• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong đầu Điền Miêu Miêu lúc này toàn là "Anh có muốn nghe thử mình đang nói gì không".

Lăng Sấm lại như không hề hay biết, còn đang chờ cô trả lời.

Bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện và tiếng bước chân, Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu đồng thời quay đầu lại nhìn về phía sau.

Chu Nhất Minh và Diêu Trân đang nói gì đó, cùng nhau đi tới, ánh mắt Diêu Trân hơi sáng lên khi nhìn thấy Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu đứng trước gương: "Hai người mặc như thế này đứng cùng nhau rất đẹp."

Chu Nhất Minh cũng tiến lên hai bước, nhìn bộ đồ của Lăng Sấm: "Bộ anh đưa em và bộ trên người Lăng Sấm là cùng một bộ à?"

Nghe được giọng nói của cậu, Chu Khải Tinh cũng từ bên ngoài đi vào: "Đúng vậy, đồ phù rể giống nhau mà."

Chu Nhất Minh không tin: "Vậy tại sao quần áo của anh ấy trông đắt tiền hơn?"

Chu Khải Tinh đảo mắt qua hai người: "Có thể là trông cậu ấy đắt giá hơn?"

Chu Nhất Minh: "..."

Cậu nở một nụ cười với Chu Khải Tinh, ăn miếng trả miếng: "Anh còn dám mời người ta đến làm phù rể nữa? Không sợ cô dâu hủy bỏ hôn ước ngay tại chỗ hả?"

Chu Khải Tinh: "..."

Anh vỗ vai Chu Nhất Minh, nở nụ cười tương tự: "Cho dù cô dâu có suy nghĩ ​​gì thì Lăng Sấm cũng phải đồng ý đã, cậu ấy là người có tiếng khó theo đuổi trong trường anh đấy."

Hình như Chu Khải Tinh nói xong vẫn cảm thấy chưa đủ nên nói thêm: "Hơn nữa người luôn đứng chung với cậu ấy là cậu đấy, phù rể"

Chu Nhất Minh: "..."

Cậu không biết cô dâu có đổi ý không nhưng cậu muốn đổi ý.

"Nói xong chưa? Nói xong rồi thì tôi thay quần áo." Lăng Sấm là nhân vật trong câu chuyện nhưng chỉ lạnh mặt nói một câu.

Chu Khải Tinh ho nhẹ rồi nói với bọn họ: "Mọi người quyết định chọn bộ trên người đúng không? Vậy ra cho Hinh Dư xem thử đi, nếu cô ấy không nói gì thì quyết định chọn hai bộ này."

Giờ Phạm Hinh Dư vẫn đang làm tóc, trước đây chị ấy đã từng tham dự đám cưới của người khác, cảm thấy cách trang điểm của cô dâu cũng giống nhau, bây giờ đến lượt mình mới biết phải làm lâu như vậy.

Chị đang cầm điện thoại hơi không kiên nhẫn thì thấy Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu đi tới. Vừa rồi Chu Nhất Minh và Diêu Trân đến chị đã xem rồi, nhưng cũng bộ đồ đó mà Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu mặc làm chị chợt thấy trước mắt tỏa sáng.

"Hai người mặc như thế này thật sự rất đẹp!" Vẻ mặt Phạm Hinh Dư kích động hơn trước, "Quả nhiên là lụa đẹp vì người chứ không phải người đẹp vì lụa!"

Chu Nhất Minh đi theo tới nghe vậy đã suy sụp ngay: "Ý chị dâu là em và Diêu Trân mặc không đẹp hả?"

"Diêu Trân đương nhiên cũng đẹp, còn em thì..." Phạm Hinh Dư nhìn từ trên xuống dưới: "Quên đi, dù sao thì đứng cạnh Lăng Sấm thì mặc gì cũng vậy."

Chu Nhất Minh: "..."

Cậu không làm. 🙂

Chu Khải Tinh vỗ vai cậu, an ủi: "Nghĩ thoáng đi, bọn anh đều vậy. Trước kia bọn anh chơi bóng chung với cậu ấy thì mấy cô gái chỉ chụp hình của cậu ấy, chỉ đưa nước cho cậu ấy thôi."

Chu Nhất Minh: "..."

Nghe có vẻ thảm.

Phạm Hinh Dư ngẩng đầu nhìn anh, cười nhạt: "Ồ, anh còn hi vọng có con gái đưa nước cho mình à?"

"...Đâu, đâu có đâu." Khát vọng sống của Chu Khải Tinh lập tức thức tỉnh, anh kiên quyết nhìn vợ mình, "Đương nhiên là anh chỉ muốn uống nước em đưa cho thôi."

Lăng Sấm ở bên cạnh cười, nói với Phạm Hinh Dư: "Tôi làm chứng, nước anh ấy uống toàn là tôi đưa."

Điền Miêu Miêu ngẩng đầu nhìn anh: "Anh mua nước cho mọi người à?"

"Ừm, chơi với anh khiến bọn họ bất bình đến thế, nếu còn không mua nước cho bọn họ chắc bọn họ sẽ hợp lại xa lánh anh mất?"

Lăng Sấm thản nhiên như đang nói đùa, Phạm Hinh Dư nhìn Chu Khải Tinh, cười hỏi: "Bọn anh lớn rồi mà còn nhỏ mọn như vậy à?"

"...Đừng nghe cậu ấy nói bậy, ai dám xa lánh cậu ấy đâu, à không đúng, cậu ấy làm gì mua nước cho anh!"

"Ồ, vậy ra có cô gái nào đó đưa nước cho anh?"

"..." Chu Khải Tinh lau mặt, cười nói: "Từ nhỏ Lăng Sấm đã rộng lượng, rất thích mua nước cho bọn anh."

Lăng Sấm nhếch môi, khẽ cười: "Biết thì tốt."

Điền Miêu Miêu im lặng giơ ngón tay cái lên cho Lăng Sấm.

Lăng Sấm nghiêng đầu nhìn cô, mỉm cười nói nhỏ: "Vậy chúng ta đi thay quần áo lại nhé?"

"Vâng."

Điền Miêu Miêu vừa mới gật đầu thì đã bị Phạm Hinh Dư gọi lại: "Thay cũng đã thay rồi, sao không chụp một tấm đi."

"Đúng đúng, hiếm thấy Lăng Sấm ăn mặc như thế này." Chu Khải Tinh cũng nói, "Để Nhất Minh chụp ảnh cho cậu ấy. Thằng bé ở trong hội nhiếp ảnh đấy."

Diêu Trân lập tức nhìn Chu Nhất Minh với ánh mắt ngưỡng mộ: "Cậu là người của hội nhiếp ảnh à?"

Cuối cùng Chu Nhất Minh cũng thẳng lưng lên: "Chỉ là một chút sở thích thôi, đã đoạt được mấy giải thưởng quốc gia."

Diêu Trân: "..."

"Hai người chọn một vị trí để Nhất Minh phát huy hết khả năng của mình, chụp xong sẽ gửi vào nhóm."

Dưới sự chỉ huy tích cực của Chu Khải Tinh, Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu đứng trước giá vẽ, hôm nay Chu Nhất Minh ra ngoài không mang theo máy ảnh nên chỉ có thể dùng điện thoại di động chụp: "Đến ngày cưới em sẽ mang theo máy ảnh chụp riêng cho hai người."

"...Không cần đâu." Điền Miêu Miêu cười với cậu, "Dù sao cũng đâu phải chúng tôi kết hôn."

"Không sao, dù sao cũng đều là chụp." Chu Nhất Minh nói, sau đó tìm một góc đẹp ấn nút chụp.

Lúc Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu đi thay quần áo, Diêu Trân vẫn ở bên ngoài nhờ Chu Nhất Minh chụp ảnh cho mình, khi họ đi ra Diêu Trân còn chưa chụp xong.

"Miêu Miêu với Lăng Sấm tìm chỗ ngồi chung đi, buổi trưa chúng ta cùng nhau ăn cơm."

"Được." Phạm Hinh Dư còn chưa trang điểm xong, có lẽ phải mất một lúc lâu nữa, Điền Miêu Miêu và Lăng Sấm ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh chị.

"Đúng rồi, hôm cưới em phải đến sớm hơn." Phạm Hinh Dư ngồi trước gương trang điểm nói với Điền Miêu Miêu: "Chị thấy váy của em không dễ mặc lắm, chắc phải mất nhiều thời gian, hơn nữa còn phải sắp xếp hiện trường, tốt nhất là có mặt trước bảy giờ rưỡi."

Điền Miêu Miêu gật đầu, làm phù dâu nhất định phải đi sớm: "Dạ."

Lăng Sấm khẽ cau mày, nhìn cô nói: "Ngày cưới em đến nhà gái, anh đến nhà trai, không có cách đưa em đi."

Điền Miêu Miêu nói: "Không sao đâu, em có thể tự bắt xe tới."

"Đúng vậy, người ta có thể tự mình bắt xe tới đó." Chu Khải Tinh bên cạnh cố ý gây sự: "Từ khi nào mà Lăng đẹp trai lại trở nên chu đáo như vậy, lại còn muốn đưa rước người ta nữa?"

Lăng Sấm liếc anh, nói: "Bớt can thiệp vào chuyện của trai đẹp đi."

Chu Khải Tinh: "..."

Ồ. 🙂

Diêu Trân chụp ảnh tới mệt mỏi, cuối cùng cũng đi thay quần áo, Chu Nhất Minh cũng thừa dịp này gửi ảnh chụp vào nhóm.

Điền Miêu Miêu nghe thấy tiếng thông báo nhóm liền mở ra xem, phát hiện trong rất nhiều ảnh của Diêu Trân có ảnh của cô và Lăng Sấm.

Điền Miêu Miêu sửng sốt khi thấy mình và Lăng Sấm trong ảnh, Chu Nhất Minh gửi toàn là ảnh gốc chưa qua photoshop nhưng rất đẹp, cô và Lăng Sấm chỉ đứng đó không tạo dáng gì mà cũng có thể chụp như poster phim.

Lăng Sấm cũng cầm điện thoại xem, hơi nhướng mày: "Xem ra giải thưởng nhiếp ảnh của Chu Nhất Minh không phải tự nhiên mà có, ảnh chụp rất đẹp."

Anh lưu lại bức ảnh của mình và Điền Miêu Miêu, nhìn thấy Tần Ngạn ngoi lên trong nhóm.

Tần Ngạn: Chuyện quái gì đang xảy ra vậy, sếp Lăng và bà chủ Điền cũng kết tôn à?

Điền Miêu Miêu:...là ảnh phù rể và phù dâu

Tần Ngạn: Tôi thấy giống cô dâu và chú rể [cười xấu xa]

Ánh mắt Lăng Sấm giật giật, hiếm khi không ghét Tần Ngạn.

Bé thỏ hoàn hảo: @Đừng đến đây mà, sao cậu lại gửi ảnh gốc vào nhóm hả, ít thì cũng phải thêm filter chứ!

Đừng đến đây mà:? Cầu mong trên thế giới không có filter giá rẻ [cười]

Bé thỏ hoàn hảo:... [Mỉm cười] không thêm cũng được, sao ảnh của Miêu Miêu và Lăng Sấm lại đẹp hơn của tôi nhiều đến vậy? [mỉm cười]

Đừng đến đây mà: Có thể là do chính họ đẹp sẵn?

Bé thỏ hoàn hảo: Cậu tiêu rồi [mỉm cười]

Chu Nhất Minh vô thức nhìn về phía phòng thay đồ, thấy Diêu Trân còn chưa ra liền đi tới nói với Chu Khải Tinh: "Trưa nay ăn ở đâu? Em qua gọi món trước."

Chu Khải Tinh: "..."

Buổi trưa, để thuận tiện nên nhóm người trực tiếp đến tiệm lẩu gần cửa hàng, Điền Miêu Miêu thấy Chu Nhất Minh gọi óc heo thì vô thức nhìn qua Lăng Sấm.

Chu Nhất Minh chú ý tới động tác nhỏ của cô, cũng nhìn Lăng Sấm: "Sao vậy? Lăng Sấm không ăn óc heo à?"

Chu Khải Tinh nói: "Không những không ăn mà còn khinh thường cái nồi lẩu đã nấu óc heo."

"..." Lăng Sấm uống một ngụm nước, nói với anh: "Đã nói giờ tôi trưởng thành rồi, thậm chí còn ăn được óc heo nướng."

Chu Khải Tinh mở to mắt kinh ngạc: "Cậu đã từng ăn óc heo nướng? Ai nướng?"

"Tôi." Điền Miêu Miêu giơ tay lên.

Chu Khải Tinh trầm mặc một lát: "Ồ."

Từ "ồ" đáng giá ngàn lời nói.

"Hay mọi người thừa dịp bây giờ nghĩ ra một vài trò chơi nhỏ để chơi khi đón dâu đi, để chị chuẩn bị trước." Phạm Hinh Dư đề nghị: "Hai phù dâu làm khó họ vào để họ nhét nhiều bao lì xì."

Đây là lần đầu tiên Điền Miêu Miêu làm phù dâu, kinh nghiệm trong lĩnh vực này cũng rất ít nên chỉ có thể dựa vào ấn tượng mà nói: "Hình như phải có đoạn giấu giày cưới à? Còn có trò pha mấy loại đồ uống kỳ quái để bọn họ uống nữa."

"Cái này được, cái này được." Lúc đề cập đến cách chỉnh chú rể và phù rể, Diêu Trân đột nhiên trở nên hăng hái, "Có thể đặt các lá bài dưới đồ uống, để họ uống đến khi Joker đen Joker đỏ xuất hiện mới thôi."

Ba người đàn ông trên bàn: "..."

"Dạ dày của tôi không tốt, nhờ hai người uống giúp." Chu Khải Tinh mỉm cười nhìn Lăng Sấm và Chu Nhất Minh.

Khóe miệng Chu Nhất Minh giật giật, nhìn anh nói: "Vậy bọn em cũng cưới vợ giúp anh à?"

"Coi em nói kìa," Chu Khải Tinh bá vai hai anh em tốt, "Không phải phù rể để làm cái này à?"

"..." Lăng Sấm trầm mặc một hồi mới nói: "Tôi biết vì sao Tần Ngạn nhất định muốn tôi tới rồi."

Điền Miêu Miêu cười, nói với anh: "Không sao đâu, có con đường nạp tiền nữa mà, không muốn uống thì cứ nhét nhiều lì xì cho em là được."

Lăng Sấm cũng cười theo: "Vậy xem ra lần này giám đốc Miêu làm phù dâu có thể kiếm được không ít rồi?"

"Vậy thì phải phụ thuộc vào thành ý của các anh nữa, phải không Diêu Trân?"

"Phải." Diêu Trân gật đầu liên tục, "Em nói nhé, đừng nghĩ tới trò nhét toàn một tệ trong bao lì xì, tay em vừa sờ là biết hết đấy!"

Diêu Trân lại góp thêm vài chiêu để làm khó nhóm chú rể, bữa lẩu hôm nay cuối cùng cũng xong.

Lăng Sấm chở Điền Miêu Miêu về nhà, trên đường nhìn thấy Điền Miêu Miêu đang dùng điện thoại gửi tin nhắn liền hỏi: "Sao vậy, em còn đang bàn bạc với Diêu Trân nên chỉnh bọn anh thế nào à?"

Điền Miêu Miêu cười, ngẩng đầu nhìn người lái xe bên cạnh: "Nếu không sao lại nói Diêu Trân là phù dâu có kinh nghiệm, chuyện này sẽ sớm được thể hiện ra thôi, ngày đó các anh sẽ phải chịu khổ rồi."

Lăng Sấm: "..."

"Nhưng anh cũng đừng sợ, cứ chuẩn bị thêm ba lì xì, em sẽ vì bao lì xì mà nhường anh."

Lăng Sấm cười: "Cảm ơn giám đốc Miêu đã thương xót."

"Có phòng bì là việc gì cũng dễ." Điền Miêu Miêu nói rồi lại xem tin nhắn trong nhóm tiếp, "Tần Ngạn cũng ở trong nhóm bày mưu tính kế, đúng là anh em của anh."

Lăng Sấm: "..."

Anh khịt mũi nói: "Chờ anh kết hôn nhất định sẽ để cậu ấy làm phù rể."

Điền Miêu Miêu hơi sửng sốt, ngước mắt nhìn anh: "Anh đã nghĩ đến việc kết hôn rồi à?"

Khóe môi Lăng Sấm hơi cong lên, anh cũng nghiêng đầu nhìn cô: "Ừ, em chưa nghĩ tới sao?"

Khế edit

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK