• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bóng trắng "vèo" một tiếng, bay lên lầu các của An Thuận sạn.

Bạch y nhân vừa vọt lên, công thế của năm người liền không đánh ra được.

Bởi lúc này mà công kích cỗ kiệu, rất dễ để địch nhân từ trên cao thừa cơ đánh xuống.

Năm người đều là hảo thủ võ lâm ứng biến thần tốc, đương nhiên biến lúc nào công, lúc nào thủ.

Người đó một tay nắm giữ lan can, dưới ánh trăng, bị lầu che khuất, mặt mũi nhìn không rõ lắm, chỉ nghe y nói: "Nếu ta có ý hạ độc thủ, các ngươi còn có thể năm người liên thủ sao?".

Tức đại nương bỗng "í" một tiếng, nàng phát hiện trên búi tóc mình không biết từ hồi nào có khảm một hạt châu màu xanh biếc tinh oanh, tới giờ nó mới rớt xuống.

Thích Thiếu Thương cũng biến sắc mặt.

Chàng phát hiện một mũi tụ tiễn màu vàng tinh xảo đâm xuyên qua ống tay áo.

Cao Kê Huyết mặt cũng đỏ bừng, vạt dưới trường bào của hắn cắm bốn mũi Bạch Cốt Táng Môn châm chỉnh chỉnh tề tề.

Mấy mũi ám khí đó toàn là hồi nãy lúc Thích Thiếu Thương cùng Cao Kê Huyết từ trên không hạ xuống, lúc Tức đại nương rút kiếm chưa kịp thoái ra sau, bạch y nhân trong kiệu phát ra, nhưng đều nương tay, không sát thương bọn họ.

Năm người bọn họ hợp kích, bạch y nhân không có cách nào ngồi trong kiệu ứng phó, nhưng nếu bạch y nhân đã hạ sát thủ hồi sớm, bọn họ làm sao có thể còn năm người để liên thủ?

Năm người đều là hảo thủ võ lâm thông minh tuyệt đỉnh, thứ tình trạng này bọn họ đương nhiên hiểu thấu.

Bạch y nhân trong kiệu không có ý đả thương họ, điểm này cũng là là chuyện rành rành rõ ràng, nhất thời năm người đều đưa mắt nhìn nhau, công kích hay là không công kích?

Thúc thủ chịu trói hay là kháng cự đến cùng?

Người kia võ công cao như vậy, thật ra là ai?

Bất kể là ai, Thích Thiếu Thương, Tức Hồng Lệ, Cao Kê Huyết, Vi Áp Mao, Hách Liên Xuân Thủy cũng không có cách nào ngăn trở một trường kịch đấu.

Bởi dãy lầu phòng đối diện lòng đường đột nhiên bung mở hết, tổ phục binh Cao Kê Huyết và Vi Áp Mao đã dự tính an bài ùa ra.

Thình lình, lan can gãy lìa.

Đợt công kích nhắm bạch y nhân phát động.

Đợt công kích của mười mấy người hoàn toàn hụt hẫng.

Bạch y nhân vừa lên nóc nhà, thân pháp lanh lẹ vô cùng, nhưng Thích Thiếu Thương "í" một tiếng, chàng vừa phát hiện lối bạch y nhân lộn vọt lên toàn là dựa vào một luồng chân khí vận chuyển và lực của song thủ, mà đôi chân người đó không có sức mềm như cọng bún, không ngờ tựa như tàn phế!

Cùng một lúc Thích Thiếu Thương kinh ngạc, Cao Kê Huyết cũng thất thanh: "Lẽ nào là y!". Hách Liên Xuân Thủy cũng biến sắc: "Là y!".

Lúc đó bạch y nhân đã lên đến nóc nhà, ai ai cũng không thể tưởng tượng được một người tàn phế mà thân thủ mẫn tiệp như vậy.

Chỉ là y vừa lên đến nóc nhà, trên nóc nhà lại ló ra mười mấy đại hán.

Những đại hán này như sói như cọp tấn công về phía bạch y nhân.

Bạch y nhân bỗng thốt: "Các ngươi mà gắng gượng ép bức nữa, ta phải khai sát giới đó".

Cao Kê Huyết và Vi Áp Mao hai thân ảnh một cao một béo lướt lên mái ngói, cản trước người bạch y nhân.

Bọn họ đã biết kẻ đến là ai.

Bọn họ không muốn để thủ hạ nhào vào tìm chết.

Cao Kê Huyết và Vi Áp Mao lướt lên nóc, Thích Thiếu Thương và Tức đại nương cũng không còn chọn lựa gì nữa.

Bọn họ cũng phi thân lên mái nhà.

Bởi bọn họ biết người đó không xuất thủ thì thôi, một khi xuất thủ, sợ rằng kẻ trong đương kim võ lâm có thể sống sót dưới ám khí của y chỉ có lác đác vài người.

Thích Thiếu Thương và Tức đại nương vừa lướt lên nóc nhà, Hách Liên Xuân Thủy cũng không còn đường chọn lựa.

Y phải bảo vệ Tức đại nương.

Y phải hoàn thành tâm nguyện của Tức đại nương.

Cho nên y càng không thể để Thích Thiếu Thương bị bắt hoặc bỏ mạng.

Y cũng chỉ còn nước bay lên mái nhà.

Y biết vọt lên lần này, có thể sống sót hạ xuống đất hay không là chuyện không thể nắm chắc được.

Nhưng y không còn chọn lựa nào khác.

Trước khi y nhảy lên, quát dài một tiếng: "Hủy kiệu!".

Mệnh lệnh của Hách Liên Xuân Thủy là nhắm vào "Tứ đại gia bộc".

Đối đầu với hạng cao thủ hàng đầu trong thiên hạ, cần phải sạch gọn đến cùng, trước hết hủy phá cỗ kiệu khiến hắc bạch nhị đạo nghe danh là táng đảm kia rồi hãy nói.

Hách Liên Xuân Thủy vọt lên, "Tứ đại gia bộc" lập tức nhào tới phá hủy cỗ quái kiệu kia.

Ngay lúc đó, thình lình hiện ra bốn bóng người gầy nhỏ.

Bốn tên đồng tử mặc áo tím, nhanh nhẹn linh xảo, mỗi đứa sử một đôi kim ngân tiểu kiếm, đâm về phía hạ bàn của Tứ đại gia bộc. nguồn TruyenFull.vn

Binh khí của Tứ đại gia bộc vừa thô vừa nặng, to dài đầy uy lực, nhưng bốn tên tiểu đồng nhào vào cận công, thân pháp linh động, khiến cho Tứ đại gia bộc nhất thời chật vật ứng phó.

Hách Liên Xuân Thủy song cước vừa sắp chạm trên mái ngói, bất chợt một miếng ngói bay bắn vào mắt cá chân của y.

Đòn công kích này, với võ công của Hách Liên Xuân Thủy, lách tránh đâu có khó gì, nhưng chiêu này lại nắm bắt đúng lúc xảo diệu nhất. Hách Liên Xuân Thủy mũi chân còn nửa tấc mới hạ xuống mái nhà, mắt thấy sắp đứng vững được, toàn tâm toàn ý ngưng tụ lực khí vùng hạ bàn hạ xuống, đúng ngay lúc đó, miếng ngói xé gió bay tới!

Điều này có khác gì một người đang ngưng thần trầm tư, đứng bên tai hắn la lên một tiếng là có thể khiến cho hắn giật nảy thất kinh; cũng giống như lúc đang nhồm nhoàm nhai nuốt thịt cá, bất thình lình bị xương đâm, cực kỳ dễ dàng bị ghim vào yết hầu.

Hách Liên Xuân Thủy dĩ nhiên cũng không phải là cây đèn cạn dầu.

Y vốn có thể rướn vọt lên tránh ra, chỉ là làm vậy thì hơi có vẻ khốn khổ, y quyết định tỏ rõ thực lực của mình trước mặt người kia, liền tụ lực vào mũi chân, vụt tăng tốc, vèo một tiếng, giẫm lên miếng ngói.

Một cước đó của y đạp giữ miếng ngói, lực của một cước đó có thể đạp vỡ đá, nhưng lại sử đến mức vừa hay, đè mà không giẫm nát miếng ngói.

Nhưng miếng ngói dưới chân y không ngờ lại di động như một con cá, mặc cho Hách Liên Xuân Thủy công lực bá đạo cũng không đè chặt được, giật ngược lại, trượt thẳng xuống.

Mặt ngói xéo xuống, trượt chân cả bảy thước, miếng ngói vẫn còn chạy. Hách Liên Xuân Thủy ứng biến thần tốc, mũi chân bên kia lại kịp thời đạp giữ miếng ngói.

Lúc này, miếng ngói đã bị song cước của Hách Liên Xuân Thủy dẫm lên, không còn cách nào trượt đi nữa.

Nhưng vào lúc đó, vị trí của Hách Liên Xuân Thủy cũng ở chỗ bất lợi đến cực điểm.

Chỗ y hạ chân vốn là đối diện với bạch y nhân, vị trí từ trên cao chiếm lợi thế đánh xuống, bị trượt hơn bảy thước, biến thành hoàn toàn ở hạ phong, bạch y nhân nếu dùng ám khí nữa, Hách Liên Xuân Thủy chỉ còn có hai tình thế:

Một là chết, hai là rơi khỏi mái nhà.

Sát na Hách Liên Xuân Thủy ứng phó miếng ngói dưới chân, Thích Thiếu Thương, Tức đại nương, Cao Kê Huyết, Vi Áp Mao tứ đại cao thủ đã nhất tề phát chiêu mãnh liệt.

Bạch y nhân cũng phát ra bốn ám khí.

Bốn thứ ám khí hoàn toàn khác nhau.

Ám khí của y như là bốc thuốc vậy.

Phương thuốc khác nhau, thích hợp dùng cho bệnh nhân khác nhau.

Dược vật khác biệt, đề kháng bệnh tật khác biệt.

Bốn thứ ám khí của y vừa hay phát ra nhắm đúng sơ hở trong chiêu thức võ công của tứ đại cao thủ kia.

Cho nên công thế của bốn người liền bị ngăn chặn.

Trong tay bạch y nhân đã có thêm một mũi cương tiêu. Mũi cương tiêu này vẫn còn kẹp giữa hai ngón tay của y, chưa phát ra.

Nhưng sát khí thanh thế phát ra từ ám khí này đều hoàn toàn tập trung trên mình Hách Liên Xuân Thủy.

Hách Liên Xuân Thủy nếu không muốn chết, chỉ còn nước ép mình nhảy khỏi mái nhà.

Mà Hách Liên Xuân Thủy cũng thật là ngoan cường, y hữu thủ cầm thương, giơ cao quá trán, chuẩn bị toàn lực quăng ra!

Chỉ cần bạch y nhân phát ra mũi phi tiêu đó, y liền phóng ngân thương!

--- Thà liều mạng đồng quy ư tận, cũng tuyệt không chịu lâm trận thoái rụt!

Tình huống cuộc chiến đang giằng co kiếm rút cung giương, phát tác bất kỳ lúc nào!

Dưới ánh trăng, bọn Thích Thiếu Thương bốn người nhìn thấy thần thái tiêu sái của bạch y nhân, đều không khỏi rùng mình.

Một tiêu của bạch y nhân mà phát ra, Hách Liên Xuân Thủy không nhất định có thể tiếp đỡ được.

Cũng đồng dạng, sau khi bạch y nhân lách tránh ngân thương Hách Liên Xuân Thủy dồn sức phóng sang, cũng không nhất định có thể tiếp đỡ sự công tập toàn lực của bốn người bọn họ.

Đây là sinh tử quan đầu.

Vấn đề là: ai chết? Ai sống?

Bạch y nhân không phóng cương tiêu.

Y chỉ lạnh lùng thốt: "Ngươi là "Thần thương tiểu bá vương" Hách Liên Xuân Thủy?". Y nói chuyện mà không giống như nói chuyện, cứ như từng váng mỏng tràn khỏi thùng nước.

""Thiết Dực Nghênh Phong" tụ pháp của ngươi là dùng "Tiểu Dương thần công" sai sử, đương nhiên là Vi Áp Mao; vị kia thân pháp "Ngọc Thụ Lâm Phong" vững chãi, song chưởng thi triển "Vạn Phật Thủ Thượng" vịt chó không tha, chắc là Cao Kê Huyết". Bạch y nhân nói tiếp, mỗi lần đề cập tới người nào là liếc sang đối phương một cái, chỉ nhìn một lần mà cứ như một băng kiếm đâm phập vào mặt đối phương.

Còn buốt hơn cả ánh trăng.

Còn lạnh hơn cả tuyết.

"Song kiếm như mộng thân như bông, hoa rơi hoa nở sương mù trời, kiếm pháp hay, xuất thủ độc, người đẹp như vậy, không phải Tức Hồng Lệ Tức đại nương thì đâu thể có người thứ hai". Sau đó song mục của y chăm chăm nhìn Thích Thiếu Thương, hé môi: ""Bích Lạc kiếm pháp" của người còn có tâm pháp "Điểu tận cung tàng", quyết không phải là thứ "Độc Tí Kiếm" Chu Tiếu Tiếu có thể sử. --- Ngươi là "Cửu Hiện Thần Long" Thích Thiếu Thương của "Liên Vân Trại"!".

Ngũ đại cao thủ, không ai không kinh hãi.

Bạch y nhân có thể nội trong mấy phút chốc giao thủ ngắn ngủi hô lên danh hiệu của bọn họ từ lộ số võ công.

Càng đáng sợ hơn là bạch y nhân không phải chính diện dùng chiêu đấu chiêu mà nhận được tuyệt chiêu võ công của bọn họ, mà chỉ là từ trong chiêu thức bọn họ tránh né ám khí khám phá ra thân phận của họ.

Bạch y nhân gằn một câu: "Ngươi có phải là Thích Thiếu Thương không?".

Thích Thiếu Thương tuy bị y liếc đến phát lãnh, nhưng lẫm liệt không sợ sệt, ngang nhiên đáp: "Kẻ ngươi đến bắt là ta, sao lại không biết ta là ai!".

Bạch y nhân lắc đầu: "Kẻ ta tìm bắt đương nhiên không phải là ngươi".

Câu nói này vừa thoát ra, mọi người đều ngạc nhiên.

Bạch y nhân thốt: "Kẻ ta tìm là Chu Tiếu Tiếu".

Thích Thiếu Thương chỉ mũi mình: "Ngươi nghĩ ta là Chu Tiếu Tiếu?".

Bạch y nhân gật đầu: "Chu Tiếu Tiếu cũng một tay, lúc y chạy trốn, "Thiên Diêu Nhất Phượng" Huệ Thiên Tử của "Hải Thượng Thần Sơn Yên Vân Các" cũng chạy theo y. Tay truy bắt y suốt dọc đường cũng có rất nhiều võ lâm cao thủ xuất thủ ngăn chặn, cho nên mới nảy sinh ngộ nhận lần này, các ngươi...".

Thích Thiếu Thương và Tức đại nương đều thở phào một hơi, Thích Thiếu Thương thốt: "Hay quá, nếu cả lão đại Vô Tình trong "Tứ Đại Danh Bộ" cũng đến bắt ta, vậy ta có mọc thêm một đôi cánh cũng bay không thoát".

Bạch y nhân tới giờ mới cười lên: "Thích trại chủ quá lời rồi". Nụ cười của người đó phảng phất như mùa đông giá buốt đã đi qua, hoa xuân ấm áp nở rộ, bao u ám quét sạch, mây tan trăng hiện.

Thanh niên đó chính là đại sư huynh trong "Tứ Đại Danh Bộ", vốn tên là Thành Nhai Dư, người giang hồ gọi là "Vô Tình".

Vô Tình giao thủ một phen với chúng nhân, ai ai cũng đều thán phục. Y vì thân thể yếu nhược, nội khí tiêu tán, không có cách nào luyện thành võ công, chỉ dựa vào một đôi xảo thủ, dùng ám khí quán tuyệt thiên hạ, còn có cỗ kiệu tận tay tinh chế làm cơ quan để kháng cự địch. Hai chân của y tàn phế, lại dùng nghị lực vô bì luyện thành tuyệt thế khinh công, ngũ đại cao thủ liên thủ mà cũng không đả thương được y chút nào.

Một người tàn phế cơ thể yếu đuối lắm bệnh như vậy lại là danh bộ hàng đầu danh chấn thiên hạ, Thích Thiếu Thương vết thương cụt tay còn chưa thuyên giảm, thấy vậy trong lòng cũng không khỏi phấn chấn.

Vô Tình hỏi: "Không biết Thích trại chủ vì sao lại trốn chạy? Ai đuổi bắt ngươi? Sao lại đến nước này?".

Thích Thiếu Thương thở dài thườn thượt: "Chuyện này nói ra thì dài... Nói ra ngươi còn có một vị tri giao đang ở đây với bọn ta".

Vô Tình nhướng mày: "Ồ!".

Cục diện khẩn trương giữa Vô Tình và bọn Thích Thiếu Thương đã hòa hoãn, bốn tên tiểu đồng cùng Tứ đại gia bộc bên kiệu phía dưới cũng chia nhau dừng tay.

Cao Kê Huyết biết thanh niên bạch y cực kỳ khó đụng vào trước mắt đâu phải là địch nhân, như quăng bỏ được tảng đá trong đầu, xen miệng cười nói: "A, thì ra là hiểu lầm".

Vi Áp Mao vốn toàn thân bạnh cứng, cũng buông lơi đi: "Chu Tiếu Tiếu là Đường chủ của "Thiên Linh Đường", đó giờ rất có danh tiếng, không biết phạm tội gì mà phải nhọc danh bộ truy tập vậy?".

Vô Tình hừ lạnh: "Chu Tiếu Tiếu danh tiếng vang dội, nhưng chuyện hắn làm xấu xa không chịu nổi, ta vì cơ duyên xảo hợp, biết được tội lỗi của hắn, không phải phụng mệnh sư phụ bắt hắn, cũng không phải Hình bộ muốn bắt hắn, chỉ là ta muốn vạch trần tội trạng của hắn...". Y ngưng một chút rồi nói: "Dọc đường có rất nhiều người bị tên ngụy quân tử đó lừa gạt, chống đối lại ta, ta vì đi bắt tên này mà đã đắc tội với không ít bằng hữu trên giang hồ".

Tức đại nương thấy lúc Vô Tình nói chuyện, mục quang thấp thoáng vẻ phẫn nộ, biết Vô Tình rất hận Chu Tiếu Tiếu, lại không biết Chu Tiếu Tiếu đã phạm tội tày trời gì.

Ngay lúc đó, chợt nghe Vô Tình quát: "Ai?!".

Một bóng người lướt nhanh lên mái nhà.

Người này đến vô cùng thần tốc, nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi, cả bọn Cao Kê Huyết, Hách Liên Xuân Thủy ngũ đại cao thủ cũng hoàn toàn không phát hiện trước khi chuyện xảy ra, nhờ có Vô Tình quát lên một tiếng mới cảnh giác!

Người đó lướt thẳng lên trên, chỗ y lướt tới lại là nơi mai phục ngầm của Hách Liên Xuân Thủy: trạm phòng thủ của Thập Nhất Lang, Thập Nhị Lang cùng Thập Tam Muội.

Ba bóng người, ba luồng đao quang cuộn tới kẻ đến.

Chỉ nghe một tiếng la hoảng, ba luồng đao quang như ánh chớp giật bay lọt vào khoảng không đêm tối.

Thân thể của ba người bị một thứ lực lượng kỳ dị đánh bay về phía Hách Liên Xuân Thủy, Cao Kê Huyết, Vi Áp Mao.

Hách Liên Xuân Thủy, Cao Kê Huyết, Vi Áp Mao còn đang hoang mang về chuyện này, chưa kịp ứng biến, chỉ biết vội vàng đón đỡ ba người bay tới.

Kẻ đến bộc phát về phía Thích Thiếu Thương.

Thích Thiếu Thương quát lớn một tiếng, xuất kiếm đâm ra.

"Lưu Tình" bảo kiếm vốn màu đỏ rực, Thích Thiếu Thương chợt vận lực, thân kiếm hiển hiện màu đỏ vàng trong bóng tối, đây thẳng về phía kẻ đến.

Kẻ đến hoành kiếm đón đỡ, kiếm cầm trong tay màu bích lục, giống như mắt sói trong màn đêm âm trầm.

Song kiếm chạm vào nhau, hồng quang phụt tắt, lục quang phình trương.

Tức đại nương thấy Thích Thiếu Thương ngộ hiểm, song kiếm cấp tốc đâm sau lưng kẻ đến, kẻ đến xoay tay tung một kiếm, kiếm quang màu đỏ bạo phát, đoản kiếm của Tức đại nương chỉ còn nước vội vã thoái tránh.

Lục kiếm của kẻ đến đã chĩa lên yết hầu của Thích Thiếu Thương.

Hồng kiếm đã lọt vào tay của người đó, hắn dùng thanh kiếm đoạt được đánh lùi Tức đại nương.

Tức đại nương thoái né là vì nàng hoàn toàn không ngờ kẻ đến có thể nội trong một chiêu khống chế được Thích Thiếu Thương.

Tức đại nương, Hách Liên Xuân Thủy, Cao Kê Huyết, Vi Áp Mao vừa định xông tới, Thích Thiếu Thương đã bị kẻ đến chế ngự.

Chợt nghe một người lạnh lùng thốt: "Thả y ra".

Kẻ đến ngây người, phát giác một mũi phi đao không hơi không tiếng đã đến cách lưng mình ba thước, đột nhiên dừng sựng lại, chỉ cần bạch y nhân ra sức đẩy tới, sẽ liền bắn nhanh qua.

Cự ly ngắn như vậy, hắn có thể tránh thoát được không?

Ám khí đáng sợ như vậy, hắn có thể ứng phó được không?

Hắn cũng không biết.

Hắn không thu kiếm.

Mũi kiếm vẫn chĩa lên cổ Thích Thiếu Thương.

Hắn từ từ quay đầu lại.

Hắn chỉ biết một chuyện, thủ pháp ám khí cao minh như vậy, trên trời dưới đất tuyệt đối không có quá ba vị.

Hắn hy vọng là vị hắn muốn gặp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK