Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

9Hôm đó là một ngày nắng đẹp, Quan Kỳ lại đến thăm tôi.

Từ xa tôi đã nhìn thấy Quan Kỳ.

Dáng người anh cao ráo, vừa nhìn là có thể thấy.

Lâu rồi Quan Kỳ không đến, bỗng dưng tôi có cảm giác không chân thực.

Nhưng lần này, bên cạnh anh có một cô gái khác.

Tôi đứng bật dậy, toàn thân cứng đờ.

Quan Kỳ đưa cô ấy đến gặp tôi.

Anh nắm tay cô ấy, nhìn vào bia mộ tôi, mỉm cười.

“Nhu Nhu, sau này anh sẽ không đến thăm em nữa.”

“Anh muốn bắt đầu một cuộc sống mới.”10Ánh nắng mặt trời thật chói chang.

Mắt tôi không thể mở nổi, chỉ có thể nheo mắt lầm bầm: “Đúng là một tin tốt.”

“Em đã nói là anh phải bắt đầu một cuộc sống mới, anh xem anh hiện tại đi, trông có sức sống hơn nhiều.”

“Anh vẫn nên đứng dưới ánh mặt trời đi Quan Kỳ.”

“Vậy mới là anh.”

Tôi nói đến nghẹn ngào, phải dựa vào ma nữ mới có thể đứng vững.

“Tôi bị hạ đường huyết một chút… tôi…tôi…”

Cảm xúc của tôi đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

May là Quan Kỳ không nhìn thấy.

Anh nắm tay cô ấy rất chặt, ánh mắt khi nhìn xuống cũng không còn thiết tha như trước.

Hình như Quan Kỳ… đã thực sự buông bỏ rồi.

Người ta đều nói yêu một người khác chính là liều thuốc tốt nhất để chữa lành vết thương cũ.

Quan Kỳ có thể vượt qua nỗi đau này, tôi là người vui mừng hơn ai hết.

Tôi trộm lau nước mắt, thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Quan Kỳ, em rất mừng cho anh.”

“3 năm rồi, cuối cùng cũng đi đúng hướng.”

Anh nói, ngữ khí giống như đang nói chuyện với một người bạn bình thường.

“Anh đã từng nghĩ sẽ cứ vậy phí hoài cả cuộc đời.”

“Nhưng thật may là anh đã gặp được người mà anh muốn ở bên cả đời này, anh thật may mắn.”

“Những năm tháng qua, anh sẽ xem như một giấc mơ.”

“Anh đã buông tay. Khi yêu, anh chỉ yêu duy nhất một người.”

“Toàn tâm toàn ý yêu, không thể đặt bất cứ ai khác vào trong tim.”

Khi nói, tay anh khẽ chạm vào tay cô ấy. Lúc này tôi mới nhìn thấy chiếc nhẫn đôi trên tay họ.

Trên đó còn khắc tên, thật là chu đáo.

Cũng phải, khi Quan Kỳ yêu sẽ vĩnh viễn nồng nhiệt phô trương như vậy.

Anh là ánh nắng chói chang, và tình yêu của anh cũng vậy.

Quan Kỳ lấy trong túi ra một chiếc nhẫn, nhẹ nhàng đặt lên bia mộ.

“Nhu Nhu.” Anh nói khẽ, giọng nói ấm áp.

“Tạm biệt.”11

“Anh đi sớm thế?” Tôi đứng bật dậy, hốc mắt ươn ướt, nước mắt che mờ khuôn mặt anh.

Tôi đã cố gắng lau đi những giọt nước mắt kia, nhưng lau thế nào cũng không hết.

Một lần cuối cùng.

Một lần này nữa thôi.Đừng biến em trở thành một phần mờ nhạt trong ký ức.

Em chỉ là không thể vượt qua, nhưng càng như vậy, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Em muốn nhìn anh kỹ một chút, muốn cẩn thận ghi nhớ…Lần cuối cùng lại đến vội vã như thế, không hề có bất cứ sự chuẩn bị nào.

Quan Kỳ không nán lại lâu, anh cẩn thận nắm tay cô ấy, chuẩn bị rời đi.

Khi anh vừa quay người đi, tôi không kiềm được mà cất lời, nhưng trong giọng nói lại chỉ toàn tiếng nghẹn ngào: “Quan Kỳ… anh còn có thể…”

Nói được một nửa, Quan Kỳ đã quay người đi.

Giọng tôi run run.

“Còn có thể…”

“Nói yêu em một lần nữa không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK