• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Lịch trình của ta bị bọn hoàng ngưu bán?"

Trần Cách theo Lạc Tĩnh Dực lên xe bảo mẫu chờ sẵn bên ngoài ngồi ngay ngắn, nghe được Lạc Tĩnh Dực nói như vậy, không khỏi sửng sốt: "Hoàng ngưu còn bán cả những cái này? Ta tưởng bọn hắn chỉ đầu cơ vé"

Triệu Liễm lên sau, bước vào ngồi cạnh Trần Cách : "Chỉ cần ngươi hồng, lông gà vỏ tỏi cái gì liên quan đến ngươi cũng bán được. Phỏng là ID của ngươi bị lộ ra rồi, cho nên mới truy ra được ngươi đi chuyến bay nào. Về sau ngươi càng ngày càng hồng, đi ăn chỗ nào, đi tập ở đâu đều bị tư sinh (fan cuồng, sasaeng fan) đào bới sục sạo cho bằng được. Đến lúc đó ngươi tin đi, những người này đều nhằng nhẵng theo đuôi người 24/24."

Idol của Triệu Liễm là lưu lượng có tiếng tăm, fan tư sinh của hắn bu theo đuổi cả ngày cũng không hết, Triệu Liễm đu idol một thời gian xem như nắm được hành vi của tư sinh rõ rành rành, vì thế phổ cập kiến thức cho Trần Cách đặc biệt kỹ càng. Trần Cách càng nghe sắc mặt càng trở nên khó coi. Tiểu diễn viên như nàng cho tới bây giờ cũng không dự đoán được trong vòng có thể điên loạn như vậy.

"Ngươi đừng dọa sợ Trần Cách." Lạc Tĩnh Dực ngồi ở hàng phía trước xem lịch làm việc, không ngẩng đầu lên cười lạnh trào phúng một chút: "Biết đâu có người ở công ty nàng mở rộng nghiệp vụ cá nhân thì sao?"

Trần Cách nghe không hiểu, rướn người thò đầu lên đằng trước tò mò hỏi Lạc Tĩnh Dực:

"Nhân viên công ty ta còn có bản lĩnh mở rộng nghiệp vụ gì sao?"

Lạc Tĩnh Dực đang xem dở lịch trình bị Trần Cách làm cho buồn cười tới nỗi phải buông đống giấy tờ ngẩng lên cười hắt ra một cái, cảm thấy đứa nhỏ này mình nói gà nàng hiểu vịt, khờ ơi là khờ đi hỏi một vấn đề ngây ngô như vậy, nhịn không được véo mặt Trần Cách niết niết một chút:

"Nghĩa là có người trong công ty leak thông tin cá nhân của ngươi ra, bán kiếm lời mấy chục đồng bỏ túi. Ngươi còn tưởng nghiệp vụ đứng đắn gì ư?"

Lạc Tĩnh Dực ra tay cũng không tính là đau, nhưng làn da trên má chỗ bị niết vẫn đỏ loang ra một tảng lớn, Trần Cách ngượng ngùng lùi trở về chỗ ngồi, lỗ tai cũng không tránh khỏi nóng lên.

"Thì ra là vậy." Trần Cách ôm mặt xoa xoa, cảm giác mùi hương trên người Lạc Tĩnh Dực hình như vương lên người mình, nhất thời chóp mũi tràn ngập mùi xạ hương trắng quẩn quanh, có chút hốt hoảng.

Lạc Tĩnh Dực: "Bạch Mã điện ảnh này từ trên xuống dưới đều cảm thấy thật sự không đáng tin cậy, làm việc tắc tránh cẩu thả. Ngươi có nghĩ tới chuyện ăn máng khác?"

Trần Cách nghĩ nghĩ: "Quả thật là có, nhưng ta hiện tại chưa vạch được hướng đi cho tương lai, chờ ta thả ở trong vòng lăn lộn quan sát tìm hiểu thêm một thời gian, khả năng sẽ nghiêm túc suy xét việc này"

Triệu Liễm ngồi bên cạnh cười tủm tỉm, thân mật ôm lấy cánh tay Trần Cách: "Yên tâm đi! Chỉ cần ngươi gắng sức diễn bộ phim này thành công, tuyệt đối có thể trở nên nổi tiếng! Nữ một của Lạc lão sư há lại có thể không hồng sao! Đến lúc đó trong quốc nội có bao nhiêu công ty lớn phỏng chừng đều cho người tới dẫm nát cửa, khênh kiệu sẵn sàng rước ngươi đi! Tùy ý cho ngươi chọn lựa!"

Rốt cuộc nhìn thấy Triệu Liễm thoải mái thừa nhận, Trần Cách nhỏ giọng trách móc: "Ngươi sớm biết được thân phận của Lạc lão sư, còn không nói cho ta biết."

Triệu Liễm: "Ta nào dám tùy tiện a, ta sống bao nhiêu đây chưa đủ, còn muốn sống lâu hơn một chút"

Lạc Tĩnh Dực ánh mắt không rời laptop, đều đều giọng nói: "Các ngươi ở đằng sau thì thầm cái gì vậy? Nói lớn một chút cho ta nghe với."

Trần Cách cùng Triệu Liễm lập tức hóa thành hai con sâu xanh nho nhỏ rút chặt nép sát khít khìn khịt vào nhau, nương tựa cho nhau hơi ấm vượt qua mùa đông băng giá.

Triệu Liễm ngọt lịm: "Khởi bẩm Lạc lão sư, ta đang hỏi Trần Cách xem tối nay nên ăn gì"

.

Tư tỷ cuối cùng cũng điều động được nhóm fan cuồng rời đi, tóc tai hỗn độn rối loạn lê lết bò về xe. Vừa lên xe đã thấy Lạc Tĩnh Dực, lập tức lấy lại nhiệt huyết, mau mắn chào hỏi: "Lạc lão sư mạnh giỏi!"

Lạc Tĩnh Dực thái độ lạnh lùng nhưng lịch sự đáp lại: "Ngươi cũng vậy"

Tư tỷ ngồi vào ghế đơn cùng hàng, cách Lạc Tĩnh Dực bởi lối đi chính giữa, vui mừng hớn hở nói tiếp: "Thì ra ngài chính là Lạc lão sư a. Thật muốn cảm tạ mắt thần hiểu thấu nhân tâm của ngài, nhìn ra được tiểu Trần nhà chúng ta cần cù rèn luyện nhiều năm như vậy, trao cho nàng cơ hội bước lên sân khấu lớn" Lúc trước Tư tỷ đi đến Lệ thôn mấy lần, vẫn luôn cảm thấy chỗ này không khí quỷ dị, cảm giác ngọa hổ tàng long. Không ngờ được bốn chữ ngọa hổ tàng long còn không đủ để hình dung, rõ ràng là ẩn giấu Ngọc Hoàng Thượng Đế.

Thực ra Tư tỷ một chút cũng không khoa trương, địa vị của Lạc Tĩnh Dực trong giới có thể tương đương cấp bậc Ngọc Hoàng Thượng Đế.

Đại nhân vật hô mưa gọi gió như vậy trước giờ lại cố tình không lộ mặt, tránh khỏi soi mói của công chúng tí nào hay tí đó, trong tay Tư tỷ chỉ có nghệ sĩ tuyến mười tám để đem đi lăn lộn giành chút cơm thừa canh cặn, nào có cơ hội gì để tiếp xúc với cao tầng, không nhận không ra Lạc Tĩnh Dực cũng thực bình thường.

Ngay cả khi xem phát sóng chân nhân tú, cũng chỉ cảm thấy người chung cp với Trần Cách thật sự quá biết cách chơi, toàn bộ hành trình đều ngọt ngọt ngào ngào mang Trần Cách theo, ngay cả Tư tỷ cũng suýt bị tẩy não thành fan cắn đường. Đôi lúc Tư tỷ cũng nghĩ đông nghĩ tây xem người này là ai ở đâu rơi xuống, nhưng to gan đoán cỡ nào cũng không kíƈɦ ŧɦíƈɦ được bằng chân tướng thật.

Lạc Tĩnh Dực nghe được những lời này, tràn đầy ý tứ mà nhìn Tư tỷ. Người đại diện còn biết Trần Cách chăm chỉ tôi luyện kỹ thuật diễn, chứng tỏ nhớ rõ dưới trướng mình là diễn viên, vậy mà bao năm qua để tiền đồ Trần Cách lẩn quẩn mãi một chỗ.

"Diễn viên biết dốc lòng tôi luyện, sẽ có một ngày được để ý đến." Lạc Tĩnh Dực nói, "Hơn nữa để trở thành diễn viên giỏi không phải ngày một ngày hai, phải hy sinh rất nhiều thời gian công sức. Nói nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng là sự thật."

Tư tỷ không ngờ đại Phật như Lạc Tĩnh Dực lại nguyện ý cùng mình nói chuyện phiếm. Tuy rằng bộ dạng cao cao tại thượng, nhưng thật ra rất hiền hòa.

Tư tỷ vội vàng đáp lời: "Đúng vậy đúng vậy, tiểu Trần của chúng ta vẫn luôn rất kiên định chờ đợi, chưa từng từ bỏ, rõ ràng hiện nay rất hiếm có ai được như vậy. Mà duyên phận rõ thật là kỳ diệu a, tiểu Trần từ rất lâu trước đó đã đặc biệt thích ngài!"

Trần Cách nghe Tư tỷ nói tới đó da đầu đều trở nên tê rần.

Lại bắt đầu đưa vào công đường xử tội!

Trần Cách: "Tư tỷ, đừng......"

Lạc Tĩnh Dực không chờ Trần Cách nói hết câu, dùng ngữ khí nghi vấn "nga" một tiếng cướp lời: "Đặc biệt thích?"

Nếu đã nói tới đây rồi, vậy triển khai nói một chút đi.

Trần Cách: "......"

Tư tỷ lập tức sốt sắng như chủ nhà hàng gặp khách sộp, bày ra một bàn đồ ăn: "Há chỉ là thích, hoàn toàn là tình yêu nồng đậm! Cả ngày ở bên tai ta nói kịch bản của Lạc lão sư có bao nhiêu xuất sắc cao thâm, nếu đời này có thể lại một lần đóng phim của Lạc lão sư, chết cũng không hối tiếc!"

Trần Cách: "Ta nào có......"

Tư tỷ trách móc: "Còn chối? Đừng bảo người nói câu "Cả thế giới này làm gì còn ai xuất sắc bằng Lạc lão sư" không phải là ngươi nha"

Trước kia không biết La Hân chính là Lạc Tĩnh Dực, Trần Cách ở trước mặt nàng không tiếc dùng lời vàng ý ngọc ca tụng thần tượng. Nhưng hiện tại Lạc lão sư ngồi sờ sờ ở đây, Tư tỷ nói như vậy chẳng khác nào đem bày lõα ɭồ mình ra, xoắn xuýt phân tích mời mọc để thuyết phục Lạc lão sư mua về.

Trần Cách đầu lưỡi đều cứng lại: "Ta... ta có nói qua, nhưng mà......"

"Làm gì có bộ phim nào của Lạc lão sư ngươi xem ít hơn mười lần, hơn nữa còn kỳ công đi kiếm kịch bản gốc về nghiên cứu tới thuộc làu làu? Còn thường xuyên khoe với chúng ta thần tượng của mình có bao nhiêu lợi hại, nói đến nỗi muốn lấp kín lỗ tai chúng ta! Người trong Bạch Mã điện ảnh còn ai không biết ngươi mê mệt Lạc lão sư tới cỡ nào sao? Ân?"

Kỳ thực Tư tỷ nói không sai, cũng không có nói quá lên bao nhiêu. Nhưng mà nói trắng trước mặt Lạc lão sư như vậy kỳ cục muốn chết! Trần Cách đỏ mặt váng đầu đến sắp ngất rồi!

Lạc Tĩnh Dực nghe tới thoải mái vui vẻ: "Được rồi, đừng trêu Trần Cách nữa, nàng da mặt mỏng."

Chỉ một câu của Lạc Tĩnh Dực, Tư tỷ lập tức đình lại: "Được được, không nói nữa không nói nữa. Về sau ngài tự mình sẽ kiểm chứng, tiểu Trần yêu mến ngài đến chết đi sống lại nhường nào"

Trần Cách: "......"

Có thể nào đổi cách dùng từ không! Là sùng bái! Là phương diện yêu mến kính trọng thần tượng đơn thuần!

Lạc Tĩnh Dực cùng Tư tỷ nhìn nhau cười đến tri âm tri kỷ.

Cho nên, mỗi ngày lại muốn hỏi

Trần Cách khi nào mới thổ lộ?

.

Xe dừng trước khách sạn đoàn làm phim thuê, nhân viên hậu cần đưa Trần Cách cùng Tư tỷ lên xem thử, nếu không hài lòng chỗ này có thể tùy ý chọn chỗ khác, trong trường hợp vượt quá tiêu chuẩn trợ cấp của đoàn thì phải tự mình chi trả.

Trần Cách cảm thấy căn phòng này đã là quá tốt rồi, rộng rãi thoáng đãng, còn có thể ngắm được cổ trấn, không so sánh với phòng trọ của mình sẽ không có đau thương .

Nhân viên nói: "Trần tỷ vừa lòng là được. Ta họ Lưu, gọi ta tiểu Lưu là tốt rồi, cho ta thêm WeChat của người đại diện đi, phát sinh vấn đề gì liên quan đến ăn uống đi lại xin báo ta."

Tư tỷ tiến đến thêm WeChat tiểu Lưu, thuận tiện cùng hắn bàn bạc công việc mấy câu.

Trần Cách đem hành lý vào phòng xong, nghe được bên ngoài có tiếng bánh xe vali ma sát trên sàn quá nặng nề, quay đầu ra nhìn một chút, vừa vặn thấy Lâm Ân chầm chậm đi tới. Lâm Ân đội mũ lưỡi trai cùng khẩu trang, cũng đang nhìn vào phòng Trần Cách. Ánh mắt hai người lướt qua nhau, Tư tỷ bên trong ló đầu ra đon đả chào hỏi: "Ngươi là Lâm Ân sao? So với trên ảnh còn đẹp hơn nhiều!"

Lâm Ân không phản ứng, tiếp tục đi thẳng.

Tư tỷ: "...... Bổ sung thêm kiến thức, người này thật quá lạnh nhạt."

Trần Cách nhớ về chuyện Lâm Ân nói hôm dượt kịch bản, hỏi Tư tỷ: "Phim ảnh hiện nay cũng thông dụng chuyện xào cp sao?"

Tư tỷ: "...... Ngươi muốn cùng Lâm Ân xào cp?"

Trần Cách: "Ta điên rồi sao? Ta làm gì muốn xào cp!"

"Ân, đã rõ, cũng không có cách xào, Lâm Ân có vẻ lạnh nhạt với ngươi"

Trần Cách thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm.

Tư tỷ nói tiếp: "Ngươi phải thủy chung chung thủy với "Phá lệ hân động", chúng ta chính nhân quân tử không được nhớ thương người khác."

Trần Cách: "......"

Hai người còn đang nói, Lạc Tĩnh Dực cùng Triệu Liễm bên này đã đến tới cửa phòng đối diện.

Lúc đoàn làm phim đặt chỗ, xui xẻo thế nào bị một phú nhị đại khác xí mất phòng tổng thống vốn định dành cho Lạc Tĩnh Dực, thế nên lùi tiêu chuẩn xuống một chút chọn căn phòng này, so với những người khác trong đoàn đã tốt hơn nhiều, nhưng vẫn sợ Lạc Tĩnh Dực ghét bỏ.

Triệu Liễm: "Nếu Lạc lão sư không thoải mái thì đổi qua khách sạn Z vậy, ta nhớ lần trước Lạc lão sư ở đó khá tốt, tuy rằng hơi xa."

Lạc Tĩnh Dực nguyên bản còn đang cau mày, mọc rễ ở bên ngoài không muốn tiến vào, tính toán  cân nhắc lời Triệu Liễm  trực tiếp bỏ của chạy lấy người.

"Lạc lão sư?" Trần Cách từ trong phòng đi ra, vui vẻ hỏi, "Phòng của ngươi ở đây sao?"

Lạc Tĩnh Dực: "Phòng của ngươi ở đối diện?"

Trần Cách vui vẻ gật gật đầu.

Triệu Liễm: "Vẫn chưa định, phỏng chừng Lạc lão sư phải chuyển chỗ......"

Còn chưa nói xong chữ "khác", Lạc Tĩnh Dực đã đem thẻ từ mở cửa bước vào trong.

"Không tệ." Lạc Tĩnh Dực nhìn một vòng nói, "Xem như mắt nhắm mắt mở ở tạm"

Triệu Liễm: "......"

Lạc đại phiền toái của chúng ta từ khi nào có thể chắp vá ở tạm?

Triệu Liễm nhớ tới biệt thự ở Lệ thôn Lạc lão sư cũng chắp vá dọn vào ở tạm.

Lớn tuổi tự nhiên sẽ đổi tính sao?

.

Còn chưa làm lễ cúng khai máy quay phim, nhưng đoàn phim tranh thủ thời gian trống chụp thử tạo hình cùng poster quảng bá. Nhân viên tạo hình trang điểm cho Trần Cách xong, cảm giác Trần Diệu càng tỏa ra nồng đậm. Đến lúc mặc lên bộ đồng phục nữ sinh cấp ba, ánh mắt Trần Cách trở nên hoàn toàn khác, ngây ngô mê man nhưng cũng ẩn giấu nét tối tăm bên trong, trùng khớp hoàn toàn với miêu tả nhân vật. Đào đạo cùng nhiếp ảnh gia sau khi xem lại thành phẩm đều phi thường hài lòng.

"Tiểu Trần biểu hiện đến không chê vào đâu được" Nhiếp ảnh gia tấm tắc. "Hầu như không có gì phải chỉnh sửa"

"Ảnh của Lâm Ân đâu? Cho ta xem lại"

"Cũng thật không tồi. Gọi hai nàng vào, đến lúc chụp chung rồi"

Lúc Trần Cách cùng Lâm Ân đang cùng tạo kiểu chụp ở phông xanh, Lạc Tĩnh Dực ra tới. Dưới ánh đèn của studio, Trần Cách cùng Lâm Ân mặt đối mặt, trán chạm trán, là tư thế phi thường gắn kết của một đôi khuê mật.

Lâm Ân nhắm hai mắt, hồn nhiên không chút đề phòng điềm đạm nở nụ cười.

Mà Trần Cách từ dưới nhìn lên Lâm Ân, trong ánh mắt chất chứa đầy tâm sự lẫn khao khát.

"Được được, tốt lắm. Thêm một tấm nữa....Quá tốt! Lâm Ân có thể biểu hiện ngọt hơn chút nữa không, đầu thấp xuống một ly...Ân, nhìn ra đây một chút... Chính xác!"

Lạc Tĩnh Dực đi đến bên cạnh Đào đạo: "Poster?"

Đào đạo rất vui vẻ: "Đúng vậy, thế nào, rất có cảm giác đúng không? Vốn dĩ nhà đầu tư nói tối mai liền công bố ta còn cảm thấy quá vội, nhưng hiện tại chụp được bộ ảnh mỹ mãn thế này, hoàn toàn có thể kịp. Đôi khuê mật này thể hiện cũng quá tốt đi, rất có phản ứng hóa học"

Lạc Tĩnh Dực chua giọng bình phẩm: "Cần phải chọn tư thế thân mật thế này sao?"

Đào tiểu sóng: "A? Không phải cái này là phương án ngươi đề xuất cho ta trước đó sao?"

Lạc Tĩnh Dực: "......"

.

Fan Trần Cách khẩu chiến với tư sinh còn chưa xong, fan Bạch Tinh vẫn còn bám theo châm chọc mỉa mai không dứt, thậm chí ngày càng nghiêm trọng, không ngại lôi nhan sắc cùng gia tài vai diễn của Trần Cách ra trào phúng khinh miệt.

【 Nửa đêm nhớ lại fan hồ ly tinh tuyến mười tám nào đó kiếm nhiệt bằng cách xào cp nhận vơ ảnh minh tinh nhà người khác thành của mình, trong mơ vẫn còn buồn cười a . 】

【 cầu xin Bạch Mã điện ảnh, có thời gian ăn vạ nhận vơ, chi bằng liên hệ kiếm cho cô ta một ít công tác mới, nói không chừng có thể tìm được cái thiệp mời đi dự khai trương nhãn hàng tầm trung nào đó. 】

Miệt thị bao nhiêu chưa đủ, fan Bạch Tinh biết fan Trần Cách ghét Tống Như Ngữ cỡ nào, còn cố ý lập siêu thoại cho Trần Cách và Tống Như Ngữ, dùng tên hai người viết truyện kɦıêυ ɖâʍ nhơ bẩn làm nhục, khiến fan Trần Cách trong lòng vô cùng căm phẫn.

【 chẳng lẽ chúng ta cứ phải nhịn nhục sao? Chuyện bất bình như vậy phải chụp màn hình gom bằng chứng bóc phốt, làm to chuyện lên đi 】

【 Mong mọi người giữ cái đầu lạnh, đừng làm gì quá khích. Bồ câu hiện tại chưa công bố công tác gì mới, cũng không biết công ty có đàm phán được tài nguyên gì cho nàng chưa. Ngay bây giờ nếu chúng ta gây động tĩnh gì xấu, nhãn hàng nhạy cảm biết được liền bỏ của chạy lấy người, thiệt thòi vẫn là bồ câu thôi. Mọi người report mấy cái bình luận lăng mạ là được rồi】

【 Chí lý, chúng ta không được kéo chân bồ câu. Nhẫn nhịn một chút vì tương lai của nàng, sẽ rất nhanh thôi......】

【 Biết vậy nhưng vẫn thật khó chịu. 】

Trong fan club trầm mặc một lát, bỗng liên tiếp hai ba người khẩn cấp xin duyệt bài.

【 Trời đất quý vị ơi!!! "Ước nguyện vị thành niên" !!! 】

【 Gì vậy pa? Nói gì không hiểu, tự nhiên... 】

【 Là...là bồ câu của chúng ta!! Nàng giành được nữ một "Ước nguyện vị thành niên" rồi!! Má ơi nổi da gà!!! 】

【 ??? Có nhầm không đấy vai này của Bạch Tinh cơ mà. Trước đó blogger đều khẳng định là nàng. Cẩn thận kẻo lặp lại sự cố lần trước】

【 Là phim mới Lạc Tĩnh Dực cùng Đào đạo song kiếm hợp bích sao?! Công bố danh sách rồi ư ở đâu?? Thật sự là bồ câu?? 】

【 Mau lên trang weibo của "Ước nguyện vị thành niên" a! Là thật rồi. Nữ một là bồ câu, nữ hai là Lâm Ân a a a!!!!! 】

【 Đệchhhhhhhhhh! Là thật này! Ta cmn còn có phúc phần làm fan của thần tiên?! 】

Lời tác giả: Hôm nay Lạc lão sư còn đắc ý  gió xuân dào dạt, vài ngày nữa Lạc lão sư đổ vại dấm tràn khắp nơi, thông báo trước.

Lạc Tĩnh Dực kéo Tư tỷ ra một góc nói khẽ: Trần Cách trước giờ nói gì về ta mau mau thuật lại, để ta in thành sách.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK