• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"....Và bây giờ, không thể khôngthừa nhận, Hán Khanh cảm thấy khí thế của hắn mềm xèo như cọng bún mốc khi đi loanh quanh diễu hành nãy giờ mà vẫn không thấy cô, ngôi trườngnày rõ ràng là bé như cái lỗ mũimà…”

- "Lớp trưởng giá lâm!!” Mì Xào Giòn – một tên cao kều, mặt lấm tấm trứng cá ngồi bàn đầu cạnh cửa đột ngột gầm lên, phátan bầu không khí mơ màng buổi sáng sớm.

Toàn bộ thần dân của Nam Nhi Quốc – lớp 11A3 đột ngột mở tomắt, xô hết ghế đứng dậy.

Một cô gái nhỏ nhắn từ từ bước vào, miệng nở nụ cười tươi như hoa:

- "Các khanh cứ bình thân.”

Các bạn nam đang đứng trong lớp tỉnh ngủ hẳn, không hẹn mà cùng đổ nghiêng đổ ngửa.

Lớp 11A3: Chuyên Hoá.

Sĩ số lớp: 47 người

Nam: 46 người

Nữ: Một người – Kiêm lớp trưởng.

Còn nhớ, lúc đầu năm, khi tất cảgặp nhau lần đầu tiên, mọi người đã vô cùng sửng sốt khi phát hiện lớp mình chỉ có một tóc dài duy nhất – Trịnh Khiết Du.

Và đó lại là một tóc dài vô cùng đặc biệt.

Vốn dĩ giữa 46 chàng trai và một cô gái thì khó có được sự hoà hợp nhất định, những ngày đầu tiên, họ đã làm đủ cách để có thể làm bông hồng lạc loài ấy sợ hãi mà chạy mất dép, vĩnh viễn biến mất khỏi lãnh thổ, để Nam Nhi Quốc mãi mãi trường tồn và hùng mạnh: Nào là giấu giày của cô ta, nhét phao vào hộc bàn, gửi thư khiêu chiến, bỏ gián, chuột chếtvào hộp cơm trưa, ôi thôi thì đủ cả.

Nhưng, đó là một bông hồng cógai.

Giấu giày của cô ta? Chiều hôm đó, toàn bộ đám con trai mếu máo đi chân đất về nhà.

Nhét phao vào hộc bàn hòng vuoan giá hoạ? Sáng hôm sau, những tờ tài liệu đẹp đẽ đó được đặt cẩn thận trên bàn thầy giám thị.

Gửi thưa khiêu chiến? Mơ đi, những lá thư đó được chuyển tận tay đến cô giáo chủ nhiệm, và mông bọn chúng xuất hiện những vết hằn vô cùng bắt mắt.

Gián và chuột chết? Không thành vấn đề, những món đó được trả lại tận tay khổ chủ bằng đường hàng không – BẸP.

IQ của cô ta không thua bất cứ thằng con trai nào, sức học cũng như điểm số của cô ta gầnnhư thuộc hàng cao thủ của lớp, các môn ngoại khoá đối với cô ta cũng chỉ là chuyện nhỏ, nói gọn lại bốn chữ thôi: hổ già giấu vuốt.

Thế là, đám con trai chuyển sang phương án B: Tạm thời đình chiến để thăm dò đối phương.

Thăm dò một thời gian rồi đâmra không ghét nữa, không ghét một thời gian thì bắt đầu có cảm tình, mà có cảm tình rồi thìđột nhiên cô gái ấy trở nên quan trọng.

Thời gian qua mau, bông hồng lạc loài ngày nào đã nghiễm nhiên chiếm được tình cảm của toàn bộ nam nhân trong lớp, rồi ngang nhiên trèo lên chức lớp trưởng.

Ngoại lệ đầu tiên và duy nhất của Nam Nhi Quốc – Trịnh Khiết Du, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Sau này, để tránh những trường hợp choảng nhau bươuđầu sức trán do ghen tức, lớp trưởng Khiết Du đã hạ lệnh dành riêng cho mình một bàn ởcuối lớp, một thân một mình.

Lúc này, thần tượng của 46 thằng con trai đầu đội trời chânđạp đất trong lớp đang nằm co lại thành một cục, gác đầu lên bàn ngủ ngon lành.

Không khí trong lớp bỗng lắng lại, tất cả đều ý nhị giữ im lặng cho lớp trưởng tự nạp năng lượng. Nhớ lại lúc đầu năm, một gã đầu gấu lớp bên cạnh đã nổi hứng phi dép vào đầu côlớp trưởng quái chiêu này đúng lúc cô ta đang lim dim.

Và thế là ngay sau đó, hức, anh bạn sấu xố của chúng ta được hưởng một nụ hôn nồng thắm từ đôi giày thể thao khủng bố của cô lớp trưởng hùm beo... ==

Từ đó, mỗi khi Khiết Du bắt đầucái tư thế gục đầu xuống bàn một cách kinh điển kia, tất cả không hẹn mà cùng im lìm như hến.

Không khí yên ả thanh bình lan toả.

Đột nhiên!

- "Oa, Hán Khanh kìa!! Là Hán Khanh đó!!!!”

- "Đẹp trai quá!”

-"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!”

Ngoài cửa có tiếng ồn ào bát nháo, ban đầu nghe không rõ, nhưng càng lúc càng gần hơn, cuối cùng trở thành một cái chợở trước cửa lớp!

46 cái đầu trong lớp căng thẳngquay lại nhìn phía cuối phòng.

Vẫn ngáy khò khò, thật may quá!

Một vài tên con trai tò mò ra khỏi lớp tìm hiểu sự tình, một lúc sau quay trở lại phấn kích thông báo:

- "Ô la la, là học sinh mới chuyển đến, con của ông trùm bất động sản Mai Phong đó, nghe đồn cậu ta rất đẹp trai, quả đúng như vậy thật!”

- "Woah, đùa à? Thế cậu ta chuyển sang lớp nào học?”

- "Không biết, nhưng đám con gái các lớp bên cạnh sắp phát điên rồi!”

Nhắc đến con gái...

Tất cả lại đồng loạt nhìn về phía góc lớp.

Hức, cô ấy là heo à, sao lúc này vẫn ngủ ngon lành được chứ?

Lớp bọn họ tuy toàn là con trai, nhưng cô gái này giống như một liều vắc-xin hạng nặng, hoàn toàn miễn dịch với mấy cái gọi là “rung động đầu đời”, cho nên họ hoàn toàn không lo lắng, lại quay sang rôm rả tám chuyện.

- "Cái cậu Mai Hán Khanh đó, nghe đồn biết chơi cổ phiếu đấy, học bạ cũng rất ưu tú, được rất nhiều trường nhiệt tình vẫy tay mời gọi.”

- "Hình như tính tình rất cao ngạo, nhà giàu đẹp trai mà.”

- "Mẹ cậu ta cũng rất xinh đẹp, nhưng 6 năm trước,....”

..........

Tiếng ồn ào ngoài cửa vẫn không lắng xuống.

Hán Khanh tựa lưng vào cột, trong lòng cảm thấy có chút khó chịu. Hắn vô vọng tìm kiếmtrong đám đông khuôn mặt củacô gái ấy, nhưng bất lực.

Đôi giày patin bị mất tích ấy, thật ra là một bảo bối. Làm con trai của một ông trùm giàu có, thì thường xuyên phải đối mặt với nguy cơ bị bắt cóc đòi tiền chuộc, thế nên ông Phong đã bí mật thiết kế hệ thống định vị GPS gắn cố định vào đôi giày của cậu con trai cưng để tiện bềtheo dõi. Tháng trước ông đi công tác nên đã tạm thời giao lại thiết bị tìm kiếm cho ông quản gia. Biết được điều đó nên sáng nay hắn đã mượn lại, lấy cớ là để tìm đôi giày, khi không muốn nói trắng ra là để tìm cái cô nàng buồn cười đó.

Hán Khanh sau khi xem lại camera an ninh lắp ở cổng, đã suýt bị sặc hết mấy lần. Nhất là lúc cô ta trưng cái vẻ mặt hí ha hí hửng ôm giày của hắn lon ton ra khỏi cửa, hắn hận là không thể cài bom vào cái đôi giày đó, cho cái cô nhóc chết bầm đó nổ banh xác. Phải, người đã “thổi” gọn đôi giày yêu quý của hắn không ai khác chính là cô nàng đó, cái cô nàngláo xược chết bầm dám chui vào giường hắn, làm cho trí óc hắn nhũn ra như đụn muối dưới mưa.

Nhưng trong cái rủi cũng có cái may, thiết bị tìm kiếm đã chỉ rõ hiện giờ cô ả đang có mặt ở ngôi trường này, ngôi trường mà hắn phải ngán ngẩm chuyển đến theo yêu cầu của ông Phong – trường Olympus, với lý do hết sức mập mờ là chuyển đổi môi trường để tự thích nghi. = = Hầy, hắn có phải động vật lưỡng cư quý hiếm đâu cơ chứ.

Haha, nhưng nói gì thì nói, trời thương hắn rồi, đúng là oan gia ngõ hẹp mà. Ông Trời muốnhắn đòi lại món nợ này, chính xác là như vậy, khửa khửa khửa!

Và bây giờ, không thể không thừa nhận, Hán Khanh cảm thấy khí thế của hắn mềm xèo như cọng bún mốc khi đi loanh quanh diễu hành cả buổi mà vẫn không thấy cô, ngôi trườngnày rõ ràng là bé như cái lỗ mũimà!!!

Nhưng mặt cũng đã biết rồi, tóm được cô ta chỉ còn là vấn đề thời gian thôi, vả lại có vẻ là bằng tuổi hắn.

Được rồi, vào việc chính thôi nào, cái lớp mà hắn sắp phải chuyển đến là gì ấy nhỉ?

À, đúng rồi, ở ngay đây thôi, 11A3 – chuyên Hoá thì phải.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK