Mục lục
Đế Vương Công Lược
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

” Vô luận như thế nào, bảy ngày sau ta đều phải thấy được Thiên Hồi Hoàn.” Trại Phan An nói chắc như đinh đóng cột, không chừa lại bất cứ cơ hội thương lượng nào.

Nam Ma Tà xắn tay áo, ngồi xổm trên ghế hừ tới hừ lui.

” Tiền bối còn vấn đề gì nữa không?” Trại Phan An hỏi.

Nam Ma Tà nói: ” Muốn chế tạo được Thiên Hồi Hoàn, trong tay ta vẫn còn thiếu một thứ nữa.”

Trại Phan An nhíu mày: ” Thiếu cái gì?”

Nam Ma Tà thuận miệng nói: ” Vọng Nguyệt.”

Trại Phan An quả nhiên không hiểu: ” Vọng Nguyệt là cái gì?”

” Điều này thì ta không thể nói được.” Nam Ma Tà vờ thần bí: ” Thiên cơ bất khả lộ.”

Trại Phan An nhẫn nhịn nói: ” Tìm cái đó ở nơi nào?”

Nam Ma Tà nói: ” Một mình ta ra ngoài tìm là được.”

Trại Phan An lắc đầu đúng như dự liệu: ” Không thể được.”

” Vậy thì ta cũng hết cách.” Nam Ma Tà liên tục lắc đầu: ” Không có Vọng Nguyệt thì không thể chế tạo được Thiên Hồi Hoàn, ngươi có giết chết ta thì cũng vô dụng thôi.”

” Ăn viên thuốc này vào.” Trại Phan An suy nghĩ một chút, lấy trong ngực ra một cái bình nhỏ.

” Ai nha!!” Nam Ma Tà suýt chút nữa đã nhảy dựng lên, hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, cũng gặp qua không ít người dùng âm chiêu để hạ độc người khác, nhưng thật sự chưa từng thấy người nào thẳng thắn dứt khoát thế này, trực tiếp lấy ra rồi bảo ăn. Đây là nghĩ người khác ngu lắm đúng không?

Trại Phan An nói: ” Nếu tiền bối không muốn có người đi theo thì phải ăn cái này vào, sau đó mới có thể ra ngoài được.”

Nam Ma Tà thăm dò hỏi: ” Đây là sâm nhung đại bổ phải không?”

Trại Phan An nói:” Ngũ độc đan.”

Nam Ma Tà: “….”

” Sau khi ăn nó, ba ngày sau mới sẽ phát tác.” Trại Phan An nói: ” Nếu tiền bối có thể trở lại kịp thời thì tại hạ tất nhiên sẽ hai tay dâng lên giải dược, như vậy đối với mọi người đều tốt.”

” Ta không ăn không ăn.” Nam Ma Tà ngậm chặt miệng.

Trại Phan An đưa tay bóp cổ họng, cưỡng bách hắn há miệng ra rồi nhét viên thuốc vào.

Nam Ma Tà liều mạng ho khan.

Trại Phan An lạnh lùng nói: ” Kính xin tiền bối chớ oán trách.”

Nam Ma Tà lão lệ tung hoành, không oán trách mới là thấy quỷ biết không! Chờ xong việc rồi lão tử diệt cả nhà ngươi.

Trại Phan An nói: “Tiền bối có thể đi rồi.”

Nam Ma Tà không hờn giận nói: ” Không cho ta chút bạc ư?”

Trại Phan An ngừng một lúc, móc trong ngực ra một nén bạc.

Nam Ma Tà nói: ” Không đủ.”

Trại Phan An lại móc thêm một nén.

Nam Ma Tà ra giá: ” Ít nhất một nghìn lượng.”

Sắc mặt Trại Phan An cứng đờ.

Nam Ma Tà tiếp tục nói: ” Hoàng kim.”

Trán Trại Phan An nổi đầy gân xanh: ” Tiền bối bây giờ so với người tại hạ gặp mấy thập niên trước quả thực khác một trời một vực.”

” Đã là người thì vẫn luôn thay đổi mà.” Nam Ma Tà hít hít mũi. “Không con không cái, kiếm chút bạc dưỡng lão thôi.”

Trại Phan An hung hăng vỗ xuống trước mặt hắn một xấp ngân phiếu.

Như vậy mới đúng, không uổng công tới đây một chuyến. Nam Ma Tà cuốn ngân phiếu lại nhét vào tay áo, sau đó rời khỏi khách điếm.

Sau khi xuyên qua mấy con hẻm thì thấy Đoạn Bạch Nguyệt đang đứng chờ dưới tàng cây, bên cạnh còn có Đoạn Dao.

“Sư phụ!” Đoạn Dao đứng dậy, mừng rỡ chạy tới.

” Không tệ, dịch dung rồi vẫn có thể nhận ra vi sư.” Nam Ma Tà lấy ngân phiếu ra đưa cho hắn: ” Cầm mua đường đi.”

“Đa tạ sư phụ.” Đoạn Dao sung sướng bỏ vào tay áo.

” Đừng nói đi vào lừa hắn lâu như vậy mà chỉ lừa được mấy tờ ngân phiếu này.” Đoạn Bạch Nguyệt nói.

Nam Ma Tà cả giận: ” Lâu ư??” Rõ ràng chưa tới nửa canh giờ a.

Đoạn Dao nhanh chóng cầm tay hắn: ” Không thấy được sư phụ, chúng ta sống một ngày chẳng khác gì một năm.”

Nam Ma Tà mặt mày rạng rỡ.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Cho nên?”

” Hắn rất có thể chính là Cừu Kích năm đó.” Nam Ma Tà nói.

” Cừu Kích?? Sư phụ nói là kẻ đã cùng Lan Nhất Triển chiến đấu ba ngày ba đêm rồi chính tay lấy mạng hắn sao?” Đoạn Bạch Nguyệt nhíu mày.

Nam Ma Tà gật đầu.

” Nhưng đó là chuyện đã xảy ra hơn năm mươi năm trước, dù năm đó bọn họ mới vừa hai mươi tuổi thì hiện nay cũng đã ngoài bảy mươi tuổi rồi, nhìn hai tay Trại Phan An đó mà xem, rõ ràng cũng chỉ khoảng hai mươi tuổi thôi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói.

Nam Ma Tà túm đầu hắn tát một cái.

Đoạn Bạch Nguyệt: “…”

Đây là vì sao???

” Ngươi có đúng là người của Tây Nam Phủ hay không?” Nam Ma Tà thở dài liên tục. ” Quả thực mất mặt Lão Vương gia.”

” Ý sư phụ là Trại Phan An kia dựa vào cổ trùng để duy trì dung mạo ư?” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Nhưng nếu hắn thật sự là Cừu Kích thì phải là một đại hiệp đỉnh thiên lập địa mới đúng, vì sao lại dùng loại thủ pháp thâm độc hèn hạ này được?” Huống hồ một khi cổ trùng xâm nhập vào cơ thể thì ít nhiều cũng sẽ tổn hại đến sinh lực của bản thân, nếu thật là chỉ để duy trì dung mạo thôi thì chỉ sợ yêu nữ ma giáo cũng không nhất định sẽ hành động như hắn.

” Tin đồn thế nào thì sự thật thế đó hả?” Nam Ma Tà liếc mắt: ” Nếu vậy bây giờ ngươi không nên ở chỗ này, mà hẳn là phải ngồi trên điện Kim Loan làm rạng danh tổ tông kìa.”

Đoạn Bạch Nguyệt rất phối hợp: ” Sư phụ dạy chí phải.”

” Hơn nữa, dạo trước ngươi cũng nói trong cơ thể hắn có cổ trùng, nói không chừng chính là vì có thể duy trì dung mạo.” Nam Ma Tà lại nói: ” Vừa rồi lúc ra cửa hắn còn ép ta ăn một viên ngũ độc đan.”

Đoạn Dao lo lắng nói: ” Sư phụ không nhịn được, hắn vừa đưa vào miệng liền nuốt ngay?”

Nam Ma Tà lắc đầu: ” Không có không có, ta giả bộ đúng thật rất đáng thương.”

Đoạn Dao thở phào nhẹ nhõm: ” Vậy thì tốt rồi.” Lúc còn ở Tây Nam Phủ, sư phụ không có việc gì làm coi ngũ độc đan như đường đậu ăn cả ngày, không ai có thể khuyên nhủ được.

Nam Ma Tà tiếp tục hỏi: ” Bằng hữu trên giang hồ của ngươi nhiều như vậy, có từng nghe ai nói chuyện núi Ngọc Quan gần đây có gì khác thường không?”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Lần trước nghe Mộc Si Lão Nhân nhắc tới núi Ngọc Quan, ta cũng từng sai người tới xem xét một lần, nhưng mọi chuyện ở đó đều bình thường, không giống như đã xảy ra nhiễu loạn gì cả.”

“Tạm thời chưa cần biết Trại Phan An rốt cuộc có phải là Cừu Kích hay không, mục đích hắn muốn bắt Mộc Si Lão Nhân chính là vì muốn tái tạo Thiên Hồi Hoàn, sau đó tới núi Ngọc Quan tra xét.” Nam Ma Tà nói: ” Xem thử có phải Lan Nhất Triển đã bỏ chạy rồi hay không.”

” Lan Nhất Triển là một ma đầu, người muốn lấy mạng hắn nhiều không đếm xuể cũng không có gì khó hiểu.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Nhưng núi Ngọc Quan không có gì khác thường, cũng không có tin đồn gì lạ lan truyền trong giang hồ, sao đột nhiên hắn lại nghĩ Lan Nhất Triển có thể đã chết rồi sống lại, đồng thời đã chạy ra khỏi núi Ngọc Quan?”

Nam Ma Tà kho khan hai cái, nói: ” Hồi nãy có nghe hắn hỏi chuyện Cửu Huyền Cơ bị phá, chắc hẳn hắn nghĩ là do Lan Nhất Triển làm.”

Đoạn Bạch Nguyệt: “…”

Đoạn Dao: “…”

Thật vậy chăng?

” Ngươi biết việc cấp bách cần phải làm ngay bây giờ là gì không?” Nam Ma Tà lại hỏi.

Đoạn Bạch Nguyệt suy nghĩ một chút rồi nói: ” Tiếp tục tìm hiểu nguồn gốc sự việc, hỏi Trại Phan An xem thử vì sao hắn lại chắc chắn là Lan Nhất Triển phá tòa tháp đó? Hắn bày Đốt Tinh Cục ra để làm gì? Đốt Tinh Cục và Đốt Tinh trong Cửu Huyền Cơ kia có liên hệ gì với nhau.”

Đoạn Dao nghe xong thấy đầu óc xoay vòng.

Nam Ma Tà lại nói: ” Những chuyện này đều không trọng yếu, việc cấp bách bây giờ là phải mau chóng tìm Thiên Hồi Hoàn đưa cho vi sư.” Ngay cả tên cũng chưa từng nghe nữa chứ đừng nói là làm, nếu bại lộ thì phải làm sao bây giờ?

Đoạn Bạch nguyệt nói: ” Giờ Tý đêm mai ta sẽ mang tới khách điếm cho sư phụ.”

Nam Ma Tà gật đầu, lại hỏi Đoạn Dao: ” Có mang Tử Thiềm Thừ theo không?”

Đoạn Dao nói: ” Có.”

” Cho vi sư mượn vài ngày.” Nam Ma Tà vuốt vuốt râu, vẻ mặt rất là gian tà.

Bên trong hoàng cung, Sở Uyên khó khăn lắm mới xử lý xong mọi việc, Tứ Hỉ công công nói: ” Hoàng thượng, nên dùng bữa tối rồi.”

“Đợi lát nữa đi.” Sở Uyên lại cầm tấu chương khác xem, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

Tứ Hỉ công công vô cùng nóng nảy sốt ruột, lại nhìn bên ngoài một chút, sao giờ này mà Tây Nam Vương còn chưa tới? Hoàng thượng chờ mãi đến giờ vẫn chưa ăn, nếu còn tiếp tục như vậy thì tới giờ đi ngủ mất.

Khoảng chừng nửa canh giờ trôi qua, xa xa truyền tới tiếng sấm ầm ầm, xem ra trời sắp mưa to.

Tứ Hỉ công công thầm nghĩ, đêm nay chắc Tây Nam Vương không tới được rồi.

Sở Uyên cũng nhíu mày đứng dậy, đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài một chút.

” Hoàng thượng.” Tứ Hỉ công công lại thử hỏi: ” Truyền thiện nha?”

Sở Uyên lắc đầu: ” Hôm nay không cần.”

Tứ Hỉ công công: “…”

Cái gì gọi là ” Hôm nay không cần”??? Tại sao mới không có Tây Nam Vương thôi mà ngay cả cơm cũng không ăn? Tương lai Vương gia trở về Vân Nam rồi, chắc chưa tới ba ngày Hoàng thượng đã gầy một vòng luôn.

Sở Uyên cảm thấy có chút choáng váng, cũng không muốn ăn uống gì, vì vậy đứng dậy định quay về tẩm cung thì thấy Đoạn Bạch Nguyệt nhảy vào viện, toàn thân ướt nhẹp.

” Vương gia?!!!!” Tứ Hỉ công công lại càng hoảng sợ, vội vàng ra mở cửa. ” Mau mau vào phòng.”

” Có chút việc nên mới tới trễ.” Đoạn Bạch Nguyệt vuốt nước trên mặt xuống.

Sở Uyên đưa cho hắn cái khăn tay.

” Biết ta sẽ tới đây sao?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi. ” Trên đường không gặp thị vệ nào.”

Sở Uyên nói: ” Hôm nay Mộc Si Lão Nhân về cung thì nói có gặp Đoạn Niệm trên phố, hình như đã xảy ra chuyện gì.”

” Chuyện rất dài.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Về tẩm cung trước đã.”

Sở Uyên gật đầu, lại phân phó Tứ Hỉ đi chuẩn bị canh gừng, phòng cảm lạnh.

” Người tập võ, cơn mưa này ảnh hưởng gì đâu.” Đoạn Bạch Nguyệt cười.

Tứ Hỉ công công thở dài trong lòng, vì sao Tây Nam Vương ngay cả giả bệnh cũng không làm được chứ? Cứ mạnh khỏe mãi như thế, người khác muốn chăm sóc cũng không có cơ hội nào.

Canh gừng nóng hổi được đưa vào tẩm cung, còn có nước nóng dùng để tắm rửa, còn nói chút nữa thức ăn sẽ được đưa lên.

Tứ Hỉ công công cười ha hả gật đầu.

Chỉ là các hạ nhân khác đều cảm thấy buồn bực, vì sao nhiều ngày nay Hoàng thượng ăn uống hay dùng bữa gì cũng đều ở tẩm cung, chưa từng ra ngoài.

Sau bình phong truyền tới tiếng nước ào ào, Sở Uyên úp người trên bàn, không yên lòng nghĩ ngợi lung tung. Đoạn Bạch Nguyệt lau tóc ra ngoài, thấy hắn như vậy thì không nhịn được cười: ” Sao vậy? Hôm nay Đào Nhân Đức lại tới làm phiền ngươi ư?”

Sở Uyên ngẩng đầu, sau đó cau mày nói: ” Đi mặc y phục.”

” Ướt cả rồi.” Đoạn Bạch Nguyệt chỉ mặc trung y ngồi xuống bên cạnh hắn: ” Có đồ mới không?”

Sở Uyên ngừng một chút, nói: ” Tại sao trong cung lại phải có đồ mới của ngươi chứ?”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Ngươi xem, ta muốn mặc, nơi này lại không có.”

Sở Uyên: “…”

” Mệt lắm ư?” Thấy hắn vẫn úp người trên bàn, Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Vậy thì nghỉ ngơi sớm chút đi, có việc gì ngày mai nói cũng được.”

Sở Uyên nói: ” Còn chưa ăn bữa tối.”

” Tại sao vẫn chưa ăn?” Đoạn Bạch Nguyệt quả nhiên nhíu mày.

Sở Uyên ngáp một cái, chẳng muốn cử động chút nào.

Đoạn Bạch Nguyệt lại tới ngồi bên cạnh hắn: ” Ngày mai không lâm triều nữa, được không?”

Sở Uyên nói: ” Không tốt.”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Ngươi ngủ một ngày, ta đưa ngươi một bảo bối.”

Sở Uyên nói: ” Không muốn.”

Đoạn Bạch Nguyệt cầm tay hắn, đưa lên môi hôn một cái.

Sở Uyên lười biếng nói: ” Lôi ra ngoài chém.”

Đoạn Bạch Nguyệt bật cười: ” Sớm biết như vậy thì ta đã làm chuyện quá phận hơn một chút, nếu không chẳng phải lỗ quá rồi ư?”

” Ngươi dám?!!!” Sở Uyên cuối cùng cũng ngồi dậy, cảm thấy hơi đói.

Tứ Hỉ nhanh chóng mang bữa tối vào, cũng không phải nửa dầu mỡ nửa thanh đạm như trước mà toàn bộ đều là món ăn tây nam.

Đoạn Bạch Nguyệt thấy rất bất ngờ.

” Đều là Tây Nam Phủ của ngươi đưa tới đó.” Sở Uyên nói.

” Ta đưa tới là vì muốn ngươi có thể thay đổi khẩu phần đa dạng một chút, không phải muốn ngươi một bữa đều ăn mấy món này.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Món ăn tây nam đều thiên về chua cay, ngươi sẽ không chịu nổi.”

” Thật vậy sao?” Sở Uyên múc một muỗng canh.

Đoạn Bạch Nguyệt ngăn tay hắn lại: ” Ta đã nói rồi, rất cay.”

” Vậy bữa này nhịn đói sao?” Sở Uyên buồn cười.

” Ăn cái này.” Đoạn Bạch Nguyệt đút cho hắn một muỗng cơm. ” Ngọt.”

Sở Uyên nuốt xuống, nói: ” Thì ra ngươi ăn hoa mà lớn lên a.”

Đoạn Bạch Nguyệt: “…”

Sở Uyên lại nói: ” Ta muốn ăn cay, cái kiểu mà Tây Nam Phủ thường ăn ấy.”

Đoạn Bạch Nguyệt không thể làm gì hơn là múc cho hắn một chén canh cá, bỏ thêm vừng rang và rau mùi phơi khô: ” Ăn một ngụm cũng được.”

Sở Uyên nếm thử nửa muỗng, mặt mày quả nhiên biến sắc.

Đoạn Bạch Nguyệt đưa tay lên miệng hắn: ” Nhổ ra.”

Sở Uyên miễn cưỡng nuốt xuống, sau đó ôm bình trà uống nửa ngày.

Đoạn Bạch Nguyệt: “…”

Mặt Sở Uyên đỏ bừng, trán cũng đổ mồ hôi.

Đoạn Bạch Nguyệt nhìn hắn: ” Lại muốn lôi ta ra ngoài chém sao?”

Sở Uyên kéo bát xôi nếp ngọt tới trước mặt mình, sau đó nói: ” Còn lại đều cho ngươi.”

Đoạn Bạch Nguyệt gọi Tứ Hỉ tới, phân phó làm vài món thanh đạm cho hắn.

Sau đó Sở Uyên ôm bình trà ngồi nhìn Đoạn Bạch Nguyệt mặt không đổi sắc ăn sạch những món vừa chua vừa cay kia.

………

Đoạn Bạch Nguyệt cũng không biết chuyện này có gì đáng để khoe khoang, nhưng nhìn Sở Uyên trợn tròn mắt kinh ngạc như vậy lại thấy…có cay hơn nữa cũng không vấn đề gì.

Nếu để Nam Ma Tà biết, đoán chừng lại muốn khóc rống nước mắt chảy thành sông, dạy dỗ ra một đồ đệ ba tuổi rưỡi như thế còn có mặt mũi nào đi gặp Lão Vương gia, quả thực ngay cả chết cũng không dám chết.

Sở Uyên dò xét hỏi: ” Ăn ngon không?”

Đoạn Bạch Nguyệt để đũa xuống: ” Ngon.”

Sở Uyên: ” ….”

” Ngươi cố ý chuẩn bị thì ăn cái gì cũng ngon.” Đoạn Bạch Nguyệt cười cười: ” Thật sự rất ngon.”

Không khí trong tẩm cung rất tốt, cho dù bên ngoài mưa đùng sấm giật, hay là mưa đao mưa kiếm cũng không ảnh hưởng gì cả.

Sở Uyên nhớ tới chuyện hôm nay nghe được, hỏi hắn: ” Vừa rồi còn chưa nói, hôm nay Mộc Si Lão Nhân gặp chuyện gì vậy?”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Sợ lộ tẩy a.”

Sở Uyên không hiểu: ” Gì chứ?”

Đoạn Bạch Nguyệt đem chuyện Trại Phan An kể lại cho hắn nghe.

Tâm tình Sở Uyên trở nên phức tạp: ” Chỉ vì Đốt Tinh bị trộm mà hắn nghĩ ngay rằng Lan Nhất Triển đã sống lại ư?”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Chắc là vậy.”

Sở Uyên: “…”

Nhưng Đốt Tinh là chúng ta trộm, hơn nữa thật sự chỉ vì tò mò thôi.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Tuy có chút dở khóc dở cười nhưng dù sao cũng thu được kết quả. Chí ít có thể thám thính được bí mật về Đốt Tinh.”

” Cái đó thì có gì mà gọi là kết quả chứ.” Sở Uyên lắc đầu: ” Trước kia cũng không phải thật sự muốn có Đốt Tinh, chỉ vô tình có được mà thôi. Người trong giang hồ muốn có nó không có gì lạ, nhưng có phải là ta cũng muốn dùng nó để luyện công rồi tương lai có thể độc bộ võ lâm đâu?”

” Nhưng chỉ có một mình ngươi có thể làm Đốt Tinh phát sáng.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Chỉ bằng cái này, ta cũng muốn điều tra rõ ràng xem rốt cuộc là vì sao.”

Sở Uyên vẫn không vui, hắn chưa từng nghĩ tới mình chỉ vô tình nói một câu mà lại kéo tới nhiều chuyện phức tạp như vậy.

Đoạn Bạch Nguyệt lại nói: ” Được rồi, còn một chuyện nữa, có lẽ phải làm phiền Mộc Si Lão Nhân tái tạo lại một cái Thiên Hồi Hoàn. Sau khi có được nó, Lan Nhất Triển nhất định sẽ nhanh chóng đến núi Ngọc Quan, ta cũng muốn đi theo xem.”

“Trẫm không cho phép.” Sở Uyên nhíu mày: ” Ngươi cũng không phải là người trong giang hồ, tham gia náo nhiệt gì chứ, ở vương thành đợi đi!”

Ở nhà, nằm xuống cũng không ngủ được…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK