Mục lục
Tổng Tài, Đừng Nghịch Ngợm!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


"Xa xôi ngàn vạn ngôi sao, trong suốt một sông ngân hà.

Tên rất hay! Hàn Xuyên, cháu nói xem có đúng vậy không?”
Bà cụ quay đầu lại, ánh mắt thâm thuý nhìn cháu trai của mình, mang theo sự cảnh cáo vô cùng rõ ràng.

Giống như chỉ cần Hàn Xuyên nói một chữ “không” bà cụ có thể nuốt sống anh.

Ánh mắt Bạc Hàn Xuyên thể hiện rõ sự bất đắc dĩ, cười một cái xong vẫn gật đầu.

"Vâng, một cái tên rất dễ nghe!”
"Cũng rất hợp với người!”
Bà cụ nhướng mày đắc ý, sau đó nói với Thẩm Ngân Tinh:
"Đến đây, Ngân Tinh, bà giới thiệu một chút, đây là cháu trai của bà, Bạc Hàn Xuyên.”
Thẩm Ngân Tinh ngẩng đầu, nhìn người đàn ông đang đứng một bên, lại không ngờ đụng phải ánh mắt đen sâu thẳm của anh.

Người đàn ông có đôi lông mày thanh tú, khuôn mặt tuấn tú, chỉ đứng im ở đó cũng không thể che dấu được sự tôn quý tao nhã.

Nhìn bề ngoài và khí chất cũng đủ biết người đàn ông này không phải là người bình thường.

Hình như cô đã gặp qua ở đâu đó rồi, nhưng lại không nhớ ra được là đã gặp ở đâu!

Có lẽ là cô nhớ nhầm, một người ưu tú như vậy người khác làm sao có thể nhìn thấy rồi lại quên đi mất?
Cô hơi nghi ngờ, lời bà cụ nói vẫn còn bên tai, lại nhìn người đàn ông này, trong lòng không tránh khỏi cảm thấy hơi ngại ngùng.

Xa xôi ngàn vạn ngôi sao, trong suốt một sông ngân hà.

Bạc Hàn Xuyên...!
Ngàn vạn ngôi sao, một sông ngân hà...!
Chuyện này cũng quá… Dụng tâm rồi.

Đôi mắt đen sâu thẳm của Bạc Hàn Xuyên chứa đầy sự nhìn xa trông rộng, dường như anh cảm nhận được sự ngại ngùng của Ngân Tinh, ánh mắt loé lên một tia sáng, lịch sự đưa tay ra, mở lời trước.

"Xin chào, tôi là Bạc Hàn Xuyên.”
"Xin chào, tôi là Thẩm Ngân Tinh.”
Thẩm Ngân Tinh nói xong, cũng đưa tay ra, định đứng thẳng lên, nhưng giữa chừng lại dừng lại một lúc.

Vì ngồi xổm quá lâu nên chân bị tê, hơn nữa thắt lưng vừa mới bị thương, cô vừa cử động nhẹ, trong nháy mắt một cơn tê dại từ hai chân truyền đến, ngay sau đó chân mễm nhũn cả người ngả về sau.

"Cẩn thận."
Khuôn mặt thanh tú bỗng hoảng hốt, hai mắt mở to, nhưng trên đầu lại vang lên một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp.

Một cánh tay mạnh mẽ ôm ngang hông kéo cả người cô lại.


Đột nhiên cả người Thẩm Ngân Tinh lao vào trong lòng ngực của Bạc Hàn Xuyên.

Một mùi hương mát lạnh thoang thoảng lướt qua mặt, Thẩm Ngân Tinh vô cùng ngại ngùng.

Cô tức thì phản ứng lại đưa tay lên muốn đẩy anh ra, nhưng cơn tê dại ở hai chân lại làm cho cô lảo đảo, trực tiếp trượt khỏi vòng tay của người đàn ông.

Ý thức tự bảo vệ bản thân, khiến cho cô theo bản năng duỗi hai tay bám chặt lấy bờ vai vững chắc của người đàn ông.

Cùng lúc đó, bàn tay đang ôm ở eo của cô lại dùng sức, một lần nữa nâng cô lên.

Thẩm Ngân Tinh cắn chặt môi, hai lần lao vào lòng người đàn ông, khiến cho cô vô cùng xấu hổ.

"Trước tiên đừng cử động.”
Giọng nói trầm ấm nhưng không dễ xen vào làm cho trong lòng Thẩm Ngân Tinh từ bỏ suy nghĩ muốn đẩy ra.

Từ lòng bàn tay đang ôm chặt lấy eo của cô xuyên qua lớp quần áo truyền đến một luồng nhiệt nóng rực.

Thân thể của cô dán sát vào người anh, má cô đặt trên ngực anh, có thể nghe rõ nhịp tim mạnh mẽ của anh, âm thanh giống như tiếng trống.

Tim của cô đập liên hồi, đôi má tái nhợt cũng ửng hồng lên.

Đây là lần đầu tiên cô ở gần một người đàn ông như thế này, tuy đã hẹn hò với Tô Vũ nhiều năm, nhưng giữa hai người cùng lắm cũng chỉ là một cái ôm nhẹ, lịch sự, thậm chí còn không cảm nhận được nhiệt độ cơ thể lẫn nhau.

Như thế này đã là giới hạn của cô.

Bạc Hàn Xuyên cảm thấy chỉ dùng một tay cũng có thể ôm chặt thân hình ở trong lòng ngực, đôi mày dài thanh tú khẽ nhíu lại..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK