• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giản Lân Nhi vừa tan học, chạy thật nhanh về nhà, cô bé là một đứa nhóc rất nghịc ngợm, hiếu động. Nếu bắt cô bé đi đường đàng hoàng, cô sẽ không nghe, chuyên môn đi trên các thành phân cách của bồn hoa

Tâm tình của Lân nhi lúc này tốt lắm, bởi vì cô bé vừa mới được phát bài kiểm tra , so sánh điểm với bạn cùng bàn, thì thấy bạn cao điểm hơn. Vì thế, Lân nhi nói đây là sự chênh lệch, mà cô bé không thích sự chênh lệch này, nói xong còn phun nước miếng lên bài kiểm tra của bạn. Tiểu nam sinh ngồi cùng bàn với cô, nhìn cô tới đỏ mặt mà không thốt lên được lời nào, vì thế tâm tình Giản Lân Nhi rất tốt .

Xa xa. thấy Giản Khiêm Trạch cùng Dịch Nam Phong, vì thế Lân nhi dũng cảm gọi “Phong ca ca, Phong ca ca, đợi ta với.”

Dịch Nam Phong quay đầu, liền thấy dưới ánh mặt trời có một tiểu oa nhi xinh xắn, hai má phiếm hồng, miệng hô to hướng chính mình chạy tới.

“Lân nhi, ta mới là anh của em, vì sao em kêu người này mà không gọi ta.” Giản Khiêm Trạch ghen tị , em gái của cậu thường kề cận Dịch Nam Phong, luôn kè kè theo hắn, thế nhưng Lân nhi không gọi hắn là anh, chuyện này là sao?

“Hì hì, em biết anh là anh của em, anh ơi, anh ơi, anh ơi, thế đã đủ chưa?” Lân nhi nói liên hối, như thế mới xoa dịu được cơn tức của Giản Khiêm Trạch.

Dịch Nam Phong một phen ôm lấy Lân nhi lên xà ngang của xe đạp, lúc bấy giờ đang thịnh hành loại xe đạp có xà ngang trước như thế này, tuy hơi nặng nhưng khá vững chắc. Dịch Nam Phong thấy Lân nhi đang vui vẻ, nên hỏi: ” Lân nhi của ta hôm nay có gì mà cao hứng vậy?”

“Nói cho các anh biết nha, hôm nay Lân nhi được phát bài kiểm tra , ta cao điểm hơn so với bạn ngồi cùng bàn nha.” Cô bé đắc ý, Giản Lân Nhi hi vọng được sự khen ngợi của mọi người.

“Em là nói emso với cái bạn đeo mắt kính kia cao điểm hơn ư?” Dịch Nam Phong cùng Giản Khiêm Trạch nhìn nhau, đều không tin.

“Đúng vậy.” Giản Lân Nhi tựa vào lòng Dịch Nam Phong, không hề đỏ mặt mà thừa nhận.

“Lân nhi nhà chúng ta thật lợi hại.” Dịch Nam Phong làm sao không biết rõ về Lân nhi được, phỏng chừng tiểu nha đầu này đã bóp méo sự thật rồi.

“Cái gì mà Lân nhi của nhà ngươi, Lân nhi là của nhà chúng ta .” Giản Khiêm Trạch đi bên cạnh, nghe Dịch Nam Phong cứ luôn mồm kêu Lân nhi nhà hắn, nghe mà phát bực, Lân nhi là bảo bối của nhà họ Giản hắn nha.

Dịch Nam Phong không nói gì, cúi đầu nói chuyện, đùa giỡn với Lân nhi. Giản Khiêm Trạch bị người ta lơ đẹp, vuốt mũi ngượng ngùng. Tuy hiện tại đều lớn rồi, nhưng vẫn kêu Dịch Nam Phong là anh, tâm tư của Lão đại bọn họ không thể nào đoán được, không biết Dịch Nam Phong đối với Lân nhi là gì, nhưng từ trước tới giờ bọn hắn chưa thấy Lão đại có hứng thú với một cô bé nào khác.

“Hôm nay đi nhà ai ăn cơm a?”

“Ngô, hôm nay ông nội kêu về ăn cơm, không thể đến nhà anh ăn được rồi .”

“Ân, kia cũng tốt, em về ăn cơm trước đi, anh kêu mẹ làm thịt nướng rồi mang một ít đến cho em, “

“Nha, anh Phong là tốt nhất .”

“Vậy em thơm anh Phong một cái đi.”

“Bẹp.” Một âm thanh vang dội, Giản Khiêm Trạch nhìn một lớn một nhỏ đang nói chuyện kia, tóc gáy dựng đứng hết lên, trong đầu mơ hồ hiện lên một ý niệm, ý niệm này làm hắn hồn xiêu phách lạc, vọi vàn lắc đầu, thầm nghĩ khả năng sẽ không xảy ra.

” Lân nhi, đi với anh ba nào, về nhà ăn cơm thôi.” Giản Khiêm Trạch đưa tay ôm Giản Lân Nhi, Dịch Nam Phong nhìn Giản Khiêm Trạch khẽ cười, không nói chuyện.

Haizzzz, mười lăm tuổi, không biết sẽ có chuyện gì, nhưng nói cho cùng, Dịch Nam Phong là yêu quái ngàn năm thành tinh. Từ lúc lên trung học, Dịch Nam Phong có đôi khi tối không ở nhà, có đôi khi trốn biệt trong nhà mấy ngày không ra đường, đôi khi thì ngày nào cũng thấy chường mặt ra đường, Cha cậu Dịch Hàn Sơn đôi khi không biết cậu đi đâu và làm gì, chỉ có Giản Khiêm Trạch thường thấy cậu, nhưng cũng không biết cậu làm gì?

Hỏi Dịch Nam Phong, cậu cũng không nói, chỉ kêu Giản Khiêm Trạch đừng quan tâm. Giản Khiêm Trạch đã từng thấy khi tan học, Dịch Nam Phong đi lên một chiếc xe hơi sang trọng màu đen, chỉ nhìn thoáng qua, không thể thấy được biển số xe.Cảm thấy Dịch Nam Phong thật bí ẩn, ép hỏi vài thứ, Dịch Nam Phong cũng chỉ là thản nhiên cười, vẻ mặt cậu làm Giản Khiêm Trạch không thể nắm bắt được. Giản Khiêm Trạch mười lăm tuổi, thấy biểu tình trên mặt của Dịch Nam Phong, Giản Khiêm Trạch khá sửng sốt, đây không phải là biểu tình nên có trên mặt của một cậu thiếu niên.

Chớp mắt đã về đến nhà , ” Anh Phong, hẹn gặp lại.” Tiểu Lân nhi nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện không có ông nội ở đây, nói khẽ : “ Lát nữa qua nhà anh, em sẽ ăn hết thịt nướng của anh”

Mắt to chuyển động, nhìn thật đáng yêu, Dịch Nam Phong cố gắng kiềm chế cái ý nghĩ tiến lên cắn một phát, cười cười và nói hẹn gặp lại, xoay người đi về nhà mình.

“Đi rồi, về nhà ăn cơm thôi.” Dừng xe, Giản Khiêm Trạch ôm Giản Lân Nhi vào nhà, tay của Lân nhi ôm cổ Anh ba, lớn tiếng hô “Ông ơi, chúng con về rồi, ăn cơm thôi nào.”

Giản Chính cười, chạy nhanh tới ôm lấy tiểu bảo bối.

“Còn đòi ăn, hiện tại ôm thấy nặng lắm rồi.” Giản Khiêm Trạch thấy Lân nhi chạy đến làm nũng trước mặt ông, không đẻ ý tới hắn, bực mình “ Hừ hừ” vài cái .

Giản Lân Nhi cười hì hì, trong đám cháu, chỉ có cô và anh ba là thân thiết nhất, Lân nhi biết anh Ba đang ghen tị mà thôi.

“Anh ba ăn cơm mà không ăn thịt, gầy teo ,như vậy về sau sao anh ba có thể ôm được Lân nhi?”. Tiểu nha đầu Giản Lân Nhi này, không nói chính mình không mập, ngược lại nói Giản Khiêm Trạch ốm teo. Hừ, người ta đang là thiếu niên tuổi dậy thì, đang lớn, vóc dáng đang tăng trưởng, thì làm sao mà cơ thể có thịt mập mạp như tiểu oa nhi được.

Giản Khiêm Trạch không nói lời nào, cúi đầu ăn cơm, Giản Chính cười to, cháu gái bảo bối với cháu trai, không biết yêu bên nào hơn . Ôi, làm sao bây giờ, tiểu Lân nhi thật làm cho người ta đau đầu nha.

Ăn xong, “Ông ơi, con với anh ba đi học nhóm nha.” Giản Khiêm Trạch không nói lời nào, cậu biết Lân nhi nhất muốn đi qua Dịch gia, chẳng qua ông nội không thích Lão đại, cho nên tiểu Lân nhi muốn dùng cậu làm ngụy trang, đợi cho ngày nào đó ông phát hiện ra, bảo đảm cậu sẽ bị no đòn.

Ôm cặp sách ngoan ngoãn, nắm tay Giản Khiêm Trạch đi ra ngoài, vừa ra khỏi cửa liền rẽ trái, Giản Khiêm Trạch tức giận không nhịn được, “Không phải nói là đi học nhóm sao, sao lại rẽ trái?”

Lân nhi quay đầu, nháy đôi mắt to tròn, cười ngọt ngào, vẫy vẫy cánh tay nhỏ bé rồi chạy xa . Giản Khiêm Trạch bất đắc dĩ, rẽ phải về nhà.

“Mẹ Dịch ơi, con đến rồi, thịt nướng của con đâu.” Mới vào cổng Dịch gia, Giản Lân Nhi liền hô to , coi Dịch gia như nhà của mình.

Mẹ Dịch mẹ là một mỹ nhân, chú trọng dưỡng sinh, thích chăm sóc nhan sắc, nay đã ngoài 40 rồi, nhưng nhìn như gái đôi mươi, có tài nướng thịt là ngon nhất, béo mà không ngấy, thịt mềm, mọi người ăn đều khen không ngớt lời.

Lôi kéo tay Lân nhi, đi về phía nhà ăn , trên bàn đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, Lân nhi cười tít mắt, lôi kéo tay mẹ Dịch “Bẹp bẹp” hôn vài cái.

Cái miệng nhỏ nhắn ăn không ngừng nghỉ, khi Dịch Nam Phong đi vào, gắp miếng thịt cuối cùng trên đĩa đưa cho Lân nhi rồi mang đĩa đi, vừa đi vừa nói vọng lại một câu “Đã tròn trịa rồi còn ăn cho béo thêm.”

“Anh Phong, em còn muốn ăn , còn muốn ăn.” Dịch Nam Phong đóng của tủ lạnh lại, rút khăn lau miệng cho Lân nhi, ôm cô bé vào lòng.

“Anh Phong là người xấu, không cho Lân nhi ăn thịt nướng.” Ánh mắt to tròn tỏ vẻ đáng thương, lên án Dịch Nam Phong.

“Lỡ sau này lớn lên mập ú thì làm sao, lúc đó anh Phong khong cần em nữa.” Tâm tình Dịch Nam Phong tốt lắm, ngửi mùi thơm trên người Lân nhi, nghĩ cô bé ăn nhiều như vậy, mập quá rồi bênh sẽ không tốt lắm.

Lân nhi không nói lời nào, bĩu môi, vẫn rất tức giận, bộ dáng ấy làm cho Dịch Nam Phong không thể nhịn cười được.

Mau giận cũng mau tan, khi vào trong phòng cũng đã không còn tức giận nữa, ám mắt bắt đầu ngắm loạn trong phòng.

Dịch Nam Phong cũng mặc kệ Lân nhi, nhìn vật trong tay mình, đây là cái không nên xuất hiện ở đây.

“Anh Phong, cái này của các cô này thật lớn nha, oa, nơi này còn có lông rậm rạp nữa nè.” Mặt Dịch Nam Phong cứng lại, sau đó lập tức giật lấy mấy tờ báo đó vứt dưới sàn.( Rika: cái gì mà có…rậm rạp??????? 0.0)

Đã trưởng thành rồi, từ lúc Dịch Nam Phong dậy thì, liền không xem mấy cái này nữa, nhưng là, tại sao cái này lại xuất hiện trên tay Lân nhi.

Dù sao cũng là thiếu niên, da mặt còn mỏng, sau đó Dịch Nam Phong ôm lấy Lân nhi ngồi lên đùi mình.

“Lân nhi, những gì mới xem qua đều quên hết nghe chưa?”

“Dạ, nhưng em không quên được.”

“Phải quên ngay, nếu không quên anh sẽ đánh cho mông em nở hoa đó.”

Lân nhi thấy sắc mặt của Dịch Nam Phong không được tốt, trong lòng than thở , trí nhớ người ta rất tốt, làm sao có thể quên được đây? Nhưng lại không dám nói, nói ra sợ bị đánh, nhưng những người đó có ngực thật lớn nha.

Không dám nói lời nào, ghé vào trong lòng của Dịch Nam Phong . Trong chốc lát, liền buồn ngủ, ách xì 1 cái “Anh Phong ơi, em buồn ngủ”

“Ngủ đi, anh Phong ôm em ngủ.” Lân nhi nhắm mắt lại, lập tức ngủ ngay.

Dịch Nam Phong cúi đầu tiểu Lân nhi nhu thuận trong lòng, trong nháy mắt hiện lên rất nhiều tâm tư, biểu tình trên mặt rất già dặn, trải đòi, một biểu tình không nên có trên mặt một cậu thiếu niên.

************

Ánh đèn màu lay động, không khí tràn ngập sự mê ly, trang điểm đậm đà, quần áo hở hang, biểu tình điên cuồng, đôi môi đỏ mọng. Dịch Nam Phong ngồi trên sô-pha ở “Rừng rậm” , nhìn một đám người đang mơ mơ màng màng, ánh mắt không hề sợ hãi.

“Nghe nói anh Lâm muốn đem tiểu tử này bồi dưỡng thành người nối nghiệp.”

“Không biết, ta nghe anh Bưu nói anh Lâm đối với tiểu tử này vô cùng tốt, phỏng chừng ﹏ “

Dịch Nam Phong mặt không chút thay đổi, lẳng lặng bất động, bình tĩnh ngồi ở một góc sáng sủa, nghe âm thanh nghj luận xung quanh, không biết suy nghĩ cái gì.

“Tiểu Phong, ngươi đã đến rồi.” Một đám người không cao, dáng người khôi ngô mang theo một vài cô em đi tới gần Dịch Nam Phong.

Người này là Lâm ca, Lâm ca là ai, là Hoàng đế của thành Tứ Cửu , tên đầy đủ Lâm Nhất.

Nhìn tướng mạo cùng với tính cách hòa ái của hắn, không ai có thể nghĩ rằng hắn là Hoàng đế nơi này. Nhưng nếu nhìn kĩ, trong ánh mắt hắn tỉnh thoảng hiện lên vài sự tinh quan, hắc ám, chứng tỏ người này là một nhân vật không hề đơn giản.

“Lâm ca hảo.” Dịch Nam Phong ngoan ngoãn đứng lên, hô một tiếng.

“Tốt tốt, Tiểu Phong ngồi đi.” Tùy ý bảo Dịch Nam Phong ngồi xuống, châm một điếu thuốc, Lâm Nhất híp mắt nhìn thiếu niên phía trước.

“Tư liệu anh đưa em đã xem xong rồi.”

“Đều xem xong rồi?” Lâm Nhất cao giọng hỏi, bộc lộ sự kinh hãi.

Dịch Nam Phong gật gật đầu, sớm biết rằng cậu thiếu niên này rất thông minh, nhưng thật không ngờ đầu óc cậu ta quá tốt. Ánh mắt anh Lâm tỏa sáng, nhìn sâu vào đôi mắt của Dịch Nam Phong, thầm nghĩ: “ Cậu nhóc này trời sinh ra để làm một thương nhân thành đạt đây”

Lẽ ra Dịch Nam Phong vốn cũng không hòa hợp với anh Lâm lắm, nhưng cậu và anh Lâm có một mối quan hệ sâu xa. Vì cái quan hệ này mà mọi người đồn rằng cậu sẽ là người nối nghiệp của anh Lâm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK