• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

AJ nhìn cô bạn gái với vẻ mặt lo lắng:

-Tiểu Phi thấy đỡ hơn chưa? Cũng may vết thương không nặng lắm!

-Ừ, tớ khỏe rồi, cậu đừng lo…

-À, Tiểu Phi có nhớ hôm qua đã xảy ra chuyện gì không? Tại sao Tiểu Phi lại bị thương như thế?- AJ muốn biết thật hư thế nào.

Yến Phi cố nhớ lại chuyện hôm qua:

-Tớ cũng không rõ nữa, tự dưng đang đến siêu thị mua đồ rồi hình như có ai đánh tớ ngất xỉu, khi tỉnh dậy tớ đã ở trong bệnh viện cùng mọi người.

-Thế ư?- AJ buông một tiếng thở dài, rồi lại hỏi- Lúc nãy khi sắp đến nhà Tiểu Phi, AJ thấy có hai đứa trẻ bước ra, là ai vậy?

-Chỉ là hai đứa trẻ tìm nhầm người thôi, không có gì đâu!

AJ có cảm giác Yến Phi muốn che giấu điều gì đó nhưng thôi cậu cũng không ép cô gái làm gì.

***************

Ở nhà họ Du, Du Phương kinh ngạc:

-Sao, Tiểu Thanh và A Thiên ra ngoài à? Chúng ra ngoài làm gì, trời sắp tối rồi, mà sao cả hai lại chẳng nói gì cả hết thế?

-Dạ, Trúc Lâm không rõ, Trúc Lâm đi tìm hai cô cậu chủ nhưng chẳng thấy đâu nên nghĩ là cả hai đã ra ngoài!

-Trời ạ, mấy đứa này, tự tiện ra ngoài mà không báo với ai…

-Cô chủ đừng lo lắng, có thể hai cô cậu chủ chỉ đi chơi một lát rồi sẽ về thôi!

Du Phương tự dưng thấy lòng bất an thế nào ấy.

***************

Và rồi tối hôm đó, tất cả người nhà họ Du đều đứng ngồi không yên vì… Du Thanh với Du Thiên vẫn chưa về. Trong phòng khách, Du Phương sốt sắng:

-Chuyện gì thế này, gần mười giờ đêm mà chúng nó vẫn chưa về!

-Rốt cuộc chẳng hiểu vì sao bé Thanh cùng A Thiên lại ra ngoài, chúng phải biết ra ngoài rất nguy hiểm chứ!- Du Hạo khó hiểu.

-Theo Trúc Linh thấy, có lẽ vì chuyện gì đấy rất quan trọng nên hai cô cậu chủ mới liều ra khỏi nhà như vậy!

Du Phương nhíu mày:

-Chuyện quan trọng? Chắc là thế nhưng là chuyện gì…? Chuyện gì quan trọng mà ngay cả chúng ta cũng không biết?

Du Hạo trấn an:

-Bây giờ có lo lắng cũng không ích gì, chúng ta hãy cứ chờ đợi xem thế nào, chỉ hy vọng là cả hai sẽ không gặp chuyện gì bất ổn!

-Trúc Lam nghĩ không nên cho bà chủ biết trước khi hai cô cậu chủ trở về!

Những người còn lại đồng ý với điều đó. Nhưng rốt cuộc, Du Thanh và Du Thiên đã không về nhà…

***************

-Hai em cậu đột nhiên mất tích? Sao lạ vậy?- Lục Song Song tròn xoe mắt.

Du Hạo mệt mỏi:

-Cả đêm qua hai đứa đều không về, mọi người trong nhà ngoại trừ mẹ tớ ra đều đổ sô nhau đi tìm nhưng không hề có dấu vết nào cả! Tớ lo lắm, liệu có chuyện gì xảy ra với cả hai không?

-Bình tĩnh nào, không biết là hai đứa ra ngoài vì muốn chơi đùa hay còn vì chuyện nào đó, thật khó hiểu! Nhưng dù gì chúng cũng là những con ma nên chắc chắn sẽ không có gì đâu!- Song Song an ủi.

-Hy vọng là thế!- Du Hạo cúi đầu, hiện lòng đang rất rối.

Chợt, Trúc Linh chạy vào hớt hải, trên tay cầm một tờ giấy nhăn nhúm:

-Cậu chủ Du Hạo, cậu xem này….

Du Hạo đón lấy, vô cùng sửng sốt khi dòng chữ trong giấy hiện rõ:

“Hai em của cậu hiện đang ở trong tay tui, nếu muốn gặp lại chúng thì hãy đến ngay khu rừng, tui và cậu cần nói chuyện. AJ!”

-Cái gì… AJ…!?- Song Song kêu lên.

***************

Trong lúc này, AJ đang trên đường đến khu rừng…

Yến Phi rời khỏi nhà để đến tiệm mì. Vừa ra ngoài thì con bé thấy một mảnh giấy nhỏ kẹp ngay kẹt cửa.

***************

-Thật quá đáng, AJ lại dùng kế hèn hạ này uy hiếp cậu!- Song Song tức giận.

Du Hạo siết chặt mảnh giấy trong tay:

-Sao AJ lại dùng bé Thanh và A Thiên vào chuyện này chứ, không thể được. Tớ phải đến khu rừng gặp AJ ngay trước khi quá muộn!

-Cậu chủ à, hay là để Trúc Linh đi báo cho cô chủ Du Phương nhé!

Du Hạo ngăn lại:

-Không, đừng nói chuyện này cho chị tôi biết, Trúc Linh đừng nói gì hết, tôi sẽ có cách giải quyết ổn thỏa. Nếu để chị ấy biết mọi chuyện sẽ càng rắc rối hơn… nghe lời tôi nhé, Trúc Linh!

Cô hầu đành gật đầu vâng lời. Song Song bảo:

-Tôi sẽ đi với cậu, thêm một người sẽ đỡ hơn!

-Tớ nghĩ cậu nên ở lại, có thể AJ không muốn có người thứ ba đi theo, hiện tớ vẫn không biết được cậu ấy muốn giở trò gì ra nên hãy cẩn thận là tốt nhất!

-Nhưng lỡ như cậu…

-Đừng lo, tớ sẽ không sao đâu… tớ sẽ mau chóng trở về cùng hai đứa em! Nếu chị Tiểu Phương có hỏi thì cậu kiếm lý do giúp tớ nhé!

Lục Song Song không biết nói gì trước sự kiên quyết của Du Hạo. Con bé miễn cưỡng đồng ý nhưng lòng rất lo.

Cả hai ra cửa sau, Song Song dặn dò:

-Hết sức cẩn thận đó, nếu như AJ muốn làm tổn thương cậu thì cậu đừng nương tay với cậu ta nữa, điều quan trọng là cứu được hai em cậu và…

Du Hạo đặt tay lên vai cô bạn, cậu hiểu cô đang lo lắng:

-Được rồi, sẽ ổn mà… Tớ nhất định sẽ trở về bình an!!

Dứt lời Du Hạo quay bước chạy nhanh về hướng khu rừng. Song Song dõi mắt theo, chưa bao giờ lại lo lắng như lúc này. Hai bàn tay lồng vào nhau nắm chặt. Rồi nghĩ ngợi gì đó, cô gái họ Lục nhẹ nhàng đặt bàn tay lên ngực, nơi trái tim đập dồn dập, tim thắt lại và nhức nhói. Song Song lo sợ Du Hạo sẽ xảy ra chuyện, AJ có thể sẽ ra tay với cậu nhưng bên cạnh đó con bé còn vướng bận một chuyện đó là nó sợ tình cảm nó dành cho Du Hạo đang dần dần vượt mức tình bạn…. Nếu như vậy thì sẽ thế nào đây?

Còn đang rối bời thì Song Song ngạc nhiên thấy từ xa bóng dáng Yến Phi…

***************

AJ đưa mắt nhìn xung quanh, khu rừng thật vắng lặng, yên tĩnh vào buổi sớm mai. Dường như cậu đang đợi ai đến thì phải. Bỗng, có tiếng bước chân, AJ xoay qua, đám Dạ Ma xuất hiện.

-Các ngươi làm gì ở đây?- AJ không giấu nổi vẻ kinh ngạc.

-Dạ, chúng thuộc hạ nhận được lời mời của Du Hạo nên mới đến đây!

-Cái gì, Du Hạo bảo các ngươi đến đây? Cậu ta định làm cái gì vậy chứ?

Đúng lúc, giọng Du Hạo vang lên từ phía sau:

-AJ… tớ đã đến rồi, cậu hãy mau thả hai đứa em của tớ…!!

AJ xoay lại, và bắt gặp cái nhìn tức giận của Du Hạo:

-Gì… thả hai em nào, chẳng phải chính cậu kêu tui hãy đến đây còn gì?

-Tớ kêu cậu, cậu đừng đùa nữa, bé Thanh và A Thiên không hề liên quan đến chuyện này thế nên cậu hãy thả chúng ra, tớ mới là người cậu cần mà!

AJ khoanh tay, bực mình:

-Này, cậu viết giấy bảo tui đến đây rồi bây giờ bắt tui thả em của cậu là sao?

-AJ, tớ không thích đùa kiểu đó đâu, cậu mau thả em tớ ra đi…

-Tui không bắt em cậu gì hết, lấy gì mà thả!

Du Hạo không ngờ AJ lại giở cái trò này ra, cậu cất tiếng:

-Vậy là cậu vẫn không thả em tớ?

-Tui nói rồi, tui không bắt ai và cũng không thả ai cả!!

AJ chưa nói hết câu, ngay lập tức Du Hạo bay lên đồng thời tấn công về cậu.

***************

Khi đó, Lục Song Song đang bám theo Yến Phi. Con bé ngạc nhiên vì sao cô bạn thân lại đi vào rừng, đã vậy còn đúng ngay khu rừng nơi sẽ diễn ra cuộc gặp mặt của Du Hạo và AJ. Song Song bước nhẹ nhàng tránh gây tiếng động.

…Yến Phi dừng lại vì có một tiếng va chạm khá lớn vang lên. Cô gái đưa mắt nhìn về bên phải, hết sức kinh ngạc khi trong mắt hiện ra những luồng phép sáng rực. Không chần chừ Yến Phi lập tức chạy về hướng ấy. Dĩ nhiên phía sau, Song Song cũng đuổi theo.

***************

Hóa ra những luồng phép ấy là do Du Hạo với AJ đang choảng nhau.

Cả hai bay lùi ra xa, rồi dừng lại. AJ hạ tay xuống, nói như gắt:

-Cậu bị vậy hả, sao tự dưng xông vào đánh tui?

-Cậu còn hỏi, lẽ ra tớ mới là người không hiểu vì sao cậu lại bắt hai đứa em của tớ, chúng vô tội mà!- Du Hạo lớn giọng.

-Gì, tui đã bảo tui không bắt ai, sao cậu cứ một mực đổ cho tui?

-Cậu đã gửi một tờ giấy, bảo cậu hiện đang bắt giữ hai đứa em của tớ rồi còn bảo tớ mau đến đây nói chuyện còn gì… bây giờ cậu chối ư?

-Tui không gửi tờ giấy nào cả, em cậu bị bắt tui cũng không biết. Chẳng lẽ cậu nghĩ tui làm chuyện hèn hạ đó, cậu vốn chẳng hiểu gì về tui hết.

Du Hạo nhìn cậu bạn, cười nhạt:

-Hiểu à, cậu đã thay đổi nhiều quá làm sao giờ đây tớ có thể hiểu cậu được!!

-Thay đổi? Cậu không có quyền nói thế…

Đột nhiên AJ sửng sốt vì thấy ai đó xuất hiện từ phía sau Du Hạo, ngay lập tức cậu xoay lưng đi. Ngạc nhiên trước phản ứng đó của AJ, Du Hạo liền quay lại phía sau. Giống AJ, Du Hạo không giấu được sự bất ngờ khi trông thấy Yến Phi đi đến. Cô gái tròn xoe mắt lúc bắt gặp Du Hạo:

-Du Hạo!? Hóa ra cậu ở đây?

Du Hạo còn chưa lên tiếng thì giọng Lục Song Song vang lên:

-Tiểu Phi! Cậu đừng đến đấy làm gì!

-Song Song?- Du Hạo và Yến Phi đồng thanh.

Cô gái họ Lục chạy đến chỗ hai người bạn, thở gấp:

-Tớ xin lỗi vì đã bám theo cậu, Tiểu Phi! Nhưng sao cậu lại vào rừng?

-À, cái này thì phải hỏi Du Hạo, tự dưng cậu ấy viết giấy bảo tớ đến đây!

AJ nghe thế liền siết chặt tay, cậu nghiến răng vì biết đã bị Du Hạo chơi một vố nặng nề.

Du Hạo nhíu mày, gãi đầu:

-Tớ viết giấy cho cậu lúc nào?

-Hừ, cậu đã làm thế này hả Du Hạo!?- Tiếng AJ đầy tức giận.

Bấy giờ Yến Phi mới phát hiện ra còn một anh chàng đang đứng xoay lưng, ngay trước mặt nó.

-Cậu ấy… là ai vậy? Sao trông quen quen… cả giọng nói…

Song Song đưa mắt qua Du Hạo, Du Hạo im lặng một lúc rồi bảo:

-Chuyện đã đến nước này thì cậu hãy cho Phi Phi biết sự thật đi, giấu giếm mãi như thế là đủ rồi, AJ!!

-AJ? Là AJ sao? Đúng rồi, đúng là cậu… AJ, cậu cũng đến đây ư…

Yến Phi vui mừng toan bước đến gần thì liền khựng lại, mắt nó ánh lên nỗi sợ hãi khi thấy những con ma đói đứng cạnh AJ.

-AJ, nguy hiểm đó, chúng… chúng rất đáng sợ, cậu mau qua chỗ của tớ…

Song Song đặt tay lên vai Yến Phi như giữ cô bạn lại:

-Tiểu Phi, cậu đừng lo, AJ sẽ không bị gì đâu… bởi cậu ta là chủ nhân của chúng mà!!

-Chủ nhân? Là cái gì… tớ không hiểu….

AJ như muốn điên lên khi Song Song lẫn Du Hạo đều đang dần nói sự thật về cậu cho Yến Phi nghe. Cố kìm cơn giận dồn nén cậu đưa tay vào túi quần lấy ra chiếc mặt nạ.

Du Hạo nhìn trực diện Yến Phi:

-Phi Phi, AJ… cậu ấy không phải người bình thường như cậu nghĩ, cậu ấy có ma thuật cũng giống như tớ! Cậu ấy còn là chủ nhân của Dạ Ma nữa, những con ma liêu xiêu ghê rợn đó luôn làm hại con người!

-AJ có ma thuật…? Không thể, cậu đang đùa phải không Du Hạo?

-Tớ không đùa!- Du Hạo đổi hướng sang AJ vẫn đứng xoay lưng- AJ, cậu còn định giấu Phi Phi đến bao giờ nữa, cậu hãy quay lại cho cô ấy thấy mặt.

AJ đeo mặt nạ vào, và không còn đường thoái lui cậu đành quay mặt lại đối diện với ba người kia. Du Hạo, cái nhìn bất động và buồn bã:

-Giờ này mà cậu còn dùng mặt nạ che giấu ư? Phi Phi, tớ sẽ cho cậu xem gương mặt thật của cái người đang đứng trước mặt cậu!!

Vừa nói xong thì Du Hạo giơ ngón tay lên, một luồng phép mỏng như chỉ vung xòe đến, nhanh như cắt luồng phép cắt ngang một đường dài.

Xoẹt! Tách!

Chiếc mặt nạ trên mặt AJ nứt ra và vỡ vụn. Trong khoảnh khắc ấy, đằng sau những mảnh vỡ kia là gương mặt AJ với đôi mắt buồn pha chút căm hận tột độ.

-Chủ nhân, cẩn thận!- Mấy tên Dạ Ma cùng gọi.

-Không… không thể như thế… chủ nhân… mặt nạ… sao lại là AJ…!?

Yến Phi thấy mình đứng không vững nữa, nó thật sự bị sốc nên cơ thể cứng đơ. Chẳng ai, ngoại trừ Lục Song Song là bắt gặp sự khác lạ của Yến Phi. Cô gái họ Lục dường như nhận ra một điều gì đấy từ người bạn thân…

-Du Hạo…vậy ra…cái cậu muốn là thế này sao…?!!- AJ nói đay nghiến.

Du Hạo dù thật sự không mong chuyện này sẽ xảy ra nhưng vì quá giận AJ việc đã bắt giữ hai đứa em của mình nên cậu đã hành động như thế.

-Tiểu Phi à… AJ muốn trả thù nhà họ Du, người cậu ta nhắm đến chính là Du Hạo, tớ xin lỗi vì lẽ ra tớ nên cho cậu biết sớm hơn!

Yến Phi từ từ xoay qua nhìn cô bạn:

-AJ… trả thù nhà họ Du… cậu biết những chuyện này ư? Vì cậu luôn ở bên Du Hạo?

Song Song ngạc nhiên trước câu hỏi ấy. Yến Phi cố ngăn sự xúc động vì không ngờ rằng “sự thật” lại ra nông nỗi này.

-AJ…- Yến Phi lấy hết bình tĩnh để hỏi người bạn trai- Có thật là thế không? Cậu có ma thuật và… muốn trả thù nhà họ Du?

-Tiểu Phi… AJ đã muốn cho Tiểu Phi biết nhưng… nhưng…

-AJ, đã đến lúc cậu cho cô ta biết rõ thứ cậu muốn đi!!!

Tất cả ngước lên thấy một tên tiểu yêu nhỏ xíu có cánh đang bay lơ lửng. AJ kinh ngạc:

-Acc, sao mi lại ở đây?

-Tôi xin lỗi vì đã lừa cậu đến đây nhưng tôi làm vậy chỉ vì tốt cho cậu. Nếu cậu không thể nói ra sự thật thì tôi sẽ giúp cậu…

AJ chưa kịp hiểu gì thì Access sà xuống, đứng chống hông trước ba người nọ, dõng dạc:

-AJ ngay từ đầu vì muốn trả thù nhà họ Du và tìm ra tung tích quyển sách cấm kỵ nên mới tiếp cận Yến Phi, cậu ấy ở bên Yến Phi chỉ vì như thế!

-Sao cơ…?- Ba đứa kia bàng hoàng.

-Acc, mi điên à, mi im ngay… sao mi lại nói như vậy…

Du Hạo, đã đang giận nay nghe thế còn giận hơn:

-AJ, có thật cậu ở bên cạnh Phi Phi là vì vậy? Tớ không ngờ…không ngờ…

-AJ!-Song Song còn bất bình hơn, giận sôi cả gan- Tôi cứ nghĩ cậu chỉ là kẻ dối trá nhưng nào ngờ cậu còn tệ hại hơn thế nữa!

Lẽ ra người nên căm giận nhất chính là Yến Phi nhưng kỳ lạ là cô gái lại im lặng, không trách móc, không tức tối chỉ bất động, lặng lẽ đứng đó…

-AJ… những điều vừa rồi là sự thật…?- Vài giây sau Yến Phi mới lên tiếng.

-Tiểu Phi… nghe AJ nói…

-Tớ chỉ cần nghe cậu nói “đúng” hay “sai”!- Ánh mắt Yến Phi kiên quyết.

AJ hiểu Yến Phi đã không thể chấp nhận lời giải thích. Cậu đưa mắt nhìn cô gái hồi lâu sau đó bảo:

-Đúng! Lúc đầu là như thế…

Không cần bàn cãi, Song Song lẫn Du Hạo lại bị sốc thêm lần nữa trước sự thú nhận sau cùng của AJ! Còn Yến Phi không phản ứng gì, chỉ nói:

-Hóa ra ngay từ lúc bắt đầu tất cả đều là dối trá!... Đã không hề có sự thật!!

Yến Phi khẽ cúi đầu, rồi tự dưng miệng cười cười. Song Song lo lắng:

-Tiểu Phi, cậu… ổn chứ!?

-Buồn cười quá, tất cả chúng ta đều dối trá lẫn nhau… vui thật!

Song Song, Du Hạo lại nhíu mày vì khó hiểu trước cụm từ “tất cả chúng ta”?

Yến Phi ngẩng mặt lên, đối diện với những người bạn:

-Mọi người cuối cùng đã thú nhận hết vậy tớ cũng không nên che giấu làm gì nữa… tớ quá mệt mỏi vì phải đeo cái mặt nạ “giả bộ” rồi… tớ sẽ là người sau cùng hạ mặt nạ của mình xuống lẫn màn gặp gỡ này…

Du Hạo, AJ, Lục Song Song, Access lẫn cả đám Dạ Ma quỷ quyệt kia trong phút chốc đều nghệch mặt ra hết. Còn có kẻ dối trá cuối cùng ư? Lẽ nào…

Yến Phi nhìn sang Du Hạo, cái nhìn khiến tim Du Hạo đập mạnh, gọi khẽ:

-Cuối cùng tớ đã gặp lại cậu… Tiểu Hạo Tử!!!

Tất cả, tất cả đều sững sờ khi nghe Yến Phi cất lên cái tên “Tiểu Hạo Tử” một cách nhẹ tênh như thể cô gái ấy chưa bao giờ mất đi ký ức.

-Phi Phi… sao… sao…sao cậu lại… lại nhớ ra…?- Du Hạo lắp bắp.

-Cậu còn gọi tớ là Phi Phi thì làm sao tớ không nhớ được!- Bây giờ đến lượt Yến Phi hướng mắt qua cô bạn thân- Tiểu Song, nhờ mảnh giấy cậu kẹp trong quyển nhật ký mà tớ… đã lấy lại toàn bộ ký ức trước kia!!

Song Song đưa tay lên môi sửng sốt:

-Ra là lần đó cậu… nói dối! Cậu đã xem mảnh giấy… vậy ra lúc bốn chúng ta gặp nhau ở hội chợ hoa cậu… cậu… cũng đã nhớ ra Du Hạo?!

AJ từ từ nhìn qua Yến Phi, có nằm mơ cậu cũng chả ngờ lần đi chơi ấy cô bạn gái đã nhớ ra Du Hạo.

-Thế thì vì sao… cậu lại tỏ ra không quen biết tớ?

Yến Phi bật cười khi câu hỏi của Du Hạo vừa dứt:

-Tỏ ra không quen biết?? Thế lúc đó cậu muốn tớ phải thế nào, chạy đến hỏi han, ôm lấy cậu gọi “Tiểu Hạo Tử” hay là… hỏi cậu vì sao lại nhẫn tâm lấy đi ký ức của tớ dù tớ đã van xin cậu thảm thiết, cậu muốn thế à?

Du Hạo bất động vì xen lẫn trong lời nói của Yến Phi là sự hờn dỗi, rất hờn dỗi. Song Song như hiểu nguyên nhân:

-Cậu… đã rất giận Du Hạo vì lấy đi ký ức của cậu và phần còn lại là vì… nghĩ đến AJ… vậy nên cậu chọn cách “giả vờ” như không nhớ gì?

-Đúng… tớ không còn sự lựa chọn, tớ đã bất ngờ khi biết cậu và Du Hạo là bạn thân… tớ nghĩ đến AJ, tớ khó xử… vì tớ thích cậu ấy…tớ còn giận Du Hạo về chuyện trước đây… cuối cùng tớ đành im lặng, như thế là tốt nhất!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK