• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:




Hiếu Mẫn khóc được một lúc tâm tình cũng nhẹ đi chút ít vì ngồi lâu chân trở nên tê dại ,muốn đứng lên cũng khó khăn...
Tiểu Du thấy thế nhanh chân bước đến đỡ cô đứng dậy...nhìn mắt mũi Hiếu Mẫn ửng đỏ..Tiểu Du xót xa lấy khăn giấy đưa cho cô..
-" Chị ! bây giờ chúng ta đưa Tiểu Ngạn về nhà, ngày mai mình sang thành phố khác tìm được không chị..?"
Thời gian không còn sớm quan trọng là không bệnh viện nào muốn tiếp nhận Phác Thiên Ngạn..ngu ngốc cách mấy Tiểu Du cũng hiểu có người đang làm khó bọn họ nhưng với một người bệnh nhân không còn ý thức sinh tồn cũng không bỏ qua..Tâm địa người này cũng quá độc ác rồi..



-" Chị sợ không có máy hỗ trợ , Tiểu Ngạn rất khó gắng gượng.Hay em về trước đi bây giờ chị đi trong đêm mai ra còn kịp..."
Hiếu Mẫn đau lòng nhìn em trai...
Tiểu Du muốn nói tiếp bỗng mắt trợn to nhìn những người đang đi tới...
-" Chị..bọn họ sao ở đây "
Hiếu Mẫn quay người nhìn theo ánh mắt của Tiểu Du..Chỉ thấy Nhân Tĩnh cùng hai người vệ sĩ đang từng bước đến gần phía cô...
Trùng hợp sao?
-" Chào cô.Chúng ta lại gặp nhau "
Nhân Tĩnh vẫn bộ dang ôn nhu như nước..nở nụ cười nhạt...mắt liếc nhẹ sang cô gái đang trợn mắt nhìn anh...rồi rất nhanh rời đi..
-" Chào anh ! thật tình cờ.."
Hiếu Mẫn lén lau nước mắt còn đọng không được tự nhiên nhỏ giọng..
-" Không phải tình cờ.Tôi đến đây là muốn gặp cô "
Nhân Tĩnh lắc đầu cười nhạt...
Hiếu Mẫn rất bất ngờ về câu trả lời này.. hỏi lại như khẳng định mình không nghe lầm...
-" Gặp tôi...gặp tôi có chuyện gì sao ?"
Nhân Tĩnh nhìn cậu bé mắt nhắm nghiền ngồi trên xe lăn.. rồi mới chậm rãi trả lời...
-" Nếu không lầm Cô  Hiếu Mẫn đang muốn tìm một bệnh viện chữa trị cho em trai của cô.."
Hiếu Mẫn ngạc nhiên nhìn Nhâm Tĩnh...
-" Đúng vậy.."
Cô không hỏi vì sao anh ta biết..giống như từ lúc đầu gặp bọn họ cô đã cảm thấy họ không hề đơn giản..Nhìn thấy Nhân Tĩnh , trong đầu Hiếu Mẫn lại hiện lên hình ảnh mờ ảo của người đàn ông kia...
-" Đây là lý do tôi đến tìm tôi.Tôi có thể giúp em trai cô chuyển viện ngay bây giờ.Còn là một bệnh viện tốt nhất đó là bệnh viện Quốc Tế Á Tâm .Cô biết chứ ?"
Sao mỗi câu nói của Nhâm Tĩnh  khiến người ta đi từ bất ngờ này, đến bất ngờ khác...
Sao lại không biết?




Bệnh Viện Quốc Tế Á Tâm là bệnh viện có tiếng và lớn nhất trong nước đội ngũ bác sĩ toàn đến từ nước ngoài chuyên môn cực kì cao..Nhưng viện phí lại rất mắc toàn bộ bệnh nhân ở đó , gia thế không hề đơn giản ,đa số dành cho giới chính trị hoặc các giới thượng lưu....
Bao năm qua Hiếu Mẫn cũng đã từng mong có một ngày được đưa em trai vào đó chữa trị, nhưng đó chỉ là ước mơ ...
Tiểu Du cũng bị hù dọa đến miệng cũng khép lại được...
 Nhân Tĩnh rất kiên nhẫn chờ đợi....
Qua một lúc lâu Hiếu Mẫn mới tìm lại tiếng nói...
-" Vì sao muốn giúp tôi, điều kiện các anh là gì? "
Hiếu Mẫn vốn là cô gái thông minh
không tự nhiên họ lại muốn đưa tay giúp cô...
Nhưng trên đời này có gì là không thể ?
-"Cô rất thẳng thắng.Nhưng tiếc rằng , tôi chỉ làm theo chỉ thị..Còn điều kiện Cô nên gặp trực tiếp chủ tịch của tôi để biết rõ hơn.."
Chủ tịch?là người đàn ông kia sao ?
Người đàn ông đó có thế lực như thế nào ?
Dĩ nhiên Hiếu Mẫn cô không ngốc.Bọn họ biết rõ cô đang rơi vào tình thế khó khăn.
.Chắc chắn đã điều tra và nắm rõ mọi thông tin từ cô..Với lại họ không ngại đối đầu với Phó Kiến Ngụy để giúp đỡ cô.Chỉ riêng điều đó cho thấy người đàn ông được gọi là " chủ tịch " có thân phận không hề đơn giản...
-" Tôi có thể biết tên anh ta được không ?"
Nhân Tĩnh nhếch môi...
-" Bây giờ tôi chưa thể tiết lộ.Cô Hiếu Mẫntôi thì rất có nhiều thời gian để chờ đợi nhưng tôi vẫn mong cô cho tôi câu trả lời càng nhanh càng tốt.Vì..."
Nhân Tĩnh nhìn xuống Phác Thiên Ngạn..
-" Tôi sợ em trai cô không đủ sức khỏe để chịu đựng thêm được nữa "
Hiếu Mẫn nhìn theo tầm mắt và lời nhắc nhở của anh ta...Chỉ thấy em trai cô sắc mặt ngày càng tái nhạt môi cũng tím tái đi..
Hiếu Mẫn hốt hoảng lấy tay xoa mặt em trai.Cô đâu còn đường nào lựa chọn...
Cô biết so với Phó Kiến Ngụy bọn người nay cũng nguy hiểm không kém.Nhưng giờ để cứu em trai mình , cô không thể không đồng ý...
-" Được! vậy phiền anh giúp tôi đưa em trai tôi nhập viện gấp.."
Tiểu Du thấy Hiếu Mẫn thỏa hiệp , Tiểu Du bước lên trước chắn ngang ...
-" Chị...mình có cần suy nghĩ lại không chị..em sợ bọn họ ..."
-" Tiểu Du...chị không còn lựa chọn nào khác.Em nhìn xem Tiểu Ngạn không thể chờ đợi được nữa.Tiểu Du chuyện này em đừng nói gì với Ana, được không ?"
Tiểu Du vừa bất lực vừa đau lòng..Cô quen biết Hiếu Mẫn hai năm , cô rất hiểu Hiếu Mẫn là người như thế nào, cốt cách thanh cao chưa bao giờ nhiễm bụi trần dù sống trong thế giới cạm bẫy...
Nhưng hôm nay Hiếu Mẫn quyết định buông xuôi...thỏa hiệp một cách dễ dàng như vậy..Tiểu Du biết Hiếu Mẫn rất đau lòng và uất ức...
-" Dạ.."
Hiếu Mẫn vỗ nhẹ bàn tay cô gái nhỏ , thay lời cám ơn..rồi quay sang  Nhân Tĩnh...
-" Chúng ta có thể đi được chưa "
-" Để tôi"
Nhân Tĩnh cũng không làm mất thời gian...
tiến đến dành lấy đẩy xe lăn.Hai tên thuộc hạ cũng lấy từ tay Tiểu Du túi lớn túi nhỏ..tiến ra phía xe..


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK