• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phong Hướng Tiền cũng không có nói chuyện phiếm với Chúc Nhan, nói thẳng vào vấn đề:

“An tiểu thư tình huống không lạc quan lắm.”

“Nói như thế nào?” Mặc dù trong lòng dâng trào mãnh liệt, ngoài mặt Chúc Nhan vẫn là duy trì bình tĩnh, nhàn nhạt hỏi.

“Trải qua mấy lần nói chuyện, tôi hiểu được một việc, đối với Nhan thiếu mà nói có lẽ là một chuyện tốt, còn với bệnh tình của An tiểu thư mà nói, cũng là chướng ngại lớn.” Phong Hướng Tiền dừng lại một chút nói tiếp:

“An tiểu thư cô ấy không nhận thấy đã thích Nhan thiếu.”

Chúc Nhan ngẩn người, chậm chạp trôi qua nữa ngày, trong lòng lại càng thêm cảm xúc lẫn lộn, không thể nói là cảm giác gì. Nói tóm lại, tất nhiên là vui sướng nhiều hơn. Nhưng mà, lời của Phong Hướng Tiền lại khiến cho anh bắt đầu lo lắng, tại sao chuyện này lại ảnh hưởng tới bệnh tình của An Ninh?

“Nửa câu sau giải thích thế nào?” Chúc Nhan mở miệng.

“Đây mới là chuyện quan trọng chúng ta nói lần này. Thật ra thì phụ nữ ở bên cạnh một người đàn ông một thời gian khá dài, lâu ngày sinh tình là chuyện rất thường gặp. Giống như hôn nhân thời xưa đều là cha mẹ nhờ người mai mối vậy, trước lúc kết hôn hai người đều không biết nhau, sau khi kết hôn thì từ từ thích đối phương, như vậy khi đó là hình thức yêu thương phổ biến. Dĩ nhiên, cũng có hai người nhìn nhau thì sinh ra ghét, nhưng mà là số ít. An tiểu thư sẽ thích thanh niên ưu tú như Nhan thiếu vậy, tự nhiên hợp tình hợp lý. Chẳng qua là, lý trí của cô ấy không cho phép.” Phong Hướng Tiền dừng lại nhìn chúc nhan.

“Lý trí không cho phép?” Chúc Nhan vô ý thức nhắc lại.

“Có thể nói như vậy, theo tôi hiểu, An tiểu thư là một người có tư tưởng khá bảo thủ, ngược lại giống như là thế hệ chúng tôi vậy, cùng thanh niên thời nay có chút không hợp nhau, cái đó và khi còn bé cô ấy đã tiếp thu giáo dục cùng hoàn cảnh quan hệ gia đình có ảnh hưởng rất lớn. Nếu như người đi theo bên cạnh Nhan thiếu bây giờ là không phải là An tiểu thư, mà là tùy tiện như những người con gái khác, có lẽ sẽ không có tình huống hôm nay. Chính cô ấy từ từ cởi nút thắt trong lòng ra, tiếp nhận sự thật là thích cậu. Nhưng mà, theo như lời của An tiểu thư, sẽ rất khó. Tiềm thức của cô ấy là kháng cự sự thật này, thậm chí cô ấy vốn là không muốn thừa nhận chuyện cô ấy đã thích cậu. Tôi cho rằng, Nhan thiếu từ lúc cậu mới bắt đầu thì phương thức đã sai lầm rồi.” Phong Hướng Tiền chưa từng nghĩ An Ninh còn trẻ như vậy mà lại là người thuần khiết suy nghĩ bảo thủ như vậy, nhưng mà đối với điểm này, ông vẫn là rất yêu thích. Dù sao, ông là người mới có năm mươi năm tuổi, tiêu chuẩn yêu thích khác phái cũng dừng lại ở hiền lành và bảo thủ. Ông rất không đồng ý quan niệm người trẻ tuổi thời nay lỗ mảng. Nhưng mà, bây giờ ông cũng hy vọng An Ninh có thể tùy ý một chút nữa, lỗ mảng một chút nữa, đối với bệnh tình cô ấy mà nói, là chuyện tốt.

“Có biện pháp nào khắc phục không?” Chúc Nhan vắt trán.

“Từng bước một, thuận theo tự nhiên, từ từ khuyên bảo thì không được rồi. An tiểu thư rất cố chấp, tôi thật sự là không thể làm được gì. Nhưng mà vẫn còn hai người phương pháp khác, một cái là thôi miên, phong tỏa một đoạn trí nhớ không tốt đẹp của cô ấy, sau đó các người có thể bắt đầu một lần nữa; Một cái khác cũng là thôi miên, nhưng mà phương pháp hơi khác nhau, không phong tỏa đoạn trí nhớ này của cô ấy, chẳng qua là làm lộn xộn sau đó thay đổi một lần nữa, làm cho trí nhớ của cô ấy đẹp hơn khá hơn một chút.” Phong Hướng Tiền nói xong nâng chung trà lên, không nhanh không chậm uống hai hớp nước trà, bình tĩnh quan sát nét mặt trên mặt chúc nhan.

“Chỉ có hai loại biện pháp này sao?” Anh không muốn chọn loại nào, anh chỉ muốn An Ninh như bản chất của mình, không hy vọng trong bọn họ có bất kỳ giả dối, càng không hi vọng bọn họ bắt đầu một lần nữa.

“Nhan thiếu quả nhiên cũng nghĩ giống như tôi vậy. Thật ra thì, hai loại phương pháp này tôi cũng chỉ nói một chút mà thôi. Phong tỏa trí nhớ và sửa đổi trí nhớ là hai kỹ thuật thôi miên khá khó khăn, theo trong nước, người có thể có lòng tin hoàn thành này hai thuật thôi miên này cũng không có nhiều, xác thực mà nói, hẳn là không có, hai thuật thôi miên đều có nguy hiểm rất cao, não người kết cấu là vô cùng vô cùng phức tạp, có lẽ không cẩn thận một chút sẽ chữa tốt thành xấu. Tôi nghĩ Nhan thiếu chắc là không muốn An tiểu thư mạo hiểm, cho nên hai cái này cũng không thể được.” Lời của Phong Hướng Tiền khiến Chúc Nhan luôn luôn tỉnh táo kiềm chế nổi lên xúc động, nếu không thể được tại sao còn phải lãng phí lời nói?

“Vậy ý tứ của ngài là?” Chúc Nhan hết sức ngăn chận phẫn nộ trong lòng.

“Tôi là muốn nói với Nhan thiếu, muốn An tiểu thư khôi phục khỏe mạnh, chỉ cần cậu buông tay để cho cô tự do có thể đi con đường của mình.” Phong Hướng Tiền nói vô cùng chậm, rất thận trọng.

“……” Chúc Nhan kinh ngạc nhìn Phong Hướng Tiền, im lặng một lúc.

“Nếu cậu còn như vậy, sẽ hủy diệt cô bé kia.” Phong Hướng Tiền vỗ vỗ bả vai Chúc Nhan, đứng dậy rời đi, để lại anh ngồi một mình ở trong chòi nghỉ mát, vẻ mặt hoang mang.

Chúc Nhan sao có thể trả tự do cho An Ninh? Anh vốn không thể nào chủ động buông tay. Để cô đi? Vậy anh nên làm cái gì bây giờ? Không có người con gái này, cuộc sống của anh sẽ có hình dáng ra sao ? Lạnh như băng u ám không thú vị buồn khổ…… Đây là Chúc Nhan có thể tưởng tượng đến cuộc sống không có hình bóng của An Ninh. Không, anh tuyệt đối sẽ không để cô đi. Buổi tối sau khi An Ninh ngủ Chúc Nhan nhìn khuôn mặt ngủ của cô có chút tiều tụy, trong đầu như sóng biển đảo lộn, chậm chạp không thể ngủ. Cuối cùng anh hung hăng ôm An Ninh vào trong ngực, gặm hai cái mới từ từ đem mặt vùi vào ở bên người cô ngủ. Chúc Nhan, tuyệt đối sẽ không buông tay .

An Ninh lại lần lượt đi gặp bác sĩ mấy lần, hiệu quả càng ngày càng kém. Phong Hướng Tiền nhìn An Ninh ngày càng tiều tụy, đau lòng không thôi. Từ trong lòng ông phát ra yêu thích đứa bé này. Thấy ý tức Chúc Nhan không có buông tay, Phong Hướng Tiền trằn trọc tiếp theo gọi điện thoại cho bạn tốt nhờ đó gặp Từ Thư Nhã, cũng gọi điện thoại hẹn bà ấy ra ngoài, với danh nghĩa bác sĩ tâm lý của An Ninh.

Hai người hẹn ở một quán trà, cũng là phù hợp với phong cách xưa nay của Phong Hướng Tiền.

Hai người uống trà đạo, Phong Hướng Tiền cũng không có khách sáo, đi thẳng vào vấn đề nói tình huống bây giờ của An Ninh.

“Nhan thiếu không buông tay, đứa bé này thật sự sẽ chết.” Cuối cùng, Phong Hướng Tiền thành khẩn nhìn Từ Thư Nhã bình tĩnh.

“Muốn Nhan nhi buông tay đứa nhỏ này, chỉ sợ không được dễ dàng.” Từ Thư Nhã chậm rãi nhíu mày, chính mình hiểu rõ con trai của mình.

“An Ninh còn trẻ, là một đứa bé không tệ.” Trong giọng nói của Phong Hướng Tiền lộ vẻ đáng tiếc.

“Ừ, điểm này tôi cũng thừa nhận. Trở về tôi sẽ khuyên Nhan nhi, tôi cũng không nguyện ý nhìn đứa nhỏ An Ninh này cứ như vậy mà bị hủy diệt.”

Từ Thư Nhã cũng không có trực tiếp tìm Chúc Nhan nói, bởi vì bà hiểu, việc Chúc Nhan đã hạ quyết tâm phải làm nhất định là thay đổi không được. Bà chỉ có thể trước thử chuyển qua An Ninh.

Từ Thư Nhã đến biệt thự khiến người giúp việc kích động một phen, nhất là thím Diệp từ nhà chính điều ra ngoài, lại là pha trà lại là bưng nước trái cây, lầu trên lầu dưới chạy tới chạy lui.

“Không cần gấp gáp, tôi tới đây nói vài lời với An Ninh. Các người thu dọn một chút, một lát cũng đi theo tôi trở về nhà chính.” Từ Thư Nhã dặn dò.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK