• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trước tiên là có tiên nhân bạch y như Bồ Tát, sau lại có sát thần hắc y như Tu La

Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn

__________

Theo lời khai của tiêu sư, bọn họ lường trước được rằng sau khi Thường Tiêu Hán hít phải hương từ dây ngỗng đỏ suốt dọc đường đi, chắc chắn nội lực sẽ bị hao tổn, hơn nữa Hà Nhiêu lại bố trí sát thủ ở núi Phục Hổ, tấn công từ hai phía, lo gì không hạ gục được hắn ta?

Kết quả cuối cùng đúng là không hạ gục được thật.

Ngày hôm ấy, nhóm tiêu sư vừa mới đặt chân đến núi Phục Hổ đã tìm cớ đi lấy nước, để lại một mình Thường Tiêu Hán và Thường Tiểu Thu. Trước tiên bọn họ vờ vịt dạo một vòng quanh dòng suối rồi lập tức lén lút lộn ngược về theo đường mòn, cứ ngỡ rằng sẽ nhìn thấy hai khối thi thể, ai ngờ vừa khéo tận mắt nhìn thấy Thường Tiêu Hán kéo theo Thường Tiếu Thu khắp người đầy máu lao xuống triền núi, một tay một kiếm chém giết với ba gã đạo tặc cuối cùng.

Đầu người bay lên giữa không trung trong làn sương máu, doạ cho đám tiêu sư kia sợ tới nỗi hai chân mềm oặt, lúc bấy giờ bọn họ mới phát hiện ra Thường Tiêu Hán ấy thế mà hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi hương độc. Điều may mắn còn sót lại là hắn ta dường như cũng không hề phát hiện ra trong đội ngũ có nội gián, còn bảo mọi người nhanh chóng thu dọn hành trang rời khỏi nơi này, cho nên đám tiêu sư cũng thuận theo giấu giếm chân tướng, định bụng ven đường sẽ lại tìm cơ hội khác.

Bọn họ liên tục trộn độc dược vào thuốc trị thương của Thường Tiểu Thu, tính toán sẽ khiến hắn bỏ mình ngay đêm trước khi tới được Bạch Hạc sơn trang. Còn về phần xử lý Thường Tiêu Hán như thế nào, bởi vì sau khi lên đường phần lớn thời gian đều qua đêm trong rừng, không tìm được cơ hội tiếp tục hạ độc, cứng đối cứng cũng không chắc có thể nắm phần thắng, cho nên đám tiêu sư quyết định tạm thời án binh bất động —— chỉ là không ngờ tới sẽ bị Liễu Huyền An nói một câu vạch trần thẳng thừng rằng thuốc trị thương có độc, thấy tình hình âm mưu sắp bại lộ, để tự bảo vệ bản thân, bọn họ không thể không mạo hiểm ra tay.

"Cho nên bọn chúng hoàn toàn không biết gì về tình huống ở núi Phục Hổ." Lương Thú nhận lấy khăn ướt từ tay hộ vệ, đôi mắt hơi rũ xuống, chậm rãi lau lòng bàn tay, "Đã vô dụng, vậy thì xử lý sạch sẽ đi. Còn vị Hà phu nhân kia của tiêu cục Vạn Lí, trong tay bà ta có thể có minh châu, e rằng còn có những thứ tốt khác nữa, theo dõi sát sao, đừng để bà ta chạy."

Cao Lâm gật gật đầu, lại hỏi thử: "Những viên minh châu đó thực sự hiếm thấy, theo Vương gia thấy, có thể có liên quan tới án treo tiền triều hay không?"

"Vậy cho nên mới bảo ngươi phải theo dõi sát sao." Lương Thú ấn ấn cái cổ đau nhức, "Nghỉ ngơi đi, ngày mai dậy sớm lên đường."

Cao Lâm vẫy tay gọi tới năm hộ vệ, kéo đám tiêu sư còn đang giãy giụa kêu la thảm thiết kia vào sâu trong núi lớn, lưỡi kiếm đồng loạt rời vỏ xoay chuyển chỉ để lại vệt sáng lạnh lẽo, chỉ trong một cái chớp mắt, mọi âm thanh đều biến mất.

Kẻ sống sót duy nhất may mắn được giữ lại trợn trắng mắt, ngã gục dưới tàng cây, có điều mặc kệ gã nằm liệt ở đó hay không thì cũng không ảnh hưởng tới hai hộ vệ trói gã lại rồi ném lên lưng ngựa, phi nhanh một mạch về tiêu cục Vạn Lí trước.

A Ninh lặng lẽ quấn chặt chăn, tuy rằng ở Bạch Hạc sơn trang đã quá quen với việc phải nhìn thấy sinh tử, nhưng người bị bệnh chết và cầm đao giết người dù sao vẫn có sự khác biệt rất lớn. Mà Liễu Huyền An bên cạnh hắn vẫn không hề có phản ứng, không biết là thờ ơ với những chuyện sinh tử như vậy, hay là căn bản lại đang đi vào cõi thần tiên thiên ngoại.

Cứ thế qua một đêm. Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng tỏ, các hộ vệ đã sột soạt sột soạt chuẩn bị lên đường. Liễu Huyền An ngáp dài, đứng lên hoạt động gân cốt vài cái, hai mắt vẫn nhắm, chỉ cố gắng mở ra nửa cái khe nhỏ để phân biết phương hướng xuống xe ngựa, sau đó một chân nông một chân sâu "bay" xuống.

Giữa rừng hoang bên cạnh đống lửa cháy sáng hừng hực, tất nhiên không thể ngủ quá ngon, cho nên lúc này y rất buồn ngủ, buồn ngủ tới nỗi dùng cả tay chân bò lên xe ngựa, mành che vừa vén lên y liền chui vào góc mà mình hay ngồi, cơ mà thay vì chui vào cái đệm bông mềm mại thoải mái, y lại ngồi thẳng vào lòng Kiêu Vương điện hạ vừa cứng vừa rắn.

"Ối!" Liễu Huyền An hoảng hốt đứng dậy, cuối cùng không cẩn thận, đầu lại đụng "rầm" một cái vào đỉnh xe, choáng váng nửa ngày giời, cả người mờ mịt.

A Ninh đứng bên ngoài xe ngựa lẳng lặng thở dài, không hiểu nổi vì sao Vương gia cứ muốn chui vào trong đó, nếu thực sự thích ngồi xe ngựa như vậy, thế tại sao Cao phó tướng không chuẩn bị một chiếc từ trước? Xe ngựa của công tử nhà ta đâu có rộng rãi, mà Vương gia lại cao như kia, cứ cố ngồi vào, không ngại chen chúc à?



Suy xét đến việc mọi người vẫn còn phải đồng hành với nhau rất nhiều ngày, A Ninh cuối cùng vẫn không nhịn được xuống tìm Cao Lâm, uyển chuyển bày tỏ ý kiến, tới khi vào toà thành lớn tiếp theo chúng ta có nên mua cho Vương gia một chiếc xe ngựa lớn hay không, hoặc là mua cho công tử nhà ta một con ngựa nho nhỏ.

Cao Lâm vô cùng hiểu cho tâm tình của hắn lúc này, nhưng có hiểu đến mấy thì cũng chỉ có thể vứt bỏ lương tâm tiếp tục đáp lại cho có lệ, đồng thời gửi gắm hy vọng vào Vương gia nhà mình có thể sớm ngày tìm được phương thức giải sầu mới, đừng có rảnh rỗi là lại kiếm chuyện tới quấy rối Liễu nhị công tử nhà người ta, trông có khác gì tên côn đồ lưu manh nhàn hạ lại đi đá cửa nhà tiểu quả phụ?

Liễu Huyền An ngồi ở một bên khác của xe ngựa, xoa xoa đỉnh đầu đau ê ẩm, vẫn không hiểu vì sao mà hắn lại xuất hiện ở chỗ này, nhìn kỹ lại, đệm mềm gối dựa mà mình hay dùng đều bị hắn trưng dụng, túi thơm được thêu chỉ bạc đang bị đối phương móc trên đầu ngón tay, chầm chậm lắc lư ẩn hiện theo bánh xe xóc nảy.

"......"

Lương Thú nói: "Khi nãy bổn vương dậy sớm cảm thấy đầu rất đau, cho nên nghĩ tới việc mượn xe ngựa nghỉ ngơi chốc lát, không làm phiền Liễu công tử chứ?"

"Không ạ." Liễu Huyền An khẽ lắc đầu, lại nói tiếp, "Túi thơm ấy được bỏ vào không ít hoa cỏ an thần, vừa khéo có thể làm giảm đau đầu, nếu Vương gia không chê, sau này ngài cứ mang theo bên người, rất có ích cho giấc ngủ."

"Nếu đã vậy, bổn vương cũng không khách khí nữa." Lương Thú hào phóng nhét túi thơm vào trong tay áo, nhưng không có ý định đứng lên, cứ như thể đã mượn chỗ thành nghiện. Liễu Huyền An đương nhiên không thể đuổi hắn, thực ra mà nói, chỗ y ngồi lúc này cũng không phải là không thể nằm xuống, nhưng mà chỉ thích hợp với dáng người tiểu thiếu niên chưa nảy nở hết như A Ninh, còn vóc dáng hơi cao cao như Liễu Huyền An thì chỉ có thể dựng thẳng sống lưng, cố tới nỗi đau mỏi toàn thân, lúc tới được thôn xóm tiếp theo, y không thể không đứng ở nơi đất trống, hoạt động tay chân một hồi lâu.

Cao Lâm xách theo hai vò nước lớn vào lều trà, không cần nhìn kỹ cũng biết, tâm tình Vương gia nhà mình trước mắt chắc chắn là khá tốt.

Mới chiếm xe ngựa của Liễu nhị công tử có một lúc mà đã như tắm mình trong gió xuân thế kia, vậy trong tương lai nếu mà có cơ hội, có thể kéo tóc người ta một cái, chẳng phải sẽ phi thăng tại chỗ luôn à.

Tưởng tượng tới vấn đề ấy, khoé miệng Cao Lâm vô thức giật giật, đừng hỏi, hỏi nữa là mất mặt lắm.

Sau đó ở chặng đường kế tiếp, Lương Thú cứ như vậy thoải mái ung dung nằm trong xe ngựa. Thực ra Liễu Huyền An cũng không quá để bụng vấn đề này, chỉ nghĩ rằng đã đồng hành một thời gian khá dài, vậy có phải nên tìm cách tiếp tục nói về muội muội của mình được không. Nhưng Lương Thú biết suy nghĩ trong lòng y, đương nhiên sẽ không phối hợp, cho nên mỗi lần cứ lên xe là hắn nhắm mắt, trông y hệt vị tiên ngủ tuyệt thế thiếu ngủ mấy đời.

Mãi cho tới khi A Ninh mua được ngựa tại một thành trấn cạnh đó, Liễu nhị công tử vẫn chưa tìm được cơ hội nói chuyện.

"Vương gia." Ngày hôm đó, thừa dịp Liễu Huyền An đang cưỡi ngựa trên đường núi, Cao Lâm cũng chen vào trong xe, "Ba hôm nữa là có thể tiến vào núi Phục Hổ, những gì cần nguỵ trang đều đã nguỵ trang xong, có điều mấy ngày trước đám người đó đã bị Thường Tiêu Hán chém giết mất một nhóm đồng loã, không biết còn có gan ngoi đầu ra lần nữa hay không."

Lương Thú nói: "Người chết vì tiền. Chỉ cần dâng núi vàng tới chuộc người, bọn chúng không có gì là không dám."

Cao Lâm lại hỏi: "Vậy Liễu nhị công tử thì sao, có cần đưa y xuống thị trấn dưới chân núi lánh tạm không ạ?"

"Không cần." Lương Thú lại nhắm mắt, "Dẫn y vào núi cùng."

Cao Lâm: "......"

Cái này không ổn lắm đâu.

Cao Lâm nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ, thấy Liễu Huyền An vẫn chưa thuần thục cưỡi con ngựa cái lùn tịt nhỏ bé kia, lộc cộc nện từng bước chậm rì. Đi trên đường bằng phẳng còn đi được với cái tư thế này, chứ lên đường hiểm trên núi Phục Hổ thì chết dở nữa. Thân thủ của vị này rõ ràng không thể tham dự vào công cuộc diệt phỉ, cho nên Vương gia cứ cố chấp đưa người ta vào núi, mục đích có lẽ chỉ có một —— trước tiên là hành cho ra bã, sau đó là hù doạ.

Ầy, phải nói thế nào mới được đây, cùng là người ấy thế mà lại có người có thể thiếu đạo đức đến vậy.

Cứ thiếu đạo đức như vậy tới tận núi Phục Hổ.

Trước khi vào núi, Kiêu Vương điện hạ còn lấy lý do "không nên quá rêu rao" vứt lại hơn nửa người và ngựa cùng với A Ninh ở thôn xóm bên cạnh, lúc đi chỉ đưa theo Cao Lâm, vài hộ vệ khiêng tiền chuộc, cùng với Liễu nhị công tử "nhỡ đâu con tin bị thương, cần đại phu kịp thời cứu chữa".

À, còn có một người đánh xe, lúc này người đó đang vội vàng chạy xe ngựa trên đường núi, mà trong xe ngựa là Kiêu Vương điện hạ cao quý đang lười biếng.

Cao Lâm: "......"

Đúng là tạo nghiệt lớn mà.

Hắn giục ngựa đuổi sát hai bước, che chắn bên cạnh Liễu Huyền An, miễn cho y có lăn xuống núi.



Trải qua mấy ngày luyện tập, thực ra kỹ thuật cưỡi ngựa của Liễu Huyền An đã có tiến bộ vượt bậc, cơ mà dù có tiến bộ thì cũng không gánh nỗi đường núi gập ghềnh bấp bênh, ban đầu còn hơi rộng rãi, sau đó càng ngày càng hẹp và dốc. Con ngựa cái nho nhỏ chở người trên lưng, từng bước từng bước đạp lên mạo hiểm gian nan, may mà cuối cùng nó cũng không hất chân sau không chịu đi nữa.

Cả ngọn núi được ánh nắng vàng bao phủ, ngẩng đầu lên lại thấy trước mắt những bóng xanh xanh bao quanh mây, núi xếp chồng lên núi, ẩn chưa một loại khí thế trống vắng thâm sâu tĩnh lặng hùng vĩ.

Bình thường Liễu Huyền An hiếm khi ra khỏi cửa, tất nhiên cũng chưa thấy nhiều cảnh đẹp bao la tráng lệ như thế này, nhưng hiện giờ y thực sự không có tâm tình tinh tế nào để lĩnh ngộ âm thanh thiên nhiên, phơi nắng quá nhiều, khắp người đều cảm thấy mệt mỏi rã rời, mệt tới nỗi thắt lưng không thẳng nổi nữa, hai cẳng chân tê dại mềm nhũn, gần như nằm rạp trên lưng ngựa.

Cao Lâm không thể không chui vào xe ngựa một lần nữa: "Vương gia, ta cảm thấy Liễu ——"

Lương Thú cắt ngang lời hắn: "Bọn chúng tới."

"Tới rồi?" Cao Lâm xốc mành xe nhìn ra bên ngoài, quả nhiên nhìn thấy trên vách núi cao xuất hiện một loạt bóng người đen kịt, đếm sơ qua cũng phải tới hai ba mươi tên.

Cùng lúc đó, hai ba mươi tên kia cũng đang quan sát tình hình dưới chân núi. Giống như lời mà Lương Thú đã nói khi trước, người chết vì tiền, tuy đám cướp này bị tổn thất nghiêm trọng bởi Thường Tiêu Hán, kẻ nào kẻ nấy đều sợ hãi như chim tước, thậm chí còn định rụt cổ trốn trận gió đầu, nhưng cuối cùng vẫn không thể chống đỡ nổi đống tiền chuộc phong phú mà Trình Tố Nguyệt đã đáp ứng.

Bọn chúng đã mai phục ẩn nấp ở chỗ này quan sát nửa ngày trời, thấy người dẫn đầu đến ngựa còn chẳng cưỡi nổi, run run rẩy rẩy nửa nằm nửa bò, mái tóc đen dài bị gió thổi che khuất nửa bên mặt, trông cực kỳ chật vật, tâm lập tức thả lỏng hơn nửa, phất tay hạ lệnh cho đám tiểu nhân mở cửa núi, sau đó rút đao kiếm khỏi vỏ, làm ra vẻ hung ác bày trận.

Vật vã lắm mới lên tới đỉnh núi, Liễu Huyền An thở hồng hộc bò xuống ngựa, trong đầu vẫn là đoạn đường núi hiểm trở gần như dựng thẳng đứng chọc thẳng lên trời vừa nãy, đầu gối không kiên cường nổi nữa, phải nhờ Cao Lâm ở bên cạnh đỡ lấy một phen mới không ngồi phệt mông xuống dưới đất.

Đám thổ phỉ nghiễm nhiên coi phản ứng này thành sợ mất mật, bọn chúng cười ha hả bước lên trước, dùng mũi đao nhấc tấm giấy dầu phủ trên xe nhỏ lên, nhìn bốn năm rương vàng bạc đầy ắp phía trước, đáy mắt gần như phát ra tia sáng màu xanh lập loè, trước đó chỉ định tiện tay cướp thiếu nữ, ai ngờ tới lại là con dê mập mạp béo bở.

Cao Lâm hỏi: "Muôi muôi ta đâu?"

"Yên tâm, nàng rất được yêu thích trong trại của bọn ta, uống ——" Gã trùm thổ phỉ còn chưa kịp nói hết bỗng chốc im bặt, bởi vì lúc này Liễu Huyền An đã sửa sang y quan ngay ngắn, ngẩng đầu lên. Sắc mặt tái nhợt vẫn chưa dịu đi, huyết sắc trên môi cũng chẳng được mấy phần, cổ lại càng trắng hơn, y phơi người dưới nắng mặt trời, bạch y trắng thuần bị gió thổi khẽ bay, trông như một pho tượng thần được điêu khắc từ ngọc thạch, hoa sen mọc ra từ cổ tay áo, tinh tế mà trong sáng.

Gã trùm thổ phỉ sững sờ đứng khựng tại chỗ, từ khi chui ra khỏi bụng mẹ tới bây giờ, gã chưa từng gặp được người nào có dáng dấp tuyệt thế khuynh thành như thế, nhất thời đầu óc gã lại hơi ngây ngốc, trong lòng ấp ủ chút thèm muốn cùng với tà niệm, thêm vào đó là một chút thành kính lo sợ không biết từ đâu ra, gã bước lên phía trước hai bước, giơ tay lên định dùng vỏ đao nâng cằm y, kết quả lại chợt cảm thấy bả vai lạnh ngắt, sau đó có thứ gì đó rơi 'bịch' xuống bên chân.

Liễu Huyền An nhíu mày lùi ra sau hai bước, không tránh kịp, vạt áo y bị máu đỏ tươi bắn lên một mảng, đang chảy nhỏ giọt, toả ra mùi rỉ sắt tanh tưởi.

"......"

Đám thổ phỉ ở đối diện đã sớm hỗn loạn, bọn chúng không thấy rõ là ai ra tay, dường như chỉ trong nháy mắt, công phu ấy đã khiến một cánh tay của phó trại chủ nhà mình bay lên trời.

Tiếng kêu thảm thiết cùng với tiếng binh khí rút khỏi vỏ vang vọng khắp dãy núi vốn đang yên tĩnh này. Người ở đối diện rõ ràng không hề có ý tốt, đám thổ phỉ lộ ra bộ mặt hung ác giơ trường đao lên, bất chấp tất cả vọt lên trước, vốn định đánh đòn phủ đầu, nhưng còn chưa đi được hai bước thì đã bị một luồng nội lực mạnh mẽ hất ngược về, liên tiếp rơi 'bình bịch' xuống đất tựa như quạ rụng lông, miệng cũng tràn ra máu tươi.

Bọn chúng giãy giụa muốn đứng lên, nhưng xương cốt lại như thể bị chặt đứt toàn bộ, hai con mắt mơ hồ nhìn xuyên qua gió cát, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy một người chậm rãi bước xuống từ trong xe ngựa cách đó không xa, vạt áo đen tuyền thêu hoa văn chìm màu vàng, đế giày đầu tiên là giẫm lên đầu ngọn cỏ, sau đó giẫm lên máu tươi uốn lượn trên mặt đất, cuối cùng mãi mới dừng lại trước mặt mình.

Bọn chúng cật lực ngẩng đầu lên, nhưng chẳng hề thấy rõ thứ gì, ánh nắng chói mặt, khắp nơi đâu đâu cũng bị bao phủ bởi một tầng sương đỏ, trong tận đáy lòng chỉ còn lại nỗi hoảng sợ hãi hùng, giữa cơn đau đớn bọn chúng lờ đờ nghĩ ngày hôm nay, trước tiên là có tiên nhân bạch y như Bồ Tát, sau lại có sát thần hắc y như Tu La, này...... Đủ loại cảnh tượng quỷ dị đan xen vào nhau, ngay cả giờ khắc sinh tử cũng chẳng thể phân biệt rõ.

Lương Thú đạp lên vết máu, tiếp tục tiến vào trong trại. Cao Lâm và Liễu Huyền An đi theo sau hắn, ven đường nhìn thấy chỗ nào cũng đặt những vật liệu bằng gỗ bừa bộn chất thành đống, còn có phòng ốc chưa hoàn thiện, mấy nam nhân mặc áo ngắn quần ngắn chắc hẳn là thợ thủ công tu sửa phòng, thấy đoàn người bọn họ vào thì trước tiên là sửng sốt, rồi nhìn thấy máu chưa khô trên người Liễu Huyền An, đến kẻ đần cũng có thể đoán được người tốt hay không, bèn nhanh chân nhanh tay ném khúc gỗ trong lòng đi, cuống cuồng chạy.

Cao Lâm không quá ngạc nhiên với phản ứng của thợ thủ công, dù sao thì ngay cả bầy sói ở đại mạc khi nhìn thấy Kiêu Vương điện hạ cũng hận không thể đi đường vòng cơ mà. Muốn so sánh thì hắn ta thực ra rất ngạc nhiên với sự bình tĩnh của Liễu Huyền An, ngoài chút mệt mỏi hơi chật vật ra thì vị quý công tử sống trong nhung lụa này dường như hoàn toàn không bị máu me giết chóc doạ sợ, biểu cảm trên mặt vẫn không hề thay đổi, giống như đứng từ xa nhìn một vở kịch nhạt nhẽo vô vị, cảm xúc trước sau vẫn tự do bay bổng ngoài cốt truyện, không vui cũng chẳng buồn.

Chậc...... Người xuất thân từ Bạch Hạc sơn trang, quả nhiên không thể khinh thường.

Đi tiếp vào bên trong, trước mắt xuất hiện một khu phòng ốc mới, treo bảng hiệu lớn "Tụ Nghĩa Đường", hang ổ của bọn thổ phỉ.

Cao Lâm nhấc chân đá văng cửa gỗ, cùng với âm thanh vang lớn là bụi đất bay mịt mù, khiến một đám người đang thương lượng chia tiền hoảng hốt bật dậy tại chỗ, sau đó lập tức rút đao, cảnh giác nhìn mấy vị khách không mời mà đến này.

Cao Lâm hỏi lại một lần nữa: "Muội muội ta đâu?"

Máu trên vạt áo Liễu Huyền An đã tỏ rõ kết cục thắng bại của trận giết chóc ngoài cửa núi, đám đạo tặc không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ chậm rãi lùi về sau hai bước, nắm chuôi đao thật chặt.



Gã nam tử ngồi trên ghế da hổ tên Khương Quý, là thủ lĩnh của bọn sơn phỉ. Gã tự xưng là kẻ đại ác đã đốt giết cướp giật vài thập niên, đến tuổi trung niên hùng tâm bất tử, chọn mãi lựa mãi cũng được ngọn núi Phục Hổ phong thuỷ bảo địa này, vốn định làm lớn mối sinh ý mới này, ai ngờ đâu đầu tiên là bị tiêu sư kia chém chết vài huynh đệ, chuyện còn chưa xuôi, hiện tại lại vì sự việc cướp "phu nhân áp trại" mà chọc vào mối hoạ, khởi đầu tệ đến không còn gì tệ hơn, khiến gã hoài nghi lúc trước có phải đã tìm được tiên sinh đoán phong thuỷ dỏm hay không.

Cao Lâm mất kiên nhẫn: "Dẫn người ra đây cho ông!"

"......" Khương Quý bị doạ sợ nín im thin thít, dùng ánh mắt ra hiệu cho đám lâu la ra hậu viện, không bao lâu sau đã đưa tới một cô nương mặc hồng sam, đúng là Trình Tố Nguyệt.

Trình cô nương lớn lên trong quân doanh, tất nhiên không hiểu thế nào gọi là rụt rè đoan trang, giả vờ khuê các trong hang ổ thổ phỉ tới nỗi khó chịu, lúc này vừa nhìn thấy Vương gia và nghĩa huynh thì lập tức khôi phục bản tính có thể tay không chém sói, vén tay áo lên trên một chút: "Ca...... Ca."

Tầm mắt nàng dừng lại trên người Liễu Huyền An, lập tức thả tay áo xuống, hai chân thẳng tắp, ngay cả giọng nói cũng nhỏ nhẹ đi hẳn.

Có thể thấy được rằng không phải là không thể giả trang khuê các, mà chủ yếu vẫn phải xem người đứng đối diện là ai.

Cao Lâm nhìn cái phản ứng trúng tà như vậy là đủ rồi.

"Chư, chư vị đại gia." Khương Quý ở bên cạnh quan sát một hồi lâu, thấp thỏm mở miệng: "Trước đó là do bọn ta có mắt không thấy Thái Sơn, mạo phạm vị cô nãi nãi (bà cô:>) này, bây giờ người cũng đã trở về, chuyện này liệu có thể chấm dứt được chưa ạ?"

Lương Thú lên tiếng: "Nói đi."

"Nói...... Hả?" Khương Quý không hiểu lắm, còn muốn nói gì nữa? Gã ngẩng đầu, lại thấy đối phương đang không hỏi mình.

Trình Tố Nguyệt tiến lên nói: "Vương gia, trong sơn trại của ngọn núi này ẩn giấu không ít đồ cũ, nhìn có vẻ có liên quan tới án của Đàm đại nhân mười mấy năm trước."

Nàng vừa thốt ra hai từ "Vương gia", Khương Quý đã suýt chút nữa bị doạ bay mất ba hồn sáu phách, cho dù gã có không hiểu việc đời thì cũng biết tới vị Vương gia của niên kỷ này, trên dưới cả triều đình chỉ có một mình Lương Thú. Nhớ tới sự tích nổi danh rằng Kiêu Vương điện hạ rảnh rỗi là lại tìm kiếm truy sát vài kẻ để chơi, trước mắt Khương Quý tối sầm, ngã nhào xuống khỏi chiếc ghế da hổ chưa kịp được làm ấm.

"Án của Đàm đại nhân" mà Trình Tố Nguyệt nhắc tới, Liễu Huyền An cũng từng nghe qua chút ít. Đàm đại nhân tên Đàm Hiểu Chung, từng là một vị quan lớn trong triều thời tiên đế, mười ba năm trước phụng chỉ áp tải vàng bạc lương thực tới phương nam cứu tế trước, không ngờ trên đường đi bị kẻ khác cướp đường, cướp sạch toàn bộ không để lại chút gì. Tiên hoàng bởi vậy mà tức giận, hạ lệnh nhốt Đàm Hiểu Chung vào thiên lao, trong đêm mưa Ngự lâm quân tới trước Đàm phủ bắt người, đẩy cửa ra chỉ thấy khắp nơi là thi thể nằm ngổn ngang, giữa không trung sấm chớp bập bùng, máu tươi cuồn cuộn không ngừng chảy xuống bậc thang, nhuộm đỏ cả con đường dài, tình cảnh chẳng khác gì địa phủ.

Sau đó vụ thảm án diệt môn này đã trở thành án treo lớn nhất của triều Đại Diễm, cho tới tận nay vẫn chưa bắt được hung thủ.

+++++++

Anh Thú à, anh giơ nách anh lên xem nó có thâm không:>

01/03/2023

Truyện chỉ đăng trên W.🅰️.t.t.🅿️.🅰️.d của chính chủ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK