• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lạc Tĩnh Dực thu thập hành lý xong, cũng sắp sửa xuất phát cùng một hôm với Trần Cách. Trước đó Đào đạo còn bám theo hỏi đi hỏi lại: "Dực tỷ, ngươi thật sự muốn cùng chúng ta tiến tổ sao?"

Lạc Tĩnh Dực đương nhiên biết hắn suy nghĩ cái gì: "Yên tâm, ta chỉ là nhập tổ cùng để tiện bề quan sát thôi. Ngươi là đạo diễn, mọi thứ trong đoàn đều tùy ngươi định đoạt, ta sẽ không tùy tiện khoa tay múa chân phát tiết làm ngươi khó xử."

Đào đạo cười hì hì: "Ta cũng không phải lo lắng chuyện đó, rốt cuộc Dực tỷ vẫn là người hiểu chuyện, đương nhiên sẽ không đẩy ta vào thế khó. Vậy thì nhân tiện xin cho hỏi thêm một câu bát quái, ngươi là lo lắng nữ chính của mình không thích ứng kịp với nhịp độ làm việc sao, dù sao đã lâu tiểu Trần cũng chưa tiến tổ, nếu lóng ngóng cũng không có gì lạ. Cái này ta có thể giúp"

"Ta không lo lắng tiểu Trần." Lạc Tĩnh Dực nói, "Tiểu Trần trình độ chuyên nghiệp thế nào lòng ta hiểu rõ, lần này ta tiến tổ chủ yếu là để chống lưng cho ngươi. Phải biết hiện nay tư bản lũng đoạn đến kinh người, Lục Tĩnh Sanh còn đỡ, nhưng phía đầu tư cũng không chỉ có nàng, vẫn còn ba bốn bên khác chầu chực, chỉ chờ sơ hở một chút liền lập tức ngắt nhéo kịch bản, nhét người của bọn hắn vào. Ta không muốn dự án tâm huyết ấp ủ hai năm qua bị bất cứ kẻ nào nhúng tay vấy bẩn, nhất định phải đảm bảo cho đứa con này nguyên vẹn hình hài tới ngày ra rạp"

Đào đạo nghĩ thầm, vậy sao hai bộ phim trước ngươi không xuất hiện chống lưng cho ta, lại chạy đi tìm tư liệu, bỏ mặc ta ở hiện trường điều đình với tư bản đến muốn trọc đầu.

Quay chân nhân tú tỉnh táo rồi mới nhớ ra ta cũng là con người cũng cần được che chở yêu thương?

Đào đạo trong lòng hung hăng trách móc hờn dỗi Lạc Tĩnh Dực để tự an ủi bản thân, chứ nào dám phun ra thành lời.

Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, có Lạc lão sư cùng tổ cũng không có gì là không tốt, có nàng ở đó trấn tràng, bất luận yêu ma quỷ quái nào cũng đừng ôm vọng tưởng sửa đổi kịch bản, quay chụp dĩ nhiên sẽ mau chóng thuận lợi hơn nhiều. Đúng là trong họa có phúc, nhẫn nhịn chịu đựng tính tình của lão Phật gia là được rồi. Đào đạo lau mồ hôi.

Lạc Tĩnh Dực còn chưa đi, Tả Cẩn đã bắt đầu nhớ thương: "Bảo bảo, mới hạ sốt không được mấy hôm lại muốn chạy ra bên ngoài? Còn mang theo hành lý nhiều như vậy, là đi sưu tầm tư liệu sao? Chao ôi, cực nhọc bảo bảo quá"

"Không phải tìm tư liệu, con là đi nhập tổ. Kịch bản lần này tương đối phức tạp, cần phải đi theo hỗ trợ để đảm bảo tiến độ đúng thời hạn, ước chừng kéo dài khoảng một tháng"

Tả Cẩn tò mò: "A? Là bộ "Ước nguyện vị thành niên" sao? Chuẩn bị khởi quay rồi?"

Tất cả kịch bản của Lạc Tĩnh Dực viết Tả Cẩn đều xem qua, đôi khi còn rất hăng hái đóng góp ý kiến, tuy rằng trước giờ Lạc Tĩnh Dực không có xem trọng mấy góp ý đó bao giờ, nhưng để không phá hỏng nhiệt tình của mẹ, mỗi lần viết xong vẫn đều đưa cho Tả Cẩn đọc.

Thời điểm "Ước nguyện vị thành niên" vừa viết xong, Tả Cẩn là người đầu tiên đọc nó.

Lạc Tĩnh Dực: "Đúng vậy."

Nhớ lại có lần Lạc Tĩnh Dực bảo Trần Cách là nữ chính phim tiếp theo của mình, trực giác nhạy bén của Tả Cẩn bắt đầu nhấp nháy điên cuồng dò sóng radar, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ lơ đãng hỏi: "A? Nữ chính là ai đảm nhận? Cảm giác hiện nay rất ít diễn viên trẻ nào có được khí chất đủ để diễn vaiTrần Diệu."

Lạc Tĩnh Dực còn không hiểu lão hồ ly đang muốn ám chỉ cái gì sao, nhưng mà hiện tại đang đợi Triệu Liễm tới đón không có việc gì làm, rảnh rỗi tán gẫu chiều lòng lão bà bà một chút cũng tốt: "Là Trần Cách, tiểu cô nương bị mẹ trực tiếp lùa vào phòng ngủ của con lúc con đang ốm, còn nhớ nàng không?"

Trong đầu Tả Cẩn oa lên một cái, lập tức mơ về viễn cảnh hôn lễ rực rỡ, lụa trắng tung bay đầy trời—— quả nhiên là tiểu Trần!

"A? Thật là tiểu Trần? Tự dưng nghe con nói mẹ mới để ý, quả là khí chất rất hợp nha! Khẳng định không ai thích hợp đóng vai Trần Diệu hơn tiểu Trần nữa! Con xem, ngay cả họ đều giống nhau! Đây là duyên phận sắp đặt!"

Lạc Tĩnh Dực ghét bỏ nhìn Tả Cẩn: "Mẹ, mẹ muốn nói cái gì liền nói thẳng ra đi. Một lát nữa con đi rồi không còn ai ngồi chờ mẹ quanh co nữa đâu"

Tả Cẩn cười tủm tỉm đấm vào cánh tay Lạc Tĩnh Dực một chút: "Đứa nhỏ này, mẹ làm gì nghĩ nhìn như con tưởng"

Lúc này Triệu Liễm cũng vừa phát WeChat tới: "Lạc lão sư, ta đến rồi."

Đến lúc Lạc Tĩnh Dực phải rời đi, Tả Cẩn đứng ở cửa lưu luyến nói với theo: "Ở đoàn phim nhớ phải hiền dịu biết không, đừng suốt ngày trưng cái mặt bà la sát ra! Cùng tiểu Trần ở chung một chỗ phải đối xử ôn nhu với người ta đó!"

Lạc Tĩnh Dực: "......"

Lạc Tĩnh Dực thấy Tả nữ sĩ cười đến xán lạn, không có chỗ nào giống như đang tiễn mình đi công tác, mà giống như tiễn mình đi hưởng tuần trăng mật.

.

Tư tỷ dùng vận tốc ánh sáng chiêu mộ một trợ lý đáng tin cậy cho Tiểu Mao, nhiệm vụ của trợ lý này là quan sát nhắc nhở để Tiểu Mao an phận đóng phim, đừng gây chuyện như Tống Như Ngữ ngày xưa, nếu có phát sinh tình huống gì thì lập tức báo công ty. Lo chuyện Tiểu Mao xong xuôi, Tư tỷ cùng Trần Cách lên đường bay tới Thượng Hải để quay vài phân đoạn tại một cổ trấn ở đây. Xong việc lại quay trở về  studio Bắc Kinh chụp tạo hình nhân vật cùng poster phim, chỉnh sửa hoàn tất sẽ nhanh chóng công bố danh sách diễn viên chính thức, bắt đầu khởi động tuyên truyền. Hiện tại ngoại giới rất chú ý động tĩnh bộ phim này, nhưng bởi vì mấy cái account marketing ngậm tiền đều điên cuồng tung rumor bánh vẽ rằng Bạch Tinh thủ vai chính khiến người qua đường bị tẩy não không ít, Tư tỷ trông thấy đều hãi hùng khiếp vía. Fan Bạch Tinh tuy rằng ngoài miệng nói chưa công bố chúng ta chưa cần vội, kỳ thật sau lưng đều ngóng trông Bạch Tinh có thể giành vai. Đây là dự án Lạc Tĩnh Dực cùng Đào đạo ấp ủ suốt hai năm, thể loại thriller mới lạ nổi bật giữa thị trường tràn ngập phim tình cảm đến độ bão hòa, đội ngũ chế tác càng không cần phải nói, chỉ bao nhiêu đó thôi cũng đủ biết khi công chiếu có thể vét về bao nhiêu tiền. Miếng bánh béo bở thế này còn chưa có chủ, treo lơ lửng giữa không trung khiến không chỉ Bạch Tinh mà diễn viên khác đều thèm nhỏ dãi, muốn cắn ngập răng mang về. Mấy đại fan của Bạch Tinh còn tỉ mỉ soạn sẵn bản thảo thổi phồng Bạch Tinh cùng tổ chức give away, chỉ cần chờ đoàn làm phim công bố liền lập tức post lên.

"Sợ là đến lúc công bố chính thức rồi, fan Bạch Tinh bị mừng hụt lại tức tối quay ra mang thù chúng ta không?" Tư tỷ hơi lo, gọi điện thoại nhắc nhở Chris để công ty chú ý dư luận một chút, đặc biệt là chuẩn bị sẵn kịch bản đối phó khi bị fan Bạch Tinh xé.

Trần Cách cùng Tư tỷ lần này đi chuyến bay không có wifi, lên tới máy bay liền tắt di động nghỉ ngơi, dưới đất phát sinh động tĩnh gì đều không hay biết. Nguyên bản từ Bắc Kinh đến Thượng Hải chỉ xấp xỉ hai tiếng, nhưng mà chuyến bay này còn dính delay, kéo lê thê đến hai tiếng rưỡi. Trong thời gian hai tiếng rưỡi đó, fan Trần Cách với fan Bạch Tinh đột nhiên lại nảy sinh xung đột.

Đầu đuôi là do hành trình của Trần Cách bị bọn hoàng ngưu (bọn đầu cơ, phe vé) rao bán, account marketing mua về post lên bị fan ùa vào mắng cho một trận. Mắng xong lúc sau trở vào diễn đàn thảo luận, thắc mắc không biết bồ câu đi Thượng Hải làm cái gì? Là ghi hình show thực tế mới sao? Hay vẫn là có công tác gì khác? Quay phim?

【 bồ câu bồ câu hoàn toàn không PR, chúng ta muốn cũng không thể hỗ trợ nàng tuyên truyền a. Tức thật... 】

【 Đúng đó! Show thực tế trước đó vào thời điểm bạo nhất, dàn cast hầu như ngày nào cũng đều post weibo tương tác, hút thêm được fan nào hay fan đó, chỉ có bồ câu cùng La tỷ im phăng phắc. Quá phật hệ đi! 】

【 Xem ra bồ câu là muốn tập trung đóng phim, không đặt nặng vấn đề đi show. Nàng chuyên chú cho sự nghiệp là tốt, nhưng ta vẫn muốn bồ câu quảng bá bản thân nhiều hơn a. Nàng tuyệt với đến như vậy, nên để cho thế giới biết được nàng đức nghệ song hinh thế nào, không thể chỉ mỗi vòng fan biết 】

【 Rốt cuộc bồ câu đi Thượng Hải làm gì a? Trước đó hoàn toàn không nghe động tĩnh 】

【 Đợi chút! Hình như ta tìm được manh mối!】Nói rồi người nọ chia sẻ một bài viết weibo vào diễn đàn, là bài tuyên truyền cho đêm hội giới thiệu dòng sản phẩm mới của một thương hiệu xa xỉ vào tối nay. Chín cái ảnh trong bài viết là chín ngôi sao sẽ góp mặt, tuy nhiên để mọi người tò mò hứng thú hơn, thương hiệu chỉ để khung tạo dáng của chín người này chứ không lộ mặt. Fan Trần Cách nhận thấy ảnh số 5 đặc biệt giống với tạo dáng promote của nàng lúc tham gia "Chúng ta hướng về nông thôn sinh hoạt".

【 A a a bồ câu bồ câu muốn tham gia đêm hội sao?! 】

【 Thật sự? Gáy lên nào các chị em, là thương hiệu C đó không đùa đâu! Bồ câu phải nắm lấy cơ hội nha! 】

Mọi người trong fan club đang vui vẻ bàn tán qua lại, bỗng nhiên có vài fan vì quá hưng phấn nên trực tiếp comment hỏi dưới post weibo đó:

【Người thứ 5 có phải là bồ câu của chúng ta không? [ khát khao ]】

Kết quả bị fan Bạch Tinh tràn vào trào phúng:

【 Không dùng mắt nữa có thể đem cho người khác. Đây là Bạch Tinh nhà chúng ta, cảm ơn. 】

【[cười ra nước mắt] [cười ra nước mắt] [cười ra nước mắt] idol nhà mình còn không nhận ra được, chắc chắn là fan giả. 】

Fan Trần Cách đều khuyên xóa comment để tránh cho Trần Cách bị ăn mắng, vị fan vội vàng ban nãy cũng nhanh chóng xóa đi.

【 Tuy rằng nhìn có vẻ rất giống bồ câu, nhưng lại càng giống Bạch Tinh hơn. Chúng ta chờ nhãn hàng confirm đã 】

【 Phá án, là Bạch Tinh. 】 Có người tìm được tấm hình gốc rồi, hóa ra là hình đi sự kiện của Bạch Tinh cách đây không lâu.

【 Là do chúng ta nhận diện sai trước, đừng cùng fan Bạch Tinh war nữa, sức chiến đấu của các nàng đặc biệt hung hãn. Nhớ vụ fan Bạch Tinh cùng fan Lâm Ân xé nhau lần trước không, mưa máu gió tanh *bruh*】

Trưởng fanclub Trần Cách tính toán chủ động post bài xin lỗi công khai, kết quả còn chưa kịp xin lỗi, đã bị fan Bạch Tinh dùng nước bọt dìm chết.

【Ta muốn hỏi một câu, nhà bên kia bị điên rồi sao? Tuyến mười tám vô danh, vẫy vùng bao nhiêu năm mà gia tài được mỗi cái show thực tế dắt lưng, lập tức đã nhung nhớ ước mơ đi đêm hội của toàn đỉnh lưu?】

【Ngại giùm nhà bên đó luôn đấy, mới có tí bọt nước đã ảo tưởng muốn thay thế Bạch Tinh nhà chúng ta. Xin phép dẫn Bạch baby nhà chúng ta về, ở lâu lại lây bệnh ảo của nhà bên đó 】

Fan Trần Cách : "......"

Dù sao cũng là chúng ta sai trước, nhẫn nhịn nhẫn nhịn, không được gây chuyện tổn hại đến bồ câu.

Biết vậy nhưng vẫn nuốt không trôi tức giận... Bọn họ ỷ lớn bắt nạt nhỏ a...

.

Lạc Tĩnh Dực bay chuyến sớm hơn Trần Cách, khi ra đến bên ngoài liền phát hiện có gì đó không đúng. Bên ngoài một nhóm mấy trăm tiểu cô nương giơ bảng đèn led kích động chờ sẵn, vài người đứng đầu hàng còn đeo trên cổ máy ảnh vũ trang bộ lens dày nặng như đại bác– có lẽ là master fansite. Lạc Tĩnh Dực liếc mắt nhìn một cái, thấy một loạt bảng đèn nhấp nháy hai chữ "bồ câu" to đùng.

Là fan của Trần Cách?

Không lẽ lịch trình bị hoàng ngưu bán ra bên ngoài rồi?

Lại thấy lẫn trong số những cô nương này, phải hơn hai mươi người cầm bảng chữ "Hân" & "Cách" . Fan cp cũng đến?

Lạc Tĩnh Dực bệnh mới dứt, thân mình còn chút hư nhược, sợ đi ra ngoài dễ nhiễm bệnh trở lại nên đeo sẵn khẩu trang, thêm cặp kính râm để tránh nắng, xem như vừa vặn để ẩn thân chi thuật. Dòng người bên trong nhanh chóng ùa ra khiến Lạc Tĩnh Dực bị khuất lại đằng sau, fan cp chưa kịp nhận ra nàng. Lạc Tĩnh Dực lập tức lui chân quay trở vào bên trong.

Trần Cách xuống máy bay vẫn còn ngây thơ chưa biết lịch trình của đã bị hoàng ngưu bán, cũng không biết bên ngoài một tập đoàn cả trăm fan kích động chờ đợi mình, khẩu trang cùng kính râm đều không mang, hăng hái kéo hành lí ra cổng, nóng lòng tiến về cổ trấn đóng phim. Ngay lúc đang hùng dũng tiến lên, đột nhiên có một bàn tay níu cổ áo nàng xách ngược trở về.

Trần Cách giật bắn người, hốt hoảng quay đầu lại, bắt gặp Lạc Tĩnh Dực đang tháo kính râm, lộ ra đôi mắt xinh đẹp.

"Lạc lão sư?" Trần Cách kinh hỉ reo lên, "Trùng hợp như vậy!"

Lạc Tĩnh Dực nghĩ thầm: Ngươi cùng ta nhập tổ một ngày, cũng không biết liên hệ với ta để bay chung chuyến với nhau, còn ở đó mừng rỡ cái gì.

Lạc Tĩnh Dực ở trong lòng âm thầm vô cớ gây sự một phen xong, nói: "Bên ngoài fan của ngươi đang chờ rất đông, ngươi cứ như vậy đi ra phỏng chừng sẽ bị các nàng điên cuồng đuổi theo chụp ảnh xin chữ ký, không biết lúc nào mới thoát ra được"

Trần Cách: "A? Sao các nàng lại biết lịch đi lại của ta?"

"Bị bọn hoàng ngưu bán, quá rõ ràng"

Trần Cách lần đầu tiên có fan chạy đến đòi người như vậy có chút hoảng: "Thế...Thế nên làm cái gì bây giờ?"

Nhìn gương mặt Trần Cách bởi vì lo lắng nên càng hiện rõ nét non nớt, Lạc Tĩnh Dực bỗng nhớ tới những lời nữ nhân họ Nguy nói trước đó, gán những từ ngữ nặng nề bảo Trần Cách giảo hoạt tâm kế, giả vờ giả vịt ra vẻ ngây thơ, trong lòng Lạc Tĩnh Dực bỗng dâng lên cảm giác đau đớn khó chịu xưa nay chưa từng có.

"Ngươi theo ta đi ra bằng lối VIP đi." Lạc Tĩnh Dực đem kính râm đeo lên lần nữa, tay phải kéo vali, tay trái trống trải duỗi về sau chỗ Trần Cách đang đứng ra hiệu: "Lên đây."

"Ân..." Trần Cách ngoan ngoãn đi lên, nhìn bộ dạng Lạc Tĩnh Dực giống như muốn dắt tay mình, lại sợ mình tự đa tình hiểu sai ý, tay cứng đờ không biết tiến lùi như thế nào.

Lạc Tĩnh Dực thấy nàng rụt rè như vậy, trực tiếp nắm lấy bàn tay của người đằng sau kéo đi.

Trần Cách vẫn còn e dè thân phận thật của Lạc Tĩnh Dực, tuy rằng ngoan ngoãn để Lạc Tĩnh Dực dắt tay, nhưng rõ ràng không tránh được khẩn trương, bàn tay bị nắm lấy run lên nhè nhẹ.

Rất đáng yêu.

Lạc Tĩnh Dực nhìn bàn tay nho nhỏ trắng tuyết của Trần Cách nằm gọn trong tay mình, yên lòng đi tiếp.

Tư tỷ nhìn thấy mà choáng váng.

Đây là Lạc lão sư sao!

La Hân trong show thực tế cư nhiên chính là Lạc lão sư!

Tiểu Trần của chúng ta quá có phúc! Trong show đến ngoài đời đều được Lạc lão sư sủng đến vậy!

Tư tỷ hớn hở vội vàng đuổi theo, Lạc Tĩnh Dực mặt không biểu tình quay lại nói: "Ngươi đi lối thường đi."

Tư tỷ: "?"

"Thông báo để fan rời đi."

Tư tỷ: "......"

Ta chỉ là công cụ vô tri vô giác để người khác lợi dụng thôi sao?...

Lời tác giả:

【 Có phát hiện hôm nay chương đặc biệt dài không? Do các ngươi muốn hai chương hợp nhất】

Lạc Tĩnh Dực: Tuy rằng Trần Cách còn chưa thổ lộ, nhưng ta vẫn mê muội ngồi đây chờ đợi, ta bất chấp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK