• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

” Nếu nàng là người của Tuyết Ưng tộc thì ngươi tính thế nào?”

“Ảnh Nhiên, nàng ta sao có thể là người của Tuyết Ưng tộc? hơn nữa ta đã có ngươi, sao còn quan tâm tới nàng chứ?” Đáng thương cho Tuyết Ưng không hiểu vì sao Ảnh Nhiên lại tức giận, hờn dỗi như vậy. Vấn đề không phải Như Hoa có phải là người của Tuyết Ưng tộc hay không mà quan trọng là có người có ý với hắn nhưng cái tên trì độn ngu ngốc này lại không để ý mà còn uống rượu với người ta thật lâu, còn đem toàn thân đầy mùi rượu về nhà làm cho nàng tức giận.

“Vương đại bá sao không tìm người khác uống rượu mà lại tìm ngươi, còn nói muốn gả nữ nhi cho ngươi làm thiếp chứ? Bình thường người gặp ai cũng cười cho nên mới ra cớ sự này”. Ảnh Nhiên càng nghĩ càng tức, Tuyết Ưng chậm hiểu còn chưa tính, đã vậy với ai cũng cười, nếu không thì sao có nhiều hoa đào như vậy?

“Ảnh Nhiên, chuyện ta cười với ai thì có liên quan gì? Ta làm sao biết được đột nhiên Vương đại bá lại muốn gả nữ nhi cho ta chứ? Hơn nữa hiện giờ chúng ta còn đang ở nhờ nhà người khác để dưỡng thương, không cười chẳng lẽ lại nhăn nhó mặt mày sao?” Tuyết Ưng cảm thấy Ảnh Nhiên rất không nói lý nhưng lại không muốn cãi nhau với nàng, chỉ cảm thấy nữ nhân suy nghĩ thực là phức tạp, không hiểu sao nhiều năm rồi mà Bắc Dao Quang và Như Mặc vẫn có thể ân ái mặn nồng như vậy, dường như chưa từng thấy bọn họ cãi nhau, có lẽ khi gặp lại phải hỏi Như Mặc cách nào làm cho nữ nhân im lặng.

“Tóm lại là ngươi không đúng, nếu bây giờ con trai của Vương đại bá cũng muốn lấy ta làm vợ thì ngươi nghĩ sao?” Ảnh Nhiên thấy hắn còn cho rằng mình đúng, còn nghĩ bản thân bị ủy khuất nên hỏi ngược lại.

” Cái gì? Hắn dám, ta lập tức phá nhà của hắn. Ngươi là của ta, nam nhân khác không có quyền dòm ngó”. Tuyết Ưng giống như bị người ta dậm trúng chân, nhảy dựng lên, trong mắt lộ ra vẻ tức giận giống như sẵn sàng đánh nhau với bất kỳ kẻ nào muốn tranh giành Ảnh Nhiên với hắn.

Ảnh Nhiên nhìn thấy biểu tình của hắn như vậy thì ủy khuất trong lòng cũng được xoa dịu, liền ôm lấy mặt hắn, ôn nhu nói “ hiện tại trong lòng ngươi không thoải mái phải không? vậy ngươi nghĩ khi ta nghe có nữ nhân khác muốn gả cho ngươi, nếu ta không tức giận thì còn có thể làm gì?”

” Ảnh Nhiên, thực xin lỗi, sau này ta không bao giờ đến nhà Vương đại bá nữa, nữ nhi của hắn bộ dáng thế nào ta còn không nhớ rõ sao có thể đồng ý cưới nàng làm thiếp. Hơn nữa chỉ có nhân loại mới thích lấy nhiều vợ, Tuyết Ưng tộc chúng ta đến giờ đều chỉ cần một thê tử duy nhất, cho nên ngươi yên tâm, trừ ngươi ra, ta tuyệt đối không thích người khác, hơn nữa trong mắt ta, Ảnh Nhiên là nữ nhân xinh đẹp nhất”

Tuyết Ưng lập tức ôm chặt ảnh Nhiên, khó có lúc nói được lời hay ý đẹp mà Ảnh Nhiên vốn muốn nghe những lời ngon tiếng ngọt nên cảm thấy hạnh phúc lâng lâng, gắt gao ôm chặt hắn, chủ động hôn lên môi hắn, thẹn thùng nói “ trong lòng ta, Tuyết Ưng cũng là nam nhân anh tuấn nhất”

“Tiểu nữ nhân chết tiệt, đừng có trêu đùa ta, trên đỉnh núi hôm nọ ta vẫn chưa được tận hứng đâu, chọc lửa thì đừng có nói là không chịu dập tắt”. Tuyết Ưng cũng dùng sức hôn lại nàng, hô hấp hai người trở nên hỗn độn, cố gắng hết sức, Tuyết Ưng mới có thể rời khỏi môi của Ảnh Nhiên.

“Ta cũng chưa nói là không có dập lửa, là ngươi không cần a” Ảnh Nhiên dùng ánh mắt thẹn thùng quyến rũ nhìn hắn, cúi đầu nói.

” Chết tiệt, ảnh Nhiên, ngươi nói thật? nhưng mà ngươi còn đang bị bịnh a” Tuyết Ưng cố gắng giữ lấy chút lý trí cuối cùng.

Ảnh Nhiên liền kéo đầu hắn xuống, thấp giọng nói “ ngươi đã quên, ta tốt xấu gì cũng là người của tộc Tuyết Ưng, chỉ bị phong hàn thì có là gì, chỉ là lúc này ngươi đừng để ta lại bị cảm lạnh là được rồi”

“Được, tiểu nữ nhân, đây là do ngươi tự tìm, đừng trách ta”. Tuyết Ưng cũng không kháng cự lại khát vọng của mình nữa, dùng sức ôm lấy nàng, đi tới bên giường.

Sáng hôm sau, Tuyết Ưng thần thanh khí sảng, tiêu sái đi ra khỏi phòng ,không bao lâu thì Ảnh Nhiên cũng ăn mặc chỉnh tề đi theo,sắc mặt nhìn không ra là có bịnh làm cho Đồng Tư Vũ và Đồng Thanh đang phơi thảo dược trong sân cũng nhịn không được mà kinh ngạc

” Ảnh Nhiên tỷ tỷ, phong hàn của ngươi đã đỡ chưa, sao đi ra ngoài này làm chi, coi chừng bị trúng gió a”

“Tiểu Vũ, ngươi không cần lo, cơ thể ta thể chất không kém, cũng không phải là thiên kim tiểu thư gì nên đã sớm tốt hơn rồi, ngươi không cần lo lắng” Ảnh Nhiên ôn nhu cười, còn Đồng Thanh thấy nét mặt nàng tỏa sáng, không còn vẻ u buồn như trước thì biết khúc mắc của nàng đã được giải tỏa, tâm bịnh cũng đã không còn thì chứng phong hàn nho nhỏ đương nhiên cũng mau hết.

” Chúc mừng ảnh Nhiên, bệnh của ngươi đã gần như khỏi hẳn, đi ra ngoài một chút cũng tốt “ Đồng Thanh cũng vui mừng nói.

“Đồng tiên sinh hôm qua uống rất nhiều rượu mà hôm nay còn dậy sớm hơn cả Tuyết Ưng, thực sự làm người ta bội phục a”

” Tuyết Ưng không đề nói thì thôi, nói ra liền làm cho ta nghĩ tới chuyện hôm qua Tuyết Ưng thực sự không tốt nha, phân nửa rượu đều do ta uống, hại ta cả đêm đều khó chịu nếu sáng nay Tiểu Vũ không làm cho ta chén canh giải rượu thì chắc lúc này còn nằm trên giường”

“Tuyết Ưng, sao ngươi có thể để tiên sinh uống rượu chứ?” tuy rằng Ảnh Nhiên cũng đã đoán được tình hình hôm qua nhưng nghe chính miệng Đồng Thanh nói ra thì không thể không có chút trách cứ hắn.

Tuyết Ưng nheo mắt nhìn Ảnh Nhiên “ ai biểu tửu lượng của Đồng tiên sinh cao mà ta lại rất thấp, nếu say thì làm sao tiên sinh có thể đưa ta về mà tiên sinh say thì ta vẫn có thể đưa hắn về, không đúng sao?”

” Già mồm át lẽ phải!” Ảnh Nhiên nhịn không được cười khẽ lên.

Đồng Thanh cùng Tiểu Vũ nghe hắn lý luận cũng không nhịn được mà mỉm cười “ được rồi, Tuyết Ưng, coi như ngươi nói có lý, lần này tạm bỏ qua cho ngươi, mấy ngày trước ngươi nói muốn theo ta lên núi hái thuốc, vừa lúc bịnh của Ảnh Nhiên đã tốt hơn mà thảo dược trong nhà cũng không còn nhiều, nếu ngày mai thời tiết tốt thì có muốn cùng ta lên núi không?”

” Đương nhiên, cầu còn không được đâu!” Tuyết Ưng đang lo không biết nên nói với Đồng Thanh thế nào thì hắn đã mở miệng, đương nhiên là mừng rỡ vô cùng, đưa mắt nhìn Ảnh Nhiên một cái mà chỉ hai người mới hiểu ý nghĩa, rồi lập tức gật đầu “ sáng sớm mai, tiên sinh nhớ kêu Tuyết Ưng một tiếng”

” Tốt lắm, quyết định vậy đi” Đồng Thanh cũng là người sảng khoái, lập tức quyết định.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK