• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Như thể đang sờ mũi con mèo nhỏ ở Ngự hoa viên

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Nhóm người Lương Thú chỉ nghỉ ngơi dưới tán cây hai canh giờ, trời vừa tờ mờ sáng đã lại thu dọn hành trang, chuẩn bị lên đường tiếp. Sau khi Lương Thú rời khỏi thôn Tiểu Triệu vẫn luôn im lặng, mãi đến lúc này mới hỏi Liễu Huyền An một câu: "Còn kiên trì được không?"

Liễu Huyền An gật đầu.

Y không muốn kéo chậm tốc độ đi của cả đoàn, nhưng trong lòng mọi người đều rõ ràng, kiểu lên đường không ngủ không nghỉ này đối với người trong quân đội mà nói, thực chất đã là kéo căng đến giới hạn cuối cùng rồi, huống chi một công tử của Bạch Hạc sơn trang sống trong nhung lụa, hơn nữa vị trước mắt này vốn dĩ lười tới nỗi nổi danh thiên hạ, ngày thường nếu có thể nằm được thì tuyệt đối sẽ không ngồi.

Nhưng đúng là Liễu Huyền An không cảm thấy quá mệt. Có lẽ bởi Bạch Hạc sơn trang thường hay dùng dược thiện cho nên sức khoẻ được bồi dưỡng khá tốt, cũng có thể là bởi y đã giác ngộ được một chút thiên đạo, có thể lấy tinh thần át đi thể xác, tóm lại ngồi trên lưng ngựa cả ngày trời, toàn thân đều tâm thanh thần tịnh, sa vào trạng thái buông lỏng cảm xúc, quên đi giới hạn trong ngoài.

Nếu tâm lại như chiếc lá cây cháy sém, thì mặt trời đỏ rực cùng với nắng hè chói chang sẽ dần trở nên nóng nực, giữa băng tuyết trắng xoá cũng không cảm thấy lạnh.

Rất hợp lý.

Liễu Huyền An chỉnh lại yên ngựa ngay ngắn, đang định sải bước lên Huyền Giao, bỗng thấy sau lưng trầm xuống. Lương Thú vòng một tay qua thắt lưng y, một tay nắm lấy cương ngựa, tiện đà để người y tựa sát vào ngực mình, nói: "Cứ ngủ như vậy một lát đi."

Huyền Giao đi vòng quanh vài bước, nó có thần lực trời sinh, một cước đạp có thể đập nát tảng đá lớn, cho nên hai người cưỡi cũng hoàn toàn không quá sức, ngược lại, bởi vì chủ nhân cuối cùng đã tình nguyện bỏ lại con ngựa nâu xấu xí kia, nó còn cảm thấy khá vui vẻ, ngửa đầu khịt mũi một hơi thật dài. Liễu Huyền An hơi ngạc nhiên, xoay người định nói gì đó thì Lương Thú đã giơ roi thúc ngựa, di chuyển như gió bắc cuồn cuộn, tiếp tục chạy về phía xa.

Bỏ lại A Ninh đứng đó, tuy cũng là người của Bạch Hạc sơn trang, nhưng quanh năm làm việc miệt mài, có thể chặt một xe vỏ cây cổ thụ mà không hề bị run tay, cho nên thể lực đủ để chống đỡ đi đường dài. Cao Lâm thấy thế chỉ ra lệnh cho mấy hộ vệ thỉnh thoảng trông chừng A Ninh rồi tiếp tục lên đường theo kế hoạch ban đầu.

Liễu Huyền An được Lương Thú ôm hờ vào ngực, cả vùng lưng đều được ấm áp bao phủ, ngón tay cũng rụt vào trong tay áo. Lúc vào thành Xích Hà, y cũng từng được ngủ như thế, cho nên rất có kinh nghiệm. Gió núi lạnh lẽo như thể bị chặn lại trong một thời không khác, Liễu Huyền An nhắm hai mắt, ngoan ngoãn ngủ một giấc.

Lương Thú hơi cúi người xuống, chóp mũi khẽ chạm vào đỉnh đầu đối phương, hắn cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể xuyên qua lớp y phục, mùi thuốc hỗn tạp nhàn nhạt, vừa đủ để sưởi ấm hơi thở lạnh lẽo đang từ từ toát ra từ sâu trong xương cốt.

......

Đi tiếp về phía trước, đoàn người thỉnh thoảng lại bắt gặp những lá cờ hiệu của trú quân, đám binh lính càn quấy cướp đoạt mồ hôi nước mắt của dân chúng, tuy không đến nỗi súc sinh như đám cướp ác ôn đáng chết ở thôn Tiểu Triệu, nhưng đối với người dân mà nói, khung cảnh này chẳng khác nào gặp phải nạn châu chấu. Lữ Tượng xuất binh là để trấn áp phản quân Hoàng Vọng Vương, nhưng cũng chính tại lần này Lữ Tượng xuất binh mà những người dân không nơi nương tựa đang trên bờ tuyệt vọng bị đẩy gần hơn về phía phản quân, ác nhân tạo ác nghiệp, một vòng tuần hoàn cứ thế lặp đi lặp lại, thế gian sao có thể không loạn cho được.



Có ba toà thành bị Hoàng Vọng Hương chiếm cứ bao gồm Tiềm Khúc, Thanh Dương và Tam Thuỷ. Theo như cách nói của quân đội Đại Diễm, phương thức tấn công đơn giản chỉ có hai loại ——

Cao Lâm chỉ xuống bản đồ: "Thứ nhất, trực tiếp tấn công vào thành Tam Thuỷ, bắt giặc phải bắt vua trước." Sau khi tiêu diệt được cái gọi là "Vương đô" kia, phản quân ở hai toà thành còn lại đương nhiên sẽ rối loạn, sau đó thừa thắng xông lên, như vậy sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

"Nhưng trước thành Tam Thuỷ còn bị chặn bởi thành Thanh Dương." Một thuộc hạ khác lên tiếng, "Trước mắt, Lữ thống lĩnh đã dẫn quân tới khu Vọng Quan, nếu muốn vòng qua thành Thanh Dương rồi đánh thẳng vào thành Tam Thuỷ thì phải đi theo đường này." Người nọ vừa nói vừa di ngón tay lên bản đồ vạch ra một con đường uốn lượn quanh co, "Phải trèo qua một ngọn núi dốc hiểm trở, đường đi tốn thêm ít nhất nửa tháng."

Lương Thú nói: "Đánh vào thành Thanh Dương trước."

Cao Lâm cũng cho rằng nên đánh vào thành Thanh Dương trước, nhưng nếu muốn đánh vào thành Thanh Dương cũng có cái khó của nó, toà thành này rất khó bị đánh sập. Hai bên sườn đều là núi dốc, kẹp giữa là một toà thành lẻ loi, quân Đại Diễm chỉ có một đường tiến công chính diện, mà phương thức tác chiến có thể dùng được chắc chắn sẽ là loại gây thương vong nặng nề nhất —— tương đương với dùng máu thịt, cùng lắm chỉ thêm một tầng áo giáp, như trứng chọi với đá, đối đầu trực diện với mũi tên, đá cứng và dầu nóng.

A Ninh nghe thấy vậy cũng thắc mắc, thì thầm hỏi công tử nhà mình, nếu đã khó như vậy, thế sao Hoàng Vọng Hương lại đánh hạ được thành Thanh Dương?

Liễu Huyền An dùng một ngón tay bịt miệng hắn ta lại, A Ninh vội vàng im lặng, nhưng Lương Thú cũng đã nghe được, ngẩng đầu nhìn Liễu Huyền An: "Ngươi cũng nghe được tin tức trên đường đi rồi?"

"Không phải." Liễu Huyền An trả lời, "Ta đoán."

Một gã nông dân vì cuộc sống bức bách mà buộc phải tạm giương cờ lớn chắc chắn không thể có bản lĩnh trong một thời gian ngắn dựng nên một đội quân hoàn mỹ, từ ngoài đánh vào thành Thanh Dương, vậy chỉ còn một khả năng, thành Thanh Dương bị công phá từ bên trong. Nói cách khác, rất có thể dân chúng trong thành đã tự nổi dậy, hợp tác với quân đội của Hoàng Vọng Hương ở bên ngoài.

Liễu Huyền An vừa nghĩ tới chuyện này, nhân trận lũ lụt mà lỗ hổng rải rác khắp muôn nơi, lòng dân rung chuyển đất nước, y chợt cảm thấy đầu vang ù ù, chỉ muốn cưỡi một con hạc trắng lập tức bay về nơi chân trời thanh tĩnh an nhàn. Mà lý do khiến mình ưu phiền như vậy thực ra chính là vì bôn ba khắp nơi với Kiêu Vương điện hạ cho nên mới mệt mỏi, bởi thế y lấy tay che kín miệng tên nhóc sai vặt lại, không cho nói chuyện nữa, miễn cho đang ưu phiền lại càng thêm ưu phiền.

"Quan phủ thất đức, chẳng trách dân chúng lại phải tự cầu đường sống." Lương Thú xoay người, tiếp tục nhìn tấm bản đồ kia, muốn tìm ra một con đường tiến công hợp lý nhất. Lúc này đêm đã khuya, thế nhưng nơi đây chẳng một ai buồn ngủ, lửa trại lẳng lặng chiếu rọi ngôi miếu cổ trăm năm, vách tường xung quanh được ánh lửa hắt lên lộ ra những vết bong tróc từ lâu, chỉ để lại những cái bóng mơ hồ, bộ mặt dữ tợn, Bồ Tát rũ mi.

Lương Thú và Cao Lâm lại cân nhắc một hồi lâu, quyết định phương án cuối cùng. Liễu Huyền An thấy bọn họ đã nói xong bèn chen vào một câu: "Thực ra nếu có thể tìm được khoảng năm mươi đến tám mươi binh lính tinh nhuệ thì có thể xuất phát từ chỗ này", y lấy một cây cờ nhỏ cắm xuống đỉnh một toà thành cao ở hướng tây, "Để bọn họ giành được thành lâu trên đây trước, chế phục làn sóng phản quân đầu tiên, tạo ra một trận hỗn loạn trong thời gian ngắn nhất có thể, mở cửa thành, như vậy thì thương vong của quân Đại Diễm sẽ giảm đi rất nhiều."

"Có thể lên được thành lâu chắc chắn là tốt nhất, nhưng vấn đề là làm thế nào mới lên được?" Cao Lâm khua tay múa chân diễn tả khoảng cách từ ngọn núi đến cổng thành, thuận miệng trêu chọc, "Hay là bay qua đó?"

"Ừm." Liễu Huyền An gật đầu, "Bay qua đó."

Lời vừa thốt ra, mọi người có mặt tại đó đều im lặng, cảm thấy có phải Liễu nhị công tử lại mệt rồi đúng không, chứ đang êm đang đẹp sao lại bắt đầu nói linh tinh rồi. Chỉ có Lương Thú hỏi: "Ngươi có cách gì?"

Liễu Huyền An giải thích: "Ta từng đọc một cuốn sách cổ bị rách tên là 《Thiên Công Lục》, trong sách có ghi lại rất nhiều phương pháp chế tạo cánh bay, trong đó có một loại cánh nhỏ gọi là 'Ách Thứu' (*), cách chế tạo không phức tạp, hơn nữa những nguyên liệu cần như gỗ, giấy dầu và da thuộc ở vùng này cũng không khó tìm. Nếu quân Diễm có thể kịp chế tạo xong vào tháng chín, thì mùng ba tháng mười sẽ có thể dùng nó để công thành."

(*) 哑鹫 - 'Ách': câm, 'Thứu': chim kên kên, một giống chim hung tợn

"Cánh bay ư, hồi bọn ta còn ở Tây Bắc cũng từng làm thứ này, quả thực có thể dùng được." Cao Lâm nói, "Nhưng chỉ có thể dùng trong cự ly ngắn, độ cao thấp, nhưng nếu từ đỉnh núi cao hiểm trở xuống tới giữa thành trì ở hướng xa...... Thứ cho ta nói thẳng, có vẻ như không thực tế lắm."

"Cho nên mới phải chọn mùng ba tháng mười, hôm đó sẽ có gió lớn." Liễu Huyền An nói, "Hướng gió có lợi cho chúng ta, có thể làm một công gấp đôi."

"Chỉ dựa vào gió để điều khiển phương hướng?"

"Trên thiết kế của Ách Thứu có bánh xe định hướng." Liễu Huyền An cảm thấy nếu chỉ giải thích miệng thì quá rắc rối, y dứt khoát nói, "Hay là ta vẽ ra một bản trước nhé."

Cao Lâm trước sau vẫn cảm thấy không thể tin tưởng được, đang định hỏi 《Thiên Công Lục》 rốt cuộc là loại thần thư nào, làm theo nó có vẻ không đáng tin cho lắm, nhưng lại bị Lương Thú khoát tay chắn sang một bên. Mấy hộ vệ khiêng cái án kỉ rách nát trong điện thờ tới, rồi lấy ra vài ngọn nến sau đó thắp lửa lên, Liễu Huyền An ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ, đề bút nhanh chóng phác hoạ ra hình dáng vốn có của cánh bay.

Mới vẽ được một nửa, bỗng một làn gió thổi vào trong miếu khiến ngọn nến đang cháy lung lay, Liễu Huyền An định đặt bút xuống di chuyển ngọn nến, Lương Thú đã vươn tay ra, bảo vệ ánh nến mỏng manh ấy giúp y.

Cao Lâm đứng bên cạnh vươn dài cổ nhìn bản vẽ, tuy hắn ta đã biết từ lâu rằng Liễu nhị công tử thâm tàng bất lộ, nhưng cũng chỉ giới hạn trong lĩnh vực y giả, chưa biết đến câu chuyện bốn vạn tám nghìn tuổi cùng với hàng vạn cuốn sách, cho nên sự kinh ngạc của hắn ta lúc này chẳng thua kém gì việc thực sự nhìn thấy thần tiên, sao lại có người vừa thông thạo địa lý vừa hiểu biết cơ quan thế này chứ, như thể một vị quân sư, có thể nói ra chuẩn xác mùng ba tháng mười ở thành Thanh Dương có gió gì, chẳng phải y chưa bao giờ ra khỏi nhà ư?



Liễu Huyền An đưa bản vẽ đã hoàn thành cho Lương Thú, ngáp lên ngáp xuống.

"Đi ngủ đi." Lương Thú sửa lại cổ áo hơi lệch của y, "Ta xem trước, có gì không hiểu, sáng mai sẽ hỏi lại."

"Được." Liễu Huyền An vẫn đang buồn ngủ, "Vương gia cũng nghỉ ngơi sớm đi."

Nói xong, y về nằm trên chiếc giường rơm, ngủ còn nhanh hơn cả bất tỉnh. A Ninh đã thấy nhiều nên cũng không phàn nàn y, tay chân nhanh nhẹn bưng một chậu nước tới, thấm ướt khăn lau mặt lau tay cho y, sau đó lại nâng người y dậy, niết cằm y, nói thật to: "Công tử súc miệng đi!"

Liễu Huyền An nhận lấy bàn chải như đang mộng du, chà cực kỳ thuần thục, chà xong lại nằm về chỗ, trong suốt quá trình không hề mở mắt lấy một lần.

Cao Lâm nhìn thấy thế thì ngưỡng mộ không thôi, tốc độ ngủ như này, chẳng cần lấy một nửa, chỉ cần chia một phần cho Vương gia nhà ta mất ngủ cả năm vì việc nhà thôi cũng được, thật là, hạn hán thì hạn đến chết, mà ngập úng cũng úng đến chết (*).

(*) 旱的旱死, 涝的涝死: nghĩa đen là hạn hán thì khô cạn, mưa nhiều thì chết đuối; còn ý nghĩa sâu xa hơn là dùng hai hiện tượng cực đoan khắc nghiệt này để chỉ ra khoảng cách giữa hai con người, người thì giàu có dư giả, người lại nghèo khổ đến đáng thương, phản ánh sự phân bổ không công bằng.

Lương Thú xem bản vẽ gần như cả đêm, mãi đến khi bình minh lên mới chợp mắt nghỉ ngơi một lát. Cho tới lúc Liễu Huyền An tỉnh ngủ, đội ngũ đã xuất phát trước, đến cả A Ninh cũng không còn ở đây, chỉ có Kiêu Vương điện hạ vẫn đang ngồi canh bên đống lửa tàn, cho nên phản ứng đầu tiên của y là, chẳng lẽ mình lại ngủ tới nỗi sét đánh cũng không biết, trộm vào cũng không hay?

Thấy y chỉ mở to hai mắt không nói gì, Lương Thú vươn tay ra, gõ gõ lên trán y: "Ra đi nào."

"Vốn dĩ vẫn ở bên ngoài mà." Liễu Huyền An hoàn hồn, "Những người khác đâu rồi?"

"Đi trước rồi, cước trình của Huyền Giao rất nhanh, đuổi kịp bọn họ cũng không vấn đề gì." Lương Thú nói, "Thấy ngươi ngủ ngon như vậy cho nên không nỡ đánh thức ngươi, chúng ta xuất phát trễ một chút cũng không sao."

Cụ thể y ngủ ngon đến mức nào, thân thể cuộn tròn, tiếng hít thở rất khẽ, lông mi rũ xuống tạo thành một cái bóng hình trăng non dưới bầu mắt, môi hồng mọng nước, còn hơi ẩm ướt, lấy ngón tay chạm vào, như thể đang sờ mũi con mèo nhỏ ở Ngự hoa viên.

Cho nên những người khác đều bị Kiêu Vương điện hạ đuổi ra khỏi miếu.

Liễu Huyền An cũng không mơ tới mấy chuyện này, y dùng sức vươn vai, tự mình bò dậy nhúng khăn lau mặt, lại hỏi: "Vậy bản vẽ kia ——"

"Ta hiểu cả rồi." Lương Thú nói, "Cứ chế tạo một ít trước xem thế nào."

Liễu Huyền An gật đầu: "Được."

Nói "Được" xong lại súc miệng tiếp, rất bình tĩnh, bình tĩnh trầm ổn, không nói thêm một câu dư thừa nào, càng làm nổi bật hơn hành động chưa hiểu sự đời của Cao phó tướng —— sáng nay hắn ta đã mở to hai mắt kinh ngạc khiếp sợ không thôi, lặp đi lặp lại khoảng mười mấy lần rằng "Hiểu thật hay giả vờ hiểu", cùng với hơn chục lần rằng "Sao mà Vương gia có thể hiểu được mấy thứ tinh xảo nhỏ bé này cơ chứ", không khác gì một tên ngốc ầm ĩ ồn ào, nếu không phải vì tình hình quân sự khẩn cấp cần dùng đến người, thì có lẽ tên này bây giờ đã bị Kiêu Vương điện hạ sung quân tới Tấn Châu đào than đá.

Đoàn người đi liên tục suốt ngày đêm, cuối cùng vào hoàng hôn một ngày nọ cũng đuổi kịp đại quân của Lữ Tượng.

Huyền Giao dừng lại trên một tảng đá lớn ngay đỉnh núi.

Lương Thú buộc chặt cương ngựa, Liễu Huyền An cũng tỉnh lại từ giấc mộng, mơ mơ màng màng cùng xuống xem. Chỉ thấy dưới màn sương trắng lập lờ trong mây, một đoàn quân khổng lồ đang uốn lượn trước toà núi, tuy đã từng chiêm ngưỡng đủ loại "chiến công vĩ đại" của Lữ Tượng, nhưng đúng là đội quân này không hề có vấn đề gì, xếp hàng ngay ngắn chỉnh tề, tốc độ hành quân cũng không hề chậm chạp.

"Thuyền nát vẫn còn lại ba cân đinh, chung quy lại vẫn không thể hợp nhất thành một đội quân, phần lớn đều là thứ vô dụng, Lữ Tượng ít nhiều vẫn phải dè chừng Hoàng thượng." Cao Lâm lên tiếng, "Còn đám nanh vuốt mà chúng ta bắt gặp, sở dĩ bọn chúng ai ai cũng ăn uống đến nỗi tai phình mặt béo, là bởi trong đám đó mười tên thì cũng chín tên có chỗ dựa có quan hệ, nếu không đã không nhận công việc thu quân lương béo bở ấy."

Chỉ là lần này đã đâm trúng đích, cả một xâu đều bị xé rách toàn bộ, những ngày tháng tốt đẹp đó cũng nên kết thúc rồi.

Dưới chân núi, Lữ Tượng hỏi: "Tới thành Tam Thuỷ còn mất bao lâu nữa?"

"Bẩm Thống lĩnh, còn phải mất một tháng rưỡi nữa." Phó quan nói, "Nếu tốc độ nhanh hơn ——"



"Tốc độ nhanh hơn làm cái gì, như bây giờ đã nhanh lắm rồi." Lữ Tượng lau mồ hôi túa ra trên trán, "Nhỡ đâu chúng ta tới thành Tam Thuỷ rồi mà Vương gia vẫn chưa tới, vậy chẳng phải trận này ngươi với ta phải tự mình đánh à. Cho nên chạy thì vẫn chạy, nhưng đừng chạy quá nhanh, có hiểu không hả?"

"Vâng, hiểu rồi ạ." Phó quan lại thử hỏi, "Nhưng trước mắt vẫn còn một chuyện nữa, đội ngũ phái đi thu lương thực đã mấy ngày rồi chưa thấy về, mà về cũng không mang được nhiều lương thực, cần phải phái thêm nhiều người hơn, mở rộng phạm vị trưng thu chứ ạ?"

"Thực sự không thu được, hay là giả vờ không thu về được?" Lữ Tượng liếc mắt đánh giá, "Sao thế, ngươi lại có họ hàng thân thích nào muốn tranh chức vụ à?"

Phó quan bị vạch trần suy tính trong lòng, chỉ có thể cười gượng, bình thường Lữ Tượng không muốn quản dăm ba việc lặt vặt của gã, nhưng hôm nay có lẽ do đi đường mệt nhọc, hoặc cũng có thể là bởi nghĩ tới việc Vương gia sắp tới, cho nên trong lòng bực bội, tự dưng muốn quan tâm, bèn mắng: "Tên nhóc nhà ngươi nhân cơ hội lần này ăn được không ít đâu, họ hàng thân thích quanh co tám đời cũng phải nhét vào cho bằng được, vẫn chưa thấy đủ à?"

"Không có không có đâu ạ, thực sự không có đâu ạ." Phó quan cuống quýt nhận lỗi, Lữ Tượng lại răn dạy gã hai câu, lửa giận trong lòng nguôi đi bớt, bấy giờ mới chuẩn bị đi tiếp, ai ngờ đột nhiên có một nhánh quân phía trước chạy tới báo, nói rằng đường bị người ta chặn.

Lữ Tượng vội hỏi: "Là phản quân à?"

"Không giống ạ." Nhánh quân canh gác phía trước trả lời, "Chỉ có hơn hai mươi người."

"Cái thứ khốn nạn nào, dám cản trở quân đội." Lữ Tượng thở phào nhẹ nhõm, phó quan lại thấp thỏm hơn ba phần, nghĩ tới kia không phải là nhóm người nghèo bị ép phải thu lương thực, cho nên lòng bứt rứt khó chịu, kết thành đội chạy tới cáo trạng! Gã bèn xung phong nhận việc, dẫn người tới tìm hiểu ngọn ngành.

Liễu Huyền An nhìn một đội quân nho nhỏ phi ra từ màn sương trắng, nói: "Kia hình như không phải Lữ Tượng."

Lương Thú hỏi: "Cái này mà ngươi cũng bấm đốt tay tính ra được à?"

"Không phải ta bấm đốt tay, mà là nhìn y phục." Liễu Huyền An giải thích, "Cũng có thể nhìn tướng mạo."

Tai to mặt lớn, mặt mày bóng bẩy, không khác mấy tên lính côn đồ đi thu quân lương là bao, khuôn mẫu in ra còn không được chỉnh tề như vậy.

+++++++

Dạo này tuôi lu bu quá T_T

05/11/2023

Truyện chỉ đăng tại https://www.wattpad.com/user/hoacuc_dualeo_555

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK