• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 47: Phát Hiện Rồi
Tin tức Ninh Hinh sẽ đến Mộ thị làm việc được đồn nhanh đến mức đáng sợ không nghĩ đến như vậy, cuối cùng lại chọc Mộ phu nhân tức đến phát điên.
Nhân viên trong Mộ thị cũng nháo nhào cả lên khi nghe tin thiếu phu nhân sẽ đến đây làm việc, còn làm trợ lý cho thư kí Lâm, cuối cùng sếp của chúng ta đang làm gì vậy chứ?
” Bà xã, lần đầu đi làm có phải hồi hộp lắm không?” Anh ghé sát tai cô hỏi.
Ninh Hinh đúng là có chút hồi hộp và hơi áp lực, có lẽ cô làm bản thân căng thẳng quá mức thôi. Cô hít thật sâu, sau đó thở ra để bản thân thoải mái hơn.
” Em ổn mà, em không sao đâu ” Cô mỉm cười nói.
” Được rồi, chúng ta vào thôi ” Mộ Viên Bách nắm tay cô, kéo cô đi vào đại sảnh của Mộ thị.
Chẳng qua nghe chuyện cô đến đây làm việc, các nhân viên bất ngờ xếp thành hàng dài, sau đó đồng thanh cúi đầu chào đón Ninh Hinh, ai ai đều cũng biết ơn cô, từ khi cô và Mộ Viên Bách hạnh phúc, nhân viên ở đây cũng được hưởng lây cái hạnh phúc đó.
Thật ra là không bị bắt tăng ca đó ahaha.
” Chào thiếu phu nhân ” Tất cả đồng thanh chào đón Ninh Hinh, ai ai cũng mở miệng cười tươi như được mùa vậy.
Ninh Hinh không nghĩ mình được chào đón đến vậy, cô cảm động nhìn mọi người, cũng cúi đầu nói lời cảm ơn.
” Cảm ơn mọi người, thật sự cảm ơn mọi người màng chào đón này “.
Nhìn thấy mọi người ai ai nấy nấy đều vui, thấy Ninh Hinh thì nhân viên ai ai cũng vui vẻ chào đón, còn ai thấy anh liền sợ đến muốn ngất đi.
Anh đáng sợ lắm à? Đâu có, Mộ Viên Bách anh trông đẹp trai vậy mà, chẳng lẽ vẻ đẹp trai này do quá đẹp nên đã làm mọi người sợ hào quang tỏa ra từ anh chứ?

Nước Pháp.
Mộ Viên Thần cuối cùng cũng đã trở lại đây với bảo bối của mình, sức khỏe của bà nội đã tốt hơn, anh cũng nên trở về với Dụ Bạch Ngôn, để bảo bối của mình ở một mình thế này thì không ổn tí nào.
Mộ Viên Thần kéo vali vào nhà, vừa mở cửa ra trước mặt anh căn nhà như bãi chiến trường, không thấy Dụ Bạch Ngôn đâu.
“Chuyện gì thế này?” Mộ Viên Thần lẩm bẩm, nhìn thấy quản gia đang nằm trên sàn, anh chạy đến đỡ lấy ông lên.
Ai đã đánh quản gia trọng thương đến như vậy chứ?
” Quản gia, quản gia…ông làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”.
” Cậu…cậu chủ…” Quản gia lờ mờ tỉnh dậy, ông đưa tay lên.
” Mau..mau cứu Tiểu Ngôn…thằng bé bị đưa đi rồi ” Quản gia nói.
Mộ Viên Thần sững sờ, anh không hiểu chuyện gì xảy ra, ai đã đưa Dụ Bạch Ngôn đi chứ? Bảo bối của anh bị đưa đi đâu rồi?
Điện thoại anh bất ngờ vang lên tiếng chuông, anh đỡ quản gia nằm xuống, sau đó lấy điện thoại ra nghe máy.
Là…mẹ anh gọi đến?
” Đừng nói là…”.
Anh vội bắt máy, hy vọng mẹ anh vẫn chưa…
[ Có phải con đang trở về bên Pháp không?]
” Vâng, thưa mẹ ” Mộ Viên Thần bình tĩnh đáp, anh nên giữ bình tĩnh, không được kích động mất công lại bị lộ.
[ Ô tiếc quá, mẹ đã lỡ cho người đưa bảo bối nhỏ của con về đây rồi ]
Nghe đến đây, cả người Mộ Viên Thần sững sờ.
” Mẹ…”.
Mẹ anh phát hiện khi nào chứ? Còn đuổi sang tận đây bắt lấy bảo bối của anh về đó?
[ Á…á..]
Tiếng thét thảm thương bên đầu dây anh nghe thấy, Mộ Viên Thần kích động.
” Mẹ…dừng tay lại “.
[ Viên Thần, con làm mẹ thất vọng quá, mẹ không ngờ con lại…]
[ Cậu ta đã làm gì con phải không? Hay để mẹ giết cậu ta để con trở về làm người bình thường nhé?]
Nói xong, mẹ anh đã cúp máy.
Lòng Mộ Viên Thần như lửa đốt, mẹ anh..mẹ anh đừng nói sẽ làm hại đến bảo bối ư?
Quay sang nhìn quản gia, anh cũng không thể để ông ở đây, Mộ Viên Thần cõng lấy quản gia trên vai.
” Tôi đưa ông đến bệnh viện, sau đó sẽ về nước cứu lấy bảo bối “.

Ngày đầu đi làm của Ninh Hinh kết thúc trong êm đẹp, cô được mọi người chào đón nhiệt tình và giúp đỡ rất nhiều.
Mộ Viên Bách còn nhiều chuyện chưa giải quyết xong ở công ty, anh bảo thư kí Lâm đưa cô về nhà trước, sau đó anh sẽ về sau. Lúc đầu cô định ở lại giúp anh, nhưng anh nói cô chỉ có thể làm việc trong vòng tám tiếng, không được lố hơn.
Đúng là Mộ Viên Bách cưng chiều vợ như vàng như ngọc mà, à không như kim cương mới đúng chứ.
Thư kí Lâm lái xe đưa cô về nhà, cả hai không nói gì với nhau.
Bất ngờ có một chiếc xe chạy lên, chặn đầu xe của cả hai lại.
Két
Thư kí Lâm phanh gấp lại, một chút xíu nữa thì đã tông vào chiếc xe đó rồi.
” Chạy xe cái kiểu gì không biết?” Thư kí Lâm lẩm bẩm, cậu tức giận xuống xe hỏi cho ra lẽ.
Ninh Hinh cũng không rõ chuyện gì xảy ra, cô mở cửa đi xuống, sau đó nhìn đám người lạ mặt đang vào thế bao vây cô và thư kí Lâm lại.

Mộ phu nhân nhìn Dụ Bạch Ngôn bị đánh đến trọng thương, lòng bà không ngừng tức giận.
Bà đã phái người đi bắt lấy Ninh Hinh, một lần giải quyết hai kẻ rắc rối này, dám bỏ bùa mê dụ dỗ hai đứa con trai của bà.
” Cậu và con nhãi đó…phải chết!”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK