• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tuy nhiên, khi hẳn trở lại biệt viện, hắn lại phát hiện ra quan tài kiếm đó lại xuất hiện giữa không trung trong sân nhỏ.

Lý Tuấn Huy cũng chẳng hề bị sốc trước cảnh tượng đầy kinh ngạc này.

Ngược lại còn mở miệng châm chọc: “Cút xa ral”

Nhưng đúng lúc này, quan tài kiếm đó khẽ run lên, vô số linh quang hiện ra.

Tia linh quang cuối cùng hoá thành một cô nương mặc váy đỏ tuyệt đẹp!

Cô nương đó có vóc dáng rất cao, thậm chí Lý Tuấn Huy bây giờ còn thấp hơn đối phương nửa cái đầu.

Mũi cao thẳng, da nõn nà, ngũ quan tuyệt đẹp.

Dáng người có lồi có lõm, chiếc váy đỏ bó sát từ trước ra sau.

Nhưng lúc này, cặp mắt của nàng lại đầy sương giá, khuôn mặt tràn ngập vẻ cao ngạo.

Ánh mắt khinh thường với muôn dân trăm họ trong thiên hạ, phối hợp với khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng làm cho. người ta có cảm giác răng nàng lẽ ra phải là tiên nữ trong Tiên giới.

Mặc dù Lý Tuấn Huy vốn bình tĩnh cũng bị dung nhan

tuyệt trần của nàng làm cho khiếp sợ.


Không đợi nàng mở miệng, sắc mặt Lý Tuấn Huy đã cứng đờ trở lại, vô cùng nghiêm túc nói.

“Đừng đừng đừng... lấy sắc ra dụ không có tác dụng với ta đâu”

Cô nương há miệng còn chưa phát ra tiếng nào nhưng sau khi nghe Lý Tuấn Huy nói thì nhanh chóng cau mày lại.

Trong đôi mắt xuất hiện một ít lửa giận!

Cô nương bay lên ngồi trên cái quan tài kiếm bay lơ lửng, tay phải khế vuốt cái quan tài kiếm, ống tay áo trên bờ vai hơi trượt xuống.

Nửa bờ vai trắng trẻo lộ ra, cô nương đó coi như không có chuyện gì xảy ra, đôi mắt phượng hẹp dài xinh đẹp nhìn về phía Lý Tuấn Huy.

Giọng nói lạnh lùng như suối băng mùa đông: “Ngươi không có tư cách để sở hữu ta”

Lời nói có hơi nhục mạ của cô nương như một con dao đâm vào trái tim của Lý Tuấn Huy.

Lúc nhỏ, Lý Tuấn Huy không có quần áo mới để mặc, không có giày vải mới để đi.

“Ngươi không có tư cách để mặc quần áo mới.” Đây là câu Lý Đại Sơn thường rất hay nói!!

Lý Tuấn Huy nhẹ nhàng bước đi, sải bước đi về phía cô nương đói!

Một bước!

Hai bước! Ba bước!

Lý Tuấn Huy đi tới trước bóng của cô nương đó rồi chậm rãi đứng lại, ngẩng đầu nhìn về phía cô nương đang cúi đầu, bỗng giơ tay cầm quan tài kiếm!

Xoạch!

Hắn dùng thể lực mạnh mẽ túm cái quan tài kiếm đang lơ lửng xuống!

Bùm! Lý Tuấn Huy giãm lên quan tài kiếm, cúi người đến trước mặt của cô nương đó, cặp mắt trắng ngần chỉ cách nàng chưa đến một tấc.

Sắc mặt Lý Tuấn Huy bình tĩnh, chỉ nhìn chằm chăm vào. hai mắt của cô nương.

Giọng nói lạnh như băng cũng đồng thời phát ra từ trong miệng hẳn: “Tư cách gì chứ?”




“Chỉ là linh hồn của một hộp kiếm mà thôi, có thể hiện thân ra mà vẫn cướp nguyên khí của ta”

“Ngươi có tư cách gì mà cao ngạo trước mặt ta?”

Có lẽ cô nương đó bị hành vi đi quá giới hạn của thiếu niên trước mặt này doạ sợ, trong giây lát, chưa thể phản ứng lại được.

Đến khi cô nương đó phản ứng lại, thậm chí nàng có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của thiếu niên.

Cơ thể hơi nghiêng ra phía sau, một lực lượng mạnh mẽ nhanh chóng đánh bay Lý Tuấn Huy ra mấy trượng.

Đáy mắt nàng hiện lên tia tức giận, ánh mắt lạnh như băng, trầm giọng nói: “Chỉ bằng việc ta có thể...”

Nhưng câu nói đó của cô nương chưa nói ra mà nàng đã nuốt trở về.

Ngay sau đó, bỗng nhiên nàng nở nụ cười, ngón tay ngọc nhẹ nhàng kéo ống tay áo rơi xuống.

Cười tự giễu nói: “Ngủ say không biết bao nhiêu năm mà lại tức giận vì một tên nhóc như ngươi.”

Sau đó nàng chậm rãi đứng dậy, nhìn thiếu niên, nói như bố thí: “Sau này ta muốn một nửa nguyên lực mà ngươi tu hành”

“Ta cho ngươi một thanh kiếm vận dụng bên trong kim đan:

Lý Tuấn Huy cười lạnh, xoay người rời đi: “Tạm biệt, ta không thèm”

Lý Tuấn Huy quay người, chửi thầm trong lòng: “Cái quái gì vậy! Chỉ là một Kiếm Linh trộm nguyên khí của ta thôi, còn giả vờ cái gì”

Thái độ của thiếu niên càng làm cô nương đó căm tức, trong đáy mắt loé lên tia sát ý, quan tài kiếm hơi rung lên nhè nhẹ chuẩn bị mở ra.


Bỗng!

Một thanh kiếm loé lên ánh sáng lạnh lẽo rồi gác lên cái cổ mảnh khảnh!

Cơ thể cô nương đó bỗng cứng đờ, trong đôi mắt ngập tràn lửa giận!

“Thăng già kia, đây là lần thứ hai ngươi uy hiếp ta!”

Một âm thanh thần bí bỗng vang lên trong đầu cô nương đó.

“Đàn bà thối, ta chỉ cho ngươi ba lần để lộ sát ý thôi!”

“Bỏ lỡ cơ hội này thì ta sẽ giết ngươi!”

“Cháu của ta ăn mềm không ăn cứng, muốn theo nó, ta khuyên ngươi nên mềm dẻo.”

Sắc mặt cô nương đó thay đổi mấy lần liên tiếp, nhẹ giọng mở miệng nói: “Được!”

Kiếm quang biến mất, cô nương đó đứng trên quan tài kiếm, lồ ng ngực phập phồng kịch liệt, cuối cùng hít sâu vài hơi.

Lúc này mới nhảy xuống hộp kiếm, đi về phía phòng của Lý Tuấn Huy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK