• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sóng bước bên cô em gái lắm trò của mình, Phi Long tư lự cho hai tay vào túi quần. Biểu cảm của cậu ta lúc này vô cùng trầm ngâm và rất khó đoán. Hai bên lông mày rậm hơi cau lại, vừa có vẻ gì đó bất lực, lại vừa có cả chút do dự mông lung.

Bội Di vẫn đang thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không để ý đến sự im lặng bất thường của ông anh mình. Tuy nhiên, độc thoại một mình được một lúc, chẳng chóng thì chầy cũng phải nhận ra sự khác lạ. Mãi mà không thấy Phi Long lên tiếng bình luận, cô liền nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, nói bằng giọng rất không vui:

- “Bạn Phi Long, cho tôi hỏi là từ nãy đến giờ bạn có nghe tôi nói gì không vậy ?”

- “Không.” Phi Long phũ phàng lắc đầu, sắc mặt vẫn phức tạp y như cũ.

Nếu cái thằng cha quái dị này không phải là anh ruột mình, Bội Di đã cầm một con dao phay mà tiến hành nói chuyện phiếm với anh ta từ lâu. = =

Làm em gái của một anh chàng lừa bịp hạng siêu, lừa tình điêu luyện như thế này quả thật rất xui xẻo, nhiều lúc Phi Long đã làm cô khóc không ra nước mắt, bất hạnh thấu trời xanh. Hứ ! Chỉ được cái mã ngoài mà thôi. Mấy cô nàng vệ tinh thích đeo bám anh trai cô kia làm sao biết được, ở nhà ngày nào Bội Di cũng phải đeo mặt nạ phòng độc và đi thu lượm tất thối mà ông anh quý hoá này đã vứt ra đầy phòng, thậm chí mỗi buổi sáng anh ta còn rất lười đánh răng, cũng ít khi nào chịu tự giác đi cắt móng tay, cứ để nó dài và nhọn hoắt như thế, kinh chết đi được ! >__

Phi Long quả thật đã làm cô tức ói máu nhiều lần, nhưng số lần anh làm cô cười cũng không phải là ít. Ông anh già hắc ám này thật ra tính tình vừa hiếu thắng lại vừa rất trẻ con, thường xuyên cùng Bội Di bày trò trêu chọc người khác. Cả hai người không ai nói ra nhưng cũng phải ngầm thừa nhận, họ là hai anh em đặc biệt ăn ý đến khó tin.

Cảm giác của cô đối với Hán Khanh, có lẽ bây giờ cũng gần như thế. Phi Long và anh ấy đã chơi thân với nhau từ lâu, Bội Di cũng không còn nhớ rõ mình gặp Hán Khanh lần đầu tiên là vào lúc nào, hình như chỉ biết hôm đó cô vừa đi học về, đã thấy một chàng trai lạ đứng lặng lẽ trong vườn nhà cô, cặp mắt màu nâu sáng của anh ta khép chỉ khép hờ và bị hàng lông mi dài che phủ. Không phải là kiểu đẹp trai sáng loá hoành tráng như những ca sĩ thần tượng, cũng phải là kiểu điển trai lạnh lùng thường thấy trên phim, đó là một vẻ đẹp cao ngạo, cô độc đến rung động lòng người.

Cô đã đứng đó rất lâu, nhìn chàng trai ấy trân trân. Đứng nhìn mãi nhìn mãi, nhìn cho đến khi đôi chân đã bắt đầu tê cứng và mất cảm giác, nhìn cho đến khi ráng chiều đỏ ối từ từ xuất hiện trên trời cao.

Gió ấm. Mắt nâu. Tóc đen nhánh. Da trắng như sứ. Tất cả những từ ngữ này xuất hiện rời rạc trong tâm trí Bội Di, lúc đó giống như một bài hát kỳ lạ, chậm rãi miêu tả chàng trai ấy, khoảnh khắc ấy. Tựa như ánh lửa mê hoặc khiêu vũ trong cơn mưa trên núi cao, đôi mắt chàng trai lạ mặt làm đầu óc cô ngẩn ngơ và trái tim cô run rẩy. Điều này thật khó tin và uỷ mị, nhưng hình như cô đã yêu.

Không phải chỉ đơn thuần là vì anh ta đẹp trai hơn người, cũng không phải chỉ đơn thuần là vì đôi mắt anh ta có màu sắc kỳ lạ của mật ong, của bầu trời hừng đông hoa lệ, của viên đá hổ phách kiêu ngạo, mà còn vì anh ta cho cô cảm giác của một con chim ưng. Giống như, chỉ cần có một đôi cánh, anh ta sẽ lập tức vút bay lên trời xanh, kiêu ngạo và tự do. Giống như, anh ta không thuộc về mặt đất, chính là bởi vì sự cao ngạo cô độc ấy.

Và rồi, chàng trai ấy lãnh đạm ngẩng đầu lên, hai bên lông mày nhướng cao, đôi môi mỏng thanh tú khẽ cong, thấp thoáng ý cười:

- “Bạn gì gì đó ơi, đây không phải là sở thú.”

Bội Di tắt điện ngay tắp lự. = =

Sau này, cô mới biết, người thiếu niên kỳ lạ đó tên là Hán Khanh, là bạn thân của anh trai cô. Ngoài ra, anh ta vẫn chưa có bạn gái.

Bội Di choáng lần hai. = = Một anh chàng thần kỳ như thế, mà vẫn độc thân là kiểu đạo lý gì vậy? Chất lượng hàng tốt như vậy, tại sao vẫn chưa có cô gái xinh đẹp nào cầm xẻng xúc về nhà chứ, đám con gái ở gần anh ta mù hết rồi sao ? ( Hán Khanh: Xẻng ư ? Xúc ư ? Tôi có phải là cục gạch đâu. -__-||| ).

Thế là, hừng hực quyết tâm, Bội Di lập tức lên kế hoạch cầm một cây cưa thật sắc, cưa đổ anh bạn họ Mai nào đó, đánh nhanh thắng nhanh, phải tuyên bố chủ quyền của mình thật gọn. Hê hê, hê hê, cô thật là may mắn làm sao. Hán Khanh sẽ là của cô, nhất định là như vậy !

Nhưng sau một thời gian, cô phát hiện, kế hoạch cưa cẩm hoành tráng này có lẽ phải gói lại đem chôn mất rồi. = = Gì thế này, cái anh Hán Khanh này tính tình kỳ quái không để đâu cho hết, phát ngôn câu nào làm cô sặc nước bọt câu ấy, nếu xét về khoản làm người ta phát điên thì anh ta còn hơn hẳn ông anh của cô. Thật sự là cô bị mỹ sắc, bị mỹ sắc đánh lừa rồi sao ?

Mà, Hán Khanh đối với cô căn bản là hoàn toàn trong sáng, chỉ ở mức xem cô như một đứa em gái, không hơn. Mỗi lần cô cố tình tiếp cận và bật đèn xanh, anh đều nghiêm túc gạt bỏ, dường như không cho cô bất cứ tia hy vọng nào. Nhưng tình cảm của cô dành cho anh cứ lớn dần lên từng ngày, giống như một bông hoa dại nhỏ bé nơi đồng nội, dù nắng gắt hay gió mạnh, nó vẫn cứ kiên cường bám trụ như thế, quyết không đầu hàng.

Một ngày nọ, cô đã doạ sẽ tuyệt thực, nếu Hán Khanh cứ mãi giữ khoảng cách như thế. Lúc đó, cô vẫn còn ở cái tuổi bồng bột hiếu thắng nhất đời người, không biết nghĩ cho mình và đương nhiên cũng chẳng biết nghĩ cho ai. Bội Di ngây thơ cho rằng, nếu làm căng như vậy, có thể Hán Khanh sẽ đổi ý, có thể vẫn còn một chút hy vọng nhỏ bé để cô níu lấy. Cô nói, cô muốn làm vợ chưa cưới của anh.

Thế rồi, Hán Khanh bình thản chấp nhận. Lúc đó cô đã mừng phát điên, vợ chưa cưới, là vợ chưa cưới đó ! Cuối cùng thì anh cũng đồng ý rồi !

Tại sao Bội Di khi ấy lại không nhận ra sự khó xử phức tạp trong đôi mắt nâu sáng ấy, tại sao?

Sau này cô mới nhận ra, “vợ chưa cưới” cũng có nghĩa là “vợ không bao giờ cưới”, giống như một biệt danh nhỏ bé mà anh đã dành cho cô để xoa dịu tình hình. Hán Khanh năm ấy đã khổ sở nói rằng, với cô anh hoàn toàn không có tình cảm, nếu cứ muốn tiến triển có lẽ sẽ làm khổ cả hai. Những lời đó, anh nói ra sao mà nhẹ nhàng đến thế, cô, chính là cô mới có tình cảm mà. Hãy để cô yêu hết phần của hai người có được không?

Rồi một cô gái kỳ lạ tên là Khiết Du đột nhiên xuất hiện.

Bội Di quên làm sao được cái ngày hôm ấy, cô quyết định đến trường thăm anh. Ngay cổng trường, cô đã thấy họ đứng đó, Hán Khanh và Khiết Du, mặt đối mặt, dưới ánh nắng vàng rực của một buổi chiều oi nồng. Bất luận là cô gái tên Khiết Du này làm gì thì ánh mắt lạ lùng Hán Khanh cũng dõi theo chăm chú, giống như đang ngắm một ngôi sao nhỏ có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Giống như là, trái tim anh đã mở cửa. Nhưng không phải mở cho cô, mà là mở cho cô gái ấy.

Lúc đó là lúc Bội Di nhận ra, nếu cô không buông tay, thì kẻ đau khổ thảm hại nhất chính là cô. Ngay từ lúc thấy Hán Khanh đứng lặng lẽ trong vườn nhà mình, cô đã linh cảm, sẽ chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm anh như thế, mãi mãi cô cũng không có cơ hội. Vô vọng đến đau đớn, nhưng cô vẫn mù quáng lao vào, vì nếu có thể tranh giành hết mình vì thứ mà bản thân yêu thương, cũng có thể xem là cô đã thắng.

Hôm nay, khi cô và Phi Long cùng nhau bày trò gửi tin nhắn dụ hai người đó ra sân bóng, cô đã quyết định chấm dứt hẳn tình cảm tuyệt vọng ấy. Kể cũng khá thú vị, Hán Khanh và Khiết Du rõ ràng là đang giận nhau, vậy mà chỉ cần một tin nhắn nhỏ bé đã có thể làm hai người đó lập tức lao đến, tình cảm bọn họ như thế nào, không nói ra cũng đã quá rõ.

Hán Khanh, chỉ cần anh sống hạnh phúc, thì dù là sống với ai em cũng không để tâm.

Mặt khác, cái anh chàng tên Nhất Phương hôm nọ đi dự tiệc sinh nhật cô cũng khá bảnh trai đấy chứ, không biết anh ta có người yêu chưa nhỉ... (Gián: Cô nàng này hồi phục nhanh thật. = =)

.oOo.

Vừa về đến nhà, Phi Long đã leo tọt lên phòng mình, tay chân luống cuống như sắp phải hoàn thành một việc quan trọng nào đó, làm mọi người trong nhà đều phải khó hiểu lắc đầu.

Đóng sập cửa phòng, khoá cửa cẩn thận, Phi Long hít một hơi, rồi thận trọng bước đến bên cửa toilet, nơi cậu ta đã đánh dấu một dãy những con số cách đều nhau, trông rất giống một cái thước. Phi Long căng thẳng dựa lưng vào cánh cửa, lấy một cây bút quệt nhẹ vào mặt cửa phía sau đỉnh đầu mình, sắc mặt càng lúc càng nghiêm trọng.

Nín thở, cậu ta xoay người lại, nhìn chằm chằm vào vệt bút đỏ run run vừa được mình đánh dấu, cặp mắt đen láy nhất thời trở nên sáng rỡ.

Gần một năm nay, cậu ta đã mỏi mòn chờ đợi ngày này. Cái ngày mà cậu ta đạt được điều kiện cô ấy đã đặt ra, cái ngày mà cậu ta và cô ấy có thể bắt đầu lại từ đầu.

Ngay sau đó, Phi Long lao đến bên giường, thò tay vào ba lô, lấy ra chiếc điện thoại của mình, hồi hộp bấm một số điện thoại mà cậu ta đã thuộc nằm lòng từ lâu. Không biết tự lúc nào, mồ hôi đã ướt đẫm cả tay cậu ta.

- “A lô?” Một lúc sau, đầu dây bên kia ngạc nhiên bắt máy.

- “Thiện Khanh, tôi cao đủ một mét tám mươi lăm xăng-ti rồi, tôi hẹn hò với chị được chưa?” Phi Long hào hứng hét lên.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi sau đó nói bằng giọng hơi run như đang cố nín cười:

- “Còn Khiết Du thì sao, buông tay rồi à?”

Phi Long thở dài:

- “Buông rồi. Nhưng ngày xưa chị chê tôi quá lùn, sau hai lần hẹn hò thì đã đá tôi cái rụp, bây giờ thì tôi đã cao một mét tám mươi lăm rồi, có thể hẹn hò lại với chị được chưa? “

Thiện Khanh bật cười khanh khách:

- “Đồ ngốc, ngày ấy không phải cậu chưa đủ cao, mà là tâm tư cậu chưa đủ lớn. Ngày mai ra sân bóng rổ nhé?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang