• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch: LTLT

Giờ này người ở trong văn phòng rất nhiều, đều là cán sự bộ môn của các lớp tranh thủ buổi chào cờ kết thúc đến văn phòng để nhận bài tập, nhưng một tiếng này thật sự khiến người nghe khó mà bỏ qua được, giống như trong ngày hè chói chang bỗng nhiên xuất hiện một luồng khí lạnh.

Không chỉ khó mà bỏ qua mà thậm chí còn có hơi quen tai, đến mức Hứa Thịnh nghe hai chữ “có mặt” vô cùng rõ ràng trong cái nơi ồn ào giống như chợ bán đồ ăn này.

“Em đến đúng lúc lắm.” Mạnh Quốc Vĩ đặt ly nước xuống, “Thu đủ bài tập rồi?”

“Thiếu một bài ạ.”

Hứa Thịnh không để ý cụp mắt xuống, nhìn thấy đầu tiên là một góc áo đồng phục màu xanh xám, sau đó người bên cạnh đặt chồng bài tập lên trên bàn, thế là ánh mắt Hứa Thịnh chuyển lên mấy tấc, nhìn thấy một bàn tay nằm ngang khớp xương rõ ràng ở trước mắt.

Xương cổ tay nổi bật, ngón tay rất dài.

Mạnh Quốc Vĩ muốn hỏi thiếu ai, nhìn thấy cái người bên cạnh vừa mới từ bục đọc kiểm điểm xuống liền nhận ra vấn đề này căn bản không cần hỏi, nói tiếp: “Hôm qua em xin nghỉ, đối với mấy bạn trong lớp vẫn chưa quen lắm, Đúng lúc người chưa nộp bài tập đang ở đây, hai em… làm quen đi, sau này thu bài tập cũng thuận tiện.”

“Từ trước đến nay em chưa từng nộp bài tập, thuận tiện cũng không đến đâu đâu.”

Hứa Thịnh nói xong nhìn thấy gương mặt chính diện của vị học thần bên cạnh, Thiệu Trạm cũng nghe thế đúng lúc nhìn về phía cậu, bốn mắt giao nhau, câu nói “còn chuyện gì nữa không ạ” còn lại trong miệng cậu cua một vòng: “… Sao lại là cậu?”

Vẫn là bộ đồng phục quá mức ngay ngắn kia.

Cậu thiếu niên bởi vì màu da trắng nên mái tóc màu đen nổi bật vô cùng, thực ra ngũ quan trông rất vượt trội, toàn bộ nhờ vào vẻ mặt lạnh lùng “cách xa tôi một chút” mới làm giảm bớt đi tính xâm lược mà ngũ quan mang đến, đứng bên kia giống như cả con người đều đang tách rời với xung quanh.

Câu hỏi “đồng phục Lục Trung đẹp đến như vậy sao” trước đây của Hứa Thịnh đã có được đáp án, bởi vì trong văn phòng có nhiều người mặc đồng phục đến vậy, nhưng chỉ có hắn mới mặc được ra như thế mà thôi.

Mạnh Quốc Vĩ thật sự vui mừng quá đỗi, vẻ mừng rõ lộ rõ hết lên trên mặt: “Hai em biết nhau à?”

Đâu chỉ là biết nhau.

Ngay cả thù oán cũng có luôn rồi.

Hai người gần như trả lời cùng lúc ——

Hứa Thịnh: “Xem là vậy ạ.”

Thiệu Trạm: “Không quen biết ạ.”

Hứa Thịnh: “?”

Câu nói không quen biết này Thiệu Trạm nói không có chút ngập ngừng, lạnh nhạt đến vô cùng.

Mạnh Quốc Vĩ bị hai người các cậu làm cho hoang mang, không nghĩ ra được rốt cuộc là biết hay là không biết?

Bây giờ Hứa Thịnh không nói ra được cậu đang có tâm trạng gì, cả buổi tối cậu đều viết kiểm điểm, vừa viết vừa cắn răng, thầm nói nếu để cậu biết là ai, không chừng nửa đêm có thể xông vào phòng ngủ của đối phương trùm mền đánh cho một trận, kết quả đối phương hoàn toàn không nhớ đến việc này.

“Tòa nhà ký túc xá, bản kiểm điểm ba ngàn chữ.” Hứa Thịnh nói, “Hoặc là tôi có thể nhắc cậu một chuyện rõ ràng hơn, tường.”

Hôm qua Thiệu Trạm xin nghỉ, buổi tối bắt xe đến trường học, đi tới cổng tòa nhà ký túc xá nhìn thấy có người đang leo tường, thật sự không để ý người leo tường rốt cuộc là ai, ra ra vào vào trong tòa nhà ký túc xá cũng có không ít người sau khi về phòng ký túc xá thì thay đồng phục. Lúc này mới gắn người ở trước mặt với người vừa rồi cách một dãy xếp hàng dài bước lên trên bục, mới mở miệng nói xong câu đầu tiên đã khiến cho toàn trường xôn xao.

Rõ ràng Thiệu Trạm không có gì muốn nói, cụp mắt nhìn cậu, miễn cưỡng đánh giá bản kiểm điểm lần này: “Viết bản kiểm điểm cũng được.”

Hứa Thịnh: “…” Còn cần cậu nói à?

Tâm trạng bây giờ của Hứa Thịnh là một chữ “ĐỆT” viết hoa.

Mạnh Quốc Vĩ nghe không rõ, quyết định đi thẳng vào chủ đề: “Nếu như hai em đã quen biết thì thật sự tốt quá, là thế này, trong lớp có vài bạn học xin đổi chỗ ngồi, thầy định điều chỉnh một chút danh sách chỗ ngồi của lớp chúng ta, kế hoạch bước đầu là muốn hai em ngồi cùng một chỗ, mấy em không có ý kiến gì chứ?”

Hai người lại cùng lúc lên tiếng ——

Chẳng qua lần này lại vô cùng ăn ý.

“Có ạ.”

Hứa Thịnh là thật sự không thể nào ở trong văn phòng nữa, trước mặt là giáo viên chủ nhiệm lớp mới không biết đang nghĩ gì mà nói muốn giới thiệu một bạn học cho cậu, bên cạnh là bạn học cùng lớp hôm qua vừa mới kết oán gây thù.

Cậu sợ mình mất lý trí.

“Thưa thầy, em với bạn học Thiệu Trạm.” Hứa Thịnh không biết nói thế nào, cuối cùng nghẹn ra một câu, “Hai tụi em mẹ nó không thích hợp.”

Mạnh Quốc Vĩ: “…”

“Giữa người với người phải coi trọng duyên phận, dưa hái xanh không ngọt. Em với bạn cùng bàn bây giờ quan hệ rất tốt ạ, tương thân tương ái, bầu không khí cũng rất hài hòa, cùng chung chí hướng, em ngủ cậu ấy nghe giảng không ai ảnh hưởng đến ai.”

Mạnh Quốc Vĩ muốn ngắt lời cậu.

Hứa Thịnh lại thêm một câu: “Tình cảm đồng chí miễn cưỡng đến sẽ không có kết quả tốt.”

“…”

Bản thân Hứa Thịnh khi nói cũng cảm thấy câu này càng nghe càng kỳ lạ, bèn đổi đề tài, dứt khoát kéo thẳng ra cửa văn phòng: “Dù sao bản kiểm điểm em cũng viết rồi, về phần xử phạt, muốn phạt thế nào thì phạt thế đấy đi, không có chuyện gì nữa thì em về lớp đây ạ.”

Mạnh Quốc Vĩ lần thứ hai bị Hứa Thịnh chặn ngang như này, thái độ vừa thể hiện ra chính là kiểu từ chối nói chuyện mềm cứng đều không chịu viết hoa, anh muốn dạy bảo cũng hoàn toàn không tìm thấy chỗ ra tay.

Một người đã đi, vẫn còn lại một người, Mạnh Quốc Vĩ điều chỉnh lại tâm trạng, quay sang Thiệu Trạm: “Em cũng không muốn làm bạn cùng bàn với em ấy?”

“Dạ phải.”

Hôm nay Mạnh Quốc Vĩ liên tục đụng trúng hai bức tường, khó khăn lắm mới nuốt cơn tức xuống: “Thầy có thể hỏi lý do không?”

Lý do của Thiệu Trạm thật ra rất nhiều, chủ yếu là vì đổi chỗ ngồi quá phiền phức mà thôi, hắn cũng không có hứng thú muốn quen biết ai: “Phiền phức ạ.”

Kế hoạch một kèm một của Mạnh Quốc Vĩ ngay cả bước đầu tiên cũng không bước được, bị bóp chết từ trong trứng nước.

Nếu nói Hứa Thịnh không dễ ở chung, thật ra theo Mạnh Quốc Vĩ thấy, Thiệu Trạm mới là người thật sự không dễ ở chung.

Lần đầu tiên Mạnh Quốc Vĩ gặp Thiệu Trạm là vào năm lớp mười, mặc dù anh không dạy lớp mười, nhưng phụ trách các hạng mục thi đấu của nhóm cấp ba.

Sau khi đăng ký thi toán thì bắt đầu học bồi dưỡng tự học buổi tối, cả phòng họp chỉ có một mình Thiệu Trạm là học sinh lớp mười, Mạnh Quốc Vĩ vốn tham gia với tâm trạng thắng lợi, cố ý chuẩn bị cho Thiệu Trạm một bộ đề thi cơ bản.

Kết quả cậu thiếu niên ngồi ở hàng cuối cùng chưa đến mười phút, giơ tay, cầm bài thi bước lên, vỗ bài thi đã điền hết đáp án trước mặt anh: “Lần sau không cần cố ý chuẩn bị đề cơ bản cho em đâu ạ.”

Thời gian chuẩn bị cho kỳ thi là hơn một tháng, không tiếp xúc với ai, không xích mính với bất cứ người nào, nhưng cũng không thấy hắn có quan hệ tốt với ai, vẻ mặt nhìn chằm chằm bài thi còn có hơi ấm hơn nhìn người trong phòng họp nhiều.

Mạnh Quốc Vĩ im lặng mấy giây, định thay đổi góc độ của phương án thi hành: “Vậy được, còn có việc này, hôm qua em không ở đây, cán sự lớp chúng ta vẫn chưa bầu xong, có chức vụ nào muốn đảm nhiệm không?”

“Sau này còn phải chuẩn bị thi cửa nữa, không có thời gian và tinh lực đâu ạ.”

Thiệu Trạm ngăn cản lời nói của Mạnh Quốc Vĩ.

Nhưng Mạnh Quốc Vĩ không dễ dàng từ bỏ, anh vỗ đùi nói: “Chẳng phải đúng lúc sao, chức vụ thầy để lại cho em vừa vặn không cần tốn thời gian gì hết, cũng không hao tổn tinh lực.”

Thiệu Trạm nghe ra được giáo viên chủ nhiệm quyết tâm muốn cho cậu làm một chức trong ban cán sự: “Thầy nói đi ạ.”

Mạnh Quốc Vĩ mừng rõ nói: “Lớp chúng ta đúng lúc thiếu cán sự kỷ luật!”

“Có phải không tốn bao nhiêu thời gian không? Vừa khéo thích hợp, em quản lý Hứa Thịnh… À không phải, khi quản lý kỷ luật, trọng điểm chú ý đến bạn học Hứa Thịnh lớp chúng ta một chút.”

Mạnh Quốc Vĩ: “Có thể thỉnh thoảng em ấy sẽ trốn học bằng các cách khác nhau, trèo tường ra ngoài, buổi tối không về ký túc xá, đánh nhau ở ngoài trường…”

Khi Hứa Thịnh về lớp vẫn không biết Mạnh Quốc Vĩ đang ở sau lưng tung ra đại chiêu.

Trương Phong nghe nói hôm nay học thần hết phép đã đi học lại, kết thúc thể dục buổi sáng lại nằm sấp ở cửa sổ lớp 7 nhìn ngó, Hứa Thịnh không ở đây, cậu ta tìm bạn cùng bàn của Hứa Thịnh tám nhảm: “Dũng Sĩ, ông nói xem sao mỗi lần đều lướt qua học thần vậy, chẳng lẽ tui với cậu ta thật sự không có duyên phận?”

Bạn cùng bàn của Hứa Thịnh là một nam sinh đeo mắt kính, trông ốm yếu, biệt dạnh lại là Dũng Sĩ. Ngoại trừ trong tên đúng lúc có một chữ “Dũng” ra, còn vì cậu ta dám ngồi bên cạnh Hứa Thịnh, mà còn thuận lợi sống sót được hai ngày rồi.

Lý Minh Dũng thật ra hoàn toàn không có dũng đến như vậy, bởi vì xe buýt tạm thời gặp trục trặc, cậu ta đến muộn, cùng với Hứa Thịnh người trước người sau bước vào, căn bản không được lựa chọn.

Khoảnh khắc bước vào lớp 7, cậu ta suýt nữa muốn kết thúc cuộc đời cấp 3 của mình ngay tại chỗ.

Lý Minh Dũng cũng kính sợ với người bạn của đại ca trường học: “Học thần đến văn phòng rồi, cậu có thể đến vào tiết sau.”

Trương Phong: “Sao ông nói chuyện run như thế, ngồi ngùng bàn với đại ca tụi tui, có cảm tưởng gì?”

Bạn cùng bàn Lý Minh Dũng vừa được Hứa Thịnh miêu tả “tương thân tương ái, bầu không khí hài hòa, cùng chung chí hướng” ở trong văn phòng đang nói thầm: Muốn nghỉ học.

“Đại ca tụi tui một không đánh người, hai cũng rất ít chửi người, rất coi trọng văn minh.” Trương Phong nói, “Đừng có sợ đến như thế.”

Đang nói chuyện, Hứa Thịnh đúng lúc đi đến cạnh cửa sổ, cậu không vào lớp học, đứng ở bên cạnh Trương Phong, dựa ở bệ cửa sổ hỏi: “Sợ cái gì.”

Trương Phong: “Nói mày đó, bạn cùng bàn của mày hình như rất sợ mày.”

Hứa Thịnh không tự mình hiểu mình chút nào, cậu tự nhận mấy hôm nay không có làm gì hết, lên lớp không phải ngủ gật thì cũng chơi điện thoại, lúc ra ngoài đứng phạt còn có thể tạo không khí học tập tuyệt đối an tĩnh cho bạn cùng bàn, cho nên mấy câu nói với Mạnh Quốc Vĩ cũng không hẳn là nói dối: “Quan hệ của em với bạn cùng bàn rất tốt.”

Hứa Thịnh nói xong lại hỏi: “Có phải không Lý Dũng.”

Lý Minh Dũng: “…”

Trương Phong: “Người ta tên Lý Minh Dũng, ngay cả tao học lớp xa như vậy còn nhớ rõ, mày sao lại như thế hả.”

Hứa Thịnh sờ mũi, tránh qua đề tài này, buổi sáng cậu đã bận rộn một hồi, còn chưa ăn gì hết, lúc này tự dưng cảm thấy đói: “Có gì ăn không.”

Trương Phong từ trong túi quần móc ra một bao thuốc lá.

Hứa Thịnh nhìn cậu ta.

Trương Phong tự giác đút bao thuốc về lại, anh đại trường Lục Trung không hút thuốc, việc hút thuốc này cũng không phù hợp với thiết lập nhân vật.

Trương Phong lại móc trong túi một hồi, mới móc ra một cây kẹo mút: “Chỉ còn cái này, lúc mua thuốc ở quầy bán quà vặt vì cho chẵn tiền nên tặng, mày chưa ăn sáng à?”

“Tối qua chỉ lo viết kiểm điểm, buổi sáng ngủ dậy trễ.” Hứa Thịnh chống khuỷu tay trên bệ cửa sổ, sau khi nhận cây kẹo mút thì quay người, đưa lưng về phía cửa sổ lột giấy gói kẹo ra, “Mày lại đến lớp bảy lắc lư làm gì.”

Trương Phong còn chưa kịp nói “đến xem trò hề, chẳng phải mày nói mày sẽ không bị tóm sao” ra khỏi miệng thì tiếng chuông vào lớp đúng lúc vang lên, cậu ta vội vàng lui về, vừa đi vừa nói: “Không nói nhảm nữa, tiết sau là môn của lão Lý lớp tụi tao, nếu tao vào muộn một giây có thể bị ổng cào không còn một miếng da.”

Một tay Hứa Thịnh đút trong túi quần, tùy ý phẩy tay với cậu ta, sau đó ngậm kẹo bước vào lớp học.

Cậu ngồi vào ghế, lúc này mới nhớ ra xem thử tiết này là môn nào, cả người cậu ngửa về sau, nheo mắt lại, lại phát hiện góc bảng đen ở chỗ khuất bị một người chặn lại, chỉ có thể nhìn thấy nút áo đồng phục trên cùng, nhìn lên trên nữa là hầu kết nổi lên của cậu thiếu niên, tóc đen, vẻ mặt lạnh lùng.

Chờ Thiệu Trạm bước đến phía cuối lớp học, góc độ dịch ra, Hứa Thịnh mới nhìn rõ trên bảng đen viết là hai chữ “Toán Học”.

Hứa Thịnh cắn kẹo trong miệng mấy cái nát tan, sau đó dùng tư thế vểnh chân ghế lên ngửa ra sau cúi đầu tìm sách trong hộc bàn, sách cậu nhận về thế nào bây giờ vẫn là như thế ấy, bìa trong của sách ngay cả tên cũng không viết.

Đang tìm, nghe thấy trong lớp có người kinh ngạc kêu lên một tiếng, sau đó cả lớp cũng bắt đầu ồn ào bàn tán.

Hứa Thịnh không ngước mắt nhưng cũng chú ý thấy ánh nắng chiếu vào từ bên ngoài cửa sổ bị người khác chắn rồi, lúc đầu cả người của cậu đều đang ngâm trong ánh nắng, lúc này giống như chuyển trời bỗng nhiên âm u, ngay cả trên mặt bàn cũng chiếu ra một cái bóng tối lớn.

Cậu bị ép ngẩng đầu.

Thiệu Trạm vượt qua mấy hàng ghế, không có về thẳng vị trí của mình, hắn đi đến một lối đi khác, hơi khom người, hai ngón tay nắm lấy cái que kẹo Hứa Thịnh đang ngậm, Hứa Thịnh giật mình, cái que nhựa màu trắng bị Thiệu Trạm rút ra: “Vào học không được ăn kẹo.”

—————-

Tác giả có lời muốn nói:

Lão Mạnh: Hai người các em làm bạn cùng bàn đi

Hứa Thịnh: Không thích hợp

Thiệu Trạm: Phiền phức

A Hoàng: Biết đau mặt là cảm giác gì không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK