• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 9: Không Phải Mộ Viên Bách
Mộ Viên Bách đứng cạnh giường bệnh nhìn Ninh Hinh đang nằm trên giường, anh nhẹ nhàng để tay cô vào chăn cho ấm.
Lục Thiên Tư đứng cạnh nhìn thấy, anh quay sang:” Mộ Viên Bách cậu mới ngã à?”.
” Không có ngã “.
Mộ Viên Bách đáp.
” Thế sao tự dưng lại quan tâm đến vợ mình thế kia? Lúc nãy còn không muốn đưa vợ mình đến bệnh viện cấp cứu cơ mà”.
Lục Thiên Tư trêu chọc.
” Lục Thiên Tư “.
Mộ Viên Bách quay sang liếc mắt nhìn Lục Thiên Tư một cái, tên này không xỉa anh thì ăn cơm không ngon à?
Lục Thiên Tư thở dài, vỗ vai Mộ Viên Bách:” Này, bây giờ là tôi nghiêm túc “.
” Chuyện cậu nói cô ấy luôn nghĩ đến cái chết và đã viết trong nhật kí ấy, khi cô ấy tỉnh dậy, nên canh chừng cô ấy cho tốt “.
” Cái mạng của Ninh Hinh tôi không thể giữ mãi đâu “.

Ngày hôm sau.
Mộ Viên Bách nhìn màng hình máy tính, đầu óc anh không ngừng nghĩ đến những dòng chữ của cô đã viết.
Mộ Viên Bách bắt đầu muốn tìm hiểu Ninh Hinh, anh nhấc điện thoại gọi thư kí Lâm sang phòng làm việc của mình.
” Thư kí Lâm, điều tra về Ninh Hinh giúp tôi “.
Anh nhìn thư kí Lâm nói.
” Không cần để ngài đợi, hộc tủ bên dưới ngăn thứ hai “.
Thư kí Lâm liền đáp, phong thái làm việc quả là nhanh nhẹn.
Mộ Viên Bách có chút bất ngờ, anh cúi xuống kéo ra, bên trong có hai tập tài liệu.
” Đây là sơ yếu và tình hình của Ninh gia, trước khi ngài kết hôn. Tôi đã điều tra sẵn rồi “.
Thư kí Lâm đáp.
” Được rồi, cậu ra ngoài đi “.
” À mà…”.
” Vâng?” Thư kí Lâm nhìn anh.
” Đến trưa hãy cho đem cháo đến bệnh viện của Lục Thiên Tư, tầng 5 phòng 520 “.
Mộ Viên Bách nói.
” Giao cho ai ạ?” Thư kí Lâm hỏi chi tiết hơn.
” Ninh Hinh “.
Mộ Viên Bách đáp.
Thư kí Lâm ô lên một tiếng, ôi đây không phải sếp của cậu.
Người này không phải Mộ Viên Bách!!!
Thư kí Lâm gật đầu, sau đó đi đến cửa, Mộ Viên Bách lại ngẩn đầu lên lần nữa.
” Cậu giám sát xem cô ta có ăn hết không “.
” Còn nữa, nếu được cậu đút cho cô ta ăn luôn đi, sau đó rồi về công ty “.
Mộ Viên Bách nói xong anh cúi đầu xuống nhìn tập tài liệu trên tay, không còn lệnh nào nữa.
Thư kí Lâm đi ra khỏi phòng với gương mặt ngớ ngẩn. Đi xuống đại sảnh, người cứ ngớ ra.
” Thư kí Lâm, hôm nay sếp không ổn nữa à?”.
Một nhân viên nữ quan tâm đến hỏi cậu.
Thư kí Lâm lắc đầu:” Không hề, hôm nay tâm trạng Mộ tổng khá vui vẻ “.
” Ngài ấy hòa thuận với vợ mình rồi sao? “.
” Cái này hỏi trời mới biết. Tôi chỉ sợ…” Thư kí Lâm thở dài.
” Anh sợ cái gì?”.
” Sợ Mộ tổng hôm qua đi rồi ngã ở đâu đó, sau đó chỗ này…”.
Thư kí Lâm chỉ lên đầu mình, thở dài lần nữa.
Ý cậu là…
Mộ Viên Bách bị ngã đến biến thành con người khác.

Làm theo lời Mộ Viên Bách, thư kí Lâm đem cháo đến cho Ninh Hinh.
Nhìn thấy cô ngồi ở giường, cậu ô lên một tiếng. Vừa đến đây, cậu đã hỏi qua tại sao Ninh Hinh nhập viện.
Là do bị đâm.
” Chào thiếu phu nhân, tôi là thư kí Lâm, là thư kí của Mộ tổng “.
Thư kí Lâm chào hỏi.
Mặc dù Mộ Viên Bách từng nói không được gọi cô là thiếu phu nhân, nhưng ở đây không có anh, cậu cứ làm liều thôi.
Dù sao Ninh Hinh cũng là cô gái hiền lành mà.
Ninh Hinh liền cúi đầu chào hỏi thư kí Lâm, cậu liền lên tiếng:” Thiếu phu nhân, cô cứ ngồi đó nghỉ ngơi đi”.
Đã chuẩn bị chu đáo từ trước, thư kí Lâm đưa điện thoại của mình rồi đặt vào tay Ninh Hinh.
” Nếu thiếu phu nhân cần gì cứ nói với tôi “.
Đi theo Mộ Viên Bách bao lâu, phải ân cần và chu đáo, cái gì cũng phải chuẩn bị trước. Cậu biết mình và cô là bất đồng ngôn ngữ. Để không làm khó cả hai thì nên vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK