• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Phộn


Beta: JJiang

*****

Các Alpha thường rất cường tráng.

Phần lớn các Alpha sau khi thành niên đều cao từ 1m85 trở đi, có khi còn cao tới 2m.

Các Alpha có chất lượng tốt luôn lấy cái "cường tráng" đó mà tự hào.

Trước khi phân hóa Lâm Hân cao 1m8, sau khi phân hóa tụt mất 2cm, số liệu cập nhật lại chiều cao là 1m78.

Mọi người đều biết, nếu như dám khiêu chiến ở khu A5, đa phần sẽ là các Alpha đã thành niên.

Vì vậy mà khi người khiêu chiến cao 1m95 kia thấy lôi chủ "nhỏ xinh" liền cho rằng cậu là một "đứa nhỏ", mười phần hứng thú mà cúi đầu đánh giá.

Chênh lệch chiều cao đến mức quá đáng, mang lại cảm giác áp bức làm cho Lâm Hân theo bản năng mà lui về phía sau, giữ khoảng cách với nam nhân kia.

Nghĩ nghĩ một chút, cậu mở chức năng [Nhìn lén], xem xét tư liệu của đối phương.

ID: Huyền Minh

Giới tính: Alpha

Tinh thần lực: ? ? ?

Thể chất: ? ? ?

Tốc độ: ? ? ?

Phòng ngự: ? ? ?

...

Nhìn một loạt chấm hỏi kia làm đầu óc Lâm Hân cũng toàn chấm hỏi.

Là cậu quá kém hay là người chơi khu A5 quá giỏi?????

Lâm Hân chưa từng vào khu A5 trước đây, chỉ biết nơi này là chỗ dành cho đám Apha thành niên, bởi vì tiền thưởng cao nên mới không sợ mà đi khiêu chiến.

Chỉ là cậu quá dảk, vừa làm trận đầu tiên mà đã gặp phải đại thần rồi.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 


Thế giới cơ giáp có quy định, người chơi dưới cấp 5 không thể tự do [nhìn lén] người chơi cấp cao.

Ngược lại, người chơi cấp cao có thể tự do [nhìn lén] người chơi cấp thấp.

Đồng tử màu vàng sắc bén nhẹ nhàng quét qua, liền đem thông tin của Lâm Hân đến rất là rõ ràng.


ID: Phá Quân

Giới tính: Bí mật.

Tinh thần lực: Cấp 5 bậc trung

Thể chất: Cấp 3 bậc trung

Tốc độ: Cấp 4 bậc cao

Phòng ngự: Cấp 4 bậc thấp.

"Đứa bé này, thiên phú của cậu không tồi, thích hợp đi khiêu chiến ở khu A3 hơn đấy." Lý Diệu đề nghị.

Lâm Hân hít sâu một cái, tay nắm chặt card, đem tinh thần lực chuyển vào trong đó.

Cậu đương nhiên biết khu A3, nhưng là... tiền thưởng quá ít, vả lại thời gian cũng không đủ.

Card hấp thụ tinh thần lực, mặt trên sáng lên, tạo ra một cột sáng xuất hiện trên võ đài, ngưng tụ thành một chiếc cơ giáp màu xanh lam cao 15-16m, Grimm.

"Bắt đầu." Lâm Hân không nói nhảm, tung người mạnh mẽ nhảy vào buồng lái cơ giáp.

Bên trong buồng lái trống trơn, chỉ có một khay tròn giống như giá nâng, trung tâm của giá nâng bốc lên một cột ánh sáng màu lam, Lâm Hân đứng trong cột sáng ấy, lập tức có hai sợi dây áp sát vào hai bên đầu, kết nối với thần kinh não, chỉ trong vài giây, ý thức của cậu và cơ giáp đã kết hợp lại làm một.

Trên võ đài, cơ giác màu xanh lam giương cánh, trượt về phía sau, rút ra trường kiếm bên hông, bày ra tư thế nghênh chiến.

"Xin được chỉ giáo". Thanh âm thiếu niên truyền ra thông qua máy phóng đại âm thanh của cơ giáp, vang vọng trên võ đài, có vẻ đặc biệt lạnh lùng.

Lý Diệu trong mắt toát ra một tia thưởng thức, vung tay ném card lên trên, kim quang chợt lóe, phía sau hắn liền xuất hiện một cơ giáp Grimm màu vàng sậm đầy hoa lệ.

"Xin được chỉ giáo."

Trận đấu bắt đầu một cái liền bùng nổ.

Ba mươi giây sau, cơ giáp màu xanh lam liền ngã.

Ánh sáng tản đi, cơ giáp biến mất, Lâm Hân cả người mồ hôi nằm trên đất, không thể động đậy.

Một chiêu miểu sát!

*Nôm na là đấm phát chết luôn :v

Cậu thế mà bị người khiêu chiến một chiêu liền gục trong nháy mắt.

Rốt cuộc thực lực của hắn ta khủng bố tới mức nào chứ?

Hay là nên nói, khu A5 ai cũng bá như vậy sao? Nếu vậy thì cậu còn có thể có cơ hội thắng sao?

Hai mươi ngàn tiền thưởng, quả nhiên... không phải muốn lấy là lấy.

Lâm Hân nhìn lên võ đài, cả người đều ủ rũ.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 



"Ồn không?" Lý Diệu từ trong cơ giáp đi ra, đến bên người thiếu niên, quan tâm hỏi thăm. Tuy rằng hắn đã nhẹ tay một chút, nhưng thiếu niên này chưa từng được tôi luyện qua nên sức chiến quá yếu, một chiêu cũng không thể đỡ, liền ngã gục xuống đất.

Thiếu niên im lặng mà nằm, tỏa ra khí tức nản lòng. Lý Diệu băn khoăn, nửa ngồi nửa quỳ, đưa tay ra với thiếu niên.

Lâm Hân chuyển động con ngươi, yên lặng nhìn bàn tay trong gang tấc.

Thon dài, rộng lớn, khớp xương rõ ràng, màu da thiên về màu tối, khe hở giữa ngón cái và ngón trỏ cùng lòng bàn tay đều có vết chai, đây chắc chắn là do thường xuyên cầm kiếm trong tay.

Hắn là quân nhân hiện dịch!

"Sao vậy?" Thấy đứa nhỏ chậm chạp không có phản ứng, Lý Diệu cúi người, tới gần hắn, tóc bạc như tơ mà rũ xuống.

Lâm Hân chần chờ nắm lấy tay nam nhân.

Đối phương hơi dùng sức, kéo cậu dậy.

"Cảm ơn." Cậu nhỏ giọng nói, lễ phép buông tay.

"Không cần khách sáo." Lý Diệu cúi đầu xem kỹ đứa nhỏ trước mắt.

Tuy rằng đứa nhỏ ẩn phần giới tính, nhưng dám đến khu A5 khiêu chiến, chắc chắn là Alpha. Nhưng mà cái đầu cậu quá nhỏ, thân thể càng là đơn bạc, chắc cũng chưa tới 18, xem ra đây là một tiểu tể tể vừa phân hóa rồi!

Mắt Lý Diệu lóe lên một ý cười đầy thiện chí, cổ vũ mà ôn nhu xoa xoa tóc của tiểu tể tể, xúc cảm mềm mại làm cho hắn có chút yêu thích không muốn buông tay, vì vậy mà xoa xoa thêm vài cái.

Thế giới cơ giáp là thế giới mô phỏng hoàn toàn 100% giống với thế giới thực, đầu bị bàn tay dày rộng ấn ấn xoa xoa, Lâm Hân ngây ra trong phút chốc.

Từ trước tới nay... Không có ai xoa đầu của cậu như vậy.

"Em rất giỏi." Lý Diệu tán thưởng.

Tán thưởng?

Cậu bị một chiêu liền knock out, lấy đâu ra mà khen?

Thiếu niên không ngẩng đầu lên, mặt nạ che lấp biểu tình, ánh mắt đen láy mà trong trẻo lại tiết lộ ý nghĩ của cậu.

Lý Diệu bấm tay, gảy gảy thái dương của cậu, nói rằng: "Em chống được 30s."

Lâm Hân nghe mà đau lòng, không có chút vui mừng khi được khen.

Bọn họ giằng co 30s, cậu đầu tiên thấy hoa mắt, sau đó liền không thấy được bất cứ chiêu nào của đối phương, bị đánh trúng năng lượng căn nguyên, trong nháy mắt ngã xuống đất.

Thấy cậu nghi hoặc, Lý Diệu hiếm có khó tìm mà kiên nhẫn giải thích: " Như Đài Chủ nhìn thấy, ta cơ giáp cũng không triệu hoán, trực tiếp đánh gục."

Lâm Hân hé miệng.

Cho nên, cậu chính là nghé con mới sinh không sợ cọp, cứng đầu cứng cố mà khiêu chiến?

Quả nhiên là khu A5, khắp nơi đều là cao thủ, sâu không lường được.


Lâm Hân mê man.

Nếu như đối thủ của cậu, ai cũng mạnh như nam nhân này thì bằng khả năng của cậu còn có thể chiến thắng mà kiếm được tiền sao?

Mà không có tiền, lấy gì trả nợ?

Sẽ phải trở thành hàng hóa để cha mẹ "bán" cho người có tiền sao?

Nhìn đứa nhỏ hiện lên nét bi thương, Lý Diệu tưởng mình đã đả kích lòng tự trọng của đối phương, không đành lòng mà an ủi: "Em còn nhỏ, có nhiều không gian để trưởng thành, sau đó trở thành quân nhân, ra chiến trường tôi luyện, không chỉ nâng cao thực lực mà còn có thể tạo nên phong cách của bản thân."

Lời còn chưa dứt, khí tức bi thương trên người đứa nhỏ càng đậm, đầu rũ xuống, xơ xác bơ phờ mà cúi sâu xuống như muốn đâm vào lòng đất.

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 


Lý Diệu: ???

" ...Không còn cơ hội...." Lâm Hân lẩm bẩm.

Lý Diệu cau mày: "Cái gì?"

Lâm Hân không giải thích, từ trong khoang giả lập lấy ra thẻ cơ giáp, hướng võ đài bên cạnh mà đi tới.

Không có thời gian mà bi với thương, cậu muốn bắt đầu trận thứ hai.

Lý Diệu nhìn bóng lưng cô độc của đứa nhỏ, cổ tay màu đồng sờ sờ cằm bóng loáng.

"Chờ đã." Hắn gọi lại đứa nhỏ.

Người Lâm Hân hơi cứng lại, dừng bước, bình tĩnh quay đầu mà nhìn về phía nam nhân.

Lý Diệu nói: "Có muốn cùng ta học vài chiêu không?".

Lâm Hân trầm mặc.

Lý Diệu cười nói: "Không thu học phí, giúp em tăng tỷ lệ thắng ở khu A5."

Thiếu niên trong nháy mắt như truyền vào một tia sức sống, đôi mắt óng ánh, chói sáng như ánh sao, cậu không do dự mà bước về võ đài, đứng trước mặt nam nhân, hai chân khép lại, tay phải nhấc lên, đúng tiêu chuẩn chào của một quân nhân, thanh âm chát chúa mà nói: "Cám ơn huấn luyện viên."

Lý Diệu ngẩn ra, lắc đầu nói: "Không cần gọi huấn luyện viên."

Lâm Hân ánh mắt chấp nhất.

Bị thôi học, cậu mất đi cơ hội học tập, bây giờ có người nguyện ý dạy bảo cậu, còn cầu mong gì nữa.

Đứa nhỏ quá nghiêm túc, Lý Diệu thu hồi kiểu cách cợt nhả, thể hiện ra bản lĩnh thật sự, thận trọng mà đối xử.

***

Ánh nắng từ khe cửa sổ chiếu vào, chiếu sáng một góc của gian phòng, đồng hồ ở trên mặt bàn reng reng reng mà kêu lên, thiếu niên trên giường đang buồn ngủ cuộn tròn lại người giật mình mà mở mắt, mơ mơ màng màng ngồi dậy, nhanh tay tắt đi đồng hồ, mắt thấy đồng hồ hiện đúng tám giờ, bỗng cảm thấy phấn chấn, hoàn toàn tỉnh ngủ.

Lâm Hân vén chăn lên, nhanh chóng xuống giường, đi vào phòng tắm rửa mặt.

Vị đại thần gọi "Lý Diệu" kia thật sự có bản lĩnh, dạy hai giờ, cậu được ích lợi không nhỏ.

Người khiêu chiến ở khu A5 quả nhiên là danh bất hư truyền, mỗi người đều rất lợi hại, nếu như không có Lý Diệu chỉ điểm, cậu nhất định thua rất thê thảm.

Lâm Hân nhìn vào gương, quên đi tướng mạo của mình sau phân hóa, nhanh chóng đánh răng.

Ngày hôm đánh liên tiếp mười trận, chỉ thắng một, ngày hôm nay nhất định phải tăng số lần thắng, tranh thủ kiếm thêm tiền.


"Kính coong—— Kính coong——"

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 


Âm thanh chuông cửa.

"Đến đây." Lâm mẫu đáp một tiếng, lấy dịch dinh dưỡng từ tủ lạnh ra để trên bàn, bước nhanh ra mở cửa. "Ông xã, ông——"

Lâm mẫu im bặt, ngạc nhiên nhìn về người máy màu xanh lục đứng ở trong hành lang.

"Chào ngài, tôi là nhân viên chuyển phát nhanh số 993, cho hỏi Lâm tiên sinh có ở nhà không? Tôi đến giao hàng."

"Hả?" Lâm mẫu tưởng người nhấn chuông cửa là người chồng đi suốt đêm không về của mình, ai ngờ là chuyển phát nhanh. Nhưng mà, bà không nhớ mình có mua cái gì nha?

"Chào ngài, cho hỏi Lâm tiên sinh có nhà sao?" Người máy lễ phép hỏi lại.

Lâm đang chuẩn bị trả lời thì phía sau vang lên âm thanh của thiếu niên.

"Có nhà."

Lâm Hân ôm hai cái hộp đã được đóng gói kĩ càng, đứng ở cửa.

Lâm mẫu bước sang một bên, kinh ngạc hỏi: "Tiểu Hân, đây là cái gì?"

"Mô hình cơ giáp." Lâm Hân lướt qua bà, đem hai cái hộp đưa cho người máy.

Người máy quét hình của cậu để xác nhận, sau khi xác nhận cậu đúng là người giao đơn hàng thì mở bụng ra, nhét hộp vào trong.

"Rất vui khi được phục vụ ngài, nhận hàng thành công, đã cho ngài gửi đi đơn hàng." Người máy nói xong, liền bước vào thang máy ly khai.

Lâm mẫu đóng cửa lại, cau mày hỏi con trai: " Nghĩ như nào lại bán mô hình cơ giáp?"

"Giữ lại cũng vô dụng." Lâm Hân bấm bấm thiết bị nhận dạng, chuyển tiền cho mẫu thân.

"Tích—— đã chuyển 65.300 tinh tệ." Âm thanh điện tử vang lên, Lâm mẫu trừng hai mắt, nhìn chằm chằm vòng tay, nửa ngày sau, bà hoảng hốt hỏi nhi tử: "Hai cái mô hình mà hơn 6 vạn?"

Cơ giáp so với nhà ở còn đáng giá hơn!

"Không phải." Lâm Hân rũ mắt, lông mi run rẩy "Hai mô hình cộng lại bán được 4 vạn 1, con đánh lôi đài ở thế giới ảo kiếm được 2 vạn, còn 4 vạn 3 là do tiền tiêu vặt tích góp được."

Tổng cộng là 65.300 tinh tệ, tất cả đều chuyển cho mẫu thân.

"Tiểu Hân..." Lâm mẫu rưng rưng đôi mắt.

"Mẹ." Lâm Hân giương mắt, kiên định mà chờ đợi nhìn nàng, "Con sẽ cố gắng kiếm tiền trả nợ, đừng bán con đi được không..."

!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !! 


Lời sau còn chưa nói, cửa từ bên ngoài bị mở ra, Lâm phụ mặt mày tươi rói mà bước vào, đi theo phía sau là một đại nam nhân cao lớn quần áo sang chảnh.

"Hai người chen chúc ở cửa nhà làm gì? Còn không mau tránh ra! Mời ngài vào!"

Lâm phụ thô lỗ đẩy hai người, lại cung kính xoay người đón khách vào cửa.

"Hoàng tiên sinh, mời vào mời vào——"

Âu phục giày da, tóc tai bóng loáng tỏa sáng, khắp toàn thân đều tản ra khí tức nam nhân thành đạt giàu có anh tuấn, ung dung bước vào phòng khách, không nhanh không chậm đánh giá phòng khách, lại đảo qua sắc mặt tiều tụy của Lâm mẫu, cuối cùng tầm mắt rơi vào Lâm Hân, trong mắt màu nâu lóe ra một tia tham lam khó phát giác.

------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK