• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Một đêm dài thao thức cũng quá, sáng đã hửng lên những tia sáng đầu tiên của bình minh.

Cây cối vẫn còn đẫm sương, từng giọt óng ánh như pha lê.

Trời mới sáng nên rất ít người dậy sớm được.

An Tĩnh do lạ chỗ cùng với đã ngủ trên lưng của Mục Chấp cả đêm nên không ngủ được nhiều.

Sau khi sửa soạn, vệ sinh cá nhân, An Tĩnh đi ra tận hưởng sắc trời trong lành.

Đang đi được nửa đường thì cô gặp Lạc Trần vừa đi tập thể dục về.

Thấy cô, anh chạy tới chỗ.

"Cậu cũng dậy rồi à?"
An Tĩnh thấy Lạc Trần mồ hôi nhễ nhại, theo bản năng đưa chai nước cho anh.

"Cậu dậy sớm quá nhỉ? Nhìn bộ dạng của cậu chắc hẳn chạy xong cả hội trại này."
Lạc Trần cười cười, lúc này cậu không có đeo cặp kính cồng kềnh, khóe mắt đào hoa được lộ rõ.

Đuôi mắt đằng sau có nốt ruồi sởn khiến cho vẻ đẹp nghiêm nghị trở nên yêu mị, hấp dẫn chết người đi được.

Nếu so sánh thì Lạc Trần có vẻ đẹp dịu dàng hồ mị, khiến cho người gặp một lần rồi quyến luyến không thôi.

Còn Mục Chấp lại khác, anh ngang tàng không coi ai ra gì, bản thể mạnh mẽ dứt khoát, tương phản hẳn Lạc Trần.

Thấy ánh mắt của An Tĩnh cứ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của mình, Lạc Trần không khỏi thầm tháng nhẹ.

An Tĩnh bây giờ mới thoát khỏi mộng tưởng, thất thố ho nhẹ.


" Khụ khụ, xin lỗi cậu nha! Có điều đôi mắt của cậu đẹp lắm."
Lạc Trần ánh mắt dịu dàng nhìn cô, khiến cho cô cũng hơi khó xử ha ha.

"Mắt của tớ đẹp như thế nào?"
Giọng nói dịu dàng như nước, nghe qua thì chỉ cảm thấy bình thường nhưng cảm nhận kĩ thì có chút dụ dỗ người trong đó.

An Tĩnh từ sau khi giải phong ấn con quỷ mê trai trong người, không còn chút liêm sỉ nào mà không ngớt lời khen ngợi người ta.

"Mắt của cậu một hố đen vậy, mặc dù cảm thấy nguy hiểm nhưng vẻ đẹp bí ẩn ẩn chứa trong đó mê hoặc.

Nhất là nốt ruồi sau đuôi mắt của cậu, càng tỏ ra vẻ hồ mị yêu hoặc hơn."
Đúng là mê trai đầu thai không hết mà! Mất giá của ngự tỷ học bá lạnh lùng quá đi!
Nghe lời bình phẩm của An Tĩnh, lại nhìn đôi mắt chỉ chứa đựng tò mò chứ không có chút khác thường nào khiến Lạc Trần thất bại một trận không thôi.

Thấy mọi người sắp dậy hết, An Tĩnh vội chia tay Lạc Trần để về trại của mình.

Lạc Trần không khỏi cười khổ, một bàn tay khớp xương rõ ràng chạm lên khóe mắt.

Em cũng biết tôi yêu mị nhưng sao em không bị quyến rũ chứ? Thật là thất bại quá mà!
Thật ra chả có cái gì mà tình cờ gặp gì đó, chỉ là cái cớ mà Lạc Trần dựng lên thôi.

Làm gì có chuyện mà anh ra ngoài không có mang theo kính chứ? Chỉ là muốn tạo cơ hội vô tình gặp mặt mà thôi.


Hôm nay mọi người sẽ chuẩn bị mở gian hàng cùng với sắp xếp mọi thứ để chiều nay diễn hội kịch của trường.

Gian hàng bánh ngọt dưới tay của An Tĩnh hiện ra rất hấp dẫn.

Từng giỏ bánh ngọt đầy màu sắc, đầy mùi vị được trưng bày rất bắt mắt.

Với cả vị trí gian hàng lại ở đối diện trại trung tâm trường rất dễ thu hút mọi người đến.

Đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa mà!
Sau khi bán được vài cái mở hàng khá tốt, nhận lại dấu hiệu tích cực của mọi người, lớp A7 rất vui.Phải biết rằng hoạt động này có cộng thêm điểm thi đua đó.

Lớp kế bên là 11A1 của Lạc Trần và 12A2 của Mục Niệm cũng bày bán những đồ ăn lặt vặt, bánh ngọt linh tinh.

Có đều họ chỉ đứng ngao ngán bởi vì không có nhiều người mua, chỉ lác đác vài người.

Nhìn bên chỗ lớp 11A7 đông nghịt người khiến cho không chỉ hai lớp bên cạnh ghen tị mà còn cả dãy gần đó.

Những nguyên nhân làm nên kì tích này chính lợi dụng bộ mặt của Mục Chấp và Lục Ngạn ra làm tiếp thị, thu hút một lượng lớn khách nữ tới mua.

Còn thu hút nam sinh mua bánh ngọt thì do gương mặt thương hiệu An Tĩnh tiếp thị.

Không chỉ vậy, nhờ trang trí xinh xẻo nên thu hút nhiều người tới đây "seo phì", tự sướng vài tấm ảnh kỉ niệm.

Sau khi một đống bánh ngọt chỉ bán trong vòng buổi sáng hết vẹo khiến cho ai nấy đều vui mừng.

Nhưng có đều đống bánh của An Tĩnh mới chạy như vậy, chứ thì còn của ngữ nào đó… mà thôi không nói nữa, tốt khoe xấu che mà.

Nhìn bày trí khá đẹp, An Tĩnh nổi hứng muốn chụp vài bức ảnh làm kỉ niệm.

Đang tạo dáng cầm một cái giỏ hoa,sau lưng An Tĩnh đột nhiên xuất hiện thêm hai người đứng nữa.


Tô Nguyệt cười hề hề, miễn cưỡng chụp xong cho ba người.

An Tĩnh đột nhiên quay đầu lại thấy cảnh tượng này không khỏi dọa một phen hú hồn chim én.

Cái quỷ gì vậy trời!
Phóng tầm mắt dao găm về phía Tô Nguyệt, cô nhóc này ngó lơ mọi chuyện không biết chuyện gì.

Đã không sợ chuyện thị phi mà còn quấy cho nước đục lên nữa, Tô Nguyệt thứ hai không ai dám giành chủ nhật!.

Truyện Hài Hước
Lải nhải ra hiệu An Tĩnh tạo dáng tựa vào cành hoa, không quên nháy mắt ra hiệu Mục Chấp đứng cạnh vào.

Tách, tách.

Bức ảnh bất ngờ khiến cho ánh mắt của An Tĩnh khá mờ mịt, đôi chút vẻ đáng yêu trong đôi mắt quả hạnh trong trẻo.

Còn Mục Chấp thì khỏi phải nói, phải nói đẹp trai đến mù mắt chó của lão nương!
Hai nhan sắc bức người này khi mà chung khung ảnh hòa hợp không chê vào đâu được.

Có phải là số phu thê không ta?
Tất nhiên là bức ảnh này bị Tô Nguyệt giấu nhẹm, ngoan ngoãn bí mật giao nộp cho đại ma vương Mục Chấp.

Nhận được ảnh từ Tô Nguyệt, Mục Chấp định đặt màn hình khóa nhưng mà như vậy thì An Tĩnh sẽ không thèm nhìn mặt mình mất, thế là anh chuyển vào mục ảnh bí mật của mình.

Tiện tay chuyển ít tiền công cho Tô Nguyệt, không quên gửi lời cảm ơn.

Sự việc này dọa tim Tô Nguyệt một trận không thôi.

Đúng là thụ sủng nhược kinh mà! Làm chuyện thất Đức dễ mệt tim ghê!
An Tĩnh không biết rằng bản thân mình đã bị bán đứng một cách nhanh chóng, cô vẫn đứng chỉnh sửa lại phục trang để tối biểu diễn.

Tiết mục của lớp 11A7 không sớm cũng không muộn, biểu diễn tiết mục thứ 17.

Nhưng do bối cảnh của họ hơi kềnh càng khiến cho mọi người không khỏi lo lắng.

Tinh thần bác ái đoàn thể đột nhiên trỗi dậy nên lớp A7 này sang giúp hàng xóm của mình.


Việc này khiến hai lớp này cảm kích không thôi.

Kỳ lạ thay, chỗ nào chỉ cần An Tĩnh đưa quân qua đứng thì chỗ ấy hết veo.

Nhìn đống hàng hồi nãy chất đống lớn đống nhỏ mà bây giờ hết sạch, ai nấy đều vui mừng, cảm ơn rối rít.

Đâu phải cùng đẳng cấp với nhau, cùng địa vị xã hội thì mới hết lòng giúp đỡ nhau? Chỉ cần hành động nhỏ thôi cũng đã cải thiện biết bao điều.

Nhìn hai lớp kia được A7 giúp đỡ khiến các lớp gần đó cũng lân là tới cầu cứu viện thì đã bị 11A1 và 12A2 chặn cửa, không khỏi rũ rượi đi về.

Ngu chắc? Để An Tĩnh giúp cho mấy lớp làm gì chứ!
Sau khi ăn uống ngủ nghỉ, lớp A7 lại tập một lần nữa trước khi lên sân khấu.

Tuy trình độ non nớt không đến mức chuyên nghiệp như những nghệ sĩ hí kịch nhưng mà bọn họ có lòng nhiệt huyết tuổi trẻ, tràn đầy năng lượng.

"Nhanh chân quý vị, đứng chờ đúng chỗ đi.

Mặt hơi đơ quá, cần mềm mại thêm tí nữa."
"Tập lại giọng nói,nghe mà kinh hãi quá."
"Đội múa kết thúc tập luyện thêm lần nữa."
Và còn những công việc linh tinh khác nữa.

Không chỉ riêng lớp 11A7 này gấp rút chuẩn bị mà còn các lớp khác nữa.

Lớp 11A1 diễn vở Công Chúa và hạt đậu còn 12A2 thì bốc trúng vở Romeo và Jiliet.

Trời ạ! Trời nóng chang chang này mà nằm trên 40 lớp đệm, thật là muốn trầm cảm mà!
Một phút mặc niệm cho vị công chúa xấu số!
Mọi công tác được các lớp nhanh chóng hoàn thiện trước khi buổi hội kịch của trường sắp sửa bắt đầu..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK