• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chu Nhất Dương có một suy nghĩ, tại sao trên báo còn không có lấy một cái ảnh, mà lại công khai xuất hiện trước đám đông thế này.
Chẳng hay vị chủ tịch mới này muốn tạo uy quyền, muốn cho bàn dân thiên hạ một lời cảnh cáo rằng "sau này ra đường nhớ chừa cái mặt tao ra" ư?
Nhưng người mới xuất hiện trước mắt làm Chu Nhất Dương cảm thấy suy nghĩ của mình thật ngu ngốc, đẹp thế này phải trưng bày ra chứ.

Ai lại cất tủ, để nó mốc ra.
Gặp lại người đàn ông trong quán bar mấy tháng trước với một thân phận và bộ dáng khác hẳn, Chu Nhất Dương cũng khá bất ngờ nhưng cậu là một nhan khống( chỉ những người thích sắc đẹp) điển hình, nên điều cậu quan tâm là "ai mà ôm được cái đùi lớn này thì chắc cũng phải là một nhân tài, kiểu người này không phải là kiểu mà người khác có thể tùy tiện đụng vào".

Cái đẹp bao giờ cũng có độc, nhất là hàng hiếm như này.
Nhớ lại lời người phục vụ nói mấy tháng trước, hóa ra đây là thân phận thật của anh ta.
Phó Dật Thần mặc bộ vest đen, trên áo còn đính sợi dây xích nhỏ màu vàng.

Hôm nay anh cũng chải cùng một kiểu tóc như Chu Nhất Dương, lúc đi ngang qua cậu, anh có quay qua nhìn.

Đã thế, ánh mắt còn không được bình thường lắm làm Chu Nhất Dương tưởng hôm nay cậu kết hôn.
Vest trắng và vest đen, không phải rất giống sao???
Lại còn đeo dây chuyền có một chiếc nhẫn xỏ qua nữa, không biết là vô tình hay cố ý, mà sợi dây chuyền ở ngoài mặt áo.


Nếu như ai không biết nhìn vào, thì có lẽ thật sự nghĩ Chu Nhất Dương và anh ta là một đôi.
Sau màn thổi nến và phát biểu của chủ tịch mới, mọi người bắt đầu đi chúc rượu và làm quen nhau.
Mọi người chuẩn bị tinh thần đi với tốc độ nhanh hơn tốc độ ánh sáng đến chỗ Phó Dật Thần, nhưng không ngờ là, Phó Dật Thần còn nhanh hơn, người đầu tiên anh đến chúc rượu, lại là Chu Lâm, bố của Chu Nhất Dương, mà Chu Nhất Dương thì đang ở ngay bên cạnh bố mình.

Vì không ai biết "ý đồ" của anh ta, nên ai cũng tưởng vì khách sạn Chu gia thầu bữa tiệc hôm nay nên Phó Dật Thần mới đến trước.

Tuy vậy, vẫn có một số kẻ ghen ghét nhưng không làm gì được.
"Cảm ơn Chu tổng hôm nay đã tận tình tiếp đãi.

Tôi có thể kính ngài một ly không?" - Phó Dật Thần lịch sự nói.
Chu Lâm cười xòa, "Có gì đâu chứ, được chủ tịch Phó nhờ cậy, cũng là phúc phận của khách sạn nhà chúng tôi."
Nói rồi hai người cụng ly rồi cùng một hơi hết ly rượu.
Chu Nhất Dương đứng bên cạnh, thầm khen "đúng là đứng gần mới thấy được hết cái đẹp của anh ta".
Sống mũi cao, thẳng tắp, đôi môi mỏng, đôi mắt sắc, đen và sâu.

Hai hàng lông mày rậm rất nam tính, kết hợp với làn da nâu.

Ừm, còn cả body dưới lớp áo vest kia nữa, theo kinh nghiệm của Chu Nhất Dương, thì cơ thể này chắc là rất mờ lem.
Sau đó nhận ra mình nhìn anh ta hơi lâu, Chu Nhất Dương hơi mất tự nhiên quay sang phía khác, lại thấy người quen ở bên kia, nhưng "cây muốn lặng mà gió chẳng đừng", định bước sang thì vị họ Phó nào đó đã lên tiếng.
"Đây là đại thiếu gia và tam thiếu nhà Chu tổng đúng không?"
Nghe thế Chu Nhất Dương lại dừng bước, Chu Trạch Hạo thì lịch sự bắt tay.

Chu Nhất Dương thấy vậy cũng làm theo, cậu còn kèm theo một nụ cười giả trân.

Nhưng khi vừa chạm vào tay Phó Dật Thần, thì cậu cảm giác cả bàn tay bị anh ta ôm trọn, giống như là anh ta nắm lấy tay cậu, chứ không phải bắt tay.
Đã thế còn bắt tay lâu đến mức mà Chu Lâm cũng phải lên tiếng, lúc này Phó Dật Thần mới buông tay Chu Nhất Dương ra.

Nhưng trước khi buông, anh ta còn vuốt nhẹ mu bàn tay cậu một cái.


Trực giác mách bảo Chu Nhất Dương rằng người đàn ông này có gì đó hơi nguy hiểm.

Tuy cậu thích trai đẹp thật, nhưng mà nếu như khiến cậu có cảm giác không chân thực, không an toàn lắm thì cậu sẽ không chần chừ mà bỏ qua.
"Đã từng nghe nói rất nhiều về nhan sắc vị tam thiếu này, nhưng hôm nay mới được tận mắt nhìn.

Đúng là danh xứng với thực."
"Nhan sắc"? Cái quần què gì? Anh ta rốt cuộc đang khen thật hay khen giả đấy?
Chu Nhất Dương cười gượng, rồi tìm cớ lẻn ra chỗ khác, để cho anh trai và bố cậu tiếp chuyện với anh ta.
Chu Nhất Dương đi đến chỗ Hứa Gia Minh, là bạn học cùng khoa với cậu.

Hứa gia buôn bất động sản có tiếng ở thành phố A, nhưng hình như, Hứa Gia Minh theo họ mẹ.
Thấy Chu Nhất Dương đến gần, Chu Gia Minh mừng rỡ ra mặt.
"Tớ biết kiểu gì hôm nay cậu cũng sẽ đến mà."
"Ui dào, bất đắc dĩ thôi, anh ta tổ chức tiệc tại khách sạn nhà tớ, thành ra ai cũng được mời.

Chứ cậu thấy, hầu như mấy bữa tiệc kiểu này toàn là mấy người kinh doanh đến làm quen, chào hỏi nhau thôi."
"Cậu quen Phó Dật Thần à?" - Hứa Gia Minh đột nhiên hỏi lạ, rồi nhìn về phía anh ở đằng kia.
"Không, tớ không quen.

Đây mới là lần đầu tiên nói chuyện.


Có chuyện gì à?"
"Phó Dật Thần là anh họ tớ, tớ thấy anh ấy...."
"Phụt", Chu Nhất Dương đang uống cocktail thì bị sặc khi nghe Hứa Gia Minh nói.
"Thế hóa ra Phó gia mà cậu từng nói chính là gia tộc đó ư? Bố cậu..."
"Ừm, chính họ.

Bố tớ là em trai của Phó Nham."
Đến lúc này Chu Nhất Dương mới chắc chắn trực giác của mình là đúng, bởi vì cậu từng nghe Hứa Gia Minh kể về Phó gia, nhà nội của cậu ấy.

Vì bố mẹ ly hôn, sau đó Hứa Gia Minh ở cùng mẹ, theo họ mẹ.

Hứa Gia Minh nói Phó gia một gia tộc lớn, nhưng cũng rất bí ẩn.

Ngoài việc họ là một tập đoàn đa quốc gia kinh doanh nhiều lĩnh vực như thời trang, nội thất, mỹ phẩm,....!thì họ còn buôn vũ khí.
Phó Dật Thần mới 28 tuổi mà lên được vị trí chủ tịch này, ai mà biết anh ta đã phải trải qua những gì, là người như thế nào mới có thể đánh bại mọi đối thủ trong gia tộc?
"À, vừa nãy cậu nói cậu thấy anh ta làm sao cơ?" - Chu Nhất Dương nhớ đến lời nói dở của Hứa Gia Minh..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK