• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Loại khói hương này thật đặc biệt. Tôi không biết trên đời lại có loại hương thơm tự nhiên kì lạ như vậy. Quả đúng như Vương tử nói, Trầm hương khi đốt có khói đặc nhưng tan rất nhanh, chỉ trong thời gian ngắn đã loãng gần hết. Hương trầm thanh tịnh vẫn vảng vất quanh đây chẳng bù cho khung cảnh trong mộ yểm lúc này thật khiến người ta rùng mình.


Khói đã loãng ra nên tôi có thể quan sát mọi thứ trong huyệt, tuy nhiên tôi chỉ dám nhìn lén mà thôi. Ngô Thông đang cõng Anh Nhi, Dương Dương thì tay lăm lăm cầm Kiếm Tiên. Đoán chừng ban nãy kẻ tạo ra những âm thanh kì lạ là Dương Dương rồi. Anh đã dùng Kiếm Tiên thi triển pháp lực gì đó mới khiến đống đầu lâu đang rơi như mưa và cười điên dại phải im bặt. Phía trên huyệt thì nhiều âm thanh hỗn loạn lắm, nhưng tôi không muốn bận tâm tới tộc Bạch Tượng lúc này. Nắm được sơ qua tình hình của bọn họ là tôi án chặt mắt vào vách huyệt đầy hài cốt xếp chồng lên nhau cao tít đến tận nóc. Mấy bộ hài cốt này tuy chẳng có gì tốt đẹp đáng để ngắm nghía nhưng tôi thà vậy còn hơn phải đối mặt với Ngô Thông và Dương Dương. Lỡ chẳng may Ngô Thông nhớ ra cái chuyện tồi tệ đó, hắn không đời nào lại từ bi hỉ xả với tôi.


Đầu lâu la liệt phủ gần kín đáy huyệt, thoáng qua thôi cũng phải hơn trăm cái, to nhỏ đủ cả. Dù chúng không còn cười man rợ nữa nhưng những hốc mắt sâu đen ngòm của chúng vẫn ẩn chứa ánh nhìn quỷ dị. Có thể chúng đang quan sát để chờ cơ hội tấn công. Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra chứ. Khi quan sát kỹ tôi thấy những đầu lâu này tương đối to so với sọ người, kết cấu xương hàm, sống mũi cùng hốc mắt cũng không giống với bất kì sinh vật nào tôi biết. Thật kì lạ khi đây là một hố chôn xác tập thể, nhưng có vẻ như những bộ hài cốt này là của nhiều tộc người hoặc loài sinh vật khác nhau gộp lại. Thường thì hố chôn xác tập thể được sắp xếp hoàn hảo như thế này là hậu quả của âm mưu được định sẵn hoặc nhằm thanh trừng cả một bộ tộc, và tất cả phải được chôn cùng nhau. Đằng này những bộ hài cốt không sọ và đầu lâu ở đây lại rất mất trật tự về độ đồng tộc, kết cấu của các bộ xương cũng không đồng nhất, chẳng giống một vụ thảm sát. Chuyện này thật khó hiểu!


Vương tử vẫn cái kiểu nói chuyện bí ẩn khiến đối phương phải huy động hết nơtron trong não bộ để theo kịp anh. Không biết anh nhắc tới chuyện Dương Dương đã giúp tôi hiểu được ngôn ngữ Việt Quốc vào thời điểm cam go này là có mục đích gì. Việc cần thiết trước mắt là thoát khỏi đây để lo đối phó với Tâm Nhân Ảnh, Quận chúa và cứu Thái tử kia mà. Dù sao thì khung cảnh toàn hài cốt gớm ghiếc xung quanh thế này cũng đâu thích hợp để hoài niệm chuyện quá khứ.


Vương tử nghiêng đầu khẽ nói:


"Không cần căng thẳng. Thực ra Dương huynh đã làm gì Bảo Bình thì cũng là quá khứ rồi. Dù sao thì như vậy cũng tốt. Bảo Bình có thể thích nghi nhanh với một nơi khác biệt hoàn toàn với cuộc sống trước đây của cô ấy, nếu không hiểu được ngôn ngữ thì cô ấy sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Để làm được điều kì diệu đó Dương huynh ắt hẳn đã tu luyện rất chăm chỉ nên pháp lực mới mạnh như vậy. Bảo Bình không chỉ giao tiếp được với con người mà còn hiểu được cả ngôn ngữ sinh vật thiên nhiên. Điều đó làm ta bất ngờ."


Dương Dương nét mặt sa sầm mất một lúc rồi đột nhiên bình thường trở lại. Anh không phủ nhận cũng không khẳng định câu nói của Vương tử. Dương Dương nói:


"Nếu đã nghĩ được như vậy thì huynh đâu cần phải nói ra lúc này. Mọi chuyện xảy ra rối tung rối mù vậy rồi chi bằng ta tìm cách giải quyết trước khi quá muộn. Thu Sa đã đi trước chúng ta quá xa, nếu không mau chóng đuổi theo e rằng ý đồ của cô ấy sẽ thành hiện thực, và tất cả chúng ta sẽ phải bỏ mạng ở Cửu Kỳ Môn Trận này mất."


Vương tử chợt kinh ngạc: "Ta còn tưởng huynh sẽ không muốn cùng chúng ta vượt qua ải này..."


"Ta còn lựa chọn nào khác sao?" Dương Dương đã mươi phần bị Vương tử khuất phục, anh hạ giọng như thuận theo số mệnh, khác hẳn thái độ bất mãn bi cực suốt thời gian qua. Anh lưỡng lự vài giây rồi tiến lại gần Vương tử trị thương. Với hành động liều mạng ban nãy, Vương tử đã bị ngoại thương khá nhiều, thân thể đâu cũng loang lổ màu máu.


Trước khi để Dương Dương trị thương cho Vương tử, Ngô Thông có đôi chút dè chừng đã tự lùi lại mấy bước, phải thăm dò thái độ thật kỹ lưỡng hắn mới để Dương Dương làm phép.


Dương Dương cử động thật thận trọng, như thể sợ sẽ làm tổn hại đến Vương tử, vừa trị thương vừa nói, giọng điệu mươi phần ôn hòa: "Việc dùng Hỏa Kỳ Lân quả thực quá liều lĩnh. Huynh hi sinh như vậy làm ta thật khó xử. Mọi chuyện*...ờ... trước... ờ... rốt cuộc là thế nào?"


* Lúc này, ý Dương Dương muốn làm rõ việc Vương tử đã từng tới đây cho nên mới có thể ứng biến với nhiều tình huống tai quái trong Cửu Kỳ Môn Trận như vậy. Tuy nhiên Dương Dương cũng hiểu rằng Vương tử không nói dối về việc đã mất sạch ký ức. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc dù Dương Dương có cố thúc ép Vương tử thì vẫn chẳng thu được lợi ích gì cả. Sau cùng anh cũng là vì sự ghen tị hèn mọn của bản thân mà cực lực đổ lỗi lên Vương tử mà thôi. Dương Dương buộc phải chấp nhận sự thực là Vương tử trong quá khứ mà anh biết và Vương tử hiện tại hoàn toàn khác nhau. Nếu anh cứ cố chấp quy kết thì há chẳng phải tự thừa nhận bản thân mình tài trí không bằng Vương tử. Kể cả trước đây hay bây giờ, anh vẫn là người đuổi theo sau kẻ tàn phế thảm hại trước mắt. Từ khi sinh ra, số mệnh đã gán cho Dương Dương cái mác là một trong hai kỳ nhân hiếm có của Việt Quốc. Trớ trêu hơn số mệnh lại tùy ý sắp đặt cho anh và Vương tử cùng yêu một người. Anh và Vương tử vừa là bạn, vừa là đối thủ, vừa là tình địch... nhiêu đó cũng đủ làm anh mệt mỏi, trăn trở đủ đường. Với Vương tử của hiện tại thì cục diện cùng mối liên kết khó hiểu giữa hai người đã thực sự thay đổi. Bọn họ đã không còn cùng một đối tượng yêu thương, cũng không còn trên một mặt trận đối đầu phân cao thấp, Dương Dương thực bối rối khi không biết có nên gạt bỏ mọi chuyện của quá khứ tối tăm để coi Vương tử là bạn, và dốc sức cùng chiến hữu do số phận đã an bài cho mình. Dương Dương vốn là người nặng tình nặng nghĩa, việc này đối với anh mà nói thực sự rất khó khăn...


Bàn tay Dương Dương phát ra ánh sáng nhè nhẹ, dịu dàng lướt trên người Vương tử, thậm chí còn có hơi ấm dìu dịu tỏa ra từ đó. Vương tử biểu tình đã thoải mái hơn, cơ mặt như giãn ra. Lúc này tôi mới biết nãy giờ Vương tử đã phải chịu đựng cơn đau rất khổ sở. Trên gương mặt Vương tử không có một chút biểu cảm nào khác vẻ thản nhiên thường trực, cũng bởi anh không muốn ai lo lắng hay phải áy náy. May là Dương Dương tinh ý đã kịp nhận ra điều đó. Dương Dương dù không muốn chữa trị cho Vương tử đi nữa thì lòng tốt và đạo đức nghề nghiệp của anh cũng sẽ không cho phép anh bỏ mặc bệnh nhân.


Vương tử lúc này mới miễn cưỡng nói:


"Dương huynh hỏi chung chung quá."


Dương Dương ngớ người vài giây rồi cười nhạt: "Chúng ta không biết là oan gia hay là tri kỉ nữa đây? Nói xem, chuyện kì lạ mà ta đã bỏ lỡ là gì?"


"Sao huynh không hỏi Bảo Bình có phải nhanh hơn không? Chuyện xảy ra một ngày trước có lẽ chỉ mình cô ấy là biết rõ nhất."


Ngô Thông nghe thấy Vương tử nhắc tới chuyện một ngày trước liền lập tức đứng dậy. Hắn có vẻ bần thần rồi như ngờ ngợ ra điều gì liền sầm sầm tiến qua chỗ tôi. Tôi còn đang ôm chặt mấy bộ hài cốt né tránh thì bị hắn xách cổ lên. Hắn quăng ánh nhìn đầy sát khí vào tôi, dò xét rất lâu rồi gầm gừ: "Cô... biết chuyện gì?"


Tôi như bị ánh mắt đó làm cho hóa đá. Môi run không nói nổi lên lời. Tôi không thể nói tôi đã suýt moi tim hắn.


Ngô Thông lạnh giọng: "Tôi biết cô đã làm chuyện gì đó rất kinh khủng mà, nhưng không sao nhớ nổi. Có điều cảm giác thì vẫn còn rất rõ." Rồi hắn nói ngắc ngứ: "Tôi cảm thấy mùi máu... rất nhiều máu, và nỗi đau tột cùng... nơi vết sẹo này..." Hắn tự chạm vào ngực mình mà mắt tối sầm.


Tôi không chịu đựng nổi ánh nhìn này...


Tôi quát: "Bỏ ra! Tởm lắm!"


"Cái gì?" Ngô Thông gằn giọng. "Kinh tởm? Cô nên tự xem lại bản thân mình đi."


Ngô Thông chắc là sắp ném tôi đi như quả bóng.


"Huynh thả Bảo Bình ra!" Vương tử vội ra lệnh.


"Thuộc hạ không thể. Cô ta chắc chắn đã làm chuyện gì đó. Thêm nữa..." Ngô Thông chẳng chút e dè mà nhìn thẳng vào vết sẹo dọc từ bả vai xuống tới gần eo của tôi qua lớp áo nhếch nhác kinh ngạc nói: "vết sẹo trên người cô ta đây... rõ ràng là do thuộc hạ để lại."


Tôi gào lên: "Khốn kiếp! Dám lỗ mãng với ta!"


Ngô Thông mặt càng đáng sợ, mắt không rời vết sẹo hớ hênh trước ngực tôi: "Với chiêu ám sát đoạt mạng của tôi, cô không thể nào còn sống..."


"Không được vô lễ Ngô Thông!" Vương tử lớn tiếng hơn. "Huynh lui lại ngay lập tức!"


Ngô Thông rõ là không bằng lòng nhưng rồi cũng phải tuân lệnh. Hắn lui lại nhưng chỉ vài bước ngắn, đủ để kịp phản ứng nếu tôi định làm gì khuất tất. Vẻ mặt của hắn thấy rõ hắn và tôi là không thể xem nhau như bạn bè.


Vương tử vẫy tay về phía tôi gọi tôi lại gần anh. Tôi biết anh chỉ muốn kiểm tra xem tà khí Long Phục Linh trong người tôi đã đạt tới mức độ nào. Nhưng tôi sao dám lại gần anh khi luồng tà khí ấy sẽ làm anh đau đớn. Gần tôi anh sẽ lại co giật như bị trúng độc vậy.


"Tại vì ta cũng kinh tởm nên em không qua đây à?" Vương tử khẽ hỏi.


Thấy tôi im lặng Vương tử thở dài: "Bản tính ương bướng của em có vẻ đi tong rồi nhỉ... Em không muốn nói cũng được... Chuyện đã xảy ra ắt hẳn chẳng tốt đẹp gì. Ta sẽ không ép em. Cứ cố tìm hiểu mọi chuyện chỉ khiến em tự rơi vào mớ bòng bong đã được giăng sẵn. Rồi sự bế tắc cùng khiếp đảm sẽ ám ảnh mãi khiến em gục ngã và tự bỏ cuộc. Nếu như vậy phép màu đã đưa chúng ta trở lại trước lúc tất cả đổ bể sẽ thành công cốc."


"Ý anh là chuyện một ngày trước là có thực, nhưng vì phép màu nào đó nên tất cả chúng ta đã quay trở lại quá khứ, trước khi những chuyện kinh khủng đó xảy ra?" Tôi nhất thời kinh ngạc.


Vương tử bình tĩnh phân tích:


"Ta thấy không giống như chúng ta quay trở lại quá khứ. Nếu như đúng là vậy thì cái huyệt rỗng này đã không biến hóa thành thế này. Đúng ra cái huyệt phải nguyên hiện trạng như lúc em và Dương Dương chưa dịch chuyển. Ta có cảm giác tình hình hiện tại của chúng ta mới là trò đùa thực sự của thời gian, chúng ta vẫn đang trong guồng quay của nó. Có kẻ nào đó hoặc một loại pháp lực thần bí đang điều khiển chúng ta vào thế giới biệt lập của 'họ'. 'Họ' đã can thiệp vào một khoảnh khắc nào đó và bắt chúng ta phải chấp nhận đi tiếp theo những gì 'họ' muốn. Ta không hiểu 'họ' muốn chúng ta làm gì khi đặt chúng ta vào tình huống bị động thế này. Muốn thay đổi tương lai hay muốn quyết định tương lai?"


Dương Dương lúc này sững người, giọng đầy hoang mang:


"Nếu chuyện thực sự như huynh nói thì vết thương của Bảo Bình và Ngô Thông chỉ là tạm thời liền sẹo để lừa mắt. Trên thực tế vết thương vẫn đang hoạt động và hai người có thể chết bất cứ lúc nào nếu như... 'kẻ nào đó' không bày ra cái trò này?"


"Ta không dám chắc về việc đó. Vết thương trên người Bảo Bình và Ngô Thông đã rõ là do hai người tự gây ra cho nhau. Ta đã kiểm tra Ngô Thông, thực sự không thể can thiệp vào vết sẹo đó, Bảo Bình có lẽ cũng vậy. Chuyện này cứ như trò đùa của ma quỷ vậy."


Lời Vương tử vừa dứt thì Bạch Nguyên và Vệ Môn Thần thình lình nhảy xuống huyệt, hạ cánh sát sạt cạnh chúng tôi. Bạch Nguyên nhìn cả hội một lượt. Thấy ai mặt mày cũng như bánh đa ngâm nước anh liền châm chọc: "Có ai vừa chết à?"


Tên này... đùa cũng rất chuyên nghiệp.


Bạch Nguyên cũng chỉ đùa cợt được mấy giây là quay ngoắt thái độ. Anh ta gầm lên trách cứ khi Vương tử liều mạng đốt Mộc Trụ dẫn đến việc Tâm Nhân Ảnh đang kéo đàn kéo đống tới đây. Bạch Nguyên càm ràm thêm một lúc nữa mới chịu thôi.


Riêng Vệ Môn Thần thì có vẻ căng thẳng ra mặt. Không rõ có phải cô ta đang bị coi như là tù binh cho nên mới có biểu tình đó hay không. Mấy ngày trước cô ta đạp tôi xuống huyệt rỗng, buông nhiều lời đá xéo tôi, cũng kèm theo nhiều thông tin mập mờ... rốt cuộc là làm rối tung mọi chuyện. Giờ tóm được cô ta nhất quyết phải bắt cô ta khai hết.


"Các người dám đốt Mộc Trụ, quỷ tha ma bắt các người đi." Vệ Môn Thần rít lên.


Sao đây? Ánh mắt thương cảm đó là sao? Vệ Môn Thần biết bên trong Mộc Trụ có đầu lâu?


Vương tử đột nhiên lên tiếng:


"Ta đã nói với cô từ trước, phải đưa Bảo Bình tới chỗ phong ấn Hồng Bàng. Nhưng rốt cuộc cô lại đẩy Bảo Bình vào chỗ nguy hiểm, hết lần này đến lần khác."


Vệ Môn Thần nghiến răng nói:


"Tôi đã nghe theo lời Vương tử. Tôi đã đưa cô ta tới chỗ có phong ấn Hồng Bàng, nhưng nó không có tác dụng với cô ta. Còn Vương tử đã hứa sẽ bảo toàn cho Thái tử, vậy mà lại để ngài ấy bị ả Quận chúa nham hiểm kia bắt giam, đến giờ vẫn không rõ tung tích. Vương tử quả là tên xảo quyệt, giả dối. Người nên quản cô người yêu của mình cho chặt đi. Sao người lại dễ dãi để cô ta hại cả em trai mình."


"Cô quá khen rồi." Vương tử cười nhạt. "Đừng hòng qua mặt ta, Vệ Môn Thần. Ta tuy không nhìn thấy gì nhưng không phải kẻ vô dụng. Biểu tượng trong mật đạo tà khí không phải phong ấn Hồng Bàng. Ta là người nói là làm. Tính mạng Thái tử cho đến thời điểm này vẫn được bảo toàn, và ta vẫn đang tận lực cứu cậu ta. Nhưng với thái độ ngông cuồng vừa rồi của cô, ta sẽ chẳng hao tổn tu vi để thực hiện đúng giao hẹn làm gì."


"Ngươi là đồ khốn!" Vệ Môn Thần gầm lên. Cô ta bất chợt chồm dậy, suýt chút nữa ăn một đạp của Ngô Thông nếu như Bạch Nguyên không kịp thời kéo lại.


Tôi cũng rất kinh ngạc khi lần đầu tiên nghe thấy giọng điệu của Vương tử khi nói chuyện lại đậm chất gian trá như vậy.


Vương tử thờ ơ tiếp:


"Phong ấn Hồng Bàng là hình một con chim nước khổng lồ đậu trên lá sen. Loài chim nước này là linh vật của tộc Giáng Long, còn có tên là chim Lạc. Ta đã thấy biểu tượng chim Lạc ở khắp nơi trong Cửu Kỳ Môn Trận. Ở mật đạo tà khí, hốc núi ma quái và cả ba cái đĩa đá lớn nằm dưới mấy bộ hài cốt trong ba ngôi mộ ở giữa trận yểm này đều chạm nổi hình chim Lạc. Tất cả chúng đều không phải phong ấn Hồng Bàng, chúng chỉ là những tấm phù điêu bình thường. Cô không biết điều đó thật hay vờ không biết?"


Vương tử lại cười khi Vệ Môn Thần đang bị nuốt mất lưỡi. Cũng dễ hiểu thôi, Vương tử vào những lúc xuất thần vẫn đọc được chút suy nghĩ của đối phương. Dù chỉ chút ít nhưng cũng đủ thông tin anh cần. Vương tử thay đổi ngữ khí nói:


"Dù Vệ Môn Thần đây không biết thật đi nữa cũng thế mà thôi. Thứ cô ta lấy ra khỏi đầu Bảo Bình khi ở mật đạo tà khí rõ ràng không phải là kí ức của Bảo Bình hay tạp niệm của Long Phục Linh. Cũng không phải xác của Nhu Nhu Xà như cô ta đã nói. Vệ Môn Thần rất thông minh, mọi đường đi nước bước của cô ta đều không có kẽ hở. Đến cả ta cũng bị cô ta qua mặt. Mọi việc đã được Vệ Môn Thần sắp xếp vô cùng hoàn hảo, tất cả chúng ta đều bị cuốn theo vòng xoáy do cô ta bày ra. Có điều, cô ta đã không biết rằng, Bảo Bình không giống chúng ta. Thứ Vệ Môn Thần lấy ra khỏi đầu Bảo Bình là thứ cô ta không bao giờ ngờ tới."


Khi nghe đến đây đột nhiên CPU của tôi như được reset lại, chuỗi mã hóa phức tạp bỗng chốc được giải. Tôi đã hoàn toàn quên mất trên người mình cũng có phong ấn Hỏa Kỳ Lân. Nó chẳng phải đã hút hết sức mạnh của tôi và niêm phong lại, biến tôi thành người thường. Không những thế, một vài pháp lực tác động lên tôi cũng bị dội ngược lại. Như việc tôi bị trùng cắn hay việc bị đâm chết...


Vậy tất cả những chuyện này...


p/s: Có ai tò mò dự đoán tiếp theo thế nào không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK