• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diêm Đông tự mình thẩm vấn Chu Nhiên, cảm giác hoàn toàn khác so với lần gặp đầu tiên.

Lúc đó vừa mới điều tra lại cái chết của Lục Tri Hạ, anh ta cùng Chu Nhiên làm việc tra hỏi.

Ấn tượng đầu tiên về Chu Nhiên là gì? Vô tội, mỏng manh, tốt bụng, khiến người ta không đành lòng hỏi thêm, không đành lòng làm tổn thương.

Lúc đó dù thế nào anh ta cũng không nghĩ rằng một giáo viên trẻ tuổi, dịu dàng như thế lại làm những việc trái với pháp luật.

Nhưng bây giờ, mặc dù mới qua không lâu, Diêm Đông cảm thấy người trước mặt hoàn toàn thay đổi, từ ngoại hình đến khí chất, khiến anh ta gần như không nhận ra.

Không phải trông hung dữ gì, nhưng khiến người ta có cảm giác u ám kì lạ.

Chu Nhiên thừa nhận đầy đủ tội của mình, nhưng kiên quyết phủ nhận Đỗ Hành có liên quan đến chuyện này.

Nhưng dựa trên bằng chứng mà cảnh sát thu thập được, Đỗ Hành rất có thể là người chủ mưu của cả vụ án.

“Lúc này rồi, cô vẫn che chở cho ông ta ư?” Diêm Đông đập mạnh xuống bàn.

Đôi mắt Chu Nhiên đỏ hoe, hét lên trong cảm xúc bừng bừng: “Không phải ông ta đâu, tôi nói rồi mà, không liên quan gì đến ông ta cả!”

Yêu đương đến vậy, lúc này vẫn che giấu ông ta.

Tự mình Chu Nhiên đã phạm tội nặng rồi, liên quan đến hai mạng của Lục Tri Hạ và Triệu Ngọc Hàm, cộng thêm sản xuất và buôn bán m@ túy, với tác động tai hại cho xã hội, ít nhất là án chung thân, phần lớn là tử hình. Chu Nhiên cũng không phải kẻ mù chữ và mù luật, hẳn đã nắm được việc này rồi, không chối cãi đến chết để giữ gìn nhân phẩm, nhưng chỉ chịu nhận phần có liên quan đến mình, giữ im lặng với phần còn lại.


Khó mà moi móc được lời khai từ thứ người như vậy.

Những chứng cứ vẫn cần phải bổ sung thêm.

Vụ cướp 712, vụ buôn lậu lớn cùng vụ học sinh nữ bị sát hại, ba vụ án hợp nhất thành một vụ sản xuất và buôn bán m@ túy nghiêm trọng, nhưng trong đó thiếu dấu mối liên kết.

Vụ cướp 712 xảy ra cách đây 11 năm, lúc đó điều khiến cảnh sát chú ý là thiết bị sản xuất m@ túy cỡ lớn ở tầng hầm Ngân hàng Thủy Tinh, khi đó đã tịch thu được một số mẫu m@ túy, sau này mới biết loại m@ túy đó xuất hiện trên thị trường đen.

Nhưng dù tìm tòi khắp nơi, cảnh sát vẫn không tìm ra ổ m@ túy.

Từ khi lập hồ sơ đến nay, vụ án vẫn chưa được phá.

11 năm trước Chu Nhiên 14 tuổi, vẫn còn học cấp 2, không thể biết chuyện xảy ra lúc đó.

Tổ chức m@ túy này đã xuất hiện cách đây 11 năm, thậm chí còn sớm hơn, liên tục nghiên cứu chế tạo loại m@ túy mới, rất khác với những thứ lậu từ nước ngoài vào.

Kẻ điều khiển lúc đó là ai? Vẫn chưa có kết luận, nhưng qua thẩm vấn một số người, hầu hết đều nhắc đến một ông chủ cùng cựu ông chủ.

Danh tính ông chủ đó là ai vẫn chưa xác định chính xác, nhưng Trình Cảnh Minh cung cấp thông tin là Đỗ Hành.

Trình Cảnh Minh là điệp viên ngầm, nhưng không dễ gì đóng vai này, ẩn núp hơn một năm mới tiếp cận được Hoàng Đình và bọn buôn m@ túy, Tần Trạch Khải là tay sai của Hoàng Đình, dưới trướng có khá nhiều mắt xích, hắn ta đào mỏ Trình Cảnh Minh, âm mưu khiến Cảnh Minh giúp hắn ta buôn m@ túy.

Nhưng Cảnh Minh từ chối. Đây là một kế dụ rồi bắt, liều lĩnh nhưng may mắn là Tần Trạch Khải sập bẫy.


Tần Trạch Khải luôn nhắc đến ông chủ, nhưng thực ra ông chủ thật sự chưa bao giờ lộ diện, duy nhất gặp được ông chủ là Chu Nhiên.

Sau đó Cảnh Minh bị bắt nhốt, không thể gọi là giam cầm thật sự, hắn tự do hoạt động nhưng bị theo dõi, không thể liên lạc với bên ngoài.

Đồng thời Xuân Hòa cũng bị giám sát, tuy nhiên sự giám sát đối với Xuân Hòa không nghiêm ngặt lắm, chỉ là để đe doạ Cảnh Minh khi cần thiết.

Hắn chỉ duy trì liên lạc với bên ngoài thông qua Xuân Hòa, gửi đồ cho cô, viết thư cho cô, ẩn tàng tin tức hắn muốn chuyển ra bên trong đó, nhưng những thứ đó không dành cho Xuân Hòa xem.

Hắn không ngờ Xuân Hòa lại tìm cách liên lạc với hắn, và đoán ra được suy nghĩ của hắn.

Trong đó xen lẫn chút ăn ý, khiến hắn xúc động.

Cô bé dù còn nhỏ nhưng thật là lanh lợi.

Trình Cảnh Minh là người thông minh, phản ứng nhanh, bình tĩnh và đúng mức tàn nhẫn, hắn được phái đến Myanmar lúc tổ chức yếu ớt nhất, khi ông chủ vội vàng chuyển trại.

Lý do tại sao phải chuyển trại bắt nguồn từ một chuyện trùng hợp.

Vì Lục Tri Hạ.

Gọi tạm thời tổ chức sản xuất và buôn bán m@ túy đó với mật danh Ổ Nhện! Ổ Nhện là một tổ chức ngầm có kỷ luật, phân cấp rõ ràng, mỗi tầng không biết nhau. Ở huyện Giang này, Hoàng Đình là cái tổ quan trọng của Ổ Nhện, thực ra cũng không phải tổ, chỉ là trạm liên lạc. Hoàng Đình kinh doanh câu lạc bộ, làm đủ thứ việc dơ bẩn, thời kỳ mở cửa đầu tiên một năm rưỡi, tập trung vào việc dàn xếp tốt quan hệ với cảnh sát. Mấy năm đó, dọn dẹp đồi trụy cứ đến hàng tháng một đợt, song Hoàng Đình làm ăn ngày càng thịnh vượng. Vì vậy nơi này hỗn loạn, càng hỗn loạn càng dễ làm việc đen trong nước đục, Ổ Nhện cũng nhúng tay vào.


Những năm gần đây, người dân có chút tiền, mới thoát khỏi cảnh nghèo khó, dường như bối rối trong nháy mắt, người giàu bắt đầu ph óng đãng, bà vợ nhà lành tính lại không ân ái, thích kiếm gái ngoài. Cô em mặc ít đồ, nói những lời ngọt ngào, thắt lưng mềm mại, ngực thì lớn, lại khéo chuyện chăn gối, bọn họ mê chết. Chút chuyện hay việc gì cũng tìm cô em đi chơi, uống rượu, ngủ với nhau, giải tỏa cái bối rối vừa thoát khỏi nghèo khó.

Bà vợ chính cũng ghen lắm, khóc cũng nhiều, phát điên còn xông vào phòng VIP Hoàng Đình cầm dao xông tới, giật tóc chửi đàn bà hồ ly. Nhưng những anh chồng vẫn đến, chẳng thiếu ngày nào.

Khi con người không còn mục tiêu nào, sẽ coi s3x là vinh dự. Đàn ông cho việc ngủ với nhiều phụ nữ là niềm vinh quang tối thượng. Quan điểm méo mó này dần ảnh hưởng cả thế hệ sau, một số thiếu niên coi phụ nữ như một phụ kiện để trang trí bản thân.

Trần Hoài là con trai của bạn cũ Hoàng Đình, nhiễm sâu tư tưởng này. Khi vừa lớn, mười mấy tuổi, cậu ta bắt đầu ngủ gái, lén lút giấu ba, quanh quẩn cả ngày trong phòng tối với bọn họ.

Nhưng xét cho cùng tuổi còn non nớt, vẫn còn chút tinh nghịch, khát khao tình yêu, trong lớp có cô bé học giỏi, tóc mềm mại, nói chuyện dịu dàng, tính khí ôn hòa, mỗi lần cười là cả thế giới sáng bừng lên.

Cậu ta ngấm ngầm để ý, không ngờ cô gái chỉ học chăm chỉ, tình cảm của cậu ta biến thành tức giận, sinh ý xấu, bắt đầu tính kế hại cô ấy.

Trần Hoài kế thừa tính tàn nhẫn và sự ngoan cường không dừng lại khi chưa đạt được mục đích của ba, cuối cùng thành công trong việc hãm hại Lục Tri Hạ. Khi cậu ta đứng trên sân khấu câu lạc bộ ngầm nhìn Lục Tri Hạ bị cởi truồng, cậu ta cười hả hê.

Nhưng tính mâu thuẫn trong con người thì lúc nào cũng sôi sục. Điểm mâu thuẫn nhất của Trần Hoài là cậu ta rõ ràng ghét cái bộ dạng vẫn kiêu ngạo bất khuất dù đang khốn đốn của Lục Tri Hạ, nhưng khi có được cô ấy trong tay, cậu ta lại chiều chuộng hết mức, thậm chí liều mạng đưa cô ấy đến thăm cánh đồng anh túc, nơi cậu ta không được phép đến. Thực ra, ý thức rèn luyện người kế nhiệm của ba Trần rất mạnh, từ nhỏ đã dạy dỗ cậu ta đủ điều quanh co, nhưng Trần Hoài chưa từng đặt chân đến đó, chỉ nghe ba kể.

Đàn ông (thời trai trẻ, các chàng trai thích coi mình là đàn ông hơn) để cố gắng chiếm được tình cảm hay ngưỡng mộ của nữ giới, rất có thể sẽ làm những việc ngu xuẩn và phi lý.

Trần Hoài đưa Lục Tri Hạ đến Văn Thanh Sơn. Văn Thanh Sơn có hai khu vực lớn bị bao quanh, một là trung tâm nghiên cứu thực vật hoang dã, hai là đài thuốc Nam, vị trí của hai khu vực rất tinh tế, trùng hợp là nằm trong một khu khó nhận ra, tự nhiên tạo thành một nơi kín đáo, chỗ đó trồng cây anh túc. Lúc đó vừa là mùa tốt, những đóa hoa đỏ rực bao phủ cả ngọn núi.

Trần Hoài nói với Lục Tri Hạ: “Theo anh, sau này có cuộc sống tốt cho mày đấy”. Vẻ mặt đắc ý hết chỗ nói.

Dường như tất cả đã nằm trong tay cậu ta.

Sự việc này sau đó bị ba cậu ta phát hiện, không thể không mắng mỏ một trận, rồi có video gửi cho cảnh sát, trực tiếp chuyển cho cục thành phố. Theo nguồn tin bên trong, ông chủ biết chốn này sớm muộn gì cũng bị phát hiện.

Sau đó bắt đầu chuẩn bị rời khỏi huyện Giang.


Lục Tri Hạ là người đầu tiên bị xử lý, tiếp theo là Trần Hoài, quan trọng nhất là Hoàng Đình, một tay ôm đồm sống chết, giết sạch Hoàng Đình. Triệu Ngọc Hàm vốn không nằm trong kế hoạch nhưng có vẻ cô ta quá thừa thãi. Tất cả đều do một người điều phối ngầm ở phía sau, chính là ông chủ huyền thoại của Ổ Nhện.

Ông chủ rất kín đáo, chưa bao giờ lộ diện, dường như ông ta biết mọi thứ, có đôi mắt thấu suốt.

Trình Cảnh Minh ngầm điều tra nhiều năm, chưa từng nhìn thấy mặt ông chủ, duy nhất một lần có cơ hội gặp gỡ gần là chuyến đi Myanmar, ông chủ có ý định rút lui về vùng biên giới, móc nối với bên Myanmar, không có nhiều người, Cảnh Minh coi như một, hắn đi trước dọn đường, ông chủ sẽ đến sau cùng. Hắn đã sắp sẵn, không ngờ nhận tin của Xuân Hòa. Nếu không phải Ổ Nhện cố ý tiết lộ cho hắn, làm sao hắn biết nhanh thế, một bên là việc ăn ở Myanmar, một bên là người phụ nữ của mình, Ổ Nhện muốn xem hắn chọn cái nào. Cuối cùng hắn xin về, ông chủ chỉ đạo mấy người cho hắn cùng một chiếc trực thăng nhiệt tình.

Hắn không biết người Ổ Nhện có nghi ngờ mình hay không, thận trọng tiết lộ tín hiệu, cảnh sát cùng lúc vây bắt.

Vẫn còn quá vội vàng, nếu không hắn có thể đợi đến khi nhìn thấy thân phận thật sự của ông chủ.

Diêm Đông hỏi có nghi ngờ ai không, người đầu tiên hắn nghĩ đến là Đỗ Hành: “Không còn ai khác, Chu Nhiên đóng vai trò rất quan trọng trong cả vụ án, cũng là người duy nhất ông chủ từng tiếp xúc. Vậy chứng tỏ người đó quan hệ thân thiết với Chu Nhiên. Chúng ta đã rà soát quan hệ nhân thân của Chu Nhiên, hầu như không tiếp xúc ai, tính cách lạnh nhạt vốn có, bề ngoài có thể tử tế với mọi người nhưng bên trong lại rất lạnh lùng. Người như vậy khó mở lòng, chỉ có thể hết lòng vâng lời theo một người quan trọng nhất với họ. Trong quá trình Chu Nhiên lớn lên, xuyên suốt từ đầu đến cuối, luôn đóng vai trò then chốt chỉ có Đỗ Hành.”

Diêm Đông cũng nghiêng về câu trả lời này, nhưng không có bằng chứng.

Không có bằng chứng thì không thể kết tội, thậm chí còn phải thả ra.

“Tôi đã nói là không liên quan gì đến ông ta cả, ông ta chỉ là giáo viên bình thường.” Lần nữa Chu Nhiên phủ nhận khi Diêm Đông gặp Đỗ Hành.

Đỗ Hành vẫn điều trị tại bệnh viện tâm thần, các chuyên gia của cục thành phố đánh giá lại Đỗ Hành, xác nhận ông ta thực sự mắc bệnh tâm thần.

“Làm sao một người bệnh tâm thần có thể nắm toàn bộ tình hình, điều này không hợp lý.” Khi quay lại, Diêm Đông nói với Trình Cảnh Minh.

Lúc đó Cảnh Minh đang ở phòng của Xuân Hòa, gọt táo cho cô ăn. Vỏ táo xếp ngăn nắp trong đ ĩa, vừa đổ đi thì nghe Xuân Hòa nói: “Hoặc có lẽ... thật sự không phải thầy Đỗ Hành?”

Trình Cảnh Minh và Diêm Đông đồng loạt nhìn cô.

Cô hơi bối rối vuốt tai: “Mình nghĩ lại từ đầu, vẫn tập trung vào Chu Nhiên. Ban đầu suy đoán là thầy Đỗ Hành vì mối quan hệ giữa Chu Nhiên và thầy ấy. Nhưng xét theo góc độ khác, việc Chu Nhiên trở về có khả năng không phải bị thầy Đỗ Hành uy hiếp? Hoặc là có người dùng thầy Đỗ Hành để uy hiếp cô ấy? Cuối cùng, với tính cách lạnh lùng có thể tự tay gi ết chết cả mẹ đẻ của Chu Nhiên, không chắc cô ấy sẽ bị ai đó uy hiếp vì sự an nguy của bản thân.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK