• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hách Liên Xuân Thủy xé tai lão, cười nói: "Sao? Tư vị có dễ chịu không? Vưu Tri Vị đau đến mức chỉ còn nước kêu la, cả việc nhấc tay ôm tai cũng không đủ sức.

Hách Liên Xuân Thủy thốt: "Cho dù ta không động thủ giết ngươi, cứ để ngươi chảy máu, máu của ngươi chảy nửa ngày hay một ngày không hết sao?".

Vưu Tri Vị đã sớm bị hù hồn phi phách tán, bây giờ lại đau như mũi nhọn đâm thấu xương, còn dám trả giá gì nữa, nhịn đau nói: "Giải dược... trong vạt áo của ta".

Hách Liên Xuân Thủy nhướng mày: "Đây là ngươi tự dâng đó, ta không có đáp ứng ngươi gì hết". Một tay y còn cầm cái tai đẫm máu, bộ tướng tôn quý văn nhã, có một thứ khí chất như ngọc như ngà, da thịt trắng trẻo ửng đỏ, ánh chiếu thành một bức đồ họa quỷ dị đến cùng cực.

Thập Nhị Lang đi qua, quả nhiên lấy ra được bảy tám bình bột thuốc trong áo Vưu Tri Vị.

Vưu Tri Vị nói: "Đem dược vị màu lục hòa với màu trắng, uống một ít dược phấn là xong... Cầu xin ngươi cầm máu cho ta có được không?".

Hách Liên Xuân Thủy cười thốt: "Chuyện đó đâu phải không thể, bất quá ngươi uống trước một chút rồi hãy nói". Y là phòng Vưu Tri Vị định đồng quy ư tận, trộn bậy hợp thành một thứ độc dược, hại mọi người cùng mất mạng.

Thập Nhị Lang liền hội ý, bóp mũi Vưu Tri Vị, nhét một nhúm bột thuốc vào họng lão, Vưu Tri Vị anh hùng nhất thế, cho dù trước khi lão chưa có võ công, nghề nấu nướng đã danh vang thiên hạ, ai dám bất kính với lão chứ? Sau này lão dựa vào món tuyệt học đó, khiến cho nhân sĩ võ công cao cường vì sướng cửa miệng mà không ngại dùng tuyệt nghệ của bọn họ đổi lấy một bữa ăn lão nấu. Vưu Tri Vị võ công cao dần, danh tiếng cũng càng lớn, người có thể thỉnh mời lão cũng càng có mặt mũi, mà võ công lão học cũng càng lúc càng tinh thâm, nhân vật võ lâm bình thường về mặt võ công quyết không động được tay chân lão, nói gì tới thỉnh mời được lão? Hôm nay lão chịu hành hạ như vầy, cũng là lần đầu trong đời, vừa thất kinh vừa đau đớn, biến thành hoảng vía không có kế sách, lòng can đảm tiêu tán hết.

Hách Liên Xuân Thủy thấy Vưu Tri Vị uống thuốc mà không có hiện tượng lạ gì, liền mau mắn phong bế huyết mạch gần tai Vưu Tri Vị, không để lão mất máu quá nhiều mà chết, một mặt ra hiệu cho Thập Nhất Lang, Thập Nhị Lang và Thập Tam Muội đi cho quần hiệp uống giải dược.

Giải dược vừa uống vào, Cao Kê Huyết và Vi Áp Mao công lực thâm hậu hơn, rất mau chóng phục nguyên gần như hoàn toàn.

Cao Kê Huyết chỉ Vưu Tri Vị nói với Hách Liên Xuân Thủy: "Thứ bại hoại này không thể tha đâu!".

Hách Liên Xuân Thủy thốt: "Ta vốn không tính tha cho lão".

Vưu Tri Vị giọng thảm thiết: "Chư vị đại hiệp, niệm tình mọi người đều là đồng đạo giang hồ, tha cho ta một mạng cho này đi!".

Cao Kê Huyết cười lạnh: "Hồi nãy đâu thấy ngươi tha cái mạng gà của tiểu đệ ta!".

Vưu Tri Vị lớn tiếng: "Giết ta đối với các người đâu có lợi thế gì!".

Hách Liên Xuân Thủy thốt: "Không giết ngươi đối với bọn ta cũng đâu có ưu điểm gì". Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Vưu Tri Vị vội vàng nói: "Các người trên đường khó tránh khỏi phải ăn uống đỡ đói, các người giết ta rồi, bao nhiêu trù sư đầu bếp nấu nướng trong thiên hạ đều sẽ không bỏ qua cho các người, có muốn phòng cũng phòng không được; lưu ta lại, bất kể ăn uống gì, ta dùng cái đầu lưỡi trứ danh này đi nếm là phân biệt được hết, sao nhất định phải giết ta một cách khốn khổ chứ?".

Hách Liên Xuân Thủy cười thốt: "Ồ, ta quên ngươi là vua đầu bếp trong thiên hạ, giết ngươi nào khác gì đối đầu với bao tử của mình... Nhưng nếu không giết ngươi, ta lại làm sao mà tin ngươi được".

Vưu Tri Vị cơ hồ muốn bật khóc: "Ngươi nhất định phải tin ta... Ta đã bị các ngươi kềm chế, ta còn có thể làm gì nữa...".

Hách Liên Xuân Thủy thốt: "Ồ! Chỉ một chút không cẩn thận, để ngươi chạy thoát thì sao? Vậy thì bọn ta không phải nguy hiểm vô cùng sao?". Nói xong khe khẽ ấn tay lên huyệt "Bách hội" của lão, chỉ cần phát lực là lập tức có thể lấy mạng Vưu Tri Vị.

Vưu Tri Vị bị Hách Liên Xuân Thủy chơi đến mức cầu sống không được, cầu chết cũng không xong, chợt nghe Tức đại nương nói: "Trước hết đừng giết lão".

Vưu Tri Vị cả mừng nhìn sang, Hách Liên Xuân Thủy ngoái nhìn Tức đại nương, Tức đại nương thốt: "Người này còn có chỗ dùng được".

Hách Liên Xuân Thủy nói: "Được!". Chợt vỗ xuống một chưởng.

Vưu Tri Vị thấy Tức đại nương đứng ra ngăn cản Hách Liên Xuân Thủy sát hại mình, nghĩ phen này được cứu, nào ngờ thình lình Hách Liên Xuân Thủy hạ sát thủ, "oạch" một tiếng, trước mắt tối hù, ngã nhào bất tỉnh nhân sự.

Hách Liên Xuân Thủy nói: "Một chưởng này ít nhất cũng bắt lão nằm trọn một ngày một đêm, im ỉm không mở mắt nổi. Tên này xảo trá cực kỳ, cần phải cẩn thận đề phòng".

Tức đại nương thở dài u uẩn: "Công tử, ta không ngờ được chuyện này, ngươi lại...".

Hách Liên Xuân Thủy cười khà khà: "Đại nương luôn luôn nghĩ tên tiểu yêu quái ta là hạng vô tín vô nghĩa, phải không?".

Tức đại nương chợt nghiêm mặt: "Thật ra ngươi đâu có dẫn binh mã theo, có đúng không?".

Hách Liên Xuân Thủy cũng nghiêm nghị: "Ta đến giúp nàng, gia nghiêm vốn không cho phép, ta chỉ lén lút dẫn theo hai chục người, hiện tại còn lại chưa tới phân nửa, thực lực tuyệt đối không có cách nào cù cưa với bọn chúng, cho nên nơi này thủ không được, nhất định phải triệt thoái".

Hách Liên Xuân Thủy dẫn "Hoa Gian Tam Kiệt", sáu tay khoái đao, Cự nhân La Bàn Cổ, Thổ Cẩu Thổ Ngưu, Thập Nhất Lang, Thập Nhị Lang, Thập Tam Muội, Hổ Đầu Đao Cung Thúy Hoàn, Tứ đại gia bộc, tổng cộng hai mươi người đến giải nguy Hủy Nặc Thành, nhưng lúc cản chân Lưu Độc Phong đuổi bắt Tức đại nương, hy sinh nặng nề, thêm vào chiến dịch đánh sụp Cố Tích Triều bắt giữ Vưu Tri Vị, phe Hách Liên Xuân Thủy chỉ còn lại Thập Nhất Lang, Thập Nhị Lang, Thập Tam Muội, Cung Thúy Hoàn cùng Tứ đại gia bộc tám người mà thôi.

Thực lực như vậy, dĩ nhiên ngăn trở không được đại đội quân mã của Hoàng Kim Lân.

Tức đại nương thốt: "Đã là như vậy, bọn ta tức khắc ly khai".

Vi Áp Mao lo giải trừ dược lực cho bộ hạ, Cao Kê Huyết nói: "Trên lầu còn có người, ta đi xử lý".

Thích Thiếu Thương thốt: "Thiết nhị gia ở bên trên, ta đi xem xem; không có hắn trượng nghĩa tương trợ, bọn ta e rằng đã sớm phơi thây rồi, hắn bị người ta ép hại, đều là vì cứu bọn ta".

Hách Liên Xuân Thủy ngạc nhiên hỏi: "Thiết nhị gia? Hắn là...?".

Nói chưa dứt lời, chợt nghe tín hiệu ba dài hai ngắn, cứ như sói gừ chó sủa, nhưng lắng nghe kỹ lại giống như quái thú gào rít, chói tai cực kỳ.

Hách Liên Xuân Thủy nhíu mày.

Cao Kê Huyết nói: "Gì vậy?". Chợt nín bặt, chỉ nghe một tràng tiếng động khẽ khàng, như có người đang đục quan tài dưới lớp bùn lầy, rất lờ mờ khó nghe.

Lúc này lại là tiếng rít hai dài ba ngắn, so với hồi nãy còn cấp xúc hơn.

Tiếng vọng khan khản đùn đục đặc biệt làm cho người ta cảm thấy rờn rợn sởn tóc gáy.

Lần này đến phiên Thích Thiếu Thương hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?".

Hách Liên Xuân Thủy mặt sa sầm: "Đến nhanh ghê!".

Cao Kê Huyết thần sắc càng nghiêm trọng: "Tính toán đúng giờ ghê!".

Lúc này ám hiệu thay phiên nhau vang lên, càng lúc càng sắc bén gấp gáp.

Hách Liên Xuân Thủy nói: "Người đến không nhiều, nhưng quyết không dễ đối phó, đã công phá hai phòng tuyến của bọn ta!".

Cao Kê Huyết biến sắc: "Không xong, đối phương đã tấn công đến gần".

Vi Áp Mao rướn người: "Bọn ta thoái hay là đánh?".

Cao Kê Huyết đáp: "Không còn kịp chọn lựa rồi".

Hách Liên Xuân Thủy lúc hai người đối thoại đã đi mở cửa điếm, hít một hơi dài, sải bước đi ra.

Trăng sáng chiếu rọi.

Đường trường mờ sương.

Một cỗ kiệu hiện ra ở đầu đường, bánh gỗ khổng lồ đang lọc cọc lăn tới, chầm chậm đến gần.

Rèm kiệu phủ thấp.

Trước kiệu sau kiệu thấp thoáng có vài bóng người y phục trắng như tuyết. Giữa ánh trăng khuya khoắt, cỗ kiệu đó có một thứ sát khí quỷ dị khôn tả.

Hách Liên Xuân Thủy hoành thương trước ngực, cho dù y biết người đến nhanh như vậy, y cũng không ngờ được đối phương xem ra đến đây mà không tốn một giọt máu.

Y hoành thương đứng đó, có một khí khái một mình chống vạn quân ngạo nghễ quần hùng, lại bị sát khí giá buốt kia làm chấn động.

Lúc này y chợt cảm thấy sát khí của mình vụt tăng lên!

Bởi Thích Thiếu Thương đã đứng kề bên y.

Y liền cảm thấy một luồng khí thế khích động, khiến cho tà áo của y phất phơ lên!

Thích Thiếu Thương đi ra, bảo kiếm "Lưu Tình" màu đỏ tươi đang lung lay chĩa về phía xe kiệu.

"Ngươi ép ta vào đường chết, ta bắt ngươi chết trước!".

Cỗ kiệu chợt ngừng lại.

Hoàn toàn im ắng.

Im ắng đến mức cả tiếng chớp mắt của một con chim ăn đêm trong cánh rừng bên đường cũng thấp thoáng có thể nghe thấy.

Thích Thiếu Thương chợt cảm thấy trong vùng tĩnh mịch này có một thức cảm giác áp bức chưa từng gặp qua.

Chỉ nghe một thanh âm có hơi mà không có sức từ trong kiệu vang lên: "Là ngươi?".

Hách Liên Xuân Thủy múa thương một vòng, vù vù vang vọng, phảng phất muốn mượn uy lực của thương phong để phá trừ sát khí tịch mịch thê lương như đao phong kia.

Hách Liên Xuân Thủy lớn tiếng quát: "Còn có ta!".

Trong kiệu hoàn toàn không có phản ứng.

Im lặng một hồi, rèm kiệu hơi động đậy, bàn tay cầm thương của Hách Liên Xuân Thủy không khỏi nắm chặt.

Trong kiệu lại truyền ra một giọng nói không có sức nhưng rõ rệt có thể nghe được: "Ta chỉ muốn bắt phạm nhân, kẻ kề cận không liên quan".

Cao Kê Huyết cũng đứng dậy đi ra, lên giọng: "Không liên can hay liên can thì bọn ta đều là người đứng cùng một đường!".

Người trong kiệu khe khẽ húng hắng một tiếng, lại một tiếng, sau đó tĩnh lặng, tựa hồ đợi cho hơi thở bình tĩnh lại rồi mới nói: "Ồ, thì ra các ngươi trăm phương ngàn kế cản trở ta tiến tới là vì muốn bảo vệ hắn!".

Hách Liên Xuân Thủy cả giận: "Nói bậy!".

Người trong kiệu liền không nói gì.

Bánh gỗ lại bắt đầu lọc cọc chuyển động.

Kiệu lại ép gần về phía điếm.

Hách Liên Xuân Thủy thấp giọng nói với Thích Thiếu Thương: "Lưu Độc Phong đã đuổi đến, xem ra quyết không có ý tốt, một khi trận chiến bắt đầu, ngươi lập tức dẫn Tức đại nương đi!".

Thích Thiếu Thương ngây người, nhịn không được thốt: "Ta đã một lần lâm trận bỏ chạy, người không trách ta sao?".

Hách Liên Xuân Thủy không ngờ Thích Thiếu Thương lại nói như vậy, cũng ngẩn người một hồi mới thốt: "Ta không phải là cứu ngươi, cũng không thể cứu ngươi, ta muốn cứu Đại nương, vì Đại nương mới cứu ngươi, cho nên trách nhiệm của ngươi là dẫn Đại nương chạy thoát, nhiệm vụ của ta là giúp ngươi và Đại nương chạy thoát, chuyện khác ta không lo tới!".

Thích Thiếu Thương thốt: "Rất hay!".

Hách Liên Xuân Thủy hỏi: "Rất hay cái gì?".

Thích Thiếu Thương thốt: "Lần này Lưu Độc Phong sẽ không bỏ qua cho ta, ta không thể bị y bắt giữ, một khi bị bắt giữ, nhất định sẽ tự sát, Đại nương phiền ngươi chiếu cố cho".

Hách Liên Xuân Thủy mặt đỏ bừng: "Nói bậy!".

Thích Thiếu Thương đôi mắt chăm chú nhìn y, gằn từng tiếng: "Đại nương theo ngươi, ta rất an tâm".

Hách Liên Xuân Thủy chợt cảm thấy được sự tín nhiệm và thiện ý trong mắt chàng, trong lòng trào dâng một niềm cảm động, lúc này kiệu đã ép đến gần mọi người, Hách Liên Xuân Thủy vụt ngước đầu, nói với Thích Thiếu Thương: "Một khi động thủ là phải đi liền!".

Thích Thiếu Thương gắng gật đầu.

Trừ phi mình lại lọt vào tay của đám Cố Tích Triều, chàng không ngại tìm chết, nếu không, chàng nhất định phải sống còn, hơn nữa phải sống cùng Tức đại nương.

Cao Kê Huyết lúc này quát lớn: "Dừng lại!".

Kiệu vẫn chầm chậm tiến tới.

Cao Kê Huyết hai ống tay áo như buồm hứng gió, phần phật không ngưng.

Ngân thương của Hách Liên Xuân Thủy chợt trầm xuống, "bình" một tiếng đập lên mặt đất!

Thình lình bốn bóng người từ bốn góc độ khác biệt bắn nhanh tới kiệu!

Bốn người này thân thủ cực nhanh, đến nửa đường vụt chuyển đổi: bốn người vốn từ bốn mặt đông tây nam bắc bắn xéo về phía kiệu, nhưng lúc này người hướng đông thân hình như sựng lại trên không, vọt lên cao, dùng thế Thái sơn áp đỉnh từ bên trên lao xuống, giáng thẳng xuống đỉnh kiệu!

Người phía nam thân hình trên không trung như con cá lắc mình, biến thành quét ngang mé kiệu; người phía tây thân hình hạ nhanh xuống, ụp xuống dưới lăn vào đáy xe; người mặt bắc thân hình búng lộn, vòng ra sau kiệu, qua một sát na, binh khí của bốn người đồng thời xuất thủ!

Bốn binh khí này đều kỳ dị vô cùng, lúc vừa rút ra, chỉ là binh khí ngắn đen sì, nhưng chỉ trong nháy mắt, bọn họ còn đang trên không, song thủ phất nhanh, binh khí ngắn nối xếp thành binh khí dài, bốn người bốn binh khí dài, tiếng rít gió chói tai, nhất tề đâm vào kiệu!

Hách Liên Xuân Thủy một thương đập lên mặt đất, chính là ám hiệu hạ lệnh cho bốn người này xuất thủ công tập.

Y cảm thấy vừa lòng vô cùng, "Tứ đại gia bộc" này đâu phải là người y nuôi dưỡng, mà là bộc dịch tận trung đời đời của Hách Liên gia tộc, cha con Hách Liên Nhạc Ngô đối đãi bọn họ như người nhà, bọn họ cũng cúc cung tận tụy với Hách Liên gia, liều chết không hối tiếc.

Tứ đại cao thủ chia bốn góc độ, dùng bốn thứ thủ pháp, binh khí khác biệt, đủ có thể đánh nát cỗ kiệu trong một sát na!

Ngân thương của Hách Liên Xuân Thủy nhắm đúng vào rèm kiệu.

Chỉ cần người trong kiệu vì để tránh thế công hung mãnh mà lướt ra khỏi kiệu, ngân thương của y liền lập tức phát ra một chiêu lôi đình!

Đối phó hạng cao thủ như Lưu Độc Phong, quyết không thể cho phép ông ta có một chút đất để thở.

Nhưng biến hóa tiếp đó không những làm cho Hách Liên Xuân Thủy không ngờ được, cả Thích Thiếu Thương từng mấy lần giao thủ với Lưu Độc Phong cũng không tưởng tượng nổi.

Rèm thoáng vén lên.

Một ngón tay trắng nhợt như rẽ cánh hoa hứng hạt sương, rồi lập tức lại rụt vào trong.

Một luồng bạch quang dài thượt thần tốc đánh lên cán kềm của bộc nhân cầm cây kềm khổng lồ!

Bộc nhân đó rên khan nửa tiếng, cây kềm khổng lồ thoát khỏi tay bay ra, bạch quang bẻ quẹo, phản hồi bay bắn, đánh trúng sườn trái của gã, thân hình gã rơi xuống, bay xéo ra!

Cây kềm lại xảo hợp đập lên cự phủ của một bộc nhân khác, "keng" một tiếng hoa lửa tung tóe, cây búa của bộc nhân đó tự nhiên cũng mất đi uy lực.

Bộc nhân cầm kềm lại ngã nhào về phía bộc nhân xài cự tiễn!

Bộc nhân kia phải lập tức thu chiêu, đón đỡ lấy đồng bọn.

Hai người lảo đảo loạng choạng, vừa hay phong bế thế công của bộc nhân cầm cự tỏa, bộc nhân này chỉ đàn thu cự tỏa lại, nhảy tránh giới bị.

Bộc nhân đầu tiên tới giờ mới phát hiện ghim trên huyệt "Đại hoành" ngang hông mình là một đồng tiền.

Đồng tiền này khảm trên huyệt đạo của gã, lại không làm tổn thương da thịt của gã, nhưng hiệu dụng nó phát huy, không còn nghi ngờ gì nữa, đã hóa giải hết một chiêu Tứ đại bộc phó liên thủ.

Mà lại không đả thương người nào cả.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK