• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lan Tuyết Hoài chăm chú nhìn về phương xa, nhưng thực tế lại thông qua khóe mắt liếc nhìn, liên tục tập trung tinh thần âm thầm quan sát Nhàn Đăng.Nhàn Đăng vui vẻ cắn một miếng nhai nhóp nhép trong miệng, hành động này khiến cho quai hàm của y căng phồng lên, trông giống như một con thỏ.Y cắn rất nhanh, cắn rất nhỏ, ăn đến trên mép toàn là vụn bánh.

Lan Tuyết Hoài nhìn vào trong mắt, không nhịn được muốn cười.

Nhưng hắn ý thức được làm vậy không ổn, thế là hừ một tiếng.Người Nhàn Đăng cũng giống như con thỏ vậy, nghe thấy tiếng động thì vội vàng ngừng ăn ngẩng đầu lên nhìn hắn, hết sức cảnh giác.Lan Tuyết Hoài vẫn giữ nguyên dáng vẻ “Kiều tiểu thư” cao ngạo kia, ngay cả một ánh mắt cũng không liếc nhìn y, nguy hiểm ngông cuồng tự cao tự đại.*****************Nhàn Đăng không dám nhìn hắn.

Y vội vàng nuốt một ngụm cuối cùng xuống, uống một hớp trà rồi điên cuồng vỗ ngực.Sau khi Lan Tuyết Hoài lẩm bẩm một câu ngớ ngẩn xong thì phát lòng từ bi, vươn tay ra giúp y xoa nhẹ hai cái.


Đến điểm là dừng, quả thật có chút cố tình làm ra vẻ xa cách.Sau khi hắn vỗ xong thì không đợi Nhàn Đăng nói chuyện đã gọi Tiên kiếm Chiết Chi ra, vững vàng dừng ở trước mặt hai người.Nhàn Đăng nhìn Chiết Chi một chút, rất tự mình hiểu lấy mà đi đến bên cạnh, quyết định phát huy tinh thần nhân dân lao khổ nhiều lắm, dựa vào hai đùi của mình đi vào trong miếu Ngọc Tử Quan Âm.Y vừa mới đi sang bên cạnh hai bước thì cổ áo phía sau đã bị Lan Tuyết Hoài nhấc bổng lên.Nhàn Đăng rụt cổ lại: “?”Một giây tiếp theo, thân thể của y bay bổng lên trời.Nhàn Đăng: A a a a a a a a a!Lan Tuyết Hoài triệu kiếm phi hành.

Nhàn Đăng bị hắn xách ở trong tay, vừa mới bay lên không trung thì người trên tay lập tức la ó thảm thiết.

Tiếng la như sấm đánh bên tai, vang vọng quanh quẩn ba ngày không dứt.Không tởi nửa nén nhang, Lan Tuyết Hoài đã lên đến đỉnh núi Tiểu Hòa.

Hắn nhảy xuống kiếm, Nhàn Đăng cũng bị hắn ném xuống.Gương mặt của người sau trắng bệch, hai chân run rẩy.

Nhàn Đăng vừa xuống tới đã lăn qua một bên, ôm chặt một cây cổ thụ chết cũng không chịu buông tay.Nhàn Đăng đến bây giờ mới hòa hoãn lại, còn chưa kịp tỉnh hồn, trước mắt trời đất quay cuồng, trong dạ dày như dời sông lấp biển.Lan Tuyết Hoài nhìn chằm chằm y trong chốc lát rồi mới mấp máy môi, đi qua đỡ y dậy: “Sao ngươi lại yếu như vậy chứ?”Nhàn Đăng nắm lấy cánh tay hắn, phất phất tay: “Không sao, không sao!”Lan Tuyết Hoài đợi một hồi, thấy Nhàn Đăng vẫn còn chưa đứng thẳng người dậy được thì giọng điệu hơi dịu dàng hơn chút, không được tự nhiên nói: “Ngươi rất khó chịu sao?”Nhàn Đăng rất muốn nói một câu ngươi thử một lần nhé.Bị người không hề có chút dấu hiệu báo trước nào nhấc bổng lên thì cũng thôi đi, lại còn là ngự kiếm phi hành cơ đấy! Chuyến này mà hơi lơ là thì có thể hoàn toàn làm ve sầu thoát xác ở trên không trung luôn, còn có thể làm ra thao tác có độ khó cao là thân xác của y sẽ ôm lấy Địa Cầu trở thành một bãi bùn nát.

Cộng thêm Nhàn Đăng sợ độ cao, một phen giày vò ban nãy quả thật là muốn lấy nửa cái mạng của y mà.Lan Tuyết Hoài lần nữa mím môi, cả buổi không lên tiếng.Nhàn Đăng bèn đổi đề tài, ngồi thẳng lên đánh giá xung quanh một phen: “Nơi này chính là đỉnh núi của núi Tiểu Hòa sao? Coi bộ đúng rồi, ta đã thấy đỉnh miếu của miếu Quan Âm rồi.”Lan Tuyết Hoài đi qua bên cạnh y.Nhàn Đăng nói ra suy đoán của mình cho Lan Tuyết Hoài: “Hôm nay ta đã đến nhà cũ Hà phủ xem xét rồi.


Hà Đại đã chạy xa, e rằng trong thời gian ngắn sẽ không trở lại.

Hai đám lửa xanh mà chúng ta nhìn thấy ở nhà cũ Hà phủ lần cuối đoán chừng là thứ quái gở do con chồn vàng ở trên người Vân tiểu di làm ra.

Tiểu Tiên Quân, hai đám lửa xanh mà ngươi đã gặp ở trên đường lần trước đó, sau đó thế nào?”Lan Tuyết Hoài đáp: “Biến mất.”Nhàn Đăng: “Điều này thật quái lạ, suy cho cùng nó sẽ không vô duyên vô cớ xuất hiện ở trên đường được.

Đây không phải là đang nhắc nhở chúng ta tình huống của Hà Đại có bẫy sao?”Lan Tuyết Hoài nói: “Có vấn đề.”Nhàn Đăng: “Đúng là có vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề lớn.

Trước mắt vấn đề lớn nhất chính là, con chồn này thế nào cũng có liên quan đến Hà Đại.


Nghe lời Hà viên ngoại nói, con trai nhà ông ta trở nên kỳ lạ là do Vương quả phụ làm hại.

Nhưng nữ quỷ quấy phá thì sao lại có liên hệ với yêu quái được chứ?”Y nhìn sang Lan Tuyết Hoài.

Lan Tuyết Hoài nói tiếp: “Nữ quỷ quả thật rất nguy hiểm, Hà Đại làm sao đối phó với nàng ta được, trừ khi là có người ở ngoài tương trợ.”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK