• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Xã hội Hoa Hạ có một lối sống rất buồn cười, đạo đức áp đặt và bỏ đá xuống giếng.

Loại người như bọn họ sẽ không hỏi rõ nguyên nhân, chỉ dựa vào lời nói của người khác, đã xác định người này đúng hay sai rồi.

Thậm chí sẽ không suy nghĩ mà đánh chửi một người hoàn toàn không liên quan đến họ!
Ước gì người này trực tiếp chết!
Nhưng, dám hỏi, bạn có biết người đàn ông này không?
Hầu hết mọi người sẽ trả lời, không biết!
Lúc này, Tần Tranh nhìn những người đang xông về phía mình, trực tiếp mở cửa ra, sau đó đứng trên bậc thềm, ánh mắt lạnh lùng nhìn mọi người.

Đột nhiên, người vừa rồi còn vẻ mặt căm phẫn, đều dừng lại, lúc cùng Tần Tranh đối diện, trong lòng không hiểu sao có chút chột dạ.

Có người gân cổ đột nhiên hét: "Dừng lại làm cái gì, loại người lừa gạt tiền của người dân như này, nên dùng gậy đánh chết!”
Tần Tranh lập tức nhìn về phía người kia: "Xin hỏi, tôi lừa gạt ai?”
Tất cả mọi người ngay lập tức chỉ về phía bà cụ: "Mày lừa gạt bà cụ, cũng may được người của Trung Y Đường Thị phát hiện!”
Đường Bá Hoài bây giờ cũng đứng lên, đối diện với Tần Tranh, trong mắt tràn đầy vẻ khiêu khích.

Giống như đang nói Tần Tranh không biết tự lượng sức mình!
Tần Tranh cười lạnh lên tiếng: "Được!” Anh đi xuống bậc thang, nhìn bà cụ kia: “Bà không cần lo lắng, bà chỉ cần nói cho cháu biết, vừa rồi sau khi cháu châm cứu, bà còn đau đầu sao?”
"Cái này! Tôi, không đau nữa.

” Bà cụ cũng hoang mang, bà cụ không biết nên tin ai.

"Được.

" Tần Tranh gật đầu, nhìn về phía người thanh niên vừa mới chặn bà cụ lại: "Không biết cậu nhìn ra thuốc của tôi chỗ nào không thể uống?”
"Cậu làm sao nghe được, tôi sợ tội bỏ trốn rồi lại trở về?"
"Cậu có chứng cớ gì để chứng minh!"
Tần Tranh tức giận hỏi liên tục, dọa người thanh niên kia đờ người ra.

Cậu ta chỉ muốn giúp thầy chỉnh Tần Tranh, không ngờ Tần Tranh mạnh mẽ như vậy!
Thấy có chút không thể kiểm soát, quần chúng xung quanh cũng có ý nghĩ bắt đầu phản chiến lại.

Đường Bá Hoài lập tức đi tới: "Một học trò của tôi, vừa mới bắt đầu học tập, không nhận ra những loại thuốc này cũng là chuyện bình thường, cậu so đo với một đứa nhỏ làm gì!”
"Cậu là một bác sĩ đã ra nghề, chẳng lẽ ngay cả chút khoan dung cũng không có sao? Cùng lắm thì tôi bốc lại cho bà cụ này thang thuốc mới giống nảy, nó chỉ là một đứa nhỏ mà thôi.



Lời nói của Đường Bá Hoài lập tức làm sáng tỏ hết tất cả.

Lời nói của người thanh niên chỉ là suy đoán mà không có bất kì cơ sở thực tế nào.

Nhưng vẫn có rất nhiều người nhìn Tần Tranh không vừa mắt: "Đúng vậy, người khác chẳng qua chỉ là đưa ra thắc mắc, cậu làm vẻ như đắc tội với cậu vậy!”
“Một chút y đức cũng không có!”
Bà cụ kia lúc này cầm lấy thuốc của Đường thị đã bốc xong, xoay người muốn rời đi, lại bị Tần Tranh nắm lấy cổ tay.

"Cháu có thể xem không?"
Bà cụ dừng một chút, đưa cho Tần Tranh.

Nhưng khi Tần Tranh định nhận lấy, Đường Bá Hoài ngăn cản Tần Tranh: "Sao? Không tin Trung Y Đường Thị của tôi sao?”
Tần Tranh bật cười, thật ra là cười vì rất tức giận.

Anh nhịn ông ta một lần hai lần, ông ta còn tới lần thứ ba, thật sự cho rằng Tần Tranh anh không biết nổi nóng?
Người của ông ta gây anh trước, nhưng lại nói một câu chẳng qua chỉ là chuyện con nít!
Sao, chỉ cho quan châu đốt lửa mà không cho dân chúng thắp đèn?
Điệu bộ Đường thị ông ta thật lớn!
"Là ông không tin tưởng chính các ông, sao? Không có sự tự tin để cho tôi xem?” Tần Tranh cười lạnh.

Sắc mặt Đường Bá Hoài ngay lập tức trở nên âm trầm, thu tay lại.

Nhìn Tần Tranh xem xong từng chút một, đưa thuốc đông y cho bà cụ, sau đó rời đi, Đường Bá Hoài mới hừ lạnh rồi ngồi lại bàn.

Còn Tần Tranh, cũng xoay người chuẩn bị đóng cửa.

Nhưng vào lúc này, một ông cụ mặc trang phục Trung Sơn ngồi trước mặt Đường Bá Hoài, đột nhiên cởi mũ trên đầu xuống.

Một đầu mụn chi chít giống như mụn nước, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt mọi người.

Người có chứng lỗ, nhắm mắt lại!
Còn Tần Tranh cũng sửng sốt.


Chưa từng thấy trường hợp nào như vậy.

Lập tức anh không đóng cửa nữa, mà ngồi trên ghế nhìn từ xa.

Đường Bá Hoài cũng hơi sửng sốt, không nghĩ tới lại có loại bệnh nhân đặc biệt như này tới cửa, ngay lập tức nhanh chóng bắt đầu chẩn trị.

Lúc này xung quanh có quá nhiều người đang nhìn ông ta, ông ta kéo người của Càn Khôn Đường tới, nếu xảy ra sai lầm, chỉ sợ toàn bộ hệ thống Trung Y Đường Thị đều sẽ bị công kích.

Quan trọng nhất là, Tần Tranh kia bây giờ cũng đang chờ xem trò cười của ông ta!
Tần Tranh nếu biết được suy nghĩ của Đường Bá Hoài, nhất định sẽ cười phá lên, anh nhìn xem trò cười của Đường Bá Hoài?
Ôi ôi!
Đường Bá Hoài hoàn toàn không biết, Tần Tranh không lấy đông y làm nghề kiếm cơm.

Còn bây giờ không đóng cửa, cũng chỉ vì tò mò trường hợp này mà thôi!
"Ông à, bệnh này đã bao lâu rồi?" Đường Bá Hoài bắt đầu hỏi từng câu từng chữ.

Qua khoảng tám phút, Đường Bá Hoài bắt đầu chẩn trị cho ông cụ, ra tay châm cứu.

Tần Tranh nhìn thấy cảnh này, nhướng mày.

Hiện tại anh cũng đã nhìn ra, ông cụ này là nhiễm virus, muốn châm cứu, trị liệu bằng cách dùng châm cứu hơ lửa, phối hợp với một lượng thuốc chống viêm nhất định.

Nhưng khi Tần Tranh nhìn thấy Đường Bá Hoài lại dùng, ngân châm lấy từ trong ngăn đông lạnh ra bắt đầu châm cứu, anh nhất thời nhíu chặt mày!
Đường Bá Hoài này, thật sự không biết trị bệnh, lại giả vờ biết trong khi không biết!
Tần Tranh lúc này đứng lên muốn đi qua!
Nhưng ngay sau đó, anh dừng lại.

Ông cụ chọn chính là Trung Y Đường Thị, tất nhiên là tin tưởng trình độ của Đường Bá Hoài, anh đột nhiên chen vào, ông cụ kia sẽ không nhận tình cảm của anh.

Thay vì quấy rầy, không bằng chờ đến cuối cùng ra tay.

Tần Tranh tính toán thời gian sẽ không sai, không lập tức hành động.


"A, đàn ông!"
Đột nhiên một tiếng hừ lạnh vang lên, Tần Tranh quay đầu lại thì nhìn thấy Lương Khanh liếc mắt nhìn mình rồi đi xa.

Tần Tranh ngay lập tức đơ ra, anh lại làm sao?
Không biết, Lương Khanh được huấn luyện rất lâu, nhạy cảm nhất với khí tức.

Vừa rồi khí tức Tần Tranh biến hóa quá nhanh, mới làm cho Lương Khanh nhịn không được cười nhạt mà thôi.

Tần Tranh lắc đầu, vừa định lần nữa nhìn về phía Đường thị, lại đột nhiên nhìn thấy sắc mặt ông cụ xanh mét, trên mặt Đường Bá Hoài không ngừng chảy mồ hôi.

Những người đang quan sát chung quanh, vẻ mặt sững sờ.

Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?
Tần Tranh lại ngồi không yên, không được, cứ tiếp tục như vậy, ông cụ kia chắc sẽ rất đau đớn!
Mặc dù anh muốn xem kịch đến cuối cùng, nhưng lương tâm nói cho anh biết, không thể cứ như vậy mà nhìn, anh nhất định phải đi qua ngăn cản!
Tần Tranh quyết đoán đứng lên: "Ông vẫn không chịu dừng tay, thân thể ông cụ này sẽ bị ông phá hủy! ”
Lời nói của Tần Tranh làm cho thân thể Đường Bá Hoài chấn động, lại là những lời này, lại là bảo ông ta dừng tay!
Ông ta cứ không dừng đó!
Đường Bá Hoài cắn răng: "Người không hiểu thì cút, tôi cần cậu lo?”
"Đây là bệnh nhân của tôi, Càn Khôn Đường cậu không có tư cách nhúng tay vào!"
Sắc mặt Tần Tranh trong nháy mắt tái mét: "Ông cũng biết đây là bệnh nhân, không phải công cụ thí nghiệm của ông, ông chưa từng gặp trường hợp này phải không! Châm cứu của những người như này phải được hơ qua lửa, không phải đông lạnh!”
"Ngay từ đầu ông đã sai rồi! Bây giờ nếu không thu tay lại, virus trong cơ thể ông cụ sẽ gia tốc sinh sôi nảy nở, hậu quả không thể tưởng tượng nổi!”
Nhưng Tần Tranh cuối cùng đã muộn, ngay khi những lời này của anh vừa mới nói xong, sắc mặt ông cụ trở nên tím tái, sau một khắc phun ra một ngụm máu đen, ầmmột tiếng trực tiếp nằm trên mặt đất!
Trong phút chốc, xung quanh Trung Y Đường Thị yên tĩnh.

Ngay sau đó, vang lên tiếng la hét, tiếng kêu cứu!
Không ít người muốn khám bệnh ở Đường thị, sắc mặt đều thay đổi, sải bước lui về phía sau!
Tần Tranh thấy vậy tim đập thình thịch, vội vàng tiến lên, ra tay đã điểm mấy huyệt vị trên ngườiông cụ!
Trong nháy mắt sắc mặt ông cụ khôi phục bình thường, nhưng trong miệng vẫn không ngừng phun ra máu tươi!
"Cậu đang làm gì, cậu không có tư cách động đến bệnh nhân của tôi! Cậu nghĩ cậu là ai vậy?”
Lúc này, Đường Bá Hoài còn muốn đẩy Tần Tranh ra!
Và học trò Đường Bá Hoài xung quanh, cũng muốn kéo Tần Tranh ra!
Tần Tranh nổi giận: "Bác sĩ có tấm lòng cha mẹ, loại người lấy bệnh nhân làm đồ chơi, không xứng đáng gọi là bác sĩ! Cút!”
Ầm!
Tần Tranh nhấc chân, một cước đạp mạnh Đường Bá Hoài bay ra ngoài!
Lại thêm một cước, học trò của Đường Bá Hoài cũng bị đá nằm trên mặt đất!
Không ai quấy rầy nữa, Tần Tranh vội vàng đâm ngân châm trong tay vào huyệt Bách Hội của công cụ, lại hét lớn về phía đám người.

“Ai có bật lửa cho tôi mượn!”
Vừa hay có một thanh niên đứng bên cạnh, thanh niên đó ngay từ đầu ở bên kia của Tần Tranh khám bệnh, sau đó chạy đến chỗ Đường Bá Hoài.


"Tôi có!" Thanh niên đưa cho Tần Tranh một cái bật lửa bằng nhựa.

Tần Tranh vội vàng châm lửa, đốt ba cây ngân châm mấy lần, tiếp theo mạnh mẽ đâm ngân châm vào ba vị trí phong trì, tam túc, thiên đình của ông cụ.

Lại dùng ngân châm bình thường, mười một cây đâm vào ngực ông cụ!
Phốc! Chợt ông cụ phun ra một ngụm máu đỏ tươi, từng cái từng cái mụn nước trên đầu từ tùe xẹt xuống.

Khi mụn nước khô quắt lại, hơn mười cây ngân châm kia nhanh chóng chuyển màu đen!
Sau đó ông cụ cuối cùng cũng khôi phục hơi thở, từ từ mở mắt ra.

Tần Tranh vội vàng rút ngân châm ra, rồi dùng linh khí vờn quanh huyệt bách hội của ông cụ, sau đó mới đỡ ông cụ đứng lên.

Để ông cụ ngồi trên ghế nghỉ ngơi, lúc này mới nhìn về phía Đường Bá Hoài: "Hoa Hạ xấu hổ vì có loại bác sĩ đông y như ông!”
Dứt lời, Tần Tranh xoay người đi về phía Càn Khôn Đường, vừa định đóng cửa, lại phát hiện bệnh nhân vừa mới ở cửa Đường thị, tất cả đều đi tới bên Tần Tranh.

Cầm đầu là mấy người lúc đầu xếp hàng ở bên này của Tần Tranh, sau đó đi qua chỗ Đường thị, vẻ mặt khó xử.

"Xin lỗi bác sĩ Tần, chúng tôi vẫn nên khám bệnh ở chỗ anh.

"
"Cái gì mà đệ nhất thần y, bác sĩ giả số một thì có.

"
“Đã khám chết người rồi, ai còn dám ở bên kia khám bệnh nữa!”
“Vẫn là bác sĩ Tần đáng tin cậy, vừa rồi chúng tôi lại theo Đường thị chửi bác sĩ Tần, tôi thật đáng chết!”
Tần Tranh thở dài, vừa định nói, lại thấy Đường Bá Hoài đứng lên cách con đường hét lớn với Tần Tranh.

"Tần Tranh, cậu dám so tài với tôi không?"
Tần Tranh nhíu mày: "So với cái gì? ”
Đường Bá Hoài vẻ mặt âm trầm độc ác: "So tài là khám tất cả bệnh nhân ở đây! Tôi vừa rồi lỡ tay mới như vậy!”
"Hiện tại tôi so tài với cậu, ai mắc sai lầm trước, người đó vĩnh viễn ra khỏi giới đông y! Và tự chặt một tay!”
"Sao? Cậu dám không?”
Rít ——!
Tự chặt một tay?
Tàn nhẫn vậy?
Tất cả mọi người đều cảm thấy Đường Bá Hoài điên rồi!
Trong nháy mắt mọi người đột nhiên quay đầu nhìn về phía Tần Tranh, nín thở chờ đợi.

Đối mặt với sự khiêu chiến điên khùng như vậy của Đường Bá Hoài, bác sĩ Tần, sẽ đồng ý không?.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK