• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tần Tranh trong lòng lộp bộp một tiếng, khinh địch? Người này chẳng lẽ che dấu khí tức, thật ra là một cao thủ?
Đang nghĩ như vậy, bên ngoài cửa sổ đột nhiên phanh một tiếng, Tần Tranh trong nháy mắt nhảy xuống cửa sổ, quay đầu đã nhìn thấy người đàn ông đang điên cuồng chạy về phía cửa lớn, đó không phải là tên nuôi quỷ kia sao!
Khá lắm, thủ thuật che mắt!
Tần Tranh cười lạnh lùng, anh đã nói rồi giác quan của anh làm sao có thể sai được!
Lúc này Tần Tranh xông tới, đuổi kịp, vỗ vỗ lưng người đàn ông: "Này, chạy như vậy không mệt sao?”
Người đàn ông suýt nữa bị dọa cho vỡ gan, hét một tiếng quay đầu nhìn thấy Tần Tranh, lại hét lên ngồi trên đất!
Tần Tranh không cho người đàn ông cơ hội suy nghĩ, vừa rồi anh ra tay thấy bại, nên bây giờ trực tiếp ra tay!
Người đàn ông ngất xỉu với một cái tát, sau đó vác trên vai, đặt vào trong xe, chạy về phòng khám.

Người đàn ông này sao cũng không thể ngờ rằng, mình lại chọc vào một cái bảng cứng.

Cậu ta nghĩ rằng, sẽ giống như trước đây, không ai có thể ngăn chặn cậu ta được, bởi vì không ai có thể nhìn thấy nó.

Cho dù có một số đạo sĩ nhìn ra, cũng không bắt được cậu ta!
Nhưng chàng thanh niên xuất hiện ngày hôm nay, vì sao lại lợi hại như vậy?
Đáng tiếc, cậu ta vĩnh viễn sẽ không biết, công phu mèo cào của cậu ta, ở chỗ Tần Tranh này, hoàn toàn không đủ nhét răng!
Hàng fake và tổ sư gia truyền lại, bạn nói ai lợi hại?
Bên trong phòng khám, Giang Nhiễm và Lương Khanh đã ngủ, Giang Trạch ngồi ở đại sảnh xem máy tính, tuy rằng buồn ngủ, mí mắt nặng nề, nhưng anh ta không dám đi ngủ trước khi Tần Tranh trở về.

Thật sự, loại chuyện quỷ dị này xảy ra ở xung quanh anh ta, nói không sợ là nói dối!
Đúng lúc này, Tần Tranh đột nhiên vác một người đi vào.

Bỗng nhiên Giang Trạch lấy lại tinh thần đứng lên, sững sờ khi nhìn thấy người đàn ông kia: "Đây là?”
Tần Tranh để người lên ghế, sau đó dùng dây thừng trói lại, sau đó châm một châm vào huyệt Bách Hội của người đàn ông.

Người đàn ông đau đớn, mở mắt ra: "Thả tôi ra, có tin tôi báo cảnh sát không!"”
Tần Tranh nở nụ cười: "Báo đi!”
Người đàn ông chợt im bặt!
"Tên này chính là người làm cho Giang Nhiễm rơi xuống lầu, người nuôi tiểu quỷ?" Giang Trạch liếc mắt một cái đã nhìn ra.

"Đúng vậy, trước trói ở sân sau đi, anh giải quyết chuyện của nhà họ Chu trước rồi nói sau." Tần Tranh đặt người cùng chiếc ghế ở sân sau.

Sau đó, lấy cây ngân châm đâm vào cơ thể của người đàn ông: "Nếu lộn xộn, cây kim bạc này sẽ đi vào máu của anh, trực tiếp giết chết anh!”

Người đàn ông chợt rùng mình.

Không biết rằng, Tần Tranh chỉ đang hù dọa cậu ta, cây ngân châm này không đâm vào mạch máu, hoàn toàn không thể chuyển động.

Người đàn ông không dám cử động.

Giang Trạch nghe Tần Tranh nói, trực tiếp rời đi nhanh chóng xử lý chuyện nhà họ Chu.

Nhưng ngay lúc này, điện thoại của Tần Tranh đột nhiên vang lên, gọi tới là một số điện thoại xa lạ, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói quen thuộc.

"Bác sĩ, tôi đến thăm Mao Kiến Phong kia, anh ta quả thật giống như anh nói, gầy trơ xương! Hơn nữa tôi tìm bác sĩ trại giam xem xét, bọn họ nói là do thiếu dinh dưỡng, thiếu máu trầm trọng gây ra.”
Tần Tranh gật đầu: "Tôi biết rồi, chú ý gần đây đừng để anh ta tiếp xúc với bất cứ ai! Ngoài ra, anh cho tôi địa chỉ của hiệu trưởng Đại học Dương Thành đi.”
Sau khi đầu dây bên kia cúp điện thoại lập túc gửi qua một địa chỉ.

Tần Tranh nhìn một chút, không đi liền.

Bây giờ đã 2 giờ sáng, anh cần nghỉ ngơi.

Ghi chép cuộc gọi vừa ròii của người nuôi quỷ, đã bị hắn điều tra ra, chính là địa chỉ IP của Mao Kiến Quốc.

Chỉ cần đưa đoạn thoại này ra tòa án, thẩm phán không tin cũng phải tin!
Sáng sớm hôm sau, Tần Tranh thức dậy đã nhìn thấy Giang Nhiễm đang ngồi trong đại sảnh uống trà, sắc mặt cô ấy vẫn còn chút tái nhợt, nhưng mà thần trí đã khôi phục.

Lúc nhìn thấy Tần Tranh, còn liếc mắt nhìn vài lần, chẳng qua không có sức lực, nên không nói gì.

Lương Khanh thì đưa cho Tần Tranh một thứ: "Sáng sớm Giang Trạch cho người đưa văn kiện tới, hơn nữa còn nói cho anh, trưa hôm nay mở phiên tòa.”
"Giang thị sẽ xuất hiện tại tòa án với tư cách là đại diện của nhà họ Cao, cong bị cáo là Mao Kiến Quốc và Mao Kiến Phong, cùng với người phụ nữ tên là Trần Kỳ Mạn."
"Bọn họ rất bị động, bị đánh bất ngờ không kịp đề phòng, Giang thị nắm chắc tám mươi phần trăm phần thắng."
Tần Tranh nghe vậy thở phào nhẹ nhõm: "Nói cho Cao Tử Lâm chưa?”
"Vẫn chưa thông báo, tôi nghĩ để anh nói tốt hơn." Lương Khanh nói.

Tần Tranh gật đầu, lấy điện thoại di động ra.


Bọn họ vẫn giấu Cao Tử Lâm làm chuyện này, chủ yếu sợ Cao Tử Lâm không muốn để cho anh ra tay giúp.

Khi Tần Tranh nhớ tới câu nói Cao Tử Lâm đứng ở cửa nói với anh vào buổi chiều hôm đó, trong lòng lập tức cảm thấy nghẹn ngào.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, truyền đến giọng nói giả vờ như không có gì của Cao Tử Lâm: "Bác sĩ Tần à, có chuyện gì vậy?”
Tần Tranh trong mắt hiện lên chút thương xót: "Tôi muốn mời cô cùng tôi tham gia một cuộc họp.”
"Tôi?" Cao Tử Lâm thắc mắc.

"Đúng vậy, cô đóng vai trò quan trọng trong đó." Tần Tranh nhìn về phía Lương Khanh: "Tôi cùng Lương Khanh đến đón cô.”
Cao Tử Lâm sững sờ gật đầu, khi cô ấy phản ứng lại, đã nghe thấy tiếng động cơ ở cửa.

Bóng dáng Tần Tranh và Lương Khanh đã xuất hiện ở cửa.

"Lên xe đi." Tần Tranh cười cười.

Cao Tử Lâm vẫn còn có chút kinh ngạc: "Chuyện gì, mà muốn tôi có tham gia?”
Cô ấy không có bằng tốt nghiệp đại học, bố còn đang ở tù, hiện tại những thân thích kia đều muốn tránh mặt cô ấy, nhưng Tần Tranh lại tới tìm cô ấy tham gia hội nghị?
"Rốt cuộc là hội nghị gì?" Cao Tử Lâm ngồi lên xe rồi hỏi.

Tần Tranh không nói gì, chỉ càng cảm thấy đau lòng hơn.

Nhưng mà mấy ngày không gặp, Cao Tử Lâm lại gầy đi, gần như da bọc xương, sắc mặt trắng bệch dị thường.

Toàn bộ nhà họ Cao, hiện tại chỉ còn lại mình cô ấy!
Hiện tại ngày đêm cô ấy ngược xuôi vì sự trong sạch của bố, đáng tiếc cô ấy chẳng qua cũng chỉ là một đứa trẻ.

Hơn nữa quanh năm ở nước ngoài, không quen biết mấy người.

Chẳng bao lâu chiếc xe đã đến cổng tòa án.

Khi Cao Tử Lâm nhìn thấy tòa án, trong lòng đã nghĩ tới cái gì đó, lúc đi theo Tần Tranh xuống xe, hốc mắt đỏ bừng.


"Bác sĩ Tần?"
Cô ấykhông dám tin nhìn về phía Tần Tranh: "Là như tôi nghĩ đúng không?”
Tần Tranh nở nụ cười: "Yên tâm, cục trưởng Cao, hôm nay có thể ra ngoài.”
Trong nháy mắt, Cao Tử Lâm không còn kiên cường được nữa, nước mắt tràn ra: "Bác sĩ Tần, tôi..."
Cô ấy không biết nên nói gì, cô ấy không muốn để Tần Tranh nhúng tay vào, cô ấy cảm thấy thế giới của Tần Tranh rất tươi sáng.

"Chuyện này, bố cô vốn dĩ bị oan, tôi chỉ tìm kiếm chứng cớ mà thôi." Tần Tranh cười: "Không khó khăn như cô nghĩ đâu.”
"Sắp tới giờ rồi." Lương Khanh đột nhiên nói, cô ấy vừa dứt lời, cửa tòa án mở ra.

Rất nhiều người từ bên trong lục đục đi ra, trên mặt tràn đầy cười giễu cợt.

Rất nhanh, đã nhìn thấy Giang Trạch cùng với đoàn luật sư của anh ta.

Và phía sau Giang Trạch cách đó không xa, chính là ba người Mao Kiến Quốc, Trần Kỳ Mạn cũng ở trong đó, cả người đang run rẩy, không biết nên phải làm sao.

Ba người đàn ông bị cảnh sát đưa đi theo một hướng khác.

Nói vậy, Trần Kỳ Mạn chắc là ở vị trí bị cáo, nhìn thấy bóng dáng Cao Khải Lượng.

Hai người chắc cũng đã nói chuyện.

Tần Tranh không có chút thương hại nào đối với người phụ nữ này.

Đúng người đúng tội!
Cầm tiền của giúp đỡ mình, tìm người khác làm bố nuôi, còn giúp đỡ người khác đối phó với giúp đỡ mình!
Có một số người, bạn giúp họ, họ sẽ coi bạn như cả thế giới, chân thành báo đáp lại.

Nhưng có một số người bạn giúp họ, họ lại coi bạn giống như một con lợn, ước gì có thể lột da của bạn, hút máu ăn thịt bạn!
"Anh Tần." Giang Trạch sải bước đi tới, trên mặt mang theo nụ cười.

"Thế nào rồi?" Tần Tranh cũng nhịn không được thả lỏng mặt.

"Tất nhiên thắng kiện rồi, chiều nay, Cao Khải Lượng có thể được thả ra! Mao Kiến Phong bị kết án tù chung thân, Mao Kiến Quốc bị kết án hơn mười năm tù.”
"Về phần Trần Kỳ Mạn, yêu cầu bồi thường toàn bộ tiền cấp dưỡng, cũng bị kết án hơn ba năm tù."
Giang Trạch nói xong, Tần Tranh thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Cao Tử Lâm: "Nghe thấy không?”
Cao Tử Lâm sững sờ, một lúc sau đột nhiên quỳ gối trước mặt Tần Tranh, dập đầu thật mạnh về phía Tần Tranh!
Cô gái vốn đã yếu ớt, lần này, trực tiếp ngất đi!
Tần Tranh vội vàng ôm lấy: "Trở về phòng khám rồi nói sau, buổi chiều Lương Khanh đón Cao Khải Lượng đến phòng khám.



Lương Khanh gật đầu, một đám người đi về phía phòng khám.

"Công ty của tôi còn có việc, nên không đến phòng khám." Giang Trạch đột nhiên nói: "Lát nữa cậu Giang sẽ tới, anh ấy nhất định sẽ đến gặp cô chủ.

Ngoài ra, tôi còn có một việc muốn nói với anh.”
"Chuyện gì?" Tần Tranh nhìn qua.

"Mỹ phẩm sẽ thử tiếp thị vào ngày mai.

Nếu thành tích khả quan, tổng giám đốc Giang muốn điều cô Sở đến thành phố Giang.” Giang Trạch dứt lời, nhìn sắc mặt Tần Tranh.

Tần Tranh kinh ngạc một chút: "Đến thành phố Giang? Anh đã nói cho Hiểu Đồng biết chưa?”
"Nói rồi, vừa thông báo ngày hôm qua." Giang Trạch lại nói: "Chỉ là thành tích vẫn chưa xác định, cô ấy nói có thành tích rồi mới nói cho anh biết, nhưng tôi nghĩ vẫn nên nói trước cho anh một tiếng.”
"Tôi biết rồi." Tần Tranh gật đầu, nhìn Giang Trạch rời đi, rồi dẫn Cao Tử Lâm trở về phòng khám.

Chiều cùng ngày hôm đó, Cao Khải Lượng được tòa tuyên trắng án lập tức được thả tự do!
Chu Bình đích thân gọi điện và gửi tin nhắn xin lỗi!
Bố con nhà họ Cao lại được đoàn tụ lần nữa.

Nhà họ Mao vì trọng tội vào tù, hiệu trưởng Đại học Dương Thành bị đổi người!
Và vào nửa đêm, Giang Quân đón Giang Nhiễm trở về.

Sáng sớm hôm sau, mỹ phẩm bắt đầu bán ra, Tần Tranh vẫn ngồi khám bệnh như thường lệ.

Giữa trưa, đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ Giang Quân!
"Tần Tranh, xem tài liệu đi, tôi gửi qua máy tính của anh! Nó bùng nổ rồi!”
Tần Tranh hơi sửng sốt, cái gì bùng nổ?
Khi anh mở tài liệu, anh ngay lập tức mở to mắt!
Mở cửa thử nghiệm trong ba giờ, mà khối lượng bán hàng đã đạt ba nghìn vạn!
Ngay khi Tần Tranh nhìn thấy văn kiện này, thì Sở Hiểu Đồng đã lái xe tới phòng khám.

"Chồng… Em có chuyện muốn nói với anh.”
Ánh mắt Tần Tranh lóe lên, nhìn sang: "Anh cũng đang định trở về tìm em.”
"Xem ra anh đã biết rồi." Sở Hiểu Đồng nói: "Ngày mai, anh Giang bảo em đến nhậm chức.”
"Anh...!Anh sẽ đi cùng em chứ?”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK