phải liều mình tới đây. Tất nhiên cũng biết loại hành vi này hơi mất lòng người khác nhưng cũng không ngờ sẽ thật sự chọc giận thiên uy.

” Cao Ly Vương còn chuyện gì khác nữa không?” Sở Uyên lạnh lùng hỏi.

Kim Thái vội vàng lắc đầu.

“Tứ Hỉ!” Sở Uyên đứng dậy. ” Đưa Cao Ly Vương về phủ.”

Chờ bốn phía yên tĩnh trở lại, Đoạn Bạch Nguyệt mới từ trên xà nhà nhảy xuống.

Sở Uyên nhìn thẳng hắn.

Đoạn Bạch Nguyệt thận trọng nói: ” Nếu suy nghĩ cẩn thận một chút thì thật ra chuyện này cũng không liên quan gì đến ta, đúng không?” Thật sự là vô cùng ủy khuất.

Sở Uyên “phụt” một tiếng bật cười.

Đáy mắt Đoạn Bạch Nguyệt cũng hiện ý cười. “Trở về tẩm cung nha?”

” Trước đây chưa từng đề cập tới, tại sao công chúa Cao Ly kia lại coi trọng ngươi như vậy?” Sở Uyên hỏi.

” Chuyện này thì ta thật sự không biết.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Có điều nghe nói trước giờ Kim Xu vẫn thường thích đi đây đi đó, chưa biết chừng đã có lúc vô tình đụng phải.”

” Sau đó liền đụng vào đáy mắt không ra được?” Sở Uyên chọt chọt bờ vai của hắn. ” Trêu hoa ghẹo nguyệt!”

” Thì đã sao?” Đoạn Bạch Nguyệt thản nhiên nói: ” Dù sao người khác cũng không cướp đi được, cùng lắm cho chạy theo nhìn một chút.”

” Kim Thái còn khoảng nửa tháng nữa mới rời đi.” Sở Uyên cùng Đoạn Bạch Nguyệt trở về tẩm cung. ” Nhưng hắn cũng là kẻ thức thời, sau đêm nay chắc sẽ không nhắc lại chuyện này nữa.”

” Ngày mai vẫn phải tiếp đãi hắn ư?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.

Sở Uyên lắc đầu: ” Ngày mai còn có việc khác, Kim Thái cũng không phải lần đầu tới vương thành, hắn có rất nhiều nơi để đi, triều đình chỉ cần phái binh bảo vệ là được.”

Đoạn Bạch Nguyệt bật cười: ” Làm một biên cương vương như hắn cũng thật là ung dung tự tại.”

” Hâm mộ lắm sao?” Sở Uyên liếc mắt nhìn hắn.

” Thân hình thì khô quắt ngũ quan lại nhỏ xíu, ta hâm mộ hắn làm chi?” Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu: ” Nếu ta lớn lên giống hắn như vậy thì có lẽ mười tuổi năm ấy ngươi cũng sẽ không trốn bên cạnh ta.”

Sở Uyên suy nghĩ một chút, hỏi: ” Vậy nếu như ta lớn lên giống Kim Thái thì sao?”

Đoạn Bạch Nguyệt bình tĩnh cười: ” Tất nhiên là vẫn muốn chiếu cố ngươi cả đời rồi.”

” Miệng lưỡi trơn tru!” Sở Uyên đá đá hắn.

” Ta là nói thật lòng.” Đoạn Bạch Nguyệt rất là nghiêm túc.

Hai người từ từ đi dọc theo con đường nhỏ trong vườn hoa, xung quanh là tiếng ve râm ran gọi, thật đúng là cảnh đẹp đêm hè.

Nhưng hết lần này tới lần khác trời chẳng chiều lòng người.

Ngón tay Đoạn Bạch Nguyệt vừa mới chạm nhẹ vào tay hắn mấy cái, còn chưa kịp nắm lấy thì đã nghe phía trước truyền tới tiếng nói chuyện.

Mộc Si Lão Nhân đang chỉ huy thái giám kéo một xe đồng nhân vừa đi vừa trò chuyện, nói là phải đưa tới đại viện của các thợ mộc trong cung.

Đoạn Bạch Nguyệt cùng Sở Uyên ẩn núp trên cây chờ tới khi đoàn người đi xa mới nhảy xuống, giúp nhau phủi nước trên người.

” Vẫn còn nghiên cứu Bát Hoang trận pháp sao?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.

Sở Uyên dừng một chút, gật đầu.

Đoạn Bạch Nguyệt cau mày.

” Cũng không phải chỉ vì nguyên nhân đó.” Sở Uyên đi thẳng về phía trước, nói: ” Bát Hoang trận pháp cực kì tinh diệu, trẫm cũng muốn xem xem sau khi được phục hồi như cũ thì có uy lực lớn cỡ nào.”

” Như vậy cũng được, nhưng nói trước là chỉ nghiên cứu trận pháp thôi nha.” Đoạn Bạch Nguyệt bước nhanh hai bước đi song song với hắn.

Sở Uyên nói: ” Chuyện Trại Phan An kia rốt cuộc là sao? Đã điều tra xong chưa?”

Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu.

” Vẫn cứ không có đầu mối gì như vậy thì theo dõi hắn cũng không phải là cách hay.” Sở Uyên suy nghĩ một chút, nói: ” Hay là chúng ta dẫn rắn rời hang đi?”

“Có ý gì?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.

” Trước mắt vẫn chưa xác định được gì cả, chỉ đoán được Trại Phan An chính là người đã giao dịch với Lam Cơ mà thôi.” Sở Uyên nói. ” Bây giờ để Mộc Si Lão Nhân xuất hiện trước mắt hắn xem hắn sẽ có hành động gì. Như vậy ít nhất có thể hiểu rõ một điều, chính là Mộc Si Lão Nhân có phải là một trong những mục tiêu của hắn hay không?”

” Ngược lại cũng là một biện pháp hay.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Có điều lão nhân võ công tầm thường, nếu Trại Phan An đó lòng dạ ác độc thì rất có thể sẽ phải gặp nguy hiểm. Cho nên không cần ông ấy phải tự mình xuất cung, tìm người dịch dung là được rồi.”

Sở Uyên hỏi: ” Ngươi sao?”

Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu: ” Gia sư.”

Sở Uyên: “…”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Chuyện này cứ giao cho ta đi.”

Sở Uyên do dự một lúc mới gật đầu. Lát sau lại hỏi:” Nói mới nhớ, ta còn chưa từng nhìn thấy mặt Nam tiền bối, nhưng mà đã nghe danh từ lâu.”

Đoạn Bạch Nguyệt ho khan hai tiếng: ” Ừm.”

” Cũng không biết vì sao lại luôn che mặt như vậy nữa.” Sở Uyên nghi hoặc.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Có lẽ là vì cảm thấy mặt mũi mình quá dữ tợn.”

Sở Uyên: “…”

” Chung ngọc lưu ly lần trước ngươi đưa, Dao nhi thích lắm.” Đoạn Bạch Nguyệt chủ động đổi đề tài.

” Thích thì tốt.” Sở Uyên cười. ” Sau này Tiểu Cẩn muốn cái gì nữa ta cũng sẽ tìm hai phần. Nếu Dao nhi muốn cái gì thì cứ viết thư đưa tới đây.”

Trong lòng Đoạn Bạch Nguyệt dấm chua ngút trời, vì sao phải đối xử với tiểu quỷ kia tốt như vậy????

Sở Uyên lại hỏi: ” Dao nhi thích ăn cái gì?”

Đoạn Bạch Nguyệt không chút do dự đáp: ” Trùng!”

Sở Uyên: “…”

Thật vậy chăng?

” Trời đầy sao đẹp quá!” Đoạn Bạch Nguyệt ngẩng đầu.

Sở Uyên đá hắn một cước: ” Hồ ngôn loạn ngữ, ngươi mới thích ăn trùng.”

Đoạn Bạch Nguyệt: “…”

Đoạn Dao đang ngồi trên giường trong khách điếm, hắt xì từng cái từng cái không nghỉ, hai mắt đong đầy lệ nóng.

Cũng không biết người nào phương nào thiếu đạo đức như vậy nữa, nói xấu sau lưng hoài chẳng chịu yên!

Tứ Hỉ công công vẫn như thường lệ chuẩn bị hai phần đồ dùng vệ sinh cá nhân, hai cái gối đầu, chăn thì sau một lúc do dự vẫn để lại hai cái.

Trước khi lên giường, Sở Uyên muốn uống thuốc an thần nhưng lại bị Đoạn Bạch Nguyệt dành trước một bước, bưng lên uống một hơi cạn sạch.

………

“Này!” Sở Hoàng hai mắt mở to, người này có phải là đã phát sốt rồi hay không?

Tây Nam Vương nói: ” Lúc trước ngươi nói thuốc này không tổn hại gì đến thân thể.”

Sở Uyên: “…”

Cho nên??

” Bây giờ thì đã biết, mỗi ngày nhìn ngươi phải dựa vào cái này yên giấc ta sẽ có tâm tình gì rồi chứ?” Đoạn Bạch Nguyệt gõ gõ sống mũi hắn: ” Biết uống thuốc không tốt thì sau này ít dùng một chút đi.”

Sở Uyên ngồi trên giường, tâm tình rất phức tạp, người này a…

” Đúng lúc ta cũng muốn thử một chút, xem có thể hay không chỉ cần nhắm mắt là có thể ngủ thẳng đến bình minh.” Đoạn Bạch Nguyệt duỗi thân nằm trên giường.

Sở Uyên dở khóc dở cười: ” Lần tới không được hồ đồ như vậy nữa!”

” Tới đây!” Đoạn Bạch Nguyệt vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình.

Chẳng hiểu sao bỗng dưng Sở Uyên lại cảm thấy hai tai nóng rát, liếc mắt trừng hắn một cái rồi dán vào góc tường nằm xuống.

Trong điện ánh nến mờ tối, ước chừng qua nửa canh giờ, Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Xem ra thần y cũng chỉ vậy mà thôi.”

Sở Uyên kéo chăn che đầu.

” Biết ngay là lại không ngủ.” Đoạn Bạch Nguyệt xích lại gần hắn: ” Ta kể chuyện xưa cho ngươi nghe nhé?”

“Không nghe.” Sở Uyên nằm trong chăn từ chối.

Đoạn Bạch Nguyệt mạnh mẽ kéo hắn ra một chút: ” Trời nóng bức như vậy, không sợ hại thân thể hay sao?”

Sở Uyên trợn tròn mắt, hoàn toàn không buồn ngủ: ” Ngươi trả thuốc an thần lại cho ta đi.”

Đoạn Bạch Nguyệt dở khóc dở cười, hơi nhổm người dậy, nói: ” Đưa tay cho ta.”

Sở Uyên hỏi: ” Làm cái gì?”

Đoạn Bạch Nguyệt cầm lấy cổ tay hắn, bắt đầu xoa bóp từ từ lên phía trên.

Huyệt vị rất đau nhức, nhưng sau đó lại có cảm giác tê dại tràn về, thật thoải mái.

” Đừng suy nghĩ gì cả.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Một lúc nữa là có thể ngủ rồi.”

Sở Uyên nghe lời nhắm mắt lại, cảm nhận tay hắn di chuyển dọc theo cánh tay mình, sau đó đến vai, rồi muốn đi xuống nữa nhưng lại dừng một chút.

Đoạn Bạch Nguyệt do dự chốt lát, lòng bàn tay thử thăm dò luồn vào vạt áo, đặt lên lồng ngực mảnh khảnh kia.

Sở Uyên đem người đẩy ra, lắc mình tới tận góc tường.

Đoạn Bạch Nguyệt: “…”

Sở Uyên rúc cả người vào chăn, quấn chặt:” TỨ HỈ!”

Đoạn Bạch Nguyệt: “…”

Đoạn Bạch Nguyệt: “…”

Đoạn Bạch Nguyệt: “…”

Một lát sau, Tây Nam Vương bị cung kính “Mời” ra khỏi tẩm cung, ngồi bên ngoài ngắm trăng.

……..

” Không gấp gáp được đâu.” Tứ Hỉ công công dùng cánh tay chọt chọt hắn.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Ừ!”

Tứ Hỉ công công bưng tới một cái ghế nữa, ý bảo hắn ngồi bên cạnh mình, thoải mái nói: ” Ở bên ngoài này cũng tốt, phong cảnh đẹp, gió mát lạnh.”

Đoạn Bạch Nguyệt: “….Ừ.”

Gió nhẹ từng cơn, đúng là…mát lạnh, hạ hỏa!

Sáng sớm hôm sau, lúc Đoạn Bạch Nguyệt quay về khách điếm thì Đoạn Dao vẫn còn vù vù ngủ say, Nam Ma Tà ngược lại dậy từ sớm, y phục chỉnh tề như muốn ra ngoài.

Đoạn Bạch Nguyệt nghi hoặc hỏi: ” Lại muốn đi đâu?” Vậy mà cũng chịu khó đem đầu tóc bạc rối bời kia sửa sang lại gọn gàng như thế, phải biết rằng lúc còn ở Tây Nam Vương phủ thì Kim thẩm thẩm và đám nha hoàn mỗi ngày đều phải cầm lược đuổi theo, nhưng cũng chưa chắc có thể bắt được người a.

Nam Ma Tà nói: ” Tìm người trung gian giúp chúng ta mua một tòa trạch viện trong vương thành.”

Đoạn Bạch Nguyệt: “…”

Nam Ma Tà tiếp tục nói: ” Dù sao nhìn ngươi như vậy, sau này cũng phải thường xuyên chạy tới vương thành, mua sớm một chút mới có thể an tâm.”

“Cũng tốt.” Đoạn Bạch Nguyệt sờ sờ cằm: ” Chẳng qua cũng không cần phải nóng lòng chạy đi mua ngay hôm nay, ngày khác cầm ngân phiếu đi mua cũng được.”

Nam Ma Tà hỏi: ” Vậy hôm nay phải làm cái gì?”

Đoạn Bạch Nguyệt đáp: ” Tiếp tục tới tìm Trại Phan An kia.”

Nam Ma Tà vừa nghe đã nản: ” Không đi không đi, theo dõi nhiều ngày như vậy rồi mà một chút tiến triển cũng không có, tròng mắt cũng sắp dính vào nhau rồi.” Nếu không nhanh chóng tìm chút việc vui để chơi thì ngay cả đầu cũng mọc đầy nấm mất.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Không đi cũng phải đi!”

Nam Ma Tà giận dữ: ” Nghịch đồ! Có người nói chuyện với sư phụ như ngươi vậy sao?”

Đoạn Bạch Nguyệt đè hắn lên ghế: ” Nếu là sư phụ thì hẳn là phải rất vui lòng dịch dung thành Mộc Si Lão Nhân, tới dẫn Trại Phan An kia mắc câu mới phải.”

Nam Ma Tà thật lòng thật dạ nói: ” Ta chẳng vui lòng chút nào.”

” Sư phụ có vui lòng hay không không quan trọng, ta vui lòng là được.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Chuyện này không có gì để thương lượng hết, nếu sư phụ không chịu phối hợp, ta sẽ nói cho Dao nhi biết lần trước ai đã lấy trộm năm con chim mắt màu phỉ thúy của nó.”

Nam Ma Tà: “….”

“Nhanh lên!” Đoạn Bạch Nguyệt nhét dụng cụ dịch dung vào lòng hắn.

Nam Ma Tà thở dài, cảm thấy tuổi già của mình thật là bi thương.

Cũng không biết khi nào mới có thể chết lần nữa.

Phố Thái Từ, Trại Phan An vẫn như cũ đúng giờ bày lôi đài ra ngồi xuống, trước mặt có thêm bình trà. Dân chúng vây xem hắn liên tục gần một tháng trời, thấy hắn mỗi lần đều là người được lời, đều nghĩ kẻ này chắc chắn là một tên lường gạt rồi, ván cờ kia căn bản không thể giải, cho nên cũng không còn niềm nở như trước nữa, xung quanh vắng vẻ, thậm chí thi thoảng có cỗ xe ngựa cao lớn đi ngang qua nơi này còn thấy chán ghét vì bị lôi đài chiếm hết chỗ nữa.

Một lão nhân râu tóc bạc trắng đang run rẩy vác bọc y phục trên lưng đi về phía trước, nhìn như chỉ sau một khắc nữa thôi sẽ ngất xỉu. Có người trẻ tuổi tốt bụng thấy vậy đỡ hắn ngồi xuống bậc thang bên đường, sợ hắn bị xe ngựa đụng phải, sau đó lại mua nước và bánh bao bảo hắn từ từ ăn.

Lão nhân liên tục nói lời cảm ơn rồi ăn như hổ đói bắt được mồi, chỉ vài miếng đã ăn sạch, nhìn qua giống như đã đói bụng thật lâu.

” Nhà lão nhân gia gặp tai họa gì hay sao?” Lại có người vây quanh bắt đầu hỏi.

“Đúng vậy đúng vậy.” Lão nhân lóng ngóng gật đầu.

Vương thành là nơi giàu có bậc nhất, người tốt bụng cũng nhiều, vì vậy không bao lâu đã có cả đám người vây quanh lão nhân, thương lượng xem có nên đưa lão nhân tới thiện đường ở tạm hay không. Cách đó không xa, Trại Phan An cũng đang chú ý động tĩnh bên này, hơi ngẩng đầu nhìn sang, sau đó đáy mắt đầy vui vẻ.

Đoạn Bạch Nguyệt ngồi ở trà lâu đối diện nên cũng có thể nhìn rõ vẻ mặt này của hắn.

Lão nhân ngồi nghỉ ngơi một lúc rồi cảm ơn ý tốt của tất cả mọi người, nói mình còn phải đi tìm người thân nữa, sau đó tiếp tục chống gậy đi về phía trước. Lúc đi qua một con hẻm nhỏ thì quả nhiên bị người ngăn lại.

” Cứu mạng a!!!” Nam Ma Tà đen mặt thét chói tai, ngay lập tức xoay người bỏ chạy.

Đoạn Bạch Nguyệt đỡ trán, ngươi còn có thể khoa trương hơn chút nữa không!

” Tiền bối chờ đã!” Trại Phan An vội vàng chắn trước mặt hắn: ” Tiền bối còn nhận ra tại hạ không?”

“Không nhận ra không nhận ra.” Nam Ma Tà cảnh giác ôm chặt bọc y phục, quay đầu lại chạy theo hướng khác.

“Tiền bối!” Trại Phan An đứng phía sau nói: ” Thỉnh tiền bối tái tạo lại Thiên Hồi Hoàn một lần nữa.”

“Không tạo không tạo.” Đầu Nam Ma Tà lắc điên cuồng như muốn văng ra khỏi cổ.

Trại Phan An nói: ” Nhưng Lan Nhất Triển rất có khả năng đã chết mà sống lại, hiện giờ núi Ngọc Quan khắp nơi đều là cơ quan, chỉ khi có Thiên Hồi Hoàn trong tay thì tại hạ mới có thể tới đó tìm tòi làm rõ mọi chuyện được.”

Nam Ma Tà dùng sức hít hít mũi: ” Ngươi nói gì ta nghe không hiểu.”

Ánh mắt Trại Phan An tăng thêm ba phần thâm độc: ” Nếu Lan Nhất Triển trở lại võ lâm thì giang hồ này chắc chắn sẽ lại dấy lên một hồi huyết vũ tinh phong, tiền bối vẫn còn muốn ngồi đây tiếp tục giả thần giả quỷ hay sao?”

Nam Ma Tà rơi vào do dự.

Kỳ thực cũng không phải hắn muốn do dự, mà là bởi vì chưa nghĩ ra tiếp theo phải che đậy như thế nào.

Đoạn Bạch Nguyệt đau đầu, ánh mắt tùy ý nhìn qua chỗ khác thì lại bị kinh ngạc.

Chỉ thấy một nơi khác trên phố, Mộc Si Lão Nhân thật đang đi dạo xung quanh, đi theo phía sau là vài thị vệ của đại nội mặc thường phục, có lẽ vì muốn mua vài thứ nên mới xuất cung.

” Vị lão tiên sinh này.” Người trẻ tuổi vừa nãy cũng chú ý tới nhóm người này nên vội vàng chạy tới bắt chuyện: ” Có phải tới đây tìm huynh đệ hay không?”

Mộc Si Lão Nhân chẳng hiểu ra sao: ” A?”

Người trẻ tuổi tiếp tục nói: ” Có một lão nhân giống ngài như đúc vừa mới đi về phía đằng kia kìa.”

Đáy mắt Mộc Si Lão Nhân tràn đầy nghi hoặc, giống nhau như đúc ư? Nếu vậy người này cũng thật là xui xẻo, có lẽ chưa tới năm ngày sẽ bị nhìn nhầm thành mình bắt lên núi mất thôi.

” Ngài chờ một chút, ta giúp ngài gọi hắn lại cho.” Người trẻ tuổi rất nhiệt tình, nhấc chân chạy đi.

Đoạn Bạch Nguyệt âm thầm nháy mắt một cái, Đoạn Niệm đứng bên đường dang hai tay ngăn hắn lại: ” Các hạ có phải là Lưu Đại Bảo hay không?”

” Lưu Đại Bảo là ai?” Người trẻ tuổi lắc đầu: ” Tiểu ca, ngươi nhận lầm người rồi, ta tên là Tạ Tam.”

” Sao có thể chứ, rõ ràng chính là Lưu huynh, ta làm sao mà nhận sai người được!” Đoạn Niệm vô cùng nhiệt tình lôi kéo người đi về phía trà lâu. ” Tới tới tới, lần trước ta mượn bạc của Lưu huynh, lần này đúng lúc có thể tính toán rõ ràng rồi ha ha.”

Người trẻ tuổi trợn mắt há mồm, hôm trước xem bói bên đường, thầy bói nói sắp tới đây sẽ có bạc từ trên trời rơi xuống, không ngờ lại có thật, đang êm đẹp lại có người chạy tới muốn trả bạc cho mình a.

Mộc Si Lão Nhân trước đây đã từng gặp Đoạn Niệm ở khách điếm, lần này tất nhiên cũng đoán được có thể đã xảy ra chuyện gì đó rồi nên vội vàng xoay người rời đi.

Đoạn Bạch Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn về phía con hẻm nhỏ nhưng đã sớm trống trơn rồi.

……

“Ta thật sự không phải là Mộc Si Lão Nhân gì đâu a.” Nam Ma Tà khóc ròng nói, bắt ta về làm chi?

Trại Phan An đưa hắn về một khách điếm trong thành, đè chặt lên ghế, đáy mắt đỏ ngầu nói: ” Nếu tiền bối còn giả thần giả quỷ nữa thì đừng trách tại hạ không khách khí!”

Nam Ma Tà quả quyết ngừng gào khóc om sòm, mà biến thành nhỏ giọng khóc thút thít.

Trại Phan An cũng nhẹ giọng hơn một chút: ” Phải mấy ngày mới có thể chế tạo được Thiên Hồi Hoàn?”

Nam Ma Tà thuận miệng bịa: “Bảy ngày.”

Trại Phan An nhíu mày: ” Lúc trước bày trận pháp chỉ cần tổng cộng nửa ngày thôi mà.”

Nam Ma Tà nói: ” Đó là lúc trước, bây giờ ta đã già, mắt mờ rồi.”

” Cũng được, bảy ngày thì bảy ngày.” Trại Phan An lại nói: ” Cửu Huyền Cơ bị hủy, Đốt Tinh bị trộm, tiền bối có biết chuyện này không?”

Nam Ma Mà lắc đầu.

” Trong giang hồ người người đều đoán.” Trại Phan An nhíu mày. ” Hẳn phải là một vị cao thủ mới đúng.”

Nam Ma Tà nghĩ thầm, tất nhiên là cao thủ rồi.

Vị tổ tông đó của ngươi là do chính ta tự mình dạy dỗ a.

Ba ngày hai lượt lại “ngắm trăng”, sao bà Tiếu không đặt tên cho Hoàng hậu là Đoạn Vọng Nguyệt cho rồi ^O^

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK