• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Trong lòng lại không nhịn được lên án, chuyện này có thể trách nàng sao, trong hoàn cảnh đó ai mà không cắn chứ? Chưa khiến hắn bị mất một miếng thịt là còn nhẹ đó.

Vũ Văn Lang kêu lên một tiếng.

Yến Xu hoảng sợ, cẩn thận hỏi: “Đau sao?”Vũ Văn Lan trầm mặt nhìn nàng: “Ừm.

”Không chỉ đau, mà còn có chút tức giận.


Lại thấy nàng chu môi, để sát vào vết thương thổi cho hắn.

Đôi môi phấn nộn anh đào chu lên thành hình tròn, giống như mội quả anh đào kiều diễm ướt át, khiến người ta thèm thuồng.

Cổ họng Vũ Văn Lan chuyển động, không khỏi nhớ lại tư vị vừa rồi.

Nhưng hắn vẫn nhịn xuống.

Lúc này đã bình tĩnh lại, hắn không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, tối nay vốn dĩ là tới thăm dò bí mật, sao lại bị nữ tử này làm phân tâm?Hay là nàng cố ý?Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng nói chuyện.

Hình như là Phú Hải đang mắng người: “Không xem hiện tại là lúc nào sao, ngươi không có mắt sao?”Một tiểu thái giám khác nhỏ giọng nói: “Nhưng, chính Bệ hạ đã nói! ”A? Đây là có chuyện?Yến Xu vội nhìn về phía Vũ Văn Lan.

Vũ Văn Lan trực tiếp hỏi: “Chuyện gì?”Tiểu thái giám ngoài cửa vội vàng đáp: “Khởi bẩm Bệ hạ, Xuyên Liềm vừa đưa thư cấp báo, nói hôm trước bỗng nhiên đổ tuyết, mấy vạn bá tánh đều bị ảnh hưởng.


”Vũ Văn Lan lập tức đứng dậy: “Tại sao không nói sớm?”Sao, đây là phải đi sao?Yến Xu vội vàng đứng dậy giúp hắn mặc quần áo, cẩn thận hỏi: “Bệ hạ sẽ trở lại sao?”Vũ Văn Lan rũ mắt liếc nàng: “Ngươi muốn trẫm trở lại sao?”Yến Xu chớp chớp đôi mắt, nhanh chóng dõng dạc đáp: “Muốn nha, thần thiếp hy vọng Bệ hạ nhanh chóng trở về nghỉ ngơi.

”Trong lòng lại không nhịn được nói: [Cầu xin tuyệt đối đừng trở về, ta muốn ngủ một mình, cảm ơn…]Vũ Văn Lan.

“! ”Hắn cũng biết.

Tuy không muốn nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của nàng, nhưng cũng chỉ có thể nói thật: “Trẫm sẽ không trở lại, tự mình ngủ đi.

”Xuyên Kiềm là đất trọng binh, cũng là vựa lúa lớn và quan trọng, cho nên gặp thiên tai sẽ không phải là việc nhỏ.

Nghe xong, trong lòng nàng vô cùng vui vẻ, rốt cuộc có thể ngủ ngon được rồi!!Vũ Văn Lan nhướng mày: “Ngươi rất vui vẻ?”“Không có, không có.

”Yến Xu lắc đầu nguầy nguậy, trên mặt lộ ra vẻ dịu dàng ngoan ngoãn: “Thần thiếp chỉ lo lắng cho long thể của Bệ hạ, Bệ hạ lo lắng việc nước, việc dân, cũng cần phải chú ý nghỉ ngơi mới tốt.

”Vũ Văn Lan hừ một tiếng: “Trẫm tin ngươi mới là lạ.


”Đúng là nữ nhân khẩu thị tâm phi.

Thuyên chuyển quốc khố, điều phối lương thảo, còn phải đề phòng địch tới xâm phạm, Vũ Văn Lan bận rộn suốt một đêm.

Yến Xu thoải mái yên tâm ngủ ngon trên chiếc giường mới của mình một đêm.

Nhưng sáng sớm ngày hôm sau, nàng lại phải ngoan ngoãn dậy sớm thay quần áo, đi thỉnh an Thái Hậu.

Lúc tới cung Từ An, lại thấy Chu quý phi cũng ở đó.

.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK