• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:





Tân Bác sửng sốt đôi lát..không ngờ mình lại bị phát hiện..nhưng cũng không nhiều lời..liền lái xe chạy vào cổng lớn..
Xem như cũng tốt anh cũng muốn đối diện với Phác Trí Nghiên làm rõ mọi chuyện..Còn nữa anh muốn gặp Hiếu Mẫn..và đưa cô đi cùng mình...
-" Phó Thiếu gia , xin mời"
Tân Bác đi theo phía sau Jonl ... vừa vào trong sảnh đã bắt gặp Trí Nghiên ngồi trên sô pha..trên tay còn cầm ly rượu van đỏ, tao nhã nhâm nhi...
-" Mời ngồi..."
Trí Nghiên ra dáng chủ nhà , hướng đến ghế lịch sự mời khách...
Ánh mắt  Tân Bác liếc nhẹ xung quanh , không thấy bóng dáng người mình muốn tìm..anh ta ngồi xuống..



-" Cám ơn..Không biết tôi đến đây không báo trước như thế có phiền đến Chủ Tịch Phác hay không ?"
Khác với bộ dáng xem anh là kẻ địch của Tân Bác.. Trí Nghiên vẫn rất thoải mái...bên môi mang ý cười...
-" Không phiền..chỉ là tôi không thích bị người người khác đi theo đuôi ..cảm giác không thoải mái tý nào "
Không ngờ Trí Nghiên thẳng thắng như vậy..không chừa một chút mặt mũi cho anh ta.. Tân Bác cười nhạt..
-" Tôi cũng không muốn làm thế...Tôi chỉ muốn gặp Hiếu Mẫn..."
Trí Nghiên nhướn mày..
-" Phó Thiếu gia..Tôi nhớ không lầm hai người bây giờ hình như không còn quan hệ....Ngược lại bây giờ cô ấy lại là người phụ nữ của tôi...thế mà anh lại chạy đến đây... nói muốn gặp là gặp sao ?.Hình như anh quá xem thường tôi thì phải..."
Đôi mắt Trí Nghiên không còn vẻ thoải mái như lúc đầu mà là sự chiếm hữu ..anh mắt trở nên biến hóa ..khóa chặt khuôn mặt trở nên khó coi của  Tân Bác...
Tân Bác cũng không vì lời nói của Trí Nghiên mà trở nên e dè..anh ta thở nhẹ..giọng nói mang chút chân thành..cũng có chút nhún nhườn...
-" Chủ tịch Phác..chuyện của tôi và Hiếu Mẫn có một số hiểu lầm.. người ngoài nhiều lúc không hiểu được...Nhưng không giấu gì anh..hôm nay tôi đến đây là muốn mang Hiếu Mẫn đi..Những gì Hiếu Mẫn nợ anh..tôi sẽ thay cô ấy trả..."
Người ngoài ý là nói anh sao ?
Jonl và Bill đứng phía sau như hít phải khí lạnh từ người Trí Nghiên tỏ ra.. nghĩ rằng Trí Nghiên nổi giận..không ngờ lại thấy Trí Nghiên bật cười..giọng cười trầm ấm nhưng đầy khiêu khích...nhưng tiếng cười vừa dứt là lời nói như gió lạnh thổi vào..khiến ai có mặt điều hiểu , Tân Bác đã chạm đến giới hạn của anh là Hiếu Mẫn..dù chủ tịch của họ lạnh lùng ít thể hiện cảm xúc..nhưng trong bọn họ không ai không thấy được giá trị của Hiếu Mẫn trong lòng của Trí Nghiên...
-" Phó Thiếu Gia...tôi phải khen anh quá ngạo mạng ...hay là thiếu suy nghĩ đây...Anh theo dõi tôi...vào nhà tôi...trước mặt tôi..lại nói muốn đem người phụ nữ của tôi đi...Anh xem Phác Trí Nghiên tôi là gì...Anh nghĩ mình có bản lĩnh đấy..."
Tân Bác tự nói với lòng dù ra sao hôm nay anh cũng sẽ đưa Hiếu Mẫn rời đi...Để cô phải sống với một người nham hiểm khó lường như Trí Nghiên...cô sẽ ra sao? Chỉ nghĩ đến anh ta cảm thấy đau lòng...
Không màn đến ánh mắt lạnh lẽo cũa Trí Nghiên..
-" Chủ Tịch Phó ..anh đừng hiểu lầm..tôi nào nghĩ đến đối đấu với anh..Nhưng tôi biết với địa vị của anh.. bao nhiêu phụ nữ từ gia thế đến nhan sắc hơn hẳn Hiếu Mẫn  điều mong muốn được anh nhìn đến......Mong anh không cần làm khó Hiếu Mẫn...Xem như anh làm việc thiện cho mình "




Trí Nghiên chau mày như có gì đó suy nghĩ ..bỗng đứng dậy cách một cái bàn nghiêng người hai tay chống lên bàn, nói vào tai  Tân Bác...đủ chỉ để hai người họ nghe thấy..
-" Được...Vậy anh gáng đợi khi nào tôi chơi chán..sẽ gọi anh đến đem cô ấy đi..."
-" Đồ khốn anh nói gì...nói lại mà xem "
Tân Bác thật sự không giữ nổi bình tĩnh..anh không cho phép ai có quyền sỉ nhục Hiếu Mẫn...liền đứng phất dậy..nắm lấy cổ áo Trí Nghiên hung hăng ..hét lớn...
Jonl và Bill liền tiến lên..nhưng  Trí Nghiên phất tay không cho họ ra tay...hai người liền trở về vị trí...
Vóc dáng  Trí Nghiên rất cao lớn..đứng với Tân Bác anh vẫn ưu thế cao hơn  Tân Bác nữa cái đầu...anh đưa hai tay hất mạnh tay Tân Bác ra... Tân Bác không ngờ Trí Nghiên lại nhanh nhẹn và sức lực khỏe đến thế...anh ta thụt lùi một bước mới đứng vững..
Bộ dáng Trí Nghiên thật ra muốn chọc Tân Bác phát điên..liếc mắt liền thấy thân ảnh màu trắng đang xuất hiện trên lầu.. Trí Nghiên kéo lại cổ áo..một lần nữa nghiêng người phía trước...
-" Tức giận à..nhưng phải nói Hiếu Mẫn trên giường ......chậc chậc.... làm người ta mất hồn...Khi nào tôi chơi chán sẽ cho anh nếm thử..."
" Bốp "
Không thể nào kiềm chế được cơn giận.. Tân Bác không hề nghĩ ngợi vung tay cho một cú đấm vào bộ mặt đẹp đẽ mà vô lại của Trí Nghiên...
-" Trí Nghiên..."
Tiếng kêu hoảng hốt của Hiếu Mẫn vang lên..cô nhanh chóng từ cầu thang chạy nhanh đến đỡ thân người cao lớn hưởng trọn quả đấm của Tân Bác anh ngã trên so pha..bên khóe môi còn có một chút máu..lúc này Tân Bác đã bị Jonl và Bill khống chế lấy tay...
-" Trí Nghiên ...anh có sao không ?"
Ánh mắt Trí Nghiên khiêu khích nhìn Tân Bác...chân mày nhíu chặt lấy tay lau vết máu...lại nhìn sang khuôn mặt lo lắng của Hiếu Mẫn khiến anh hài lòng...
-" Không sao..em đừng lo "
-" Chảy máu rồi...để em xem "
Miệng nói không đau nhưng chân mày anh nhíu lại thật khiến Hiếu Mẫn đau lòng không nói nên lời...
Jonl và Bill đưa mắt nhìn nhau...giờ mới hiểu vì sao Tân Bác có cơ hội ra tay với chủ tịch của họ....chủ tịch của họ cũng quá nham hiểm đi mà...
-" Hiếu Mẫn...Hiếu Mẫn..."
Nhưng lời Tân Bác im bật vì lúc này ánh mắt Hiếu Mẫn nhìn anh ta như kẻ thù..tuy nói lúc biết mọi chuyện cô luôn tỏ ra lạnh lùng oán hận anh.. nhưng bây giờ còn có sự chán ghét rõ rệt...trái tim Tân Bác đau nhói...
anh rất sợ thái độ này của cô..lại nhìn sang ánh mặt đang cười nhạo của Trí Nghiên.
anh ta liền biết mình bị mắc bẫy của tên khốn này...
-" Tân Bác..anh làm loạn đủ chưa "

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK