• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

What the hợi?

Nị sua sẩm ma?

Tôi ngồi bật dậy, không khỏi tò mò: "Kể nghe tí coi."

"Ha ha ha, biết thế nào bà cũng hóng hớt mà."

"Khúc gỗ mục ngàn năm nở hoa rồi. Có người nhìn thấy Lục Minh Lễ đơn độc mời cô bé kia ăn tối. Hai người đang trò chuyện vui vẻ thì bị Lục Minh Tinh tới phá đám."

Tôi cảm thấy có chỗ không đúng: "Lục Minh Lễ đang đi công tác mà."

Trương Loan: "Đây là chuyện mấy hôm trước rồi. Hôm nay bức ảnh này mới truyền tới chỗ tui."

Thì ra nam nữ chính đã gặp nhau rồi.

Vẫn có chỗ nào sai sai.

Sau khi tôi bị đập trúng đầu, phản ứng lúc nhanh lúc chậm, bây giờ cần thiết thì lại chậm, giận tím cả người.

Đến khi Lục Minh Kỳ làm xong công việc trở về phòng, tôi mới bừng tỉnh ngộ.

Liên Dung đã sớm gặp được Lục Minh Lễ, tại sao còn phải lợi dụng mối quan hệ với Tiểu Lý nhờ Lục Minh Kỳ đề cử phỏng vấn?

Vô lý!

Họ Lục sở hữu công ty hàng đầu Hải Thành chỉ có một nhà duy nhất.

Ba anh em nhà họ Lục được đặt tên theo quy luật trên gia phả. Liên Dung yêu đương với Lục Minh Tinh, không lý nào không biết tình huống gia đình của cậu.

Một mặt thì đòi chia tay, một mặt tìm trăm phương ngàn kế tiến vào công ty gia đình của bạn trai cũ.

Cô ấy đang nghĩ gì vậy?

Chuẩn bị cho một ván cờ lớn?

Không thể nào làm tất cả chỉ để tiễn tôi quy thiên đúng không?

Thiên kim đóng vai nữ phụ nhiều như vậy, cớ sao chỉ mình tôi chết không yên lành?

Lục Minh Kỳ vén chăn chui vào, thuận thế ôm tôi vào lòng.

"Còn chưa ngủ?" Giọng hắn nghe có chút mệt mỏi.

Tôi tựa vào vai hắn, cho hắn xem những bức ảnh Trương Loan gửi đến.

"Anh có thấy cô gái này nhìn hơi quen mắt không?"

Lục Minh Kỳ cẩn thận quan sát một lát rồi nói: "Người trong sơ yếu lý lịch lúc nãy?"

"Đúng rồi á. Trương Loan nói em trai anh đang hẹn hò với cô ấy."

"Chứ gì nữa."

"Hả?"

Lục Minh Kỳ chỉ vào hai người đang hôn nhau thắm thiết trong bức ảnh: "Quan hệ bình thường sẽ ở giữa đường cái làm ra những chuyện này?"

Có lý.

Tôi lướt nội dung cuộc trò chuyện cho hắn xem từng tin một: "Bọn họ nói Lục Minh Tinh nhìn thấy cô gái kia đơn độc ăn tối với anh cả nên mới nổi giận. Anh thấy sao?"

"Anh cả?" Lục Minh Kỳ có cùng nghi vấn với tôi: "Tức là cô ta quen biết anh trai và em út của anh, nhưng lại đến xin anh cơ hội phỏng vấn?"

"Có lẽ là vô cùng muốn vào công ty của nhà anh?"

Biểu cảm của Lục Minh Kỳ một lời khó nói hết. Hắn yên lặng nhìn tôi một lát, sau đó trìu mến vuốt ve tóc tôi.

"Ngày mai anh đưa em đi tái khám."

Tôi ngẩng đầu, nhìn hắn chằm chằm: "Anh chửi xéo em đần?"

"Không có. Bà xã của anh sao mà đần được chứ."

"Hứ!"

Lục Minh Kỳ cười khúc khích, hôn lên má tôi một cái.

"Mau ngủ đi, ngày mai lại nói."

Quên đi. Dù sao cũng là chuyện của bọn họ, tôi phí phạm tế bào não để làm gì?

Nghĩ thông suốt xong, tôi kéo gối chăn, nằm sải lai.

Lục Minh Kỳ tắt đèn, mò mẫm lại gần.

Hắn đặc biệt thích ôm tôi ngủ. Nói thật là không thoải mái tí nào. Tôi kháng nghị vô số lần nhưng "tòa" phán vô hiệu.

Rõ ràng chỉ là vợ chồng mặt ngoài nhưng lại biểu hiện chân thật đến vậy.

Hôm sau là cuối tuần, Lục Minh Kỳ ở nhà nghỉ ngơi. Hiếm khi được dậy muộn cùng tôi, hai người ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao.

Lục Minh Kỳ là người chơi hệ hành động, gọi thẳng Tiểu Lý đến trước bàn cơm.

"Liên Dung là bạn của em?"

Tiểu Lý đáp phải.

"Cô ta quen thằng út?"

Thời điểm mặt không biểu tình trông hắn khá là đáng sợ, tôi cảm nhận được rõ ràng Tiểu Lý đang căng cứng cả người.

"Có hẹn hò một khoảng thời gian, đã chia tay mấy tháng."

"Hẹn hò bao lâu?"

"Hai người chính thức bên nhau là lúc cậu út học năm ba, cũng gần ba năm."

Lục Minh Kỳ vừa lột trứng gà cho tôi, vừa tiếp tục hỏi: "Cô ta đã nói gì với em?"

Tiểu Lý ngơ ngác: "Nói gì cơ ạ?"

"Về việc xin vào công ty."

"Cậu ấy nói tập đoàn Lục thị vẫn luôn là mục tiêu cậu ấy hướng tới, đã nộp hồ sơ online 2 lần nhưng đều bị từ chối. Lúc em còn ở nhà chính, đầu tuần cậu cả về ăn cơm, nghe cậu nhắc với ông chủ chuyện thông báo tuyển dụng trợ lý mới. Em nghĩ cơ hội đến rồi, mới hỏi cậu cả có thể đề cử bạn mình được không. Cậu cả bảo em hỏi cậu, chuyện này đang do cậu phụ trách."

Tiểu Lý nói rất nhanh, như thể sợ chậm một giây sẽ bị nghi ngờ.

Tôi nhìn dáng vẻ mồ hôi đầy đầu của em ấy, không giống đang giấu diếm chuyện gì.

Hóa ra là Tiểu Lý tự mình quyết định?

Lục Minh Kỳ đặt trứng gà vào đĩa của tôi, giọng điệu vẫn bình thản như cũ: "Cô ta không biết thằng út làm việc ở công ty sao?"

"Dạ, biết. Cho nên cậu ấy không có xin vào cùng bộ phận với cậu út."

"Anh trai tôi từng gặp cô ta?"

Tiểu Lý hoang mang ngẩng đầu: "Dạ, em không biết. Liên Dung chưa từng kể với em."

Lục Minh Kỳ khẽ liếc Tiểu Lý một cái, lưng em ấy dựng thẳng tắp lên, như bộ đội đang bị sĩ quan kiểm tra.

"Em và cô ta quen biết như thế nào?"

"Em cũng tốt nghiệp từ đại học Hải Thành. Cậu ấy là đàn em của em, học chung một ngành, lại cùng gia nhập Hội Sinh Viên. Liên Dung làm việc gì cũng nhanh nhẹn, gia cảnh tương đối khó khăn. Em có chút thương cảm nên thường xuyên giúp cậu ấy một chút."

"Thằng út cho cô ta bao nhiêu tiền?"

Biểu cảm của Tiểu Lý cứng đờ trong giây lát, trong mắt bùng phát lửa giận nhưng rốt cuộc vẫn không dám lỗ mãng trước mặt Lục Minh Kỳ, chỉ là giọng điệu trở nên hơi gượng gạo.

"Cậu ấy không phải người như vậy. Ban đầu là cậu út dây dưa không dứt. Khi đó cậu ấy vừa học vừa làm, chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương."

Lục Minh Kỳ cười mỉa: "Ra là thằng út không biết xấu hổ."

Tiểu Lý nghẹn giọng, khí thế vừa trào lên đã sủi bọt mất tăm: "Em không có ý đó."

"Được rồi, không làm khó dễ em nữa. Một vấn đề cuối cùng."

Lục Minh Kỳ lấy khăn ướt, chậm rãi lau tay.

"Từ lúc thằng út theo đuổi cô ta cho đến hẹn hò, mất bao lâu?"

Tiểu Lý trả lời: "Một tháng.".

||||| Truyện đề cử: Mỗi Ngày Đều Bị Anh Rể Thao |||||

Lục Minh Kỳ 'ồ' một tiếng: "Quả là dây dưa không dứt."

Tiểu Lý nghe ra được ý châm chọc trong lời hắn nói, không dám đáp lại, mím chặt môi chờ đợi.

Lục Minh Kỳ nói vấn đề cuối cùng thì đúng là cuối cùng, hỏi xong thì bảo Tiểu Lý tiếp tục làm việc của mình.

Tôi ngồi ngoài cuộc quan sát, như lọt vào sương mù.

"Hỏi xong rồi?"

"Em còn muốn biết gì nữa?"

Tôi cảm thấy hắn lại móc mỉa tôi không thông minh.

"Anh hỏi ra được cái gì?"

"Chẳng có gì. Còn phải chờ hỏi thằng út xem lời hai bên có khớp nhau không đã."

"Anh nghi ngờ Liên Dung cố ý tiếp cận Lục Minh Tinh?"

"Loại phụ nữ như vậy có rất nhiều."

Tôi cảm thấy nữ chính trong tiểu thuyết đều thiện lương, trong sáng, sẽ không làm những chuyện trái với chính nghĩa thế này đâu: "Anh có đa nghi quá không?"

Lục Minh Kỳ rót một ly sữa bò, đẩy đến trước mặt tôi: "Uống nhiều một chút. Phát triển trí não."

"... Có ai khen anh khó ưa chưa?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK