• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chúc Cảnh Hoài cụp mắt xuống: “Nếu tiền bối không muốn, ngày mai ta sẽ từ chối…”

Hắn còn chưa nói xong, Mộc Trường An dưới gầm bàn đã dùng sức dẫm mạnh lên hắn.

Chúc Cảnh Hoài ngừng nói và nhìn vào đôi mắt ngây thơ của Mộc Trường An.

"Vĩnh An vương không phải rất yêu Vương phi sao? Mộc tướng quân là người thân duy nhất còn lại trên thế gian này của Vương phi?"

Nghe những lời lẽ ngầm đe dọa này, Chúc Cảnh Hoài nuốt xuống lời nói từ chối vừa nãy: "Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh cho Mộc tướng quân, tiền bối có yêu cầu gì cứ thoải mái nói, ta nhất định sẽ làm hết khả năng của mình."

Nam Nông vẻ mặt không mấy hứng thú đáp lại: "Cái gì cũng được, chỉ là gần đây vì bệnh của bệ hạ mà ta rất mệt mỏi, ta cảm thấy năng lượng và trí óc của mình đang suy giảm."

Nghe vậy, Chúc Cảnh Hoài bất lực liếc nhìn Mộc Trường An, tỏ ý không thể làm gì được.

Mộc Trường An hít sâu một hơi, xem ra nàng vẫn phải tự mình ra tay.

Nàng cắn đũa nói: “Tiểu thúc, cháu đã từng nhìn thấy Mộc Tĩnh này rồi…”

Nam Nông cuối cùng cũng ngước mắt lên: "Sao vậy, con bị hắn thu hút à? Cho con biết, mối hôn sự này là ngoại lệ, thế nên tiểu thúc chấp nhận."

"Ôi ôi..."

Lần này đến lượt Chúc Cảnh Hoài nghẹn ngào.

Mộc Trường An nghiến răng nghiến lợi nói: “Tiểu thúc, cháu sắp thành hôn rồi!”

Nam Nông nhướng mày nói: “Thế thì không cần bàn chuyện này nữa.”

Mộc Trường An đột nhiên cảm thấy mình không còn chiêu gì để dùng nữa rồi, tiểu thúc của nàng quả thực là một hồ ly.

Cuối cùng, nàng phải giả vờ ủ rũ và thở dài.

Chúc Cảnh Hoài mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim và thích thú xem nàng diễn xuất. truyen bac chien

Nam Nông thực sự đã chú ý đến nàng.

Hắn liếc nhìn Mộc Trường An, lo lắng nói: "Con nhớ nhà à? Vậy ngày mai ta sẽ phái người đưa con về miền Nam Nam Việt.”

Nam Nông và Nam Từ ra ngoài đã hơn một tháng, những lá thư của Nam Việt vương lần lượt gửi đến, nhiều đến nỗi Nam Nông cũng không thèm mở ra xem.

Đã đến lúc đưa tiểu nha đầu này về nhà để tránh cho người ở nhà phát điên.

Mộc Trường An: “…”

Tại sao người này lại cứng đầu cứng cổ như vậy?

Nhưng dù sao nàng cũng muốn quay lại miền Nam Nam Việt nên nàng nói: “Được.”

Lúc này, cả hai người ngồi trong bàn đều sững sờ.

Mộc Trường An đơn giản giơ ra quân bài cuối cùng của mình, nói: “Nhưng trước khi về, con còn có lời muốn nói với thúc.”

Nhìn vẻ mặt của nàng, hai người đều cảm thấy lời nàng nói tiếp theo rất quan trọng.

Mộc Trường An hài lòng khi thấy họ đều ngừng lại chăm chú chờ nàng nói.

"Từ khi đến Thịnh Kinh, con thường xuyên nằm mơ, trong mơ có một nữ nhân giống hệt con, tự xưng là Mộc Trường An."

Các khớp xương của Chúc Cảnh Hoài trở nên trắng bệch, vẻ mặt nghiêm túc.

Nam Nông cau mày: "Ác mộng? Tại sao con chưa từng nói cho ta biết?"

Nếu xảy ra chuyện thì phiền toái, biết trước sẽ như vậy, dù trong hoàn cảnh nào hắn cũng sẽ không mang tiểu nha đầu này ra ngoài.

Mộc Trường An lắc đầu: "Tiểu thúc nhất định còn nhớ rõ bộ dạng trước đây của con, cũng nhớ rõ con đã hôn mê rất lâu, dù thế nào đi nữa cũng không thể tỉnh lại."

Nam Nông gật đầu: “Chính vì vậy mà ta mới trở lại Vương thành Nam Việt, nếu không ta vẫn sẽ lang thang khắp đại lục Cửu Châu.”

Nói xong, hắn đầy ẩn ý nhìn Chúc Cảnh Hoài, nếu như vậy, Chúc Cảnh Hoài dù có thế nào cũng không thể tìm được hắn.

Chúc Cảnh Hoài không biết bí mật này, có liên quan đến Mộc Trường An, không khỏi hỏi: “Sau đó thì sao?”

Mộc Trường An liếc hắn một cái, ánh mắt hoang vắng xa xăm.

“Nàng ấy nói với ta rằng ta sẽ tỉnh dậy sau khi nàng ấy chết, linh hồn lang thang còn sót lại của nàng ấy sẽ nhập vào thân xác ta, bù đắp cho một phần linh hồn ta đã thiếu từ khi sinh ra, nên đôi khi có một số ký ức sẽ không thuộc về ta nằm trong tâm trí ta."

Nam Nông vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: "Tại sao nàng ta lại chọn con? Tiểu Từ Nhi con có cảm thấy khó chịu không?"

“Có lẽ nàng ấy chọn con vì con giống hệt nàng ấy?” Mộc Trường An bắt đầu nói dối, “Sau đó Mộc Trường An nói với con rằng nàng ấy đối với con rất tốt, nếu muốn báo đáp lòng tốt của nàng ấy, thì hãy giúp nàng ấy chăm sóc mối bận tâm duy nhất của mình ở thế gian này, là đại ca của nàng ấy Mộc Tĩnh."

Bất chấp vẻ mặt của hai người trước mặt đều không nói nên lời.

Mộc Trường An vẻ mặt nghiêm túc: “Đừng suy nghĩ nhiều nữa, nếu muốn chấm dứt mối quan hệ này, biện pháp duy nhất chính là chữa trị cho Mộc Tĩnh.”

"Chỉ có cách chữa khỏi bệnh cho ngài ấy, con mới có thể trở về miền Nam Nam Việt mà không bị phân tâm."

(Wattpad@SuongSuong1123)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK