• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Công Tôn Chỉ không có cách nào xác định được là Trình Dương và Công Tôn Lục Ngạc còn sống hay đã chết, nhưng hắn không thể bỏ qua bất cứ khả năng nào dù là nhỏ nhất có thể.

Hắn đã lén cho người thông báo tin tức ra ngoài rằng hiện nay Trình Dương đang ở trong Tuyệt Tình cốc. Chẳng sợ Trình Dương còn sống hay chết, chỉ cần nàng còn trong Tuyệt Tình cốc, hay chỉ là lãng vãng ở trong khu rừng trước Tuyệt Tình cốc thì cũng sẽ bị người đuổi gϊếŧ không chốn dung thân.

Đương nhiên, dù muốn gϊếŧ Trình Dương như thế nào thì Công Tôn Chỉ cũng không muốn tin tức cũng như vị trí chính xác của Tuyệt Tình cốc bị lọt ra giang hồ.

Tiểu Long nữ lúc này như ngồi trên đóng lửa, lo lắng không thôi, Trình Dương đã mất tích một ngày một đêm, những đệ tử cũng như gia đinh canh giữ trong tiểu viện cứ liên tục tới thông báo tin tức, nhưng điều bọn họ nói đều như nhau, chẳng có kết quả, điều này làm cho nàng không khỏi bắt đầu nghi ngờ hành vi của Công Tôn Chỉ.

Trình Dương từng nói qua với nàng không dưới mười lần rằng Công Tôn Chỉ không phải người tốt. Tiểu Long nữ suy nghĩ: Có phải chăng việc mất tích của Trình Dương dù ít dù nhiều gì cũng có liên quan tới Công Tôn Chỉ.

Nhìn đám người đó cứ ra ra vào vào hết thông báo này tới nói tin tức nọ, nào là phía đông Tuyệt Tình cốc không thấy tiểu thư và Dương công tử, phía tây Tuyệt Tình cốc không thấy Dương công tử và tiểu thư, phía nam Tuyệt Tình cốc không thấy tiểu thư và Dương công tử, phía bắc Tuyệt Tình cốc không thấy Dương công tử và tiểu thư, trong hoa viên cũng không phát hiện bóng người nào.

Nhưng tin tức không chút căn cứ xác định mà chỉ là mơ hồ, Tiểu Long nữ suy nghĩ có phải chăng những người này chẳng hề đi tìm mà chỉ tới báo cho nàng một tin tức như vậy để lấy lệ thôi?

Công Tôn Chỉ vui vẻ điềm nhiên ngồi ở chính giữa sảnh phòng khách, tay mân mê chén trà mà thưởng thức, bỗng nhiên một gã đệ tử mặc áo vải thô màu xanh bước tới ghé vào tai hắn thì thầm vài câu, Công Tôn Chỉ lập tức nhíu mày, buông chén trà đặt xuống bàn, đưa mắt nhìn xuống bên dưới Quách Phù đi tới đi lui cùng Tiểu Long nữ đang nhíu mày lo lắng:

" Thật ngại quá hai vị, trong cốc xảy ra chút chuyện, tại hạ cần phải nhanh chóng đi xử lý. "

Sau đó Công Tôn Chỉ phân phó gia nhân cùng đệ tử canh giữ bên ngoài, cẩn thận trông giữ Tiểu Long nữ và Quách Phù, hay nói đúng hơn là hắn mệnh lệnh cho đệ tử không cho phép hai người các nàng bước ra khỏi phòng khách nửa bước.Rồi mới phất áo bước đi.

Sau khi bốn người nghỉ ngơi lấy lại sức khỏe, cả bốn quyết định trở lại Tuyệt tình cốc. Cừu Thiên Xích ra lệnh:

" Ngạc nhi, mau cõng ta đi nào! "

Công Tôn Lục Ngạc nói:

" Mẹ phải rửa ráy, thay quần áo trước đã. "

Công Tôn Lục Ngạc biết mẹ nàng giờ đây chỉ muốn trả thù.Nàng chỉ muốn làm cho cuộc gặp mặt của cha mẹ chậm lại chút nào hay chút ấy. Nàng không muốn cha mẹ nàng vừa gặp nhau để rồi phải tử chiến, là phận làm con nàng sao muốn chuyện ấy xảy ra được. Dù Công Tôn Chỉ có lỗi lầm như thế nào thì hắn cũng là cha của nàng.

Cừu Thiên Xích cả giận, nói:

" Quần áo ta không có, thân thể bẩn thỉu là do kẻ nào gây ra? Chẳng lẽ… "

Chợt nhớ đại ca Cừu Thiên Trượng thường đóng giả vai nhị ca Cừu Thiên Nhẫn, làm cho khối anh hùng hảo hán chốn giang hồ sợ mất vía; nghĩ mình bây giờ thế này, không còn là đối thủ của Công Tôn Chỉ, dẫu gặp mặt hắn, nhưng mối thù khó báo, chỉ có giả làm nhị ca, làm cho tên ác tặc hoảng sợ, sau đó chờ cơ hội hạ thủ hắn; may là hắn chưa từng gặp nhị ca lần nào, lại đoán là người vợ đã chết từ lâu trong hốc đá, chắc hắn sẽ không nghi ngờ, song lại nghĩ: "Ta với hắn là vợ chồng từng ấy năm, lẽ nào hắn không nhận ra ta?"

Trình Dương thấy bà ta ngẫm nghĩ chưa quyết, đã đoán được vài phần, hỏi:

" Tiền bối sợ Công Tôn Chỉ nhận ra phải không? Vãn bối có thứ này rất hay. "

Nàng lấy ra cái mặt nạ. Đeo nó lên, diện mạo sẽ thay đổi hẳn, trông rất đáng sợ. Cừu Thiên Xích cả mừng, nhận cái mặt nạ, nói:

" Ngạc nhi, chúng ta hãy tới cánh rừng phía sau gia trang, nấp ở đó, chờ ngươi đi kiếm cho ta một bộ quần áo vải gai, một cây quạt to là được. "

Công Tôn Lục Ngạc vâng lệnh, cúi xuống cõng mẹ lên lưng.Trình Dương đưa mắt nhìn tứ phía, chỗ này là một đỉnh núi, bốn phía cây cối rậm rạp, sơn trang ở dưới chân núi, cách đây vài dặm. Cừu Thiên Xích thở dài, nói:

" Ngọn núi này gọi là Lệ Quỷ phong, trong sơn cốc nhiều đời đồn rằng trên đỉnh núi này có ác quỉ, không ai dám lên, không ngờ hôm nay ta lại tái sinh trên đỉnh Lệ Quỉ này ".

Trình Dương lo lắng cho Tiểu Long nữ nên nhanh chóng thi triển khinh công đi trước ba người. Cừu Thiên Xích nhìn theo bóng nàng đầu hơi gật một chút.

Cừu Thiên Nhẫn, ngoại hiệu "Thiết Chưởng thủy thượng phiêu", công phu khinh công có thể nói là độc bộ võ lâm, năm xưa đấu với Chu Bá Thông, hai người bám theo nhau hàng vạn dặm, từ Trung Nguyên đến Tây Vực, Lão Ngoan đồng võ công cao siêu như thế mà cũng không theo kịp. Công phu của Cừu Thiên Xích là do Cừu Thiên Nhẫn truyền thụ, khi võ công chưa bị phế, khinh công của bà ta cũng vào hàng cao thủ; lúc này thấy Trình Dương lướt đi tựa hồ chân không chạm đất, vừa nhanh vừa vững; thì vừa thán phục vừa lấy làm lạ, nghĩ:

"Khinh công của tên tiểu tử này so với gia số của ta hoàn toàn khác, vậy mà không thua kém công phu Thiết Chưởng môn chút nào, quả không thể xem thường hắn".

Cừu Thiên Xích vốn cho rằng con gái mình phải lấy Trình Dương thật là không xứng, nhưng bây giờ thì dần dần cảm thấy cậu con rể tương lai này tựa hồ sẽ không làm xấu mặt con gái bà ta.

Trình Dương đã về Tuyệt Tình cốc trước một bước, trong lòng nàng không ngừng nhớ Tiểu Long nữ, một khắc cũng không đợi được để gặp lại Long nhi của nàng.

Trình Dương đem hai mẹ con Cừu Thiên Xích và Công Tôn Lục Ngạn giao cho Phàn Nhất Ông chiếu cố, nàng tin chắc giờ đây Cừu Thiên Xích đã chửi mắng Công Tôn Chỉ đến không còn manh giáp trước mặt Phàn Nhất Ông, làm cho hình tượng ngụy quân tử của Công Tôn Chỉ trong lòng Phàn Nhất Ông không đáng giá được một đồng. Hơn nữa hiện tại Phàn Nhất Ông còn bị Cừu Thiên Xích quản chế, hắn đối với Công Tôn Lục Ngạc cũng nhiều phần quan tâm nên việc giao hai mẹ con Công Tôn Lục Ngạc cho Phàn Nhất Ông khiến nàng cũng yên tâm phần nào.

Trình Dương theo đường phía sau mà trộm đi vào trong tiểu viện nơi gian phòng của nàng và Tiểu Long nữ, từ hướng này đi vào nàng tránh được không ít cơ sở ngầm do Công Tôn Chỉ đặt ra nhằm giám sát hai người các nàng.

Chỉ là chờ nàng tới trong tiểu viện thì không thể tránh thoát thám tử của Công Tôn Chỉ. Nàng như thế nào có thể ngờ được đến bây giờ Công Tôn Chỉ vẫn cho người nhìn chằm chằm mọi động tĩnh trong tiểu viện, nên nàng vừa bước chân vào tiểu viện thì đã có người tới báo tin tức cho Công Tôn Chỉ biết.

" Haha, thật không nghĩ tới ngươi còn có thể sống mà trở ra. "

Nghe thấy thanh âm, Trình Dương lập tức xoay người lại, ở nơi này nàng không thấy Tiểu Long nữ đâu cả mà trước tiên lại đụng phải Công Tôn Chỉ. Công Tôn Chỉ không đi một mình mà bên cạnh hắn còn hai gã nam tử mặc áo bào màu xanh. Công Tôn Chỉ từ một đệ tử bên cạnh tiếp nhận binh khí. Tay trái thì cầm một cây đao to bản lưng dày, lưỡi hình răng cưa, kim quang lấp lánh, tựa hồ làm bằng vàng; tay phải thì cầm một thanh kiếm đen vừa mảnh vừa dài. Thanh trường kiếm rung rung, thân kiếm cực kỳ nhu nhuyễn, lưỡi kiếm tỏa ra một đạo lam quang, chứng tỏ sắc bén dị thường. Hai thứ binh khí tương phản nhau, một cực nặng và cứng, một cực nhẹ và mềm.

" Hiện tại ta đưa ngươi quy tiên cũng không trễ. "

Công Tôn Chỉ vung thanh kiếm đen hướng Trình Dương đánh tới.

" Dương. " Tiểu Long nữ thi triển khinh công, bay tới bên cạnh Trình Dương. Trình Dương thuận thế ôm lấy thắt lưng Tiểu Long nữ, né tránh đòn tấn công của Công Tôn Chỉ, sau đó đem Tiểu Long nữ đẩy ra, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm Công Tôn Chỉ.

Công Tôn Chỉ sửng sốt, nhưng lập tức hắn khôi phục tinh thần, hừ lạnh Trình Dương một tiếng rồi tiếp tục vung kiếm tấn công Trình Dương, hắn ra tay chiêu chiêu hiểm độc, đều tấn công vào chỗ hiểm trên người nàng. Này rõ ràng là Công Tôn Chỉ muốn lấy mạng nàng mà.

Trong võ công của Công Tôn Chỉ, có ba môn gia truyền, là công phu bế huyệt, ngư võng trận pháp và Âm dương song nhẫn kim đao hắc kiếm, do mấy trăm năm chỉ sống trong sơn cốc, không giao lưu với người bên ngoài, cho nên ba môn võ công ấy tuy kỳ lạ nhưng thế gian không hay biết. Cả ba môn võ công này đều có chỗ sơ hở lớn, nếu bị cao thủ phát hiện, khó tránh thảm họa sát thân. Gia huấn nhà họ Công Tôn rất nghiêm, không cho người trong gia tộc tranh hùng tranh bá trên chốn giang hồ, cho nên bản thân họ cũng không nhận ra chỗ sơ hở đó.

Hơn hai mươi năm trước Công Tôn Chỉ từng học môn Thiết chưởng do Cừu Thiên Xích truyền thụ. Cừu Thiên Xích tuy không phải tuyệt đại cao thủ gì, nhưng kiến thức quảng bác, tâm tư chu đáo đã giúp hắn bổ khuyết các thiếu sót của võ công gia truyền, bởi vậy chiêu số của "Âm dương song nhẫn" được cải tiến rất nhiều. Cừu Thiên Xích từng nói với hắn:

"Môn Âm dương song nhẫn này bây giờ coi như đã hoàn bị, đối thủ dẫu thông minh tuyệt đỉnh, cũng không thể trong vòng năm chục chiêu hóa giải cơ quan bên trong. Mà một khi ngươi đã sử dụng cùng lúc đôi đao kiếm này, có lý nào trong vòng năm chục chiêu chưa gϊếŧ được địch thủ?"

Thanh hắc kiếm rung rung, đâm tới ngực, song mũi kiếm không chọc thẳng, mà cứ xoay vòng tròn trước mặt đối phương. Trình Dương chưa biết hướng đâm của thanh hắc kiếm, vội kinh hãi nhảy lùi. Công Tôn Chỉ xuất thủ mau lẹ, Trình Dương nhảy lùi né tránh, nhưng mũi kiếm của hắn lại đã xoay tròn trước mặt nàng, vòng xoay mỗi lúc rộng dần, ban đầu chỉ xoay tròn trước ngực, sau đó vài chiêu đã bao quanh vùng bụng dưới, thêm vài chiêu nữa, đã khống chế tới đỉnh đầu.

Công Tôn Chỉ đánh ra một chiêu, Trình Dương lập tức né tránh; Hắn đánh mười mấy chiêu, nàng liền né tránh mười mấy lần, vẫn chưa có cách gì trả đòn. Nàng thấy kiếm chiêu của đối phương càng lúc càng lợi hại, mà thanh đao răng cưa bên tay trái của hắn vẫn chưa động tới; chờ lúc thanh kim đao cũng động, hẳn sẽ khó bề đối phó vô cùng.

Bỗng bên tai Trình Dương có tiếng gió ù ù, Công Tôn Chỉ đã vung kim đao chém về phía Trình Dương. Cả kinh nàng lăn vội xuống đất một vòng, bỗng "choang" một tiếng, chấn động cả bốn bức tường đá, thì ra nàng đã chộp cây cương trượng của một tên đệ tử bên cạnh Công Tôn Chỉ mà chống đỡ, đao trượng đụng nhau, đôi bên đều cảm thấy cánh tay tê dại.

Công Tôn Chỉ thầm kinh dị:

" Tên tiểu tử lợi hại thực, hắn tiếp nổi mười mấy chiêu của mình ".

Tả đao phạt ngang, hữu kiếm đâm chếch. Vốn đao pháp lấy cương mãnh làm chính, kiếm pháp lấy khinh linh làm đầu, hai thứ binh khí này đặc tính trái ngược nhau, một người sử dụng cả đao lẫn kiếm cùng lúc, cơ hồ là điều không thể xảy ra, vậy mà đao kiếm trong hai tay Công Tôn Chỉ càng lúc càng dồn dập, đao pháp kiếm pháp vẫn đâu ra đấy, âm dương cương nhu hỗ trợ lẫn nhau, quả là tuyệt kỹ hiếm có trong võ lâm.

Trình Dương quát to một tiếng, vung cây trượng lên, sử tự quyết chữ "Phong" trong Đả cẩu bổng pháp, che kín môn hộ. Công Tôn Chỉ đao kiếm cùng tấn công, song nhất thời chưa lọt vào được. Chỉ có điều môn Đả cẩu bổng pháp lấy sự biến hóa tinh vi làm chính, cây gậy trúc nhẹ nhàng mới dễ sử dụng như ý, đằng này thay bằng cây trượng nặng nề, chỉ sau vài chiêu đã không thể biến hóa linh hoạt.

Công Tôn Chỉ chợt nhận ra chỗ sơ hở của Trình Dương, kim đao chắn trên, hắc kiếm chém dưới, "kịch" một tiếng, hắc kiếm đã chém gãy cây cương trượng. Trình Dương reo lên:

" Hay quá! Ta đang ngán cây trượng quá nặng nề! "

Nàng múa nửa cây trượng bây giờ linh động vô cùng. Công Tôn Chỉ hừ một tiếng, nói:

" Hay hay không, lát nữa sẽ biết! "

Cây kim đao bên tay trái y bổ thẳng xuống đầu Trình Dương.

Chiêu này nhìn rất vụng về, Trìn Dương chỉ cần hơi né người là dễ dàng tránh được; nhưng thanh hắc kiếm của Công Tôn Chỉ xoay tròn khống chế trước sau tả hữu, khiến nàng hoàn toàn không có lối thoát nào hết, nàng chỉ còn cách giơ cây trượng lên, sử chiêu "Chích thủ kình thiên" chống đỡ cây đao. Chỉ nghe "choang" một tiếng lớn, đao chém vào trượng, tia lửa tung tóe, Trình Dương cảm thấy hai tay tê dại.

Công Tôn Chỉ lại bổ nhát đao thứ hai xuống đầu nàng, chiêu pháp hệt như nhát đao thứ nhất. Trình Dương Quá tuy theo Tiểu Long nữ học tập cũng có chút hiểu biết về võ học, khi lâm trận lại hết sức linh hoạt, nhưng không thể phá giải cái chiêu thô thiển này, trừ việc giơ trượng chống đỡ, chẳng còn cách nào tốt hơn.

Đao lại chém vào trượng, tia lửa tung tóe, Trình Dương cảm thấy hai tay càng thêm tê dại, thiết nghĩ đỡ hai ba nhát nữa, chắc đứt hết gân tay. Đang nghĩ thế, thì Công Tôn Chỉ lại bổ nhát đao thứ ba xuống đầu nàng. Nàng đỡ hai ba nhát nữa, cây trượng bị lõm mấy chỗ, hổ khẩu tay phải của nàng bật máu.

Công Tôn Chỉ thấy nàng trong cơn nguy cấp vẫn mỉm cười, đao tay trái chém xuống, kiếm tay phải đâm vào bụng dưới nàng. Lúc này Trình Dương bị dồn tới một góc sảnh, thấy mũi kiếm đâm tới nàng không chỗ nào để mà né tránh, tình cảnh chật vật không thể chịu nổi.

Tiểu Long nữ nhảy sang bên trái, phóng quả chuông ở đầu dải lụa đánh tới đại đao của Công Tôn Chỉ, hai binh khí va chạm vào nhau tạo thành một tiếng "choang".

Tiểu Long nữ nhìn thấy Công Tôn chỉ không phản công lại nàng mà chỉ vội vàng tránh né, càng nghĩ lại càng thấy không đúng, vì vậy nhanh chóng dùng khinh công bay tới bên này. Mà mấy đệ tử trong cốc lúc trước còn vây lấy Tiểu Long nữ thì làm sao có khả nàng là đối thủ của nàng.

Ngư võng trận pháp đối với bao tay bằng bạc của Tiểu Long nữ không có bất cứ tác dụng nào cả, cũng không thể ngăn trở nàng tiến tới bên cạnh giúp đỡ Trình Dương. Tiểu Long nữ thật không nghĩ tới, thì ra bao tay của nàng cùng lưới đánh cá có cùng vật liệu làm nên.

Công Tôn Chỉ không hề có ý định tổn thương Tiểu Long nữ, mục đích duy nhất của hắn chỉ là tính mạng của Trình Dương. Vì vậy đại đao của Công Tôn Chỉ chỉ hướng thân ảnh của Trình Dương mà đánh tới. Đại đao xét qua bên hông nàng, Trình Dương xoay người né tránh, nàng ở trên mặt đất lăn lộn tránh xa Công Tôn Chỉ. Đại đao xét qua, dải lụa trong tay Tiểu Long nữ kêu " tê" một tiếng rồi bị chặt dứt.

" Công Tôn cốc chủ, ngươi vì sao chiêu chiêu đều là muốn lấy mạng Dương, này nguyên do là tại sao? "

Trình Dương chưa bao giờ rơi vào tình trạng chật vật thảm hại như thế này, trước mặt Công Tôn Chỉ dường như nàng chẳng thể nào thắng quá được hắn, vỗ vỗ tro bụi dính trên người nàng đứng dậy hướng Công Tôn Chỉ nói:

" Công Tôn Chỉ, ngươi mê đắm sắc đẹp của Long nhi nên mới nghĩ kế hãm hại ta….. "

" Ngươi…"

Trước mặt các đệ tử trong Tuyệt Tình cốc Côn Tôn Chỉ luôn giữ một hình tượng nho nhã phong độ bao dung, hắn thế nào cho phép nàng phá hủy hình tượng mà bấy lâu nay hắn bỏ công xây dựng chứ.

" Ngươi là một đồ đệ đại nghịch bất đạo, trời đất không tha, ngươi cưỡ ng bức muốn lấy sư phụ mình làm vợ, ta đây là muốn thay mọi người trong thiên hạ đòi lại lẽ công bằng mà thôi. "

Trình Dương cười khẩy:

" Công Tôn Chỉ, nếu theo như ngươi nói như vậy, vậy chúng ta công bằng luận võ, chỉ cần ta có thể thắng ngươi, ngươi phải để ba người chúng ta an toàn rời khỏi Tuyệt Tình cốc, ngươi nói như vậy có được không? "

" Được thôi."

Võ công của Trình Dương như thế nào Công Tôn Chỉ cũng đoán ra được vài phần, muốn thắng nàng cũng không phải chuyện khó khăn gì, mà nếu hắn không thắng thì đã làm sao, dù sao Trình Dương cũng không thể sống sót mà rời khỏi cánh rừng bên ngoài Tuyệt Tình cốc, trong rừng đã tụ tập không ít nhân sĩ trong chốn võ lâm đang ôm cây đợi thỏ, chỉ chờ Trình Dương xuất hiện thôi.

Tiểu Long nữ nghe Trình Dương nói thế khẽ nhíu mày:

" Công Tôn cốc chủ, ta hoàn toàn không muốn động thủ với ngươi, thế nhưng một mình Dương chắc chắn đánh không lại ngươi, cho nên ta đành phải giúp Dương một tay."

Công Tôn Chỉ lông mày dựng ngược: " Được thôi. "

Tiểu Long Nữ nói:

" Ta và Dương đều không có binh khí, tay không đấu với đao kiếm của Công Tôn cốc chủ thì cầm chắc sẽ thua. Cốc chủ là người đại lượng, hãy để hai chúng tôi đi thì hơn."

Tiểu Long nữ một lần nữa mở miệng nói chuyện, nàng và Trình Dương suy nghĩ khác nhau, nàng không hề muốn đấu với Công Tôn Chỉ mà chỉ muốn có thể nhanh chóng cùng Trình Dương rời khỏi đây mà thôi, mà Trình Dương thì….Trong lòng nàng còn lo lắng cho an nguy của Quách Phù. Đây cũng chỉ là đạo ân nghĩa mà nàng nợ Quách Tĩnh lúc trước mà thôi.

Công Tôn Chỉ chỉ tay về phía tây, nói:

" Đi sang gian thứ ba đằng kia là kiếm thất, nơi ta giấu binh khí các loại. Hai vị muốn thứ binh khí gì, cứ việc tới đó mà chọn. Ta tin chắc trong đó cũng sẽ có thứ thỏa mãn được hai vị. Chỉ sợ các thứ lợi khí ta cất giữ, hai vị không nhất thiết có thể sử dụng được. "

Công Tôn Chỉ nói xong liền nham hiểm cười, hiện tại bên cạnh có hai đệ tử trong cốc, hắn không muốn mất uy phong trước mặt đồ đệ của mình, huống chi hắn nắm chắt mười phần rằng hôm nay Trình Dương nhất định bỏ mạng tại nơi này…..Nhưng Công Tôn Chỉ cũng không có sai người dắt hai nàng tới phòng binh khí.

Trình Dương và Tiểu Long nữ dắt tay nhau đi về phía tây, qua cửa hông, đi qua hai gian phòng, đến trước cửa sang gian thứ ba. Ánh mắt Tiểu Long Nữ không rời khuôn mặt Trình Dương một giây phút nào, thấy cửa phòng đóng kín, không nhìn kỹ, giơ tay đẩy cửa, định bước vào trong,Trình Dương bỗng nghĩ ra điều gì, vội kéo nàng lại, nói:

" Cẩn thận, ở đây có cơ quan. "

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK