Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đừng nói Vương Nguyệt Hoa sợ hãi, Khương Thiết Sinh, Khương Quốc, Khương Binh đều sợ.

Vấn đề là, đây còn không chưa phải là kết Chú!

Thấy mọi người không phản ứng, Đông Xu tỏ vẻ, ba ba đây thực thất vọng, không thấy được những người này quỳ xuống thành thật nhận sai.

Xem ra vẫn là uy hiếp không đủ?

Dù sao chiếc đũa đã bẻ gãy, không có biện pháp dùng, thuận tay lại dọa dọa bọn họ cũng tốt.

Nguyên bản tám khúc đũa còn ở trong tay, trực tiếp bị quăng ra ngoài.

Tám khúc đũa đồng thời rơi xuống đất, không không không, xác thực nói là, đồng thời hoàn toàn đi vào mặt đất.

Nhà ở Khương gia làm bằng bùn đất, cho nên tám khúc đũa bị ném ra lúc sau, có một nửa trực tiếp hoàn toàn đi vào mặt đất, một nửa kia lưu tại trên mặt đất.

Vương Nguyệt Hoa sợ tới mức muốn thét ra tiếng, kết quả bị Đông Xu liếc một cái, liền ách giọng nói run bần bật.

Khương Thiết Sinh cũng hít hà một hơi, hai cậu con trai càng là theo bản năng nuốt nuốt nước miếng, bọn họ muốn sống nên bắt đầu muốn tìm kiếm đường chạy trốn.

- Có thể ăn cơm mà không nói gì không?

Nhìn đến biểu tình mọi người, nữ chiến thần cũng không quá vừa lòng.

Nhưng tạm thời như vậy cũng còn tốt, cho nên thanh âm nhàn nhạt hỏi lại một câu.

Vương Nguyệt Hoa tự động gật đầu, ba người còn lại nhưng thật ra không có phản ứng gì.

Nhưng quá trình ăn cơm, tất cả đều là cứng nhác cầm đũa.

Buổi chiều như cũ là gieo giống, gieo trồng vào mùa xuân bận nhất chính là một đoạn thời gian này.

Đại Tây Bắc tất cả đều là ruộng cạn, hơn nữa thổ địa diện tích hẹp, tuy rằng gieo trồng hoàn cảnh kém chút, nhưng nhiều loại nên kỳ thật cũng sinh trưởng tốt.



Gieo giống là việc quan trọng nhất, gieo giống xong, còn muốn gánh nước đi tưới luống, trong ruộng làm việc không ngừng, mọi người căn bản không chút rảnh rỗi.

Phía bắc còn có mục trường, nơi đó nuôi trâu bò cùng dê, đương nhiên đều là của quốc gia.

Cuối năm, lãnh đạo phía trên, sẽ căn cứ tình huống, lưu loại, sàng chọn lúc sau, sẽ trực tiếp mang đi thỏa mãn cung ứng cho thành thị.

Đội sản xuất còn nhiệm vụ nuôi heo, trừ bỏ cuối năm phía trên yêu cầu mang đi, dư lại đại đội trưởng có thể phụ trách giết thịt, sau đó các thôn dân lấy chính công điểm tới đổi thịt.

Đông Xu dùng một ngày sờ xong quy định của thôn Bàn Thạch, cũng biết, công điểm có thể tương đương bao nhiêu tiền, còn muốn xem cuối năm, quốc gia đối với lương thực định giá có bao nhiêu.

Đầu năm tốt thì công điểm đáng giá, đầu năm không tốt thì công điểm tương đối sẽ co lại rất nhiều.

Nhưng mấy năm nay ngoài ruộng vẫn thu hoạch được tốt, mọi người sinh hoạt cũng so với trước đây nhẹ nhàng hơn một chút.

Tuy rằng vẫn là ăn vài phần no, nhưng là ít nhất có thể bảo đảm sẽ không bị đói chết.

Buổi chiều gieo giống, phía trước Đông Xu thay đổi một người.

Chàng trai làm vào buổi sáng thật sự chịu không nổi, giữa trưa về nhà nằm trong chốc lát, hiện tại chân còn run. Xi𝓃 ủ𝓃g hộ chú𝓃g 𝘁ôi 𝘁ại ⩵ Tr𝑈 𝒎Tr𝘂y𝘦𝓃.𝘝N ⩵

Hắn chủ động cùng giám sát viên nói một chút, thay đổi một luống khác.

Đông Xu hoàn toàn không chọn.

Chàng trai mới tới này còn bởi vì anh chàng buổi sáng đổi luống mà còn cười nhạo đối phương.

Nhưng chờ đến chạng vạng, anh ta cười không nổi.

Đông Xu tốc độ quá nhanh, hơn nữa từng bước ép sát, làm hắn thời gian thở đều không có.

Toàn bộ hành trình liền giống như cổ máy, vận hành với tốc độ cao.

Hơi phản ứng chậm một chút, Đông Xu liền sẽ ở sau người ho nhẹ một tiếng nhắc nhở.

Nghĩ đến cô gái nhỏ bé kia làm con nhanh hơn hắn, anh ta trong lòng cũng có chút khó chịu.

Chạng vạng, đại đội trưởng thổi còi kết Chú công việc.

Anh ta trực tiếp mệt nằm liệt hai đầu bờ ruộng, đi không nổi nữa.

- Lưu Nhị Dân, anh sao còn nằm đó.

Chàng trai buổi sáng bị trào phúng đến trào phúng lại một câu, hỏi xong lúc sau, còn ha ha cười.

Tuy rằng chân vẫn là đau, nhưng là buổi chiều tương đối tốt hơn.

Anh chàng khác vừa thấy Lưu Nhị Dân như vậy, cũng đi theo trêu chọc.

Hai đầu bờ ruộng cũng không có gì để giải trí, mọi người lấy việc trêu chọc nhau, khoác lác này đó làm niềm vui thôi.



Cơm chiều vẫn là Đông Xu làm.

Tuy rằng Vương Nguyệt Hoa lần nữa tỏ vẻ, không cần, bà có thể làm, hơn nữa bà làm càng tốt.

Nhưng là Đông Xu nhìn qua một cái, Vương Nguyệt Hoa nháy mắt liền sợ.

Đông Xu sở dĩ ôm việc nấu cơm, một là Vương Nguyệt Hoa làm cơm giống cơm heo, là Đông Xu không kén ăn, cũng cảm thấy khó có thể nuốt xuống.

Còn lại là, Vương Nguyệt Hoa làm cơm, Đông Xu căn bản ăn không đủ no.

Tinh thần lực cùng trị liệu thuật đã ở trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, bởi vì không có dinh dưỡng dịch cung ứng, Đông Xu hiện tại đối đồ ăn nhu cầu đặc biệt lớn.

Nếu để Vương Nguyệt Hoa nấu cơm, Đông Xu không tới ba ngày, phải đói chết.

Nhìn Đông Xu chén lớn gạo cho vào nồi, lại cắt củ cải cùng khoai tây, Vương Nguyệt Hoa che lại ngực, bệnh tim đều muốn tái phát.

- Nghe lời một chút, ngày mai cho mẹ ăn thịt.

Nhìn đến Vương Nguyệt Hoa như vậy, Đông Xu biểu tình bình tĩnh nói một câu.

Vương Nguyệt Hoa cảm thấy tim mình càng đau, con nhỏ này là đầu óc có bệnh rồi, hiện tại đã bắt đầu nói mê sảng sao?

Buổi tối, Đông Xu vẫn là một chậu cơm.

Những người khác cũng là một tô bự, Vương Nguyệt Hoa không nỡ ăn, chỉ ăn nửa chén cơm, chuẩn bị dư lại giữ ngày mai buổi sáng trực tiếp thêm nước nấu cháo ăn.

- Ngày mai cơm sáng để mẹ làm.

Vương Nguyệt Hoa chuẩn bị tâm lý nửa ngày, lúc này mới mở miệng.

Đông Xu không nói gì, Vương Nguyệt Hoa cho rằng chính mình nói chuyện đã có tác dụng, vui vẻ lại ăn hai phần cơm.

Chỉ là ăn xong lại bắt đầu đổi ý.

Cô như thế nào liền đạp hư lương thực như vậy?

Thôn Bàn Thạch vị trí xa xôi, hiện giờ còn không có toàn bộ được kết nối điện, từng nhà buổi tối chỉ có thể thắp đèn dầu.

Nhưng đèn dầu, mọi người cũng tiếc tiền.

Trời tối thì đi ngủ, không lãng phí tiền đèn dầu.

Đông Xu ăn cơm xong, không vội đi ngủ, tinh thần lực cùng trị liệu thuật cần phải lấy lại, ăn cơm nhiều như vậy, tự nhiên là yêu cầu vận chuyển tiêu hóa một chút.

Trong thôn, người ra ngoài tản bộ không nhiều lắm, nhiều nhất chính là hàng xóm hai nhà ngồi ở cửa trò chuyện với nhau về sự tình trong thôn, mọi người nói đến thống khoái rồi thì từng người về nhà nghỉ ngơi.

Hôm nay ước chừng là bởi vì chuyện của Lữ Đào, cho nên mọi người đề tài câu chuyện tương đối nhiều.



Đông Xu đi bộ qua lại, nhìn thấy không ít người, cửa nhà người vây quanh, thanh âm rất lớn nói cái gì.

Đông Xu vừa đi vừa trong lòng nghĩ tâm nguyện của nguyên chủ rốt cuộc sẽ là cái gì?

Đông Xu hiện tại tuy rằng có nắm chắc, nhưng là lỡ thất bại đâu?

Lỡ như chính mình không đoán được cô bé nghĩ gì đâu?

Bởi vì tập trung suy nghĩ, Đông Xu đi đến một đống cỏ khô.

Đang chuẩn bị nhấc chân trở về, kết quả liền nghe được giọng nói quen thuộc ở vang lên.

Hình như là đến từ bên kia đống cỏ khô.

Đông Xu không muốn nghe lén chuyện của người khác, nhưng vấn đề là vị trí hiện giờ của chính mình ngay sau đống cỏ, đi ra quá xấu hổ.

Nghĩ rời đi, thì phải từ đống cỏ khô đi ra ngoài, như vậy khẳng định đối mặt cùng người nói chuyện.

Không ra sao?

Chuyện của người ta gì đó..

Thôi, nghe vậy.

- Trương Thiết Quân, tôi nói rồi tôi sẽ không làm vợ của anh, anh còn dây dưa mãi, tôi sẽ đi nói với đại đội trưởng là anh quấy rối tôi đó.

Đây là giọng của Lữ Đào, giọng nói vừa tức giận lại vừa gấp gáp, còn mang theo một chút nức nở.

Nghĩ đến số liệu dị thường, Đông Xu nhẹ nhấp môi, dựng lên tai cẩn thận nghe.

- Đào nhi, chúng ta trước đó không phải nói tốt sao? Qua lúc gieo trồng vào mùa xuân liền cùng trong nhà nói chuyện, anh cũng đưa tin cho nhà anh rồi, bọn họ đều muốn chúng ta ở bên này thành hôn, sao mà gieo trồng vào mùa xuân còn không chưa kết Chú, em lại thay đổi, hơn nữa em hôm nay còn cãi nhau với người trong nhà nữa, bị nhiều người trong thôn nhìn thật mất mặt.

Giọng của Trương Thiết Quân có chút bén nhọn, nói đến thời điểm kích động, còn có chút cảm giác phá âm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK