• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


"Lỡ thôi mà, tôi thật sự không biết gì cả." Người thanh niên biện bạch rằng, "Nếu không lúc mới vào học tôi đã làm thế rồi, cần gì chờ đến bây giờ."
Cậu ta lại nhìn sắc mặt người xung quanh, do dự nói: "Tôi chỉ mới nhập học, đúng là không có tư cách sử dụng cơ giáp, tôi sẽ trả lại Bạch Điểu cho học viện..."
Song, mọi người ở đây đều biết bản chất đặc biệt của Bạch Điểu.
Cho dù cậu ta cắt kết nối với Bạch Điểu, nếu không có người thứ hai cũng đánh thức được Bạch Điểu thì cậu ta vẫn có thể mang Bạch Điểu đi khi đã tốt nghiệp.
Chế tạo một bộ cơ giáp không khó, nhưng cơ giáp tiêu hao rất nhiều năng lượng.

Trong tất cả các chiến sĩ tinh thần lực cấp SSS, điều khiển được cơ giáp và thể hiện được kỹ năng thực sự của mình chỉ chiếm mười phần trăm thôi.
Hơn nữa, ý nghĩa của Bạch Điểu rất khác, nó là cơ giáp Tư Huỳnh đã từng sử dụng, nhận được tất cả sự vinh quang và chú ý.
Thanh niên đánh thức được Bạch Điểu chỉ bằng tinh thần lực bị rò rỉ một xíu, điều đó cũng đủ chứng minh cậu ta là người rất tài giỏi.
Mọi người thầm suy đoán liệu Tư Tuân có nhân cơ hội này để tỏ lòng ưu ái với người thanh niên và chiêu mộ cậu ta về trại của mình hay không.
Dù sao thì kể từ khi Tư Huỳnh ra đi, nhà họ Tư gần như không có ai nối nghiệp, bên ngoài cũng từng có người đồn rằng quân đội Liên Minh sắp bị giải tán.
Tư Tuân im lặng, ánh mắt càng lạnh lùng hơn khi nhìn thấy mái tóc bạc bên tai.
"Cậu không biết ư?" Một lát sau, y cười lạnh hỏi: "Tinh thần lực của cậu đến từ đâu mà cũng không biết à?"
Dường như trọng điểm của y chỉ là tại sao người thanh niên đánh thức được Bạch Điểu, chứ không thèm quan tâm điều gì khác.
Người thanh niên nghe thế trên mặt hiện lên một tia hoảng loạn trong thoáng chốc.
Tư Hạ Phổ thấy thế kịp lên tiếng thay cậu ta: "Mặc dù Bạch Điểu đặc biệt, nhưng trước đây nó cũng từng gặp phải tình huống tương tự.

Tôi tin rằng đây chỉ là trùng hợp thôi."
Tư Tuân vẫn không chịu tha: "Vậy ư? Sao tôi chưa nghe nói bao giờ nhỉ?"
Tư Hạ Phổ không đáp, chỉ muốn kết thúc chủ đề này thôi: "Nếu Lục Cực bằng lòng trả Bạch Điểu về viện bảo tàng lịch sử thì cứ vậy trước đi."
Lục Cực chính là tên của người thanh niên đó, khi Tư Hạ Phổ nhìn cậu ta thì trông ôn hòa hơn: "Cậu dùng quá nhiều tinh thần lực, nên nghỉ ngơi nhiều đi thôi, về trước đi."
Lục Cực gật đầu thưa vâng, cáo lui với mọi người trong phòng.
Trước khi đi, cậu ta lặng lẽ nhìn Tư Tuân, sau đó cúi đầu rời đi.
Hình ảnh trong mơ lúc rõ lúc mờ, về cơ bản Nguyễn Thu nhìn thấy toàn bộ nhờ đứng ngoài nhìn.
Lục Cực...!Tên này nghe quen quen.
Chợt, cảnh vật xung quanh bắt đầu nhanh hơn.
Nguyễn Thu thấy nhiều hơn, nhưng toàn là về Lục Cực.
Thiên phú tinh thần lực của cậu ta rất cao, thực lực xuất sắc, bao lần giành được hạng nhất trong cuộc đánh giá mô phỏng chiến đấu, nhanh chóng trở thành người nổi tiếng trong học viện.
Cậu ta là một ngôi sao mới nổi, ngay cả giới truyền thông cũng nhiều lần đưa tin, gọi cậu ta là "Người thừa kế Bạch Điểu".


Học viện không an toàn, không biết là ai âm thầm muốn nhằm vào Lục Cát, cậu ta gặp phải nguy hiểm tận mấy lần.
Nhưng cậu ta rất giỏi mà cũng rất may mắn, mỗi lần đều thoát ra được.
Nguyễn Thu vẫn nhìn mải miết, chẳng mấy chốc đã đến ngày Lục Cực tốt nghiệp, tốc độ của cảnh vật dần chậm lại.
Cậu trông thấy Lục Cực xuất hiện trên tinh hạm của quân đồn trú hành tinh Harlem, gặp riêng Tư Hạ Phổ.
So với lúc mới nhập học, hiện tại Lục Cực trông trưởng thành và thành thục vững vàng hơn hẳn.
"Thống lĩnh, tôi có một việc muốn nói cho ngài biết." Cậu ta thẳng thắn với Tư Hạ Phổ rằng: "Trước khi tôi vào học viện, tinh thần lực của tôi là cấp D."
Lục Cực kể cho Tư Hạ Phổ nghe rằng cậu ta lớn lên trên một hành tinh ổ chuột.

Vì thiên phú quá thấp nên không có tư cách được nhập học miễn phí chứ đừng nói chi là vào học viện Harlem.
Năm cậu ta mười sáu tuổi bị một người kỳ lạ bắt cóc, những người đó dường như đang thí nghiệm gì đó trên người cậu ta.
Khi ấy Lục Cực rất sợ, cố gắng hết sức để chạy trốn nhưng không thành công.
Một lần, trên đường chạy trốn, cậu ta đi lạc vào một căn phòng thí nghiệm kỳ lạ, trông thấy một số người cũng bị bắt giống cậu ta đang bị treo trên tường, một chiếc ống sáng loáng xuyên qua tim họ và kết nối họ với một thiết bị máy móc nào đó.
Sau khi bị bắt lại, Lục Cực như chết lặng, nhưng không biết vì tinh thần lực của cậu ta quá thấp nên những người đó khinh thường, đưa cậu ta đi làm thí nghiệm khác.
Thí nghiệm thất bại, những người đó chắc chằn rằng cậu ta sẽ chết bèn vứt bừa thi thể của cậu ta trong đống thi thể chờ tiêu hủy.
Nhưng Lục Cực vô cùng may mắn, cậu ta không chết.

Sau khi tỉnh lại, cậu ta cố chịu đựng cơn đau khắp người núp đi.
Những người đó nhanh chóng xử lý đống xác chết cuối cùng và rời đi trên tinh hạm của mình.

Lục Cực vô tình nhặt được một chiếc máy liên lạc hỏng hóc, gửi tín hiệu cầu cứu đi, rồi cậu ta tình cờ được một phi thuyền thương vụ đi ngang qua phát hiện.
Sau khi được cứu, cậu ta đã nhiều lần gửi email cho các hãng thông tấn, quân đội của hành tinh chính và các hành tinh phụ về những gì mình đã trải qua.
Song, những người bắt cóc cậu ta rất thận trọng, hầu như không để lại bằng chứng, cũng không điều tra ra được bao nhiêu, vết thương trên người Lục Cực càng giống như bị người ta đánh, mọi thứ trông như đều là do cậu ta tự tưởng tượng ra.
Những email cậu ta gửi đi luôn thất lạc giữa chừng một cách khó hiểu hoặc biến mất.

Sau nửa năm miệt mài, cuối cùng cậu ta cũng bỏ cuộc.
Ông chủ của phi thuyền thương vụ rất tốt, Lục Cực không có tiền trả phí điều trị, ông chủ bèn giữ cậu ta lại làm việc trên phi thuyền.
Ba năm sau, khi phi thuyền nơi Lục Cực ở đi qua một hành tinh xa xôi nào đó thì chợt bị vào ảnh hưởng bởi khí hậu và thiên thạch, bất cẩn rơi tan tác.
Lục Cực bị thương nặng, ngay khi cậu ta nghĩ mình sẽ chết luôn thì cậu ta trông thấy một nơi nào đó trong đống đổ nát hoang vu dường như đang phát ra ánh sáng xanh lục.
Ý thức của cậu ta dựa vào chút ý chí cuối cùng bò đến đó.
Lục Cực không nhớ rõ mọi chuyện xảy ra sau đó, cậu ta chỉ nhớ mang máng hình như ánh sáng xanh lục bị cậu ta hấp thu, mặc dù thương thế vẫn còn đó, nhưng kỳ diệu là kéo dài được đến hôm sau.

Sau đó người dân địa phương tìm thấy cậu ta, rồi đưa cậu ta đến khu vực có người cư trú.
Lục Cực bị thương nghiêm trọng, nhưng trình độ y tế của hành tinh này vẫn còn lạc hậu, không một ai bằng lòng đưa thuốc cho cậu ta, nhưng vẫn giúp cậu ta chữa cánh tay bị gãy.
Song, cậu ta vẫn còn sống, hơn nữa sức khỏe hồi phục nhanh chóng.
Ngay sau đó, Lục Cực phát hiện tinh thần lực của mình trở nên mạnh mẽ hơn.
Cậu ta rất kinh ngạc, nghĩ rằng là nhờ ánh sáng xanh lục, nhưng hỏi người dân địa phương thì chả ai hiểu cậu ta đang nói gì cả.
Sau đó nữa, lính máy của hành tinh phát hiện ra cậu ta là kẻ nhập cư trái phép, muốn đưa cậu ta về.
Cũng chính lúc này, lần đầu tiên Lục Cực kiểm tra ra tinh thần lực của mình thuộc cấp SSS, được các học viện chú ý tới, cuối cùng lấy tư cách học sinh xuất sắc vào học viện của hành tinh Harlem.
"Thống lĩnh Tư, tôi cảm thấy...!Bạch Điểu bị tôi đánh thức có lẽ cũng vì nguyên nhân này." Lục Cực nói.
Ánh sáng xanh lục đã cứu cậu ta, hơn nữa thay đổi thiên phú của cậu ta.
Có lẽ cũng có một phần là do cậu ta từng bị bắt cóc làm thí nghiệm, nhưng Lục Cực không dám chắc, cũng không dám nói ra, sợ người khác biết tinh thần lực của cậu ta vốn chỉ có cấp D, như thế sẽ xuất hiện một số tin đồn thái quá.
Trong thời gian ở học viện, cậu ta thân thiết với Tư Hạ Phổ nhất.
Lục Cực biết hầu hết các vụ ám sát và nguy hiểm mà cậu ta gặp phải đều đến từ Tư Tuân, nhưng cậu ta không hiểu vì sao y cứ nhắm mãi vào mình thế.
Không lẽ chỉ vì một bộ cơ giáp ư? Lục Cực thậm chí nghi ngờ rằng Tư Tuân là đồng phạm của những người đã thực hiện thí nghiệm phi pháp đó.
Nếu cậu ta đã quyết định đầu quân vào quân đồn trú, dốc sức vì hành tinh Harlem thì sẽ không giấu giếm Tư Hạ Phổ chuyện gì hết.
Nghe kể tất cả, Tư Hạ Phổ im lặng một lát: "Đừng kể với ai chuyện này."
Lục Cực đáp vâng, trước khi rời đi không biết nghĩ tới điều gì, bèn nói: "Phải rồi, hành tinh mà tôi gặp ánh sáng xanh lục tên là Lorens."
Dứt lời, cảnh tượng xung quanh chợt nhoáng một cái, vọt tới một phòng sách quen thuộc.
Đây là tinh hạm của quân Liên Minh, Tư Tuân đang ngồi trước bàn, trước mặt y là màn hình chiếu.
Y đang nhắn tin với người bên kia máy liên lạc, Nguyễn Thu thấy rõ mồn một mỗi một tin nhắn.
[Chúng tôi chủ yếu nghiên cứu về tinh thần lực.]
[Chuyển hóa tinh thần lực thành năng lượng có hiệu quả cao, phục hồi tinh thần lực cực nhanh, cấy ghép tinh thần lực, đây là những nghiên cứu chúng tôi đã thực hiện cho đến nay, bất kể tinh thần lực cấp nào đều có thể áp dụng.]
[Cấy ghép tinh thần lực?]
[Cấy ghép tinh thần lực là chuyển tinh thần lực của người khác sang mình.]
[Ngài cảm thấy hứng thú với nghiên cứu này sao?]
[Phải.]
[Nghiên cứu này hiện đang tiến hành được một nửa, hiệu quả vẫn chưa ổn định.]
[Chúng tôi thiếu vốn và tài liệu nghiên cứu.]
[Con người, phải đủ con người nữa.]

[Chúng tôi cũng bị mất một phần năng lượng quan trọng, nghi là do một học sinh của hành tinh Harlem lấy đi.]
[Là ai?]
[Tên cậu ta là Lục Cực.]
Tầm nhìn trong phòng tối mờ, ánh sáng xanh từ màn hình chiếu phản chiếu lên khuôn mặt của Tư Tuân.
Nhìn thấy tin nhắn của bên kia, sự lạnh lùng của y thoáng dao động.
[Tôi sẽ giúp các anh.]
[Cảm ơn sự lựa chọn của ngài, hy vọng hợp tác vui vẻ.]
Giấc mơ đột ngột kết thúc ở đây, Nguyễn Thu giật mình tỉnh giấc.
Vẫn chưa đến giờ thức dậy, trong phòng không bật đèn nên tối hù.
Nguyễn Thu lồm cồm bò dậy trong bóng đêm, run rẩy mò mẫm tấm gỗ ở đầu giường.
Cậu tìm thấy màn hình, mở lên rồi vẽ mô phỏng chân dung.
Khuôn mặt của Lục Cực trong mơ đã bắt đầu trở nên mơ hồ, Nguyễn Thu tranh thủ dựa theo ký ức còn sót lại vẽ nốt.
Mãi cho đến khi không nhớ ra gì nữa, khuôn mặt được vẽ vẫn xiêu vẹo, nhưng đã đỡ hơn trước.
Mất đi hình ảnh tham chiếu trong mơ, Nguyễn Thu không dám vẽ nữa, sợ vẽ không giống.
Cậu ngồi yên cầm màn hình, hơi thở vẫn còn run run.
Lúc này, nguồn nhiệt ấm áp của người bên cạnh dựa vào cậu.
"Nguyễn Thu à," Tập Uyên thấp giọng gọi cậu, nhẹ nhàng cầm lấy màn hình trên tay cậu, "Lại nằm mơ sao em?"
Nguyễn Thu gật đầu, được Tập Uyên ôm vào lòng.
Tập Uyên nhìn khuôn mặt trong màn hình, vỗ lưng dỗ Nguyễn Thu, hỏi: "Đây là ai?"
Nguyễn Thu vùi mặt vào cổ hắn, một lúc sau mới nói: "...!Anh ấy tên là Lục Cực."
Sau khi tỉnh dậy, cuối cùng cậu cũng nhớ ra.
Người này chính là nhân vật chính trong nguyên tác.
Nhưng nếu những gì xảy ra trong mơ là cốt truyện trong nguyên tác, Nguyễn Thu vẫn chưa hiểu lắm.
Lục Cực nói rằng nơi cậu ta gặp ánh sáng xanh là hành tinh Lorens.
Hơn nữa Lục Cực đánh thức Bạch Điểu, Nguyễn Thu có một suy đoán khả dĩ, khiến cậu không kìm được sự sợ hãi.
Và cả cuộc trò chuyện giữa Tư Tuân và người kia...!Nghiên cứu tinh thần lực gì đấy có lẽ liên quan đến văn kiện mà cậu vô tình trông thấy ở chỗ Tư Tuân lần trước.
Trong mơ, Tư Tuân đồng ý hợp tác với đối phương.

Nhưng thực tế thì không, nghĩa là cốt truyện của nguyên tác đã thay đổi.
Trong đầu Nguyễn Thu hỗn loạn, cõi lòng dâng lên sự lo lắng, chẳng biết vì sao thấy sợ mỗi khi nghĩ lại.
Thấy cậu không muốn nói thêm gì nữa, Tập Uyên bèn bỏ màn hình sang một bên, ôm cậu dựa vào đầu giường, kéo chăn lên đắp cho cả hai.
"Không sao đâu em," Hắn thì thầm, giọng khàn khàn mà lại dịu dàng, "Anh giúp em tìm hắn nhé."
Đằng sau là một cái ôm ấp ấm áp, ổ chăn từa tựa một không gian khép kín, lắng nghe nhịp tim và hơi thở quen thuộc, Nguyễn Thu dần dần bình tĩnh lại.
Giấc mơ có lẽ là một điềm báo, bây giờ vẫn chưa muộn, rất nhiều tình huống hiện tại khác hẳn với kết cục trong sách.
Nếu thật sự tìm thấy Lục Cực, vậy có lẽ mọi vấn đề sẽ được giải quyết.

Nguyễn Thu ôm chặt Tập Uyên, sau một lúc bí hơi muốn xỉu thì mới lú đầu khỏi chăn hít thở không khí.
"Anh ơi..." Cậu lơ mơ kêu hắn, dụi má Tập Uyên đòi hắn hôn mình.
Khi Tập Uyên cúi đầu hôn cậu, Nguyễn Thu đưa đầu lưỡi ra đáp lại.
Hơi thở của Tập Uyên ngày càng nặng nề, xoay người đè cậu xuống.
Nhưng mỗi lần hắn hôn sâu Nguyễn Thu đều sẽ không kìm được sức của mình, Nguyễn Thu dần cảm thấy không thở nổi, bắt đầu đẩy hắn ra, kháng cự không cho hôn nữa.
"Được rồi anh ơi..." Nguyễn Thu quay đầu lại trốn, đẩy cằm Tập Uyên.
Cậu vừa gặp ác mộng nên có lẽ vẫn đang sợ, Tập Uyên bị cậu làm cho mất bình tĩnh, nhưng vẫn nghe lời lùi lại.
"Cạch" một tiếng nhỏ, Tập Uyên bật chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường.
Hắn khoanh đôi chân dài ngồi dưới ánh đèn vàng dịu lờ mờ, đôi mắt cụp xuống, trông hắn hệt như một con chó bự bị chủ bơ vậy.
Nguyễn Thu cũng ngồi dậy, cuống quýt chỉnh lại quần áo trên người.
Thân mật với Tập Uyên cũng giúp cậu thoát khỏi mộng cảnh, không còn sợ những chuyện vẫn chưa xảy ra đó nữa.
Cậu nhìn Tập Uyên mà thấy hơi mềm lòng, lại nhích gần hắn hơn rồi ôm cổ hắn: "Anh ơi anh à?"
Tập Uyên cũng ôm lại cậu, sờ gò má đỏ bừng của cậu: "Ngủ tiếp nha?"
Giờ thì Nguyễn Thu không còn buồn ngủ nữa, nhưng vẫn chưa muốn rời giường.
Tập Uyên cũng ở cùng cậu, thấy cậu ổn hơn thì hỏi: "Muốn nói anh nghe em mơ thấy gì không?"
Nguyễn Thu nhất thời im lìm, hắn bèn nhắc một chuyện khác: "Và cả trước đây, trước khi cậu tìm thấy em, em luôn ở hành tinh Lorens sao?"
Nguyễn Thu không biết nên làm thế nào để nói ra tất cả, hơn nữa cái kiểu xuyên sách sống lại này nghe khó tin lắm.
Tập Uyên không hối cậu trả lời, hôn khẽ lên trán cậu dỗ: "Đừng vội, khi nào em muốn thì hãy nói cho anh nghe."
Hành tinh chính Alpha, một đội quân của Liên minh lặng lẽ tiến vào sân.
Bọn họ xách theo một cái hộp nặng, đi thẳng vào trong sảnh mới để xuống.
Tư Tuân và Đường Khiêm đã chờ sẵn trong sảnh, quân Liên Minh dẫn đầu tiến lên: "Chủ tịch, đều ở đây cả."
Vài ngày trước, theo chỉ dẫn của Tư Tuân, họ đến hành tinh Lorens tìm căn phòng đá Nguyễn Thu đã ở.
Khu hoang phế trên hành tinh Lorens vô cùng lớn, muốn tìm một cái cửa sập nhỏ trong đống đổ nát mênh mông bao la là điều vô cùng khó khăn.
May mà tốn biết bao thời gian cuối cùng cũng tìm ra.
Toàn bộ đồ bên trong căn phòng đá bị đọng nước, quân Liên Minh phải rửa dọn sạch mọi thứ bên trong, ngay cả tủ gỗ cũ rích và quần áo cũng không bỏ sót.
Họ phá dỡ căn phòng đá, tìm thấy một màn hình bị hư hỏng trong tường, mang về tất cả những thứ tìm được.
Vài hộp lớn cũng lần lượt bị mở ra, trong đó có bể nước hình vuông đã thu hút sự chú ý của Tư Tuân.
Có lẽ chính là bể nước mà Nguyễn Thu kể, nhưng sau khi bị ngập lụt, bây giờ kiểm tra không phát hiện ra vật chất gì còn sót lại.
Chỉ có bên hông bể nước có một mảnh giấy dán nhỏ, sau khi khôi phục nhận dạng chữ viết bị mờ theo năm tháng, cơ bản đã xác định được bảy chữ.
...!Máy duy trì sự sống cao cấp.
___
12/8/2023.
01:07:59..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK