Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đông Xu đứng bên ngoài, tuy rằng xem không rõ tình huống phía trước, rốt cuộc thân thể này có chút lùn.

Không đến 1m60, so sánh với chính mình ở tinh tế 1m95, thân thể này quả thực lùn vô cùng.

Nhưng đây không quan trọng.

Quan trọng là, Đông Xu nghe được mấy tin tức, sửa sang lại cô đưa ra kết luận.

Lữ Đào ở trong trí nhớ của nguyên chủ, là người ít nói, là một cô gái này nói mấy lời liền đỏ mặt.

Trong thôn gần đây còn đang ngầm truyền tai nhau nói một thanh niên trí thức đang cùng Lữ Đào quen nhau.

Nhưng là không công khai.

Nhưng ngẫm lại cũng đúng, thanh niên trí thức trong thành tới, tuy rằng nói nhà ở trong thành, chính là bị đưa đến nông thôn thì đa phần là do ở nhà cũng không được yêu thương.

Bọn họ khi nào có thể trở về, cũng có thể đời này đều lưu tại Đại Sơn đâu?

Nếu đời này đều lưu lại, như vậy một người cái gì cũng không có, tiền lễ hỏi đều không có, trong thôn ai nguyện ý đem con gái gả qua?

Liền tính là có thể đi ở rể, chính là đầu năm nay nhà ai lương thực không quý giá, nhà ai phòng ở không cần.

Con rể tới ở có thể làm được bao nhiêu công điểm, lỡ như ngày nào đó có thể trở về thành, lại đem vứt bỏ con gái họ lại, bọn họ khóc cũng không có chỗ để khóc.

Cho nên, thanh niên trí thức kia cùng Lữ Đào không công khai, chắc cũng là nguyên nhân này.

Nhưng Đông Xu cũng không chỉ nghĩ đến điều đó.

Cái từ

Số liệu dị thường!

Xuất hiện nhắc nhở cô, làm cho Đông Xu phải suy nghĩ cẩn thận hơn.

Lữ Đào ngày thường ít nói nhu nhược, đối với người trong nhà càng không dám phản kháng, chính là hiện giờ lại là đột nhiên đổi tính tình.

Chẳng lẽ cô ta là đồng loại với mình?

Cũng là nhiệm vụ giả của hắc bao đàn?

Cho nên, mới có thể biểu hiện số liệu dị thường?

Đông Xu dùng số liệu phân tích một lần nữa.

Cảm thấy thế giới nhiệm vụ này, Lữ Đào số hiệu dị thường, có khả năng là đột phá.

Đông Xu chuẩn bị âm thầm quan sát một chút.

Nếu Lữ Đào là người lý trí, có đầu óc, như vậy mọi người có thể hợp tác, nói không chừng có thể sớm một chút cùng nhau sinh hoạt ăn thịt ngon, trụ nhà ngói, sau đó chính mình liền có thể thành công hoàn thành nhiệm vụ.

Nếu là người ngu xuẩn..

Đông Xu mặt mày lãnh đạm.

Ai cũng không thể ngăn cản cô làm nhiệm vụ, số liệu dị thường cũng không được!

Lữ Đào căn bản không phục, đôi mắt hồng hồng, tức giận nói:

- Ông đánh đi, ông lại đánh đi, tôi sẽ khiến cho mẹ tôi ly hôn với ông, ở cùng cái người không có tiền đồ như ông, mẹ tôi phải làm việc nhiều như vậy, ở trong nhà lại ăn không ngon còn chịu khi dễ. Tôi cùng các em tôi, mỗi ngày còn phải xem sắc mặt của ông, bác với chú một nhà họ đều không làm việc, còn có thể từ bà nội lấy lương thực, dựa vào cái gì.

Chỉ là một câu này, lại như sấm sét nổ tung trong đám người.

Ly hôn!

Lữ Đào cư nhiên khuyến khích ba mẹ của chính mình ly hôn!.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ
2. Chúng Ta Bắt Đầu Lại Nhé
3. A Chức
4. Anh Ta Vẫn Bại Hoại Như Vậy
=====================================

Đầu năm nay, ly hôn chính là chuyện lớn, hơn nữa trong thôn cũng không thịnh hành cái này.

Nhiều nhất chính là nhà ai chịu không được, bà vợ thu thập đồ về nhà mẹ đẻ, còn ông chồng lại tìm một cái là được.

Ly hôn loại chuyện này, nói ra chính là sợ chết người.

Quần chúng vây xem nhìn Lữ Đào ánh mắt lập tức liền thay đổi.

Lữ Đào sao có thể cảm thụ không được?

Chỉ là vừa rồi cô vì không bị đánh, cũng vì cho tẩy não mẹ mình, cho nên đem sự tình ly hôn xách ra.

Vì cũng làm ba mình sợ một chút.

Lúc này nhìn thấy quần chúng vây xem ánh mắt đều thay đổi, Lữ Đào hít một hơi thật sâu, thanh âm khẩn thiết mà nói:

- Các vị chú bác ở đây, ba mẹ con là người thế nào, ngày thường làm việc nhiều bao nhiêu, mọi người cũng nhìn thấy. Có thể nói, ở nhà họ Lữ một nửa công điểm đều là của ba mẹ con làm ra, nhưng chúng con ở nhà ăn cái gì? Mẹ con mỗi ngày chỉ có thể ăn cháo, đôi khi liền gạo cũng không có, còn con với hai đứa em gái con một ngày chỉ ăn hai bữa cơm, đôi khi còn phải uống nước, căn bản không có cơm.

Nói tới đây, Lữ Đào xoa xoa nước mắt, đôi mắt hồng hồng tiếp tục nói:

- Đã như vậy, bà nội còn mỗi ngày chê chúng con không làm việc. Cac chú bác ở đây, Lữ Đào con luôn luôn nghe lời hiểu chuyện, trước nay không nghĩ tới chống đối trưởng bối, nhưng mọi người cũng thấy được, con ngày nào không xuống ruộng, ngày nào tránh công điểm ít chứ, nhưng cứ như vậy bà nôi vẫn còn chê ít, nhưng bà là người lớn, con hiếu kính bà, cũng là nên làm.

Lữ Đào biết chính mình nên thế nào để dẫn hướng dư luận, lại lần nữa xoa xoa nước mắt, tiếp tục lấy thân phận kẻ yếu, nói ra, lại càng thêm thê lương bi ai đáng thương:

- Chính là Lữ Tráng, em họ của con! Hắn sáng sớm liền động tay động chân với con, còn đẩy con vào đống cỏ khô, nếu không phải có chú Mạch vừa lúc đi ngang qua, đời này của con đã bị hắn huỷ hoại, các chú bác, con là thật sự chịu không nổi..

Lữ Đào nói xong, bụm mặt khóc lớn lên.

Chu Tiểu Thảo vừa rồi giúp đỡ chắn đòn gánh, lúc này phía sau lưng còn đang đau, nhìn thấy con gái mình khóc, lại vừa nghe những lời vừa rồi của con gái nói, cũng ôm con mình khóc lên.

Hai mẹ con vừa khóc, các nam nhân nhà Lữ gia tức khắc liền không biết làm sao.

Chủ yếu là đàn ông một nhà Lữ gia đều lười, thật đúng là không có người nào biết ăn nói.

Sức chiến đấu mạnh nhất là bà Lữ, lúc này còn ở nhà làm nước đường trứng cho đại tôn tử bồi bổ, căn bản không biết ở đầu bờ ruộng đang có chuyện gì.

- Ông Lữ, nhà ông cũng quá đáng, không tách ra ở riêng thì thôi đi, nhưng một chén nước cũng phải cân bằng sao lại bất công như vậy.

- Đúng vậy Nhị Căn a, anh cũng thật là, chính bà vợ cùng con cái của anh ăn không đủ no mặc không đủ ấm, anh cũng không nói gì ba mẹ anh, mỗi ngày liền chỉ biết cấm đầu làm việc, quay đầu lại thì vợ con đều đói không có ăn, anh sao lại đối xử với vợ con của mình như vậy.

* * *

Các thôn dân vẫn chất phác thiện lương, ngươi một câu, ta một câu khuyên bảo trong chốc lát.

Lữ Đào cũng minh bạch, ra riêng chuyện này, một chốc một lát căn bản giải quyết không được.

Thứ khác không nói tới, nhưng ba của mình tính tình như thế nào cô còn không biết sao?

Ngu hiếu, không bản lĩnh, chỉ biết ức hiếp vợ con.

Mấy năm nay bà Lữ cùng ông Lữ nắm lấy không cho ra riêng, Lữ Nhị Căn ở bên trong cũng phản kháng một hồi, cũng không có khả năng vẫn luôn bị áp bức như vậy.

Nhưng không vội.

Nếu cô đã trở lại, như vậy chuyện này chậm rãi tính!

Lữ Đào cúi đầu lau nước mắt, khóe môi nhẹ nhàng ngoéo một cái, đáy mắt sáng lên một chút lại quay về lãnh đạm.

Đông Xu mới vừa lui ra khỏi đám người, nhạy bén nhận thấy được một tia sát khí.

Tay cầm sọt hạt giống giật giật một chút, Đông Xu hơi liễm mắt, một lần nữa cảm thụ một chút.

Nhưng cũng không có lại cảm nhận được.

Đông Xu cũng không vội.

Đang chuẩn bị cất bước trở về, rốt cuộc đại đội trưởng đã chuẩn bị tốt, đang muốn thổi còi.

Kết quả, nghênh đón đến là một thư sinh văn nhược.

Ký ức cô một giây đồng hồ online.

Trong đầu Đông Xu, giống như cơ sở dữ liệu, nháy mắt phản ứng lại.

Trương Thiết Quân, nam, 22 tuổi, nam thanh niên trí thức trong thành tới, người theo đuổi Lữ Đào, thân thể thực yếu, thể năng nhiều nhất cấp E.

Đi đường lưng không thẳng, rõ ràng không tự tin.

Nhưng cũng đúng, đã từng là thiên chi kiêu tử, xuống nông thôn 5 năm, còn không có một chút tin tức trở về thành.

Đó là thiên tài, cũng bị biến thành người thường.

Đông Xu cùng Trương Thiết Quân đi ngang qua nhau. Trong lòng thầm nghĩ: "Từ trên người hắn, ngửi thấy hơi thở tra nam." Cô chỉ là nhìn qua một cái, ở trong dữ liệu của chính mình cũng có thêm tin tức.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK