• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai người Chúng Thiên và Doãn Tuấn vừa tới vào văn phòng làm việc của hiệu trưởng Kỳ, cả hai vừa tiến vào thì chào đón họ là một cô gái cũng khá xinh đẹp, cô nàng này cũng chỉ tầm tuổi sinh viên như hai người nhưng chỉ có điểm khác biệt là cô nàng này không có thẻ sinh viên của trường Nông nghiệp mà thay vào đó là một tấm thẻ khá lạ. Cô nàng chỉ nhìn hai người rồi như không thèm để ý mà bước đi. Cả Hoa Chúng Thiên và Doãn Tuấn cùng ngoái lại nhìn theo bóng lưng cô nàng rồi nuốt nước bọt một cái ực thì từ trong phòng, tiếng nói của hiệu trưởng Kỳ đã kéo cả hai người về thực tại:

-Hai vị....

Như nhớ ra điều gì, Doãn Tuấn gãi đầu:

-Thành thực xin lỗi ông, tôi cũng chỉ là con người nhưng có thêm mấy phép trừ ma thôi!!!!

Hiệu trưởng Kỳ cười rồi nói:

-Tôi cũng đâu có nói gì, đó chỉ là, chỉ là người quen cũ thôi à. Mà thôi, hai cậu tìm đến tôi chắc hẳn cũng có việc nhỉ???

Doãn Tuấn gật đầu:

-À, đúng vậy, tôi nghĩ là tôi cũng đã tìm thấy một manh mối gì đó ở khu hồ nước và rừng cây phía sau!!!!

Hoa Chúng Thiên cũng gật đầu rồi nói tiếp:

-Ở phía trong khu rừng đó thì tôi cũng đã có một chút nghi ngờ và.....

Chưa nói hết câu thì hiệu trưởng Kỳ chen vào:

-Hai vị nói gì tôi không hiểu, ở trường này chỉ có hai hồ nước, còn khu rừng cây thì làm gì có!!!!

Doãn Tuấn ngạc nhiên:

-Rõ ràng.....không đúng....phải rồi!!!!

Câu nói đó của Doãn Tuấn khiến cho hiệu trưởng Kỳ và Chúng Thiên giật mình, Doãn Tuấn nói:

-Hiệu trưởng Kỳ, tối nay tôi sẽ à mà thôi, hôm nay tôi nghĩ ông nên về sớm, tôi đã có cách để bắt thủ phạm, nếu không nhanh thì chắc chắn là sẽ xảy ra thêm mạng người.

Nói xong thì hắn chưa để cho Chúng Thiên hiểu gì thì đã cáo từ hiệu trưởng Kỳ và kéo Chúng Thiên đi theo mình. Chúng Thiên vừa chạy theo vừa hỏi:

-Cậu có phát hiện gì hả????

Doãn Tuấn đang nhắn tin cho Hải Yến để thông báo cho cô hôm nay không nên tìm hắn mà hãy về nhà sau khi tan học trước rồi không quay lại mà nói với Chúng Thiên:

-Bây giờ tôi và cậu sẽ trở lại cái hồ nước ở phía sau, cũng là cái nơi xảy ra án mạng đó.

Chúng Thiên gật đầu rồi đạp không cùng với Doãn Tuấn mà lao về phía hồ nước. Chỉ khoảng mấy phút sau thì hai người đã có mặt trại địa điểm tối qua khi cả hai cứu Hải Yến. Sang lại địa điểm cũ, Doãn Tuấn thấy một sự khác biệt giữa hiện tại và tối hôm qua, đó là không còn khu rừng cây rậm rạp kia. Chúng Thiên cũng thấy vậy thì nói:

-Thử mở thiên nhãn ra xem!!!!

Doãn Tuấn cũng gật đầu rồi liền ra thiên nhãn để xem xét nhưng thực trớ trêu thay là dù có mở ra thiên nhãn và ở cảnh giới thái ất tiên thì hắn cũng không tài nào nhìn thấy được khu rừng cây tối qua. Chúng Thiên thì cũng không hơn gì hắn, nhưng bất chợt hắn nghĩ ra một kế:

-Đúng rồi, Doãn huynh đệ, tôi có ý này!!!!

-Nói ra xem!!!!

-Dù gì thì tối nay chúng ta cũng sẽ trở lại đây, theo tôi thì tối nay tôi sẽ lập pháp đàn tại đây để mở ra thử xem sao!!!!

Doãn Tuấn nghe xong cũng thấy ổn nhưng như nhớ ra điều gì đó:

-Ý cũng hay nhưng mà bây giờ cậu lấy đâu ra đồ để làm pháp sự, tôi có thấy cậu để trong phòng đâu???

Chúng Thiên cười:

-Cái đó cậu khỏi lo, chút nữa tôi sẽ dẫn cậu tới một chỗ phải nó là "được của ló" và ông chủ cửa hàng thì vô cùng sảng khoái à!!!!!

-Ờ, vậy thì cậu dẫn tôi tới đó thử xem sao!!!!

-Được, đi thôi!!!!!

Nói xong thì cả hai người mặc kệ tiếng chuông báo hiệu giờ vào tiết học của trường mà cứ thế hướng ra ngoài cổng mà bắt một chiếc taxi rồi nói địa điểm cần tới. Sau khoảng 40 phút và mất khoảng 90 tệ thì cuối cùng hai người cũng đã đến được nơi cần đến. Hoa Chúng Thiên liền đưa Doãn Tuấn tới một cửa hàng bán đồ vàng mã và quan tài tại một con phố đông đúc. Doãn Tuấn ngước lên biển hiệu của cửa hàng thì kinh ngạc còn Chúng Thiên thì bước vào quầy rồi gọi:

-Ông chủ, có bán hàng không thì bảo!!!!!

Một giọng nói của người đàn ông vang lên:

-Có chứ, có chứ!!!!

Doãn Tuấn nghe thấy giọng nói đó thì hắn đã biết được 95% đây là ai rồi, bây giờ hắn chỉ cần người đó xuất hiện và khi người đó xuất hiện thì Chúng Thiên nhanh nhảu giới thiệu:

-Doãn Tuấn, giới thiệu với cậu đây là....

Không để cho Chúng Thiên nói hết thì ông chủ lẫn Doãn Tuấn cùng cắt lời:

-Khỏi phải giới thiệu!!!!!

Nói xong thì Chúng Thiên im bặt luôn và cũng chẳng hiểu vì sao mà cả hai người đều đồng thời có thể nói ra những từ giống nhau đến như vậy!!!!!

----------------

Quay lại buổi chiều một tuần trước. Dưới một cửa hàng vàng mã và quan tài đang hoàn thiện một số hạng mục. Xen lẫn những tiếng máy khoan, máy mài thì một giọng nói mệt mỏi vang lên trong cửa hàng:

-Ayza!!!! Phù, cuối cùng thì cũng chuyển hết đồ, từ giờ ta phải sống một mình và cũng bớt đi được kha khá những cái tiếng lèm bèm của con mụ vợ lắm mồm rồi à!!!!!

Giọng nói của một người đàn ông không có vẻ gì là đứng đắn vang lên và kẻ đó không ai khác chính là Hà Nhị Phú. Không hiểu tại sao hắn đang ở Giang Tô mà bây giờ đã có mặt tại Bắc Kinh này rồi. Nguyên nhân là khoảng 2 tuần trước đó, lão Hà có một tên đệ tử ở Bắc Kinh này có một số lý do bất khả kháng nên hắn đã bán lại cửa hàng cho lão Hà còn hắn thì về quê để.....lấy vợ và cũng do Hoàng Quy lão nhân đã nói hắn nên tới Bắc Kinh để giúp đỡ ba người Doãn Phong Dương và cũng cùng với con gái lớn của lão đang ở Bắc Kinh nên hắn cũng đã chuyển địa điểm kinh doanh một cơ sở mới ở Bắc Kinh còn cơ sở cũ thì lão bàn giao chơ vợ quản lý và hai tên đệ tử nữa buôn bán.

----------------

Trở lại hiện tại, Chúng Thiên quay sang hỏi Doãn Tuấn:

-Cậu không muốn làm quen với vị đại phú bán đồ này sao???

Doãn Tuấn mặt không đổi sắc:

-Chẳng cần đâu, mà tôi cũng xin giới thiệu lại với cậu là gã này là sư huynh ngoại môn của tôi cùng với Dương Nam. Và chắc cậu cũng chưa biết tên huynh ấy đâu nhể!!!

Chúng Thiên há hốc mồm, lắc đầu nói:

-Tôi chỉ biết thúc ấy có biệt danh là lão Hà thôi!!!

Doãn Tuấn nói:

-Tên đầy đủ của huynh ấy là Hà Nhị Phú!!!!

Hà Nhị Phú cười:

-À thì ra hai người có quen biết à!!!!

Hoa Chúng Thiên biết thêm thông tin thì hai mắt hắn sáng lên:

-Vậy thì vị thúc thúc này, từ nay đã là người quen rồi thì hy vọng lần sau tôi tới đây mua hàng thì thúc có thể nể mặt Doãn Tuấn và Dương Nam bán giá hữu nghị cho tôi được không à!!!!

Hà Nhị Phú vuốt râu rồi cười:

-Ngươi còn gọi ta là thúc thúc gì gì đó nữa thì đừng có mơ à!!!!

Chúng Thiên cười:

-Được rồi đại ca, cứ vậy cho tiểu đệ nhé!!!

Như hiểu được ý của nhau thì Doãn Tuấn nói chen vào cùng lúc với lão Hà:

-Thế hả!!!! Đừng có mơ!!!! ×2

Hà Nhị Phú nghe thấy Doãn Tuấn hiểu ý mình như vậy thì hắn cũng cười chừ:

-Thôi, đứng ngoài làm gì, vào nhà đi à, hôm nay chúng ta sẽ đánh một bữa thật no à!!!! Mà đệ gọi thêm hai tên kia đi, cũng lâu rồi ta chưa có gặp chúng!!!!

Doãn Tuấn đi theo hắn vào trong thì cũng nhấc máy lên mà gọi hai người Phong Vũ và Dương Nam.....

----------------

Còn tại Cửu Tinh giới.

Bỗng ở phía trước tít đằng xa nơi đại quân của Cửu Tinh giới đang bốc lên mù mịt khói bụi, Cửu Long đại đế ngồi trên lưng long mã mà nhìn về phía trước, hắn để ý thấy có vẻ như cả đại quân kia đang đuổi theo một người còn người kia thì đang chạy thúc long mã đang hướng về phía đội quân của Cửu Tinh giới. Vĩ Thành ngồi trên lưng long mã ở bên cạnh Cửu Long thấy rõ được là ai thì liền nói:

-Nhạc phụ, phía trước chính là Thanh Phù tướng quân của ta, con nghĩ ngài ấy đã bị mai phục!!!

Cửu Long cũng gật đầu rồi phát lệnh:

-Cung thủ.....chuẩn bị xả tiễn.....

Dứt hiệu lệnh, cả một dàn xạ thủ đã sẵn sàng dương thần tiễn lên mà nhắm vào đội quân Thiết Cốt kia. Và quả không sai, người đang chạy tới đó chính là Thanh Phù tướng quân, có vẻ như hắn đã bị thương. Thanh Phù vừa hội quân thì gần như ngay lập tức, một tiếng nói to từ Cửu Long đại đế vang lên:

-Phóng tiễn!!!!

Dứt lệnh, một loạt mưa tiễn được phóng đi mà nhắm thẳng vào đám Thiết Cốt mà lao đến. Những mũi tên đó không phải là tên bình thường mà ẩn trong đó là khí tức của Cửu Tinh linh khí trung cấp, luồng linh khí đó có thể giúp tiêu hao sinh lực địch và cũng gây khó dễ cho những kẻ ở cảnh giới từ thượng đẳng tiên, cảnh trụ hay là quỷ thần bậc ba trở lên. Một loạt tiễn đó của Cửu Tinh đại quân đã khiến cho đám Thiết Cốt kia khựng lại để phòng thủ. Đám xương khô bộc thép đó tuy mình đồng da sắt có thể chống đỡ các tổn thương vật lý nhưng bây giờ cả đám lại đang đối mặt với những loạt mưa tên có sức công phá của Cửu Tinh linh khí nên không thể coi thường. Cả đội quân xương khô liền giơ khiên lên để che chắn đám tên. Tuy nhiên thì cũng chẳng giúp ích được gì mà còn bị chết nhiều hơn. Những mũi tên có chứa Cửu Tinh linh khí đã tạo ra uy lực khiến cho những chiếc khiên đó bị đánh thủng và trực tiếp khiến cho một đám xương khô số nhọ bị dính phải mà tan thành tro bụi. Thấy quân của mình đang bị tử thương khá nhiều, tên chỉ huy bên phía Thiết Cốt liền dùng phép, chỉ hắn ta đứng dậy trên lưng ngựa rồi dồn lực đánh ra một luồng khí đen vô cùng mạnh và luồng khí đó đã giúp triệt tiêu lực đạo của đám tiễn. Thấy cả đám tên đang bay tới và như có vật cản nên bị rơi xuống, tên chỉ huy thấy vậy thì cười lên một tràng khinh bỉ và như để phô trương thanh thế của mình, tên đó còn trực tiếp dùng lực mà đánh ra một luồng âm thanh về phía Cửu Long đại đế:

-Lão già, ta bây giờ đã vô cùng mạnh mẽ, ngay cả bây giờ thì ngài cũng chẳng thể đánh bại được ta đâu. Biết thân phận thì đầu hàng đi, ngài hãy giao hết đất đai và gả Nhật Lệ cho ta, biết điều thì làm nhanh đi, không biết chừng ta sẽ tha chết cho ngài!!!!!

Nghe được những tiếng đó, Cửu Long đại đế tức sôi máu, mặt hắn đỏ bừng lên, hai tay nắm chặt lấy bội đao, đang định rút ra để lao lên solo cao thấp với tên kia thì Vĩ Thành ngăn lại rồi nói:

-Nhạc phụ, cả đội quân này....người hãy để con giải quyết!!!!!

Cửu Long quay sang thì thấy Vĩ Thành đang nở một nụ cười vô cùng tự tin, hắn cũng cười rồi vận lực nói sang bên kia:

-Ngươi rất tốt nhưng ta rất tiếc, đất thì ta không chia cho ngươi được, còn Nhật Lệ thì ta đã có rể quý rồi và kẻ đó không phải là ngươi!!!!!

Cửu Long đại đế vừa dứt lời, tên chỉ huy nghe được thì đã tức sôi máu, hắn liền phất tay để ra lệnh cho quân của mình lao lên. Thấy bên kia đã có hành động, Vĩ Thành không chần chừ lâu, hắn ngay lập tức thúc long mã lên mà hướng thẳng về phía đại quân mà lao đến....

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK