Mục lục
Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 42

Toàn bộ buổi chiều đều yên tĩnh, thẳng đến khi tới thời điểm tan tầm, đều không có phát sinh sự tình gì, người trong văn phòng thậm chí còn chạy tới văn phòng khác pha trà nói chuyện phiếm.
Thương Mặc thừa dịp hai người kia không có ở trong phòng quay đầu nhìn lén Triệu Mạt Thương, trùng hợp Triệu Mạt Thương cũng quay đầu nhìn nàng, hai người liếc nhau, Triệu Mạt Thương lộ ra nụ cười, lấy ngón trỏ chỉ chỉ, ý bảo Thương Mặc quay đầu lại đọc sách.
Thương Mặc thật không để ý hình tượng Thiếu chủ, cười ngốc nghếch, xoay người tiếp tục xem sách hình pháp, tâm tư đã sớm bay đến bên người Triệu Mạt Thương đang ngồi cách mình chừng một thước.
Triệu Mạt Thương vừa lòng nhìn thân ảnh của Thương Mặc, khóe môi lại lộ ra nụ cười ngọt ngào, lại rất nhanh biến mất, tiếp tục mặt không chút thay đổi làm việc.
"Triệu tỷ, chị xem đơn khởi tố này có được hay không?" Nam kiểm sát trưởng từ bên ngoài tiến vào, ngồi vào trước máy tính của chính mình đem đơn khởi tố đưa cho Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương cầm đơn khởi tố nhìn qua một lần, "Được, đem cho phòng đóng dấu đi đóng dấu đi."
"Được." Nam kiểm sát trưởng lên tiếng, đem đơn khởi tố kia đem qua phòng đóng dấu, dặn dò một vài chuyện tình, nhìn thời gian, "Triệu tỷ, tôi về trước, vợ tôi đem đứa nhỏ về nhà bà ngoại, giờ tôi đi đón hai mẹ con."
"Ừ." Triệu Mạt Thương gật gật đầu, "Đi đi."
Nữ kiểm sát trưởng một lát nữa tới, thấy nam kiểm sát trưởng phải đi, nhìn đồng hồ thấy thời gian tan tầm đã đến, cũng cùng Triệu Mạt Thương nói một câu xong ra về.
Thương Mặc cong cong cằm, quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương vẫn như trước nhìn chăm chăm máy vi tính, có chút bất đắc dĩ lắc đầu.
Quả nhiên là một người cuồng công tác.
Hai người kia, cả buổi chiều hình như chưa làm chuyện gì đâu, cùng người khác nói chuyện phiếm, hàn huyên hồi lâu, hiện tại thì vừa đến thời gian tan tầm liền lập tức rời đi, ngược lại Triệu Mạt Thương là phó phòng, toàn bộ buổi chiều đều làm việc, lúc này tới giờ tan tầm cũng không tính về.
Triệu Mạt Thương tựa hồ cảm giác được Thương Mặc đang nhìn chính mình, dừng lại động tác đánh bàn phím, quay đầu nhìn Thương Mặc, "Đói bụng?"
"Không......." Thương Mặc lắc đầu, mắt nhìn đến cửa văn phòng, đứng dậy đi đến bên cạnh Triệu Mạt Thương, ngồi xuống, dựa vào bên cạnh bàn, tay cầm lấy tay của Triệu Mạt Thương, "Chị mệt không?"
"A........." Triệu Mạt Thương nâng một tay lên sờ sờ đầu của Thương Mặc, "Không có, như vậy là bình thường thôi."
Trong mắt Thương Mặc hiện lên tia đau lòng cô rõ ràng nhìn thấy được, đáy lòng không khỏi ôn nhu, "Chị làm xong báo cáo thẩm tra này, chúng ta đi ăn cơm, được không?"
"Được." Thương Mặc nói không rõ cảm giác hiện tại của chính mình là như thế nào, thầm nghĩ rằng cả đời sẽ cùng Triệu Mạt Thương cùng một chỗ, chăm chú nhìn cô vài giây, khi thấy Triệu Mạt Thương trên mặt tươi cười càng lớn, cầm tay cô kéo đến môi của chính mình hôn nhẹ một cái.
"Triệu phó phòng, chị còn chưa về sao?" Ở trước cửa văn phòng có giọng nam vang lên, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc đồng thời giật mình, cũng rất mau liền trấn định lại.
"Ừ. Còn có một số việc." Triệu Mạt Thương thản nhiên làm bộ như làm rơi bút, chỉnh lại vạt áo, rồi đưa tay đặt lên bàn, nói với người nam nhân đó bằng giọng thản nhiên.
Thương Mặc ngồi xổm bên cạnh cô thấy bộ dáng lạnh lùng giả đứng đắn, có chút buồn cười, lấy tay bưng miệng lại.
"Triệu phó phòng thật là cố gắng nha, khó trách Lương kiểm sát trưởng coi trọng chị." Nam nhân lấy lòng nói.
"Haha........." Triệu Mạt Thương thản nhiên cười, nhưng trong mắt không hề có ý cười.
"Như vậy đi, tôi đi trước." Sớm biết được Triệu Mạt Thương là một người lãnh đạm, thấy cô thái độ lãnh đạm như vậy cũng không để ý, nam nhân nói một câu xong đi.
Gật gật đầu, Triệu Mạt Thương sau khi thấy người nam nhân kia rời khỏi đó nắm lấy cái mũi của Thương Mặc, "Cười cái gì mà cười!!!"
"Hắc hắc.........." Thương Mặc giữ chặt lấy tay của cô hôn lên, "Đúng là một kiểm sát trưởng đại nhân rất nghiêm túc rất đứng đắn a.........."
"Không được làm loạn nữa, đọc sách đi........" Triệu Mạt Thương trên mặt nóng lên, oán trách nói một câu, liền ra vẻ bình tĩnh tiếp tục làm việc.
Thương Mặc đứng lên, xoay người trở về chỗ ngồi của chính mình, cũng là vô luận như thế nào cũng không muốn đọc sách, rõ ràng cầm quyển hình pháp, dựa lưng vào ghế nhìn nhìn quyển sách, ánh mắt lại thường nhìn đến phương hướng của Triệu Mạt Thương.
Triệu Mạt Thương mới không để ý đến nàng có động tác không thành thật, như trước vẫn đang tiếp tục làm việc, sườn mặt nghiêm túc làm cho Thương Mặc mê muội.
Thẳng cho đến khi người trong viện kiểm sát đi về gần hết, Triệu Mạt Thương rốt cuộc đem sự tình làm việc xong, vừa chuyển đầu nhìn thấy Thương Mặc đang nhìn chính mình, nhịn không được nở nụ cười.
Tựa hồ từ khi gặp Thương Mặc, cô tươi cười càng ngày càng nhiều.
Đối với Thương Mặc nhăn nhăn cái mũi, Triệu Mạt Thương đứng lên, "Ăn cơm."
"Được." Thương Mặc đứng dậy, đi đến bên người Triệu Mạt Thương, đem quyển hình pháp đưa cho cô, nghĩ nghĩ, "Ngày mai em............."
"Ngày mai không được!" Thương Mặc còn chưa nói xong Triệu Mạt Thương đã đoán được ý định của nàng, thực nhanh chóng chặt đứt ý nghĩ trong đầu nàng, "Em ở nhà ngoan ngoãn học tập cho chị, cuộc thi tư khảo không phải chuyện đùa."
"Ừhm...." Thương Mặc có chút buồn bực nhức đầu, còn muốn kiên trì, "Em có thể........."
"Mang sách đến cũng không được!" Triệu Mạt Thương lại một lần nữa đoán được ý tưởng của Thương Mặc, đánh gãy lời của nàng, "Em cả buổi chiều nhìn lén chị bao nhiêu lần, thẳng thắn khai ra sẽ được khoan hồng."
"Hắc hắc............" Thương Mặc ngại ngùng cười cười, "Em cũng không biết vì cái gì, chính là nhịn không được."
"Cho nên nói, ngoan ngoãn trở về trường học bài đi!" Triệu Mạt Thương nghiêm túc nói, "Thi tư khảo rất trọng yếu."
Nói tới đây, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên nhăn lại mi, "Lại nói, em thi tư khảo xong rồi có phải còn muốn chuẩn bị cho cuộc thi nhân viên công vụ hay không ........."
Thương Mặc nhất thời trầm mặc xuống, cúi đầu hồi lâu, hạ giọng, "Em không nghĩ lừa chị......."
Triệu Mạt Thương có chút kinh ngạc nhìn Thương Mặc, đang định nói chuyện, cửa văn phòng có thanh âm vang lên, "Mạt Thương còn chưa về sao?"
"Lương kiểm sát trưởng." Triệu Mạt Thương đối với người mới tới gật gật đầu, "Muốn đi."
"Được, sức khỏe là quan trọng." Lương kiểm sát trưởng giống như vô tình nhìn vào mắt Thương Mặc sau đó nói.
"Cảm ơn Lương kiểm." Triệu Mạt Thương trực tiếp giản lược xưng hô, có chút cảm kích nói. Tuy rằng không biết vì cái gì Lương kiểm sát trưởng giúp cô, nhưng nếu không phải nhờ hắn, cửa ải này rất khó để qua.
Thương Mặc đôi mắt nhìn xuống sàn, không chút nào để ý tới người đứng ở cửa.
"Không có việc gì, công tác cho tốt." Lương kiểm khoác tay, lại nhìn Thương Mặc liếc mắt một cái, "Đi nhanh đi, đã khuya."
"Được." Triệu Mạt Thương lôi kéo tay Thương Mặc ra khỏi phòng, cửa phòng đã đóng, Lương kiểm sát trưởng đã sớm đi.
"EM vừa rồi......." Đứng ở cửa thang máy, Triệu Mạt Thương vừa nhớ tới chuyện tình, mở miệng muốn hỏi.
"Từ từ nói." Thương Mặc cảm xúc có chút xuống nói, cái tay kia không có bị Triệu Mạt Thương lôi kéo khẽ nắm chặt thành quyền.
Nàng biết Triệu Mạt Thương rất muốn nàng làm kiểm sát trưởng, thậm chí nói qua hy vọng nàng sẽ cùng công tác ở chung một văn phòng. Nguyên một cái buổi chiều này, nàng cũng cảm giác được ở cùng một chỗ với Triệu Mạt Thương trong văn phòng thì có biết bao nhiêu tốt đẹp.
Nhưng là thân thế của nàng không thể nào chấp nhận nàng được như thế.
Đường đường là Thiếu chủ của Thanh Long Bang cư nhiên lại là kiểm sát trưởng, nghe qua có chút hoang đường.
Nghi hoặc nhìn nàng một cái, Triệu Mạt Thương có chút không yên.
Hay là Thương Mặc lại muốn lui bước?
Ăn xong cơm chiều, Thương Mặc nắm tay Triệu Mạt Thương ở ngã tư đường đi tản bộ.
Trên đường nhiều xe lui tới, ánh sáng đèn xe cùng với ánh sáng đèn đường hợp với hai ngọn đèn đằng trước của cửa hàng làm cho bầu trời đêm thập phần sáng ngời.
"Khả năng em.............sẽ không thi nhân viên công vụ." Thời điểm ăn cơm Thương Mặc thực trầm mặc, cho tới bây giờ, thập phần rối rắm mở miệng nói.
"Vì sao?" Triệu Mạt Thương khó hiểu nhìn nàng, "Em không vui sao?"
"............." Mắt nhìn thấy sắp tới công viên, Thương Mặc không có mở miệng, mà là lôi kéo tay Triệu Mạt Thương đi vào, đến một cái không gian u tĩnh không một bóng người, buông tay sau đó rất nhanh ôm Triệu Mạt Thương, "Thật xin lỗi."
"Vì cái gì?" Triệu Mạt Thương thật bình tĩnh hỏi, hai tay để bên hông nắm chặt thành quyền.
"Em............phải kế thừa sự nghiệp gia đình." Thương Mặc tự hỏi nên dùng ngôn ngữ gì để đi biểu đạt trách nhiệm của chính mình, "Đó là tâm huyết của ba em ..........."
"Thương Mặc." Triệu Mạt Thương nhẹ giọng kêu tên Thương Mặc, suy nghĩ ngàn vạn lời nói, lại không biết như thế nào mở miệng.
"Em nói rồi............Có lẽ một ngày nào đó em sẽ làm cho chị thất vọng." Cằm tựa vào trên vai Triệu Mạt Thương, Thương Mặc có chút cô đơn nói, "Em kỳ thực không phải giống như chị nghĩ là chính nghĩa...........Liền ngay cả học Luật............." Trong lòng đau xót, Thương Mặc cắn răng mà nói, "Em cũng vậy vì một người mà học."
Thân mình Triệu Mạt Thương chấn động, buông ra Thương Mặc, người đang gần trong gang tấc với mình, mày nhíu lại chặt chẽ.
"Em........Em biết chị đối với em thất vọng rồi." Bị cô buông ra, Thương Mặc cảm thấy trái tim của mình vắng vẻ, mắt nhìn xuống sân, trên người hơi thở có chút đau thương, "Nhưng là.........Em quả thật không phải bởi vì nhiệt tình yêu thương pháp luật mới lựa chọn con đường học luật chuyên nghiệp, cũng không chính nghĩa........."
"Em vẫn.............Đều là một người ích kỷ.........Lúc trước, không để ý tới lời đề nghị của ba ba, coi thường tâm huyết của ba ba, lựa chọn con đường chuyên nghiệp này................Sau lại, tự làm tự chịu.........." Thương Mặc cười khổ mà nói, nước mắt cơ hồ muốn chảy xuống, "Cho nên.............Chị có biết vì cái gì lúc trước em không dám đến gần chị........Em sợ bị thương, em còn là ích kỷ.........Chị xem..........Hiện tại để cho chị thất vọng rồi đúng không..........Em.........Nếu............Chị tiếp tục cùng một chỗ với em...........Một ngày nào đó chị sẽ càng thêm thất vọng........Đến lúc đó........Đến lúc đó.........Huống chi..........Em còn là một người tàn phế........"
"Ngu ngốc!" Triệu Mạt Thương bỗng nhiên đánh gãy lời nói của Thương Mặc, Thương Mặc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô, con mắt trong suốt làm Triệu Mạt Thương dịu lại.
Triệu Mạt Thương dừng xem nàng, "Lần cuối Mặc khóc, là khi nào?"
Trợn to mắt, Thương Mặc vẻ mặt không rõ nhìn cô.
"Khi nào?" Triệu Mạt Thương nhắc lại một lần.
"Ba........Ba năm trước đây......." Có chút thất thần trả lời, Thương Mặc nhớ tới ba năm trước đây, thân mình bắt đầu run run, răng cắn cắn môi ra huyết.
"Ngu ngốc..........." Lại mắng một câu, Triệu Mạt Thương mắt nhìn chung quanh, xác định không có người, nắm cằm Thương Mặc, nhẹ nhàng hôn lên vết máu, "Về sau muốn khóc, không cần chịu đựng........Chị không biết ba năm trước đây xảy ra chuyện gì, cũng không biết ba năm nay em trôi qua như thế nào........Chị chỉ biết, ba năm sau, em có chị."
Thương Mặc kinh ngạc nhìn Triệu Mạt thương, bỗng nhiên ôm sát thắt lưng, làm như bộc phát cái gì đó, hung hăng hôn lên môi của Triệu Mạt Thương, cho đến khi hô hấp không được.
************

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK