• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Đảo mắt chính là Đông Chí, Mạnh Dương dậy rất sớm, lấy các loại đèn lồng ra thu xếp một trận, dựa theo ước định đi Vương gia lấy xe lừa.
Trời mới tờ mờ sáng, ngôi sao với ánh trăng đều còn treo trên bầu trời, đám gà trống trấn trên hết đợt này đến đợt khác gáy lên, "Ò ó o ~" "O ó o!" Ai nào cũng không chịu yếu thế.
Sao mai lấp lánh, cao cao treo trên bầu trời, đang lưu luyến một chút thời gian cuối cùng với đêm tối: Kế tiếp, ấy chính là thiên hạ của mặt trời rồi!
Lạnh buốt, trên mặt đất kết một lớp sương trắng thật dày, lộ ra vẻ rực rỡ lấp lánh dưới sự chiếu rọi của ánh sao.
Mạnh Dương nắm thật chặt cổ cáo, thuận tiện gõ cổng cách vách, gọi nàng đi lấy tay nải lương khô, chính mình thì đi đến trước cửa chính Vương gia.
Người của Vương gia sớm đã tỉnh, nghe thấy tiếng đập cửa, trực tiếp không nói hai lời, chủ động đưa con lừa với xe kéo qua.
"Hôm nay lại phải phiền toái mọi người." Mạnh Dương hồng hộc phả hơi nước, ngượng ngùng nói, "Con nhất định cho lừa ăn no nê lại đưa về."
Chàng sờ sờ cổ lừa nhỏ, đối phương hiển nhiên cũng nhận ra chàng, thân mật cọ cọ tay chàng.
Oa, lông xù xù ấm áp, thật thoải mái nha!
Hu hu, thứ có lông ấy, mùa đông cũng quá thoải mái đi?
"Hầy, hàng xóm quê nhà, nói gì mà phiền toái với chẳng phiền toái." Vương đại gia hào sảng cười, chủ động tròng lừa lên giúp chàng, "Đằng nào hôm nay bọn ta cũng không ra khỏi cửa, con kéo đi ra ngoài dắt một chút, nó cũng cao hứng đó!"
Nông dân nuôi gia súc, cũng chẳng kém gì với nuôi con cả, lâu lâu cũng phải chuyện trò, thả ra hóng gió này.
Mạnh Dương lại nhàn thoại vài câu với ông ấy, "Người với đại nương còn có người trong nhà có gì muốn tiện thể mang về không?"
Vương đại gia gãi gãi đầu, không quá xác định nói: "Xuýt, vậy con chờ một lát, ta đi hỏi trong nhà một chút."
"Ai!" Mạnh Dương đáp ứng rồi, lại bốc ra một nắm đậu nành rang thơm ngào ngạt từ trong túi ra, chính mình ăn mấy hạt, lại đút lừa nhỏ mấy hạt.
Đậu nành sau khi rang liền trở nên rất xốp giòn, hương thơm nồng đậm phá lệ rõ ràng vào sáng sớm mùa đông rét lạnh, lừa nhỏ ăn cao hứng, cái đuôi sau mông quay thành một vòng tròn.
"Dương Tử à!" Vương đại nương chạy chậm ra khỏi phòng, "May mà con nhắc nhở, bằng không ta hẳn đã quên.

Ầy, giờ tuổi lớn, trí nhớ chính là kém......!Con giúp ta xem một cái coi người của cửa hàng kim chỉ Dương nương tử có đi hay không, nếu mà đi, cuộn chỉ màu đỏ thẫm, đen đậm, xanh ngọc lam, xanh lục mỗi thứ mua giúp ta 2 cái."
Dừng một chút, lại oán giận nói: "Về sau con cũng đừng mua đồ nhà Trương bà tử, tuy rằng rẻ bớt 2 văn tiền, nhưng chỉ kia rất thô ráp, dễ đứt thì không nói, bên trong còn tất cả đều là đầu sợi! Xuống nước mấy lần thì màu sắc cũng không tươi sáng.

Thật sự là tiền nào của nấy, kim chỉ của cửa hàng Dương nương tử kia đắt thì đắt chút, nhưng cũng là tốt thật......"
Kim chỉ của Dương nương tử là của trấn cách vách, trong nhà người của 3 đời đều là làm cái này, tất cả kim chỉ vừa tươi sáng lại dùng tốt, tuy giá hơi đắt chút, nhưng danh tiếng vẫn luôn rất tốt, nghe nói gia đình nhà giàu ở châu thành cũng có người tới chọn mua đó.
Chỉ tiếc là cách Đào Hoa trấn hơi xa, cưỡi lừa cũng phải hơn nửa ngày, nếu không đi hội làng mua đồ, thật đúng là khó gặp được đâu.
Mạnh Dương nghe cẩn thận, gật đầu liên tục, vẻ mặt thụ giáo, "Thế nhưng là như thế sao? May mà người nhắc nhở, bằng không hôm nay con đang định đi mua đồ nhà Trương bà tử đó."
"Thôi ngàn vạn đừng!" Vương đại nương liên tục xua tay, một bộ dáng đã chịu đủ rồi.
Thấy sự nhắc nhở của mình làm Mạnh Dương miễn chịu hại, bà cũng cao hứng lên, "Được rồi, không phải con còn đi làm ăn sao? Nhanh nhanh đi, đi sớm chiếm một vị trí tốt, ta liền không kéo con nói chuyện nữa!"
Tuổi lớn rồi, khó tránh khỏi lải nhải chút, làm khó đứa nhỏ này mỗi lần đều nghiêm túc nghe, thế mà không có thiếu kiên nhẫn chút nào.

Chắc là......! là bởi vì tiểu mọt sách này có đôi khi còn lắm lời hơn cả bà đi!
Mạnh Dương lại cẩn thận mà xác nhận 1 lần, bên kia Bạch Tinh cũng đã chuẩn bị xong xuôi, hai người cùng nhau tạm biệt với người Vương gia, lộp cà lộp cộp lên đường.
Lại lần nữa gặp được A Hôi, lừa nhỏ còn có chút sợ hãi, tiếng kêu "Áng hàng áng hàng" có hơi hơi run rẩy.
A Hôi đắc ý phát ra tiếng phì phì trong mũi, rất giống một con tiểu vô lại bá đạo.
"A Hôi ~" Bạch Tinh giật giật dây cương, trong lời nói toát ra ý vị uy hiếp.
Không thể bắt nạt tiểu bằng hữu khác nha.
Được rồi được rồi, A Hôi hừ một tiếng, y như lấy lòng mà cọ cọ lừa nhỏ, lại quay đầu nhìn nàng:
Ngươi xem, thế nào? Ta là một đứa bé tốt đi!

Còn không mau mau khen ngợi ta?
Bạch Tinh bị nó chọc cười, quả nhiên nhẹ nhàng nhéo nhéo cái lỗ tai to, "Bé ngoan bé ngoan."
A Hôi vui vẻ mà lắc lắc đầu, lông bờm dày dặn tựa như sóng của biển rộng, lại giống như một đạo nguyệt hoa của rạng sáng, thấm lạnh như nước, sáng bóng như lụa.
Mạnh Dương nhìn mà ngứa tay, do dự mãi thôi, chung quy vẫn là thử tính vươn bàn tay tội ác.
Làm gì! A Hôi cảnh giác mà trừng chàng: Người ta nhưng là không có đồng ý cho người sờ à.
"Xem!" Mạnh Dương lại bỗng biến quyền thành chưởng, phô bày ra pháp bảo trong chưởng.
Một cỗ hương thơm nồng nháy mắt cắt qua bầu không khí sáng sớm, chui vào trong xoang mũi A Hôi.
Đây là cái thứ tốt gì, sao lại thơm như thế?
Đậu nành sao? Nhưng mà đậu nành trước kia ăn cũng không có thơm như vậy a!
"Đậu nành rang nga." Mạnh Dương từ từ nói, ngữ khí gần như dụ hoặc, "Ta bỏ thêm bột hạt dẻ xào chung nha, ăn ngon lắm."
Nói rồi, chàng liền chia ra cho chính mình, Bạch Tinh với lừa nhỏ mỗi người mấy hạt, sau đó cùng nhau rắc rắc nhai ra tiếng ngay mặt A Hôi.
Mấy hôm trước chàng phát hiện mấy hạt dẻ khô quắt ở nhà kho, bởi vì thật sự là khô quá lợi hại, hơn nữa phần lớn có lỗ sâu đục nữa, không đáng để phí thêm củi lửa mà nấu ăn, chàng liền dùng dao nhỏ gọt bỏ lớp vỏ ngoài cùng bộ phận bị sâu đục, lấy phần còn tốt cùng nhau mài thành bột, rồi lật xào chung với đậu nành.
Bột hạt dẻ đã rang có thể ăn không, có thể pha nước uống, nếu số lượng nhiều thì còn có thể nhào thành bánh ngọt, chưng ăn nướng ăn......
Nghĩ rồi nghĩ chàng liền cao hứng lên, hứng thú bừng bừng mà nói với Bạch Tinh: "Bạch cô nương, chờ sau khi về chúng ta nướng bánh hạt dẻ ăn đi!"
Bạch Tinh không có ý kiến.
Dù sao trù nghệ của hàng xóm cao hơn mình quá nhiều, mặc kệ đối phương nói muốn làm thứ gì ăn, nàng đều sẽ gật đầu, nói được thôi được thôi.
Đậu nành đã rang với bột hạt dẻ thật sự quá thơm, đặc biệt sau khi bị nhấm nuốt rồi đó, mùi hương còn cao hơn 1 tầng, theo mấy cái miệng khép mở không ngừng khuếch tán, quả thực muốn bức điên A Hôi rồi!
Nó khó nhịn mà đá hậu vài cái, rối rắm mãi thôi, vẫn là đỏng đa đỏng đảnh mà thò đầu lại gần, đôi môi dày dặn mấp máy vài cái, ăn hết luôn số đậu nành còn dư lại trong lòng bàn tay Mạnh Dương.
Oa, ngon thật, vừa xốp lại giòn, A Hôi nhanh chóng nhấm nuốt, cái đuôi đều vẫy ra hoa luôn.
Miệng A Hôi lông xù xù, hồng hộc hà hơi nóng ra ngoài, liếm trên tay thấy ngứa.
Mạnh Dương nhân cơ hội đưa tay đặt lên cổ nó, kinh hồn táng đảm vuốt ve lông bờm mơ ước đã lâu, cảm động đến cơ hồ rơi lệ.
Ú oa oa, thật mịn mượt, thật ấm áp, cơ hồ có thể cảm nhận được huyết mạch trào dâng dưới da lông, từng chút lại từng chút.
Đây là bảo mã tọa giá của người giang hồ sao? Xúc cảm quả nhiên không giống người thường.
Đi được một đoạn, mặt trời đã từ từ bò lên từ đường chân trời, tia nắng ban mai ít ỏi trút xuống từ chân trời phía đông, tùy ý gieo rắc.
Mạnh Dương mở tay nải lương khô ra, lấy ra mấy củ khoai tây nướng nóng hầm hập, chia cho Bạch Tinh một nửa.
Khoai tây nướng rất thơm, lột ra lớp vỏ khô quắt bên ngoài, chỉ cần vẩy một chút muối mịn là được.
Hai người đều là vừa tự mình ăn, vừa cho gia súc ăn, lại mở túi nước ra, uống trà sữa nóng hầm hập bên trong.
Gần tới cuối năm, lượng cầu đối với điểm tâm của các nhà các hộ cùng cửa hàng các nơi chợt tăng lớn, trên thị trường cũng tương ứng đó mà gia tăng lượng cung ứng sữa bò, nếu có yêu cầu cố định, còn có thể giao hàng tận nhà mỗi buổi sáng đó!
Mạnh Dương với Bạch Tinh cũng đặt, còn trộm đặt mấy phần cho Trương đại gia bọn họ, cũng không nói với bên ngoài.
Nghe nói người lớn tuổi uống nhiều chút sữa bò tốt cho thân thể, hy vọng ông ấy có thể khôi phục sớm chút.
Nấu trà sữa rất đơn giản, thừa lúc pha trà lọc sữa bò tươi mấy lần, sau đó cho nước trà vào nấu một lát là xong! Trà sữa đơn giản chính là tiện dụng như vậy!
Sáng tinh mơ uống chút trà nóng, còn có thể nâng cao tinh thần đâu.
"Bạch cô nương," Đi đường không thôi thì quá mức nhàm chán, miệng Mạnh Dương lại bắt đầu ngứa, mười phần tò mò hỏi, "Người giang hồ các ngươi cũng họp chợ dạo hội chùa chứ?"
Trong miệng Bạch Tinh cắn nửa củ khoai tây, nghe thế thì liếc xéo chàng một cái: Đây là vấn đề quỷ quái gì?
Người giang hồ tất nhiên cũng cần ăn uống tiêu tiểu.
Mạnh Dương có hơi xấu hổ gãi gãi đầu, "Thế trước kia khi ngươi họp chợ dạo hội chùa thì làm những gì vậy?"
Cũng không biết là vì sao, chàng chính là muốn hiểu biết Bạch cô nương càng nhiều hơn, hiểu biết quá khứ thần bí mà phức tạp của nàng.


Đương nhiên rồi, làm trao đổi đồng giá, chàng cũng sẽ nói quá khứ của mình cho đối phương.
Đáng tiếc Bạch cô nương tựa hồ cũng không cảm thấy hứng thú với chuyện của người khác, trước đó chàng cũng từng chủ động cho nàng hỏi, nhưng mà đối phương một chữ cũng không hỏi......
Ngươi thật sự một chút cũng không hiếu kỳ về ta sao? Mạnh Dương thậm chí còn có một tí mất mát quỷ dị.
"Ăn cơm, buôn bán." Bạch Tinh lười biếng nói, cảm thấy vấn đề này rất có hơi ngu xuẩn.
Chậc, con mọt sách.
Nếu là người, liền phải ăn cơm, phải uống nước, ra ngoài phải dùng bạc, nàng xuất thân từ thợ săn, lúc ban đầu tự nhiên là cầm con mồi lên chợ buôn bán, sau đó lại mua vào đồ ăn mình cần, cùng với binh khí nữa.
Thấy Mạnh Dương lại muốn mở to đôi mắt muốn đặt câu hỏi, Bạch Tinh dứt khoát chủ động trả lời, "Mua bán đứng đắn, cũng có mua bán giết người."
Hô hấp Mạnh Dương dừng lại.
Qua một lúc lâu, chàng mới khô giọng hỏi, "Giết, giết người?"
"Ừ." Bạch Tinh nhướng nhướng mày, bỗng mang theo chút ác liệt hỏi, "Như thế nào, sợ sao?"
Mạnh Dương đột nhiên liền cảm thấy Bạch cô nương trước mắt có chút xa lạ, tựa như một thanh đao hơi hơi ra khỏi vỏ, dù chưa lộ ra hoàn toàn, nhưng nhìn thấy một chút dấu vết đã liền biết nó sắc bén.
Trên da chàng xoẹt cái nổi lên một lớp da gà, lông tơ đều dựng đứng cả lên:
Có lẽ, đây mới là Bạch cô nương lưu lạc giang hồ chân chính đi!
"Trên đời này có người cứu người, tất nhiên cũng có người sẽ giết người." Bạch Tinh chẳng chút để ý nói, "Nông phu trồng trọt, dân cày nuôi bò, thương hộ bán lấy tiền, thế ngươi cho rằng người giang hồ sẽ làm cái gì?"
Lời nói của nàng chậm rì rì nhẹ bay bay, phảng phất một buổi sáng vào đông tràn ngập sương, lạnh căm căm rồi lại mang theo một chút ý vị mê hoặc.
Mạnh Dương phảng phất bị dụ hoặc, ma xui quỷ khiến truy vấn hỏi: "Giết, giết người sao?"
Bạch cô nương cũng sẽ làm những nghề lấy tiền giết người kia sao?
Trong lòng chàng đột nhiên dâng lên một cỗ sợ hãi chưa từng có, phảng phất màn đêm lại lần nữa buông xuống, khí lạnh một lần nữa xâm nhập cả người.
Mạnh Dương hối hận, cảm thấy mình có lẽ ngay từ đầu liền không nên hỏi mấy vấn đề này, bởi vì chàng căn bản là không biết đáp án, càng không rõ đáp án chân chính đến tột cùng có thừa nhận nổi không......
Bạch Tinh lại đột nhiên cười nhạo một tiếng, không nói gì nữa.
Người trong giang hồ chia ra rất nhiều loại, có người chỉ là muốn chơi, cho nên chơi rồi chơi liền chơi mất mạng; có người lại muốn sống, cho nên phần lớn bọn họ có thể sống rất lâu.
Người giang hồ mà, làm gì cũng có, giữ nhà hộ viện, hộ tống áp tải, vòng đất chiếm chút núi, thu chút bạc qua đường......
Bạch Tinh vốn không phải là người sẽ chủ động ra đề tài, cơ mà hàng xóm ba hoa bên người kia lại không lời lẽ gì, trong lúc nhất thời trên đường an tĩnh dọa người, chỉ nghe thấy tiếng một ngựa một lừa chân đạp lộp cộp, cùng với động tĩnh tiếng bánh xe cót ca cót két.
Gió lạnh sáng sớm xẹt qua rừng cây khô ven đường, ù ù hú hú bổ nhào đổ rào rào, tựa như quỷ kêu.
Bạch Tinh lại liếc mắt nhìn thư sinh kia một cái, cũng không biết chàng đang miên man suy nghĩ chút gì, mặt trắng bệch, đôi mắt thẳng tắp, một bộ muốn nhìn chính mình, rồi lại không dám nhìn, cuối cùng dứt khoát như đi vào thần tiên thiên ngoại.
Nói đến cũng lạ, trước kia nàng thường xuyên mấy ngày đều không nói lời nào, nhưng hôm nay lại cảm thấy chung quanh an tĩnh quá mức, có chút không quá thoải mái.
"Lấy tiền giết người sẽ nghiện,"Nàng bỗng nói, "Ta không thích."
Nàng từng gặp những sát thủ lấy tiền làm việc kia, mười kẻ có chín kẻ chẳng người chẳng quỷ, rất đáng ghét.
Những kẻ đó tựa như u hồn hành tẩu ở ban ngày, trên người còn dính đất mộ tử thi, không có một chút sinh khí nào của người sống.
Nhưng nàng muốn sống.
Nàng muốn tắm gội ánh nắng ấm áp sau giờ ngọ, muốn dùng chân đo đạc mảnh đất này, muốn ăn vô số đồ ăn ngon, muốn cảm thụ hơi thở khói lửa của nhân gian......
Mạnh Dương sửng sốt, qua một lát mới ý thức được đối phương là đang giải thích với mình, tươi cười chậm rãi nở rộ trên khuôn mặt đã dại ra hồi lâu của chàng.
Đúng mà, đây mới là Bạch cô nương mình biết.
Bạch Tinh khẽ hừ một tiếng, đồ ngốc này.

Không đợi đến sân bãi hội chùa, từ xa thật xa cũng đã nghe thấy người với bò kêu: Bọn họ thế mà không tính là nhóm đầu tiên!
Này đây Mạnh Dương gấp ghê gớm, lập tức vỗ vỗ mông lừa nhỏ, liên thanh thúc giục nói: "Ai da ai da, nhanh lên nhanh lên."
Nếu lại chậm một tí, vị trí tốt đều phải bị cướp sạch rồi!
Lừa nhỏ áng hàng áng hàng kêu, quả nhiên lộp cà lộp cộp nhanh bước chân lên, kéo cái xe lừa chạy vèo vèo.
A Hôi tự nhiên không cam lòng yếu thế, không đợi chủ nhân thúc giục đã liền sải vó chạy như điên, chỉ chớp mắt đã liền đi vào.
Các chủ quán đã tới chiếm chỗ trước chỉ nghe thấy một tiếng ngựa hí dài trong trẻo, ngẩng đầu nhìn lên, thế mà thấy một con thần câu đạp ánh ban mai mà đến.

Người trên lưng ngựa nhẹ nhàng giật dây cương lên, hai chân kẹp nhẹ bụng ngựa, con ngựa kia liền hí dài một tiếng, giơ cao vó trước lên dựng đứng người lên, quẹo một cái ngay tại chỗ, lúc này mới phát ra tiếng phì phì trong mũi.
Kỵ sĩ lộn xuống yên ngựa, lúc này mọi người mới phát hiện lại là một cô nương trẻ tuổi tuổi không quá 18-19, mang theo một cái bịt bắt che một con mắt, mũ với giày da cừu, một bộ ăn mặc của người quan ngoại, nhìn lạnh như băng, ngược lại làm rất nhiều người vốn muốn tiến lên dò hỏi tình huống của con ngựa dừng bước không tiến.
Khi đối mặt với vật cưỡi, cái lạnh lẽo trên người cô nương kia lại bớt vài phần, bên môi hơi hơi nổi một nét cười, ôn nhu mà vuốt ve sống lưng nó.
Con ngựa vừa rồi chạy một đoạn, chính nó tựa hồ cũng thỏa mãn mười phần, vẫy cổ, lại ngửa đầu lên hí dài một trận, lông bờm sáng bóng tựa nhu sa tanh run rẩy dưới ánh mặt trời, mỹ lệ cực kỳ.
Nếu là hội chùa, tự nhiên cũng có bán gia súc, có mấy gã lái buôn ngựa nhìn thấy ngựa của Bạch Tinh xong thì tim đập thình thịch, bàn tính nhỏ trong lòng điên cuồng vẩy loạn, nhất thời nghĩ nếu là con ngựa như này mà rơi xuống tay của mình, thì có thể bán ra giá rất cao; lập tức lại nghĩ cô nương này nhìn qua rất nhỏ tuổi, không biết có thể dùng phương pháp gì đổi con ngựa này về đây hay không nhỉ?
Chẳng qua là một tiểu nha đầu, cưỡi gì mà không phải cưỡi? Hà tất cứ lưu trữ một con bảo mã phí phạm của trời như vậy?
Nhưng không đợi chim đầu đàn mở miệng, cô nương kia phảng phất có điều xem xét, một con mắt xoẹt cái ngó lại bên này, đáy mắt một mảnh lạnh băng, hình như có sát khí.
Mấy người kia đột nhiên run lập cập, nháy mắt liền đè hết gì mà tư tâm tạp niệm xuống.
Này, xem như bọn họ nhìn nhầm! Gì mà mèo hả, lại là một con sói con......
Lại nhìn 2 đốt đoản côn trên lưng nàng, sợ không phải là một khách giang hồ đi?
Xuýt, bọn họ chẳng qua là thương gia đứng đắn, nào chọc nổi kẻ điên trà trộn giang hồ?
Một lái buôn ngựa từ quan ngoại tới trong đó sau khi thấy Bạch Tinh bịt mắt thì sửng sốt, mơ hồ cảm thấy bộ dáng này có chút quen thuộc, tựa hồ từng gặp ở đâu đó, lại tựa hồ là đã nghe từ đâu ấy?
Ở đâu nhỉ?
Là ai nhỉ?
Lại qua một lát, Mạnh Dương mới đánh lừa nhỏ lộp đà lộp độp tiến vào.

Chàng duỗi dài cổ ngó một vòng, thẳng đến chỗ Bạch Tinh, "Bạch cô nương, phụ cận đây tất cả đều là bán gia súc, chúng ta lại đi vào trong đi."
Bạch Tinh gật gật đầu, đi theo chàng cùng nhau vào trong.
Bọn họ tuy không phải một đám đầu, nhưng cũng coi như tới sớm, đại bộ phận vị trí đều trống.

Hai người dạo qua một vòng, dứt khoát ở sát một mảnh bán thức ăn: Bên trái là một người bán hồ lô đường, bên phải là bán đậu phụ khô nướng, trong không khí đều nhuốm lấy hương vị ngọt ngào.
Mạnh Dương trước hết là buộc kỹ lừa nhỏ, lại gỡ xuống mấy cái cọc gỗ xuống xe, ngay tại chỗ tạo thành hình chữ "làm (干)", sau đó lấy từng cái đèn lồng mang đến ra treo chắc.
Sáng sớm còn có chút gió đâu, 12 chiếc đèn màu tinh xảo nhẹ nhàng lắc lư theo gió, đầu cùng tứ chi không ngừng rung động, quả thực y như sống lại vậy.
Mấy vị chủ quán bên cạnh thấy chàng cũng không bán đồ ăn, tự biết không có xung đột việc làm ăn gì hết, nên cũng mừng rỡ xem náo nhiệt.

Lúc này thấy 12 chiếc đèn màu cầm tinh kia sinh động như thật, giống như đúc, đều không khỏi trầm trồ khen ngợi.
"Tiểu tiên sinh thủ nghệ ngươi tốt thật." Hán tử bán hồ lô đường thấy chàng mặc trường bào, liệu định là một người đọc sách kham khổ, nói chuyện phá lệ khách khí, "Không biết là giá thế nào? Trong nhà ta có một nữ nhi tuổi Mùi, vừa lúc mua một chiếc về chơi với con bé."
"80 văn 1 cái, nếu muốn 2 cái, thì 150 văn là lấy được." Mạnh Dương chắp tay với hắn, cười ha hả nói.
Đèn lồng giấy cần dùng giấy dùng ực dùng nan trúc, những cái đó đều cần đặc biệt đi mua, đặc biệt là 2 đứa trước đều thuộc về văn phòng tứ bảo cả, phí tổn cao ngất.
Trước lúc tới chàng đã cẩn thận mà suy tính, bao năm qua đèn lồng giống mô giống dạng trên thị trường đều là 50 văn trở lên, ngày lễ ngày tết càng đắt.

Đèn lồng của chàng tuy không tính là tinh xảo hạng nhất, nhưng viễn siêu mặt hàng bình thường, giá cả này không những không xem là đắt, thậm chí còn lợi ích thực tế đâu!
Hán tử bán hồ lô ngào đường vừa nghe, trong lòng khẽ nhúc nhích: Đèn lồng này tinh xảo như thế, thế mà không quá trăm văn, quả nhiên là người đọc sách phúc hậu sao?
Khi hắn còn đang miên man suy nghĩ, một đồng hương bên cạnh liền đụng đụng tay hắn, "Ê, ngươi có muốn hay không? Mấy ngày nay nhi tử ta vẫn luôn ồn ào đòi đèn hoa đó, cơ mà mấy cái ở trấn chúng ta màu sắc và hoa văn vừa cũ kỹ, chào giá lại cao, chẳng qua là một cái đèn lồng hoa văn cá chép đã bao nhiêu năm trước đã dám há mồm thét giá 100 văn......!Nếu ngươi muốn, hai ta cùng nhau mua là được, còn có thể lại bớt 5 văn tiền đó!"
Đèn lồng cái thứ này, vốn cũng xem như nhu yếu phẩm ngày lễ ngày tết, bảo vệ cho kỹ là có thể dùng rất nhiều năm đâu.


Nói nữa, lập tức chính là tết rồi, hơi tốn mấy đồng tăng thêm chút không khí vui mừng cũng là nên.
Hán tử hồ lô ngào đường cân nhắc một phen, cái này cũng đúng, khó được còn là một người đọc sách làm, nhà mình mua về yêu quý cho tốt, không chừng còn có thể dính chút mạch văn đâu.
Dù sao cũng mới 75 văn, nếu việc làm ăn tốt, một ngày đã liền kiếm về lại, mua vui cho nữ nhi có gì mà không thể chứ?
Vì thế hai người sảng khoái mua một cặp đèn lồng.
Mạnh Dương vui rạo rực lấy cái mới cho bọn họ, toàn làm khởi đầu tốt đẹp.
"Ngược lại không cần vội đưa tiền." Mạnh Dương chợt chỉ vào sạp hồ lô ngào đường bên người hán tử kia hỏi, "Hồ lô ngào đường này bán thế nào vậy?"
Hán tử kia ngẩn ra, chợt cười to, "2 văn tiền một chuỗi, nếu muốn, 3 văn tiền 2 chuỗi là lấy được!"
Vì thế Mạnh Dương trực tiếp tính bớt đi 3 văn tiền cho hắn, sau đó cùng nhau ăn hồ lô ngào đường với Bạch Tinh.
Hán tử kia cũng là người thành thực, sơn tra được chọn vừa đỏ vừa lớn vừa tròn, còn bỏ hạt trước nữa, một chút cặn bã cũng không có.
Một chuỗi 10 quả sơn tra, đều rất yêu cười, mặc một thân vỏ bọc dường sáng lấp lánh, phảng phất như khắc băng.
Một miếng đi xuống, răng rắc, vỏ bọc đường vỡ vụn, tính cả thịt sơn tra mềm mại cùng ăn vào trong miệng, vừa chua vừa ngọt.
Bạch Tinh ăn đến rung đùi đắc ý, thấy A Hôi đưa mắt trông mong nhìn, bất giác thấy buồn cười, cũng liền gỡ một viên xuống đút nó.
Hán tử bán hồ lô ngào đường thấy A Hôi bẹp bẹp ăn đến hăng say, liền trực tiếp vui vẻ.
"Con ngựa này của cô nương thật là linh tính."
Còn biết tự mình đòi đồ ăn à, chẳng quả khẩu vị này cũng là rất tạp......
Gia súc nhà ai ăn hồ lô ngào đường chứ!
A Hôi đắc ý hất hất đầu:
Ha ha, chưa từng thấy? Đồ ngốc!
Theo trời càng ngày càng sáng, người trên hội chùa cũng càng ngày càng nhiều, chẳng lúc này tới đây cơ bản đều là người bán cả, người mua thì hoặc là còn ngủ trong nhà, hoặc là còn ở trên đường đấy!
Đằng nào hội chùa vừa mở là 3 ngày, gấp gì chứ?
Sạp càng ngày càng nhiều, bán gì cũng có, Bạch Tinh thậm chí còn thấy đi cà kheo, múa sư tử*, kéo sạp múa bán nghệ.
*: nó hình như là múa lân, nhưng người thời đó không gọi đây là múa lân, nên mình cứ để nó múa sư tử nhé.
Thú vị cỡ nào nha.
Người đi cà kheo kia đang chuẩn bị, bên cạnh đặt que gỗ cao cao, đợi chút nữa bọn họ liền phải đạp lên đó làm ra các loại động tác vui mừng.
Vừa lúc vách vách chính là múa sư tử, cả đám tiểu tử tinh tráng ép eo tách chân, tinh thần đến dữ dội.
Bọn họ là đi xe bò tới, trên đó cột lấy từng cái rương, lúc này đang dỡ xuống, Bạch Tinh có thể thấy trong cái rương mở lộ ra đầu sư tử lớn lông xù xù.
Thật là sư tử nha, nàng vừa cắn hồ lô ngào đường, vừa tò mò mà nghĩ.
Chẳng bao lâu, có 2 tiểu tử đã chuẩn bị tốt, hai người tròng lên người quần áo lông xù với từng tầng từng tầng như mép lá sen vậy: Đó là da lông của tiểu sư tử à.
Hai người một người nâng đầu sư tử, một người khom lưng làm thân với chi sau của sư tử, hiện tại đang quay đầu xoay eo tại chỗ làm mấy động tác, sau đó lại kết hợp với nhịp trống của đồng bạn, đột nhiên tới một động tác tiểu sư tử dựng đứng người lên.
Bạch Tinh nhìn rõ rồi, đây là người phía sau trực tiếp giơ đồng bạn lên.
Làm khó hắn vẫn luôn cong eo đó, đây là làm sao mà thấy rõ nhỉ?
Cái này cũng thật lợi hại, nàng yên lặng mà nghĩ.
Đám chủ quán chung quanh đang nhàn rỗi không có việc gì, lại lạnh đến hoảng, lúc này thấy có múa sư tử liền đều tập trung tinh thần mà quan sát, tiếng khen ngợi trầm trồ nổi lên tứ phía, cả đám dùng sức vỗ tay.
"Hay nha hay nha!"
"Thật không tồi, thật không tồi!"
"Lại tới cái nữa, lại tới cái nữa!"
Ngay cả những người chuẩn bị đi cà kheo kia cũng ngắm ngây người đâu.
Hai tiểu tử được khích lệ cũng đắc ý, trước hết lộ mặt ra, ôm ôm quyền, lại cúi đầu thương nghị một hồi, quả nhiên lại cho ra một chiêu nâng tú cầu từ trong đám người.
Bạch Tinh với Mạnh Dương nhìn tiểu sư tử dẫm theo nhịp trống, đến đi khảy tú cầu chơi kia, đôi mắt sáng long lanh, khóe môi cũng bất giác đã nổi lên một tia ý cười, vui tươi hớn hở, đi theo mọi người cùng nhau bảo hay.
Hội chùa thật tuyệt quá nha!
Pen: Mình tìm kiếm nhưng không có ảnh minh họa cho món đậu rành rang bột hạt dẻ, đây chắc là tác giả tự ăn nên tự chế (tự mình võ đoán chút thôi nhé), nên chỉ có hình hồ lô ngào đường nhé.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK