• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tịnh Nhu ở trên mái nhà, giở ngói nhìn xuống, thấy thái giám kia đưa cho Tĩnh Huệ phi một gói giấy nhỏ và một lọ thuốc. Tĩnh Huệ phi sai Bạch Huệ dẫn thái giám kia ra ngoài ban thưởng. Còn lại một mình nàng ở trong phòng, nàng liền mở gói giấy kia và nắp lọ thuốc. Nàng lấy ra một viên thuốc, lại chấm một chút vào số bột trong gói giấy kia định uống vào. Tịnh Nhu nhìn thấy hốt hoảng, liền từ mái nhà nhảy xuống, chụp lấy cánh tay Tĩnh Huệ phi cản lại. Tịnh Huệ phi bị nàng xuất hiện xuất thần, cũng giật mình kinh hoảng, đánh rơi cả số thuốc kia xuống bàn. Tịnh Nhu bóc nhúm bột trong gói giấy trước mặt Tĩnh Huệ phi lên nhìn nhìn rồi ngửi ngửi. Sau đó nàng sững sờ nhìn Tĩnh Huệ phi, nét mặt trơ lạnh, hỏi:

- Đại tỉ, tỉ nói như thế nào về mấy thứ này đây?

Tịnh Nhu chết lặng, tột độ đau lòng nhìn về Tĩnh Huệ phi. Nàng không sao hình dung nổi. Thứ bột mà Tĩnh Huệ phi đang có trong tay, đấy không phải là độc dược thạch tín sao? Tĩnh Huệ phi lại có độc dược thạch tín, lại còn muốn uống nó vào? Đại tỉ thật ra nghĩ như thế nào? Đại tỉ chẳng lẽ...chẳng lẽ muốn chết? Không. Nàng hiểu rõ đại tỉ. Đại tỉ tuy sống rất lãnh đạm và cô quạnh nhưng tính cách tỉ ấy chững chạc và sâu sắc, không phải kiểu người không biết quí trọng mạng sống. Huống hồ chi, lần trước tỉ ấy bị mất con mà còn không nghĩ đến chết. Lúc này chẳng có chuyện gì đả kích, tội tình gì lại muốn hủy thân? Ách! Lần trước....lần trước đại tỉ bị mất con chẳng phải cũng vì trúng độc dược thạch tín hay sao? Không lẽ...Ông trời ơi, có thể nói cho nàng biết thật ra chuyện này là thế nào? Đừng nói là chuyện sảy thai của đại tỉ...thật ra không phải bị hại...

Tịnh Nhu hoảng hốt nhìn Tĩnh Huệ phi bằng ánh mắt đầy nghi hoặc cũng bàng hoàng kinh sợ. Tĩnh Huệ phi im lặng một lúc lâu, cũng bình tĩnh hơn. Nàng mới khẽ cúi đầu, nói với Tịnh Nhu:

- Đúng như muội nhìn thấy. Thứ này là thạch tín.

Tịnh Nhu bàng hoàng rụng rời. Nàng quì sụp một gối xuống, ôm lấy cánh tay đại tỉ:

- Tại sao? Đại tỉ...Tỉ có chuyện gì vì sao lại phải uống độc dược? Tỉ...Muội không hiểu?

Tịnh Huệ phi nhẹ nhàng ôm đầu nàng, gượng cười nói:

- Nhu muội, không giống như muội nghĩ đâu. Đại tỉ không có nghĩ quẫn, không phải muốn tự hại chính mình. Tỉ chỉ là...chỉ là...

Nàng bỏ dở nửa câu, lại cầm lên một viên thuốc trong lọ đưa đến cho Tịnh Nhu:

- Đây là thuốc dưỡng nhan mà thái y đặc chế cho tỉ. Tuy nhiên, thuốc này phải dùng chung với thuốc dẫn là thạch tín. Tỉ đã dùng thuốc này hơn năm năm rồi. Nếu không dùng, nước da của tỉ sẽ bị sạm sắc, rất khó nhìn...

- Cho nên chuyện tỉ mất đi long thai cũng là do thuốc này, có phải không?

Tịnh Nhu nóng nảy cất lời. Thật quá đáng! Tĩnh Huệ phi thông minh điệp tuệ, như thế nào lại có thể tin vào một loại thuốc hoang đường đến như vậy? Đã vậy còn uống đến mức mất thai? Tịnh Nhu không thể tin nổi. Nàng trừng trừng nhìn lọ thuốc trên bàn, tay nắm chặt thành đấm. Mất một lúc lâu, nàng mới lên tiếng:

- Là thái y nào kê toa thuốc này cho tỉ? Rõ ràng là muốn hại chết tỉ đấy? Làm gì có chuyện uống độc dược vào để dưỡng nhan được hả đại tỉ? Tỉ nói đi! Là ai kê thuốc này cho tỉ? Tỉ không nói, muội đi bắt tên thái giám đó lại hỏi...

Tịnh Nhu dứt lời liền muốn xông ra ngoài đuổi theo tên thái giám kia. Tĩnh Huệ phi liền kéo giữ nàng lại. Tĩnh Huệ phi gấp gáp, run run nhìn nàng cầu khẩn:

- Xin muội đấy Nhu muội! Chuyện này nếu để lộ ra, quan gia sẽ xử tội tỉ. Nếu quan gia biết tỉ mất đi long thai là do tự mình uống độc dược. Tỉ sẽ không thể nào thoát khỏi bị kết tội mưu hại long duệ...

Tịnh Nhu kìm chế nóng giận. Cuối cùng không nhịn nổi, nàng đấm mạnh tay xuống cái ghế gần đó. Nàng nhìn lên Tĩnh Huệ phi, ánh mắt xúc động đến rưng rưng đỏ. Nàng nói:

- Không phải đâu. Đại tỉ không phải như vậy đâu. Tỉ nói thật cho muội biết đi. Chuyện này thật ra là như thế nào? Đại tỉ, chuyện ngu ngốc như uống độc dược để dưỡng nhan, một đứa trẻ cũng không tin. Tỉ như thế nào có thể tin mà làm cho được hả tỉ? Tỉ nói cho rõ ràng đi đại tỉ!

Tịnh Nhu kích động đến lệ trào. Nàng không làm sao tin nỗi đại tỉ như thế lại làm một chuyện điên rồ là uống thạch tín để dưỡng nhan sao? Ai như thế nàng cũng có thể tin. Nhưng người này lại là đại tỉ. Đại tỉ của nàng đương tốt đẹp đến là thế, đánh chết nàng cũng không tin đại tỉ lại làm ra chuyện hồ đồ thế này?

Tĩnh Huệ phi thấy Tịnh Nhu ức chế đến mất kiểm soát, nàng cũng rơi nước mắt, nghẹn ngào nắm tay Tịnh Nhu an ủi:

- Nhu muội. Tỉ...chuyện này thật ra rất dài. Tỉ không phải muốn như thế. Nhưng mà...nếu không có thuốc này, đại tỉ sẽ trở thành một nữ nhân xấu xí đến không thể nhìn được. Cho nên tỉ...tỉ...

- ---------

Thanh Huyền đến cung thái hậu thỉnh an và dùng điểm tâm sáng cùng bà. Hai người đang yên tĩnh dùng bữa, chợt Uyển Hồng nữ quan đi vào, đến bên thái hậu cúi đầu nói nhỏ:

- Bẩm thái hậu, mọi chuyện đã xử lí ổn thỏa!

Thái hậu khẽ gật đầu. Uyển Hồng vừa định lui ra. Một cung nữ khác vội hớt hãi chạy vào, quì bẩm:

- Bẩm thái hậu, cung nữ Thanh Thanh ở trong phòng đã treo cổ tự tử rồi ạ!

Thái hậu nhìn sang Uyển Hồng. Uyển Hồng còn chưa kịp phân bua thì lại thêm một cung nữ nữa từ bên ngoài chạy vào gấp gáp nói:

- Bẩm thái hậu, cung nữ Hoa Di trên đường đưa đến phủ của Văn thống lĩnh đã dùng trâm tự tận, chết trên kiệu hoa rồi ạ!

Thái hậu kinh sợ, đập tay xuống bàn, sửng sốt nhìn hai cung nữ báo tin rồi lại nhìn sang Uyển Hồng. Uyển Hồng cũng hoang mang, cúi đầu sát đất không dám lên tiếng. Thanh Huyền nghe đến tên của Hoa Di và Thanh Thanh. Lại nghe hai người đều đã tự tử chết, nàng liền kinh hoảng, đứng bật dậy hỏi:

- Các người nói sao? Vì sao Hoa Di và Thanh Thanh lại tự tận chết được chứ? Bọn họ...bọn họ...

Thanh Huyền định nói bọn họ vốn đang êm đềm như thế, vì cái gì lại tự đoạn sinh mệnh của mình? Nhưng nàng kịp nhìn sang thái hậu và Uyển Hồng nữ quan. Nhác thấy ánh mắt của Uyển Hồng với thái hậu, nghĩ đến những lời vừa rồi của Uyển Hồng. Thanh Huyền chợt nghe nhói đau trong lòng. Có phải hay không thái hậu đã biết chuyện của Hoa Di và Thanh Thanh? Người đã nhúng tay vào, chia cắt bọn họ cho nên hai cung nữ đáng thương kia cùng quẫn đành phải tự tận?

Một cổ cảm xúc hoang mang dâng lên ngập tràn trong lòng Thanh Huyền. Nàng nghe lạnh lẽo tận trong hồn. Số phận của Hoa Di và Thanh Thanh cũng không thoát khỏi nghiệt cảnh giống như những cặp nữ luyến trước đây. Như vậy, nàng và Tịnh Nhu liệu có thể nào...cũng bị phát hiện và sẽ bị chia cắt? Thanh Huyền lo lắng nhìn sang Uyển Hồng. Mong là Uyển Hồng không có nghi hoặc gì về chuyện của nàng và Tịnh Nhu. Cũng cầu trời cho nữ quan này đừng có bẩm lại chuyện gì ở cung Bảo Hoa với thái hậu.

Thái hậu đang kinh hoàng, nghe Thanh Huyền hỏi về Hoa Di và Thanh Thanh, bà chợt trấn định lại, nhìn sang nàng hỏi:

- Huyền Bảo, con sao lại biết về Hoa Di và Thanh Thanh?

Cả hậu cung đều biết Bảo Hoa cung Huyền Bảo công chúa tính tình lãnh mạc, ít quan tâm đến chuyện bên ngoài. Cả những tỉ muội trong hoàng tộc với nhau, nàng cũng không hay hỏi tới. Như thế nào nàng lại để ý hai cung nữ nhỏ nhoi kia?

Thanh Huyền nghe thái hậu hỏi, nàng liền gượng gạo cúi đầu qua quýt đáp:

- À không, con chỉ tình cờ nghe nói qua. Hai người đó là đôi bằng hữu rất tốt. Mẫu hậu, như thế nào cả hai lại cùng lúc tự tận? Phải chăng có chuyện gì? Hay là bọn họ bị hại đi?

Nàng khéo léo dẫn dắt chú ý của thái hậu sang chuyện của Hoa Di và Thanh Thanh. Thái hậu nghe xong, lại hừ nặng một tiếng, ghét bỏ nói:

- Hừ! Hai ả đó đúng là yêu nghiệt thác sinh làm loạn nhân gian. Đều là hai nữ nhân, lại đảo loạn thiên đạo lén lút luyến ái. Bổn cung cũng không muốn xử nặng như tiền triều, chỉ buộc hai ả tách ra. Hai ả lại không biết tốt xấu. Bổn cung vốn đã rất niệm tình, muốn gả Hoa Di làm thị thiếp cho Văn thống lĩnh cho ả có chỗ nương tựa. Ả lại không hiểu ý tốt, chống đối với bổn cung. Còn Thanh Thanh, bổn cung chuộng ả siêng năng ngoan ngoãn, vốn đã niệm tình bỏ qua, giữ lại bên mình. Vậy nhưng....hừ! Các ngươi truyền lệnh, mang xác của Hoa Di và Thanh Thanh tách riêng ra hỏa táng. Đừng để nghiệt khí của bọn họ lây lan cho người khác.

Thanh Huyền bức xúc, không dằn nổi phải lên tiếng:

- Bẩm mẫu hậu! Bọn họ như thế nhưng người cũng đã chết rồi. Mẫu hậu nỡ lòng nào còn phải đối với họ như vậy?

Người đã chết rồi mà thái hậu cũng muốn tách biệt thi thể họ. Thật sự nhất định phải tuyệt tình đến như thế sao? Hai nữ nhân yêu nhau, không hợp với cung qui, không thuận theo thiên đạo. Nhưng các nàng nào đã làm gì tổn hại đến ai? Các nàng đã tuyệt vọng đến tột cùng. Ngay cả chết rồi cũng không thể được cảm thông hay sao?

Thái hậu trừng mắt nhìn nàng:

- Đối với họ như vậy thì thế nào? Huyền Bảo, con không biết đấy thôi. Bọn họ như vậy chính là tai ương. Nếu còn không sớm phát hiện ngăn cản bọn họ, chính là nghịch lại ý trời. Ông trời sẽ giáng thiên tai xuống với Đại Hùng quốc chúng ta.

Thanh Huyền sửng sốt nhìn thái hậu. Lần đầu tiên trong đời nàng cảm thấy mẫu hậu của mình lại đột nhiên xa lạ đến thế này. Tai ương sao? Hai nữ nhân yêu nhau, thật tâm đối đãi, nguyện sống chết cùng nhau lại chính là tai ương với thiên hạ? Buộc họ phải chết, còn bức họ cả chết cũng không thể được chết cùng nhau, như vậy lại chính là thuận theo thiên đạo ư? Thiên đạo như thế thì chính nghĩa chỗ nào? Như thế gọi lạ hợp tình hợp lí hay sao?

Thanh Huyền phẫn nộ trong lòng, lại không dám nói thẳng ra. Nàng nghĩ đến vẻ mặt chân thành của Hoa Di khi nhìn Thanh Thanh. Lại nhớ đến ánh mắt tha thiết của Thanh Thanh dành cho Hoa Di. Hai người như thế vậy nhưng lại bị mẫu hậu của nàng lấy cái uy gọi là thiên đạo bức chết. Thanh Huyền đau xót, thương cảm nhưng lại không dám nói ra. Nàng thật sự lo sợ, rất rất lo sợ. Tiếp sau Hoa Di và Thanh Thanh, có lẽ nào sẽ đến chuyện của nàng và Tịnh Nhu bị phát hiện hay không? Thanh Huyền thầm hoảng hốt. Nếu thật sự thái hậu bức bách các nàng. Như vậy, nàng và Tịnh Nhu phải thế nào đây? Hai người các nàng làm sao có thể chống chọi trước muôn ngàn cản trở từ phía hoàng triều? Huống hồ chi, "thiên qui vô tình, thiên đạo nhẫn tâm". Thanh Huyền chợt nhớ lại câu thoại mà Tịnh Nhu đã nói trong tuồng diễn hôm trước. Không hiểu sao, trái tim nàng đau thắt nghẹn buốt giá. Tịnh Nhu, nếu thật sự phải chia cách cùng ngươi, Tiểu Huyền thật sự rất sợ, rất rất sợ hãi...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK